[
[VĂN BẢN GỐC - TIẾNG TRUNG]
飘天文学 书籍介绍 我的书架 加入书架 加入书签 推荐本书 收藏本书
选择背景颜色:
选择字体大小: fontbigbigbigfontbigbigfont1 font2 font3 繁體中文
颤栗高空 第802-803章 天际
返回书页
第802章
“什么声音?”李腾皱起了眉头。
她们不是说这里与世隔绝,而且极度寒冷,别说人了,连动物都不会到这里来的吗?
“崔允熙的宠物,一只西伯利亚雪橇犬,就住在隔壁的舱室里,估计是在玩一块木头。一般来说,再晚一些它就不会吵闹了。”安娜回答了李腾。
“西伯利亚雪橇犬?二哈?”李腾摇了摇头,暗自好笑。
“二哈?”三个女人都养过狗,对这个系统自动翻译的叫法有了兴趣,向李腾询问了起来。
于是李腾向三个女人科普了二哈平时的一些表现,这顿时引起了三个女人的共鸣,话匣被打开,她们开始讲起了自己养的狗的各种趣事,寝室里的气氛顿时热闹了起来。
“有一次,我带着四只狗去打仗,一只德牧,一只边牧,一只二哈,还有一只泰迪,这时候出现了敌情,我向它们喊了一声:兄弟们!上!”李腾给三个女人讲起了故事。
“然后呢?”三个女人很感兴趣地问着。
“德物回答:遵命!边牧一脸的不耐烦:你咋不上?二哈一脸的懵逼:上哪儿?泰迪兴奋得乱蹦乱跳:上谁?”李腾接着讲了下去。
“哈哈哈哈……”三个女人一起大笑了起来。
然后一起讨论起了泰迪的各种渣。
“泰迪的渣,是因为憋太久了,人如果憋得太久,比如被困在什么地方长达一个月之久得不到发泄,估计也会和泰迪差不多。”李腾为泰迪的行为表示了理解。
三个女人沉默了一会儿,然后一起愤怒了起来。
李腾这是变着法儿在骂她们是狗?
本来就很淤积,现在更是忍无可忍了!
“我没有……我不是那个意思……我的意思是……”李腾连忙辩解。
“你不用辩解,你的意思就是你说的那意思!这件事你必须向我们进行精神和物质上的补偿。”三个女人不依不饶。
“好吧,你们说,要怎么补偿?”李腾认输。
“精神指的是……物质指的是……”三个女人一起扑了过来,把李腾从床上生拉硬拽扯到了地板上。
然后集体对他进行了惨无人道的折磨。
直到凌晨五点多钟。
---❊ ❖ ❊---
“真没想到,这场戏一开场就这么猛。”李腾哀叹。
还以为会平平安安度过第一夜呢!结果……
差点儿被整成残疾人了。
现在的导演和编剧都这么恶趣味了吗?
算了,身为一名演员,要有职业精神,就算再苦再累再辛苦,也要咬牙忍住。
---❊ ❖ ❊---
第二天早上,众人都起得很晚。
李腾起得最晚,不过也没什么关系,他反正也没什么事做。
三个女人的工作也都差不多结束了,这一天也没再继续各种研究,而是在整理行李,明天她们就要离开了。
崔允熙把所有的设备又进行了一番检查,然后还要去一趟后面的无人风力发电厂进行一次检查。
李腾闲得无聊,也想熟悉极地实验室的环境,于是驾驶着雪地摩托和她一起过去了一趟。
他还带了一只找到的录音笔。
“这座风力发电厂建成是真不容易,要知道在极地,对一般的风力发动机来说,风速过大会停机保护,不然会飞车倒塔,一般风速达到20米以上就会停机。
“总是这么大的风,普通的风力发电机就没有机会发电,而且温度过低叶片会结冰,整个机组都会结冰,导致发电厂无法运行。
“另外还存在一个安全的问题,这里的风可不只是风,还夹杂着暴冰暴雪,很大的冲击力,用不了多久就会把风机吹倒了。
“所以这里的风机都采用了航天材料,而且经过特殊改装,采用了很多新科技造价极为昂贵。
“前期投入很大,现在维护起来其实很容易的。”崔允熙见李腾很感兴趣的表情,于是把维护过程也向他讲述了一遍,并告诉了他一些要点,还把设备说明书等材料存放的位置告诉了他。
李腾仔细学习这些知识也是没办法。
这三位明天可能就一起离开了,李腾要做好自己一个人在这里坚守生存的准备,提前把这些知识学到手,说不定后面剧情里就会用到。
在检查完风力发电厂之后,李腾让崔允熙带他又去了实验室的顶部,去检查那些太阳能板,当然也让她把太阳能板维护的基本知识讲解给了他。
李腾用录音笔记下了她讲过的所有的话,以备后面剧情里随时可以查询。
---❊ ❖ ❊---
一天的时间很快就过去了。
第二天夜里,三个女人觉得昨天李腾道歉和补偿不够诚恳,于是一致决定让他今天夜里继续道歉和补偿她们。
李腾又经历了一整夜惨无人道的折磨。
好在今晚只持续到凌晨四点钟。
第三天。
众人是被寝室门边的警报声吵醒的。
这警报声是来自于通讯室,并不是通讯室出了事故,而是有重要的通话进来,提醒在其他房间的人员过去接听。
安娜没穿衣服就冲去了通讯室。
是运输直升机那边发起的通话。
说他们还有半个小时就要到了,让这边提前做好地面上的准备,以便直升机降落。
这次带了三名队员过来,还有六个月的食物补给。
“终于可以回去了!”
三个女人显得很高兴。
但看到李腾之后,她们又显得有些意犹未尽。
为什么他不是她们的队长呢?如果当初他和她们一起过来,她们这个月也不至于工作之余那么无聊。
“我现在记忆还没有恢复,为什么两天前我一个人提前过来?我的队员为什么没和我一起?送我过来的直升机只单单把我一个人送过来了吗?怎么不顺便带一些补给过来?”李腾向三个女人问了个问题。
“你是从极地另外一个离这里比较近的实验室被送过来的,他们是从内陆过来的,所以你和他们没有一起。”安娜回答了李腾,当然,这也是她根据经验进行的猜测。
“原来如此。”李腾点了点头。
第803章
今天外面的天气不错,没有风雪,虽然太阳的光照下来没有什么热量,但感觉没有李腾那天过来的时候那么冷。
众人进行完了直升机降落前的一些准备工作,然后快速吃过早饭,三个女人的行李也已经打包好,和直升机再次联络,得知还有五分钟就要降落了,于是她们换好衣服,李腾帮她们把行李拎到了实验室门前的停机坪附近。
那只二哈也被崔允熙牵了出来,在雪地里不停地撒着欢。
一切看起来是那么的平静祥和。
但李腾总有一种很不好的预感。
总觉得今天会出事。
不然的话,这次的剧情也太平淡了。
天边传来了轰隆隆的声音。
由远而近。
三女纷纷和李腾进行了拥别,虽然他和她们在一起的时间很短,但这很短的时间里也结下了深厚的友谊,战斗的友谊,这让她们感觉很难忘。
天下没有不散的筵席,像他们这种不是同一个小队的实验人员,在分开之后,几乎就再也不可能见面了,除非研究的项目有所重合,才有可能会在另一个时间点和会议上再度见面。
所以,为了加深和李腾之间的友谊,她们纷纷把拥别变成了吻别。
“你以后会想我吗?”安娜和李腾吻别的时候向他问了一声。
“会的。”
“你发誓?”
“我发誓以后会想你,如果没想你,天打五雷轰!”
李腾发誓。
“轰!!!!!”
就在李腾刚发完誓的时候,天空传来一声巨响。
不是雷。
一枚对空导弹从远处呼啸而至,很精准地击中了快要飞到众人头顶的运输直升机。
在地面上四人无比惊恐的目光中,空中的运输直升机爆成了一团火球,残骸顺着先前飞行的方向向这边的地面砸落了过来。
远处的天际出现了一架战斗机,它在击落直升机之后并没有停留,很快调头又消失在了天际。
李腾连忙叫喊拉扯着三个被惊呆的女人向远处跑开了,这才没有被直升机的残骸击中。
崔允熙的二哈直接跑得没有了踪影。
直升机落地之后,残骸仍然在燃烧着。
李腾冲回实验室,找到灭火器,对着残骸一阵猛喷,三个女人也各自找到灭火器帮着灭火。
这里的气温很低,加上在空中的时候燃烧很充分,不一会儿的功夫,残火就被四人扑灭了。
但是,里面的驾驶员和三名乘客已经变成了三具焦尸。
运载过来的补给也全都烧成了焦炭。
“为什么会这样?为什么会有人攻击我们的运输直升机?”三个女人看着直升机的残骸大哭了起来。
李腾不知道具体的答案,但他也知道一部分答案……这一定是导演编剧的安排,既然是他演的戏,当然要把他置于绝境才比较符合观众对他一贯的期待。
“我怀疑我们研究的项目被人盯上了,阻止硫化氢冬眠组的神秘组织对我们出手了。”安娜看着战斗机消失的方向推测了几句。
“那为什么不炸毁实验室,而是炸毁直升机?”黛西提出了异议。
“实验室里有他们需要的东西,有可能会有神秘组织的地面武装人员到这里来接管这里的一切,当然,也会顺便杀死我们。”安娜继续猜测。
其他两个女人没有提出异议。
根据发生的一切,确实很容易推导出她现在的结论。
“赶紧把这里发生的一切报告总部那边吧。”李腾提醒了三个女人。
三个女人听到李腾的提醒,连忙返回了实验室,关好实验室的舱门之后,进入了通讯室,和她们所供职的公司总部进行了联系。
“说我们租赁的卫星通讯频道到期了!”崔允熙一番操作之后,告诉了众人一个不幸的消息。
“不会吧?还有没有别的方式和总部那边联系?”安娜询问崔允熙。
“没有,这座实验室和总部之间只能通过特定的卫星频道进行通讯联络,租期不可能现在到期,是有人刚刚用什么手法取消了我们的权限,我们现在相当于处在一个断绝了一切外界联系的无人孤岛上了!”崔允熙眼中露出惊恐的神情。
“很快就会有武装人员过来接管实验室,杀死我们。”安娜的脸色也有些发白。
“为什么会这样?”黛西也是一脸的惊恐。
“你们对这种情况都没有什么办法和经验?”李腾向三女问了一声。
“我们只是普通的工作人员,谁会想到会发生这样的事情?”三女摇了摇头。
“看起来,是发挥我特长的时候到了……既然我的队员没过来,你们的队长又走了,现在我们成立一个临时小队,我担任队长,你们意下如何?”李腾征求着三女的意见。
“有意义吗?”安娜觉得李腾在开玩笑,她现在也没有心情和李腾开玩笑。
“按照你的推测,接下来会有一场战斗,我虽然失去了记忆,但我唯独记得我以前在特种部队待过几年的时间,战斗是我的强项,如果你们听从我的安排,我会尽力让你们能存活下来。”李腾很淡定地向三女说了几句。
见李腾如此淡定,而且也不是在开玩笑,三女对他的安排当然不会有什么异议。
一个小型会议开始了。
“安娜,如果你的猜测不错的话,地面武装人员很快就会到。实验室里有没有什么武器?哪怕一把枪都行。”李腾向安娜进行了询问。
“没有,这里没有任何枪械武器,唯一能算上武器的……可能就是几把厨刀了吧?”崔允熙替安娜回答了李腾。
“好吧,允熙,风力发电厂那边能住人吗?”李腾又问了个问题。
“不能,那边只是偶尔临时过去检修,检修完就会离开,温度太低,没有配套的取暖设备,没办法住人。”崔允熙摇了摇头。
“我们的食物还够维持几天?”李腾又问了个问题。
“五天左右。”安娜回答了李腾。
“剧情任务发布……”
就在这时候,李腾脑子里出现了一个电子音。
“全员存活三个月。
“全员包括你、安娜、黛西和崔允熙。”
| | 加入书签 | 推荐本书 | 返回书页 |
返回顶部
我的藏书架
将本书加入书架
章节错误/点此举报
重要声明:小说“颤栗高空”所有的文字、目录、评论、图片等,均由网友发表或上传并维护或来自搜索引擎结果,属个人行为,与本站立场无关。
阅读更多小说最新章节请返回飘天文学网首页,小说阅读网永久地址:www.piaotia.com
Copyright © 2018-2019 飘天文学-飘越天空的小说阅读网. All rights reserved.
[VĂN BẢN DỊCH - TIẾNG VIỆT]
Chọn màu nền:
Chọn cỡ chữ: fontbigbigbigfontbigbigfont1 font2 font3 Phồn thể
Run Rẩy Trên Cao Chương 802-803: Chân Trời
Quay lại trang sách
Chương 802
“Tiếng gì vậy?” Lý Đằng cau mày.
Không phải họ nói nơi này biệt lập với thế giới, lại cực kỳ lạnh giá, đừng nói người, ngay cả động vật cũng không đến đây sao?
“Thú cưng của Thôi Doãn Hy, một con chó kéo xe Siberia, sống ngay phòng bên cạnh, chắc đang chơi một khúc gỗ. Bình thường, muộn hơn một chút nó sẽ không ồn nữa.” Anna trả lời Lý Đằng.
“Chó kéo xe Siberia? Cáo Bắc Cực?” Lý Đằng lắc đầu, thầm thấy buồn cười.
“Cáo Bắc Cực?” Ba người phụ nữ đều từng nuôi chó, thấy cách gọi do hệ thống tự động dịch này liền tỏ ra hứng thú, hỏi han Lý Đằng.
Thế là Lý Đằng phổ cập cho ba cô gái về mấy biểu hiện thường ngày của giống chó Cáo Bắc Cực, lập tức khiến ba cô gái có tiếng nói chung, câu chuyện được khơi mở, họ bắt đầu kể về đủ chuyện thú vị của những con chó mình nuôi, bầu không khí trong phòng ngủ bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên.
“Có một lần, tôi dẫn bốn con chó đi đánh trận, một con Đức Mục, một con Biên Mục, một con Cáo Bắc Cực, và một con Teddy, lúc đó xuất hiện tình huống địch, tôi hét lên với chúng: Anh em! Xông lên!” Lý Đằng kể chuyện cho ba cô gái.
“Rồi sao nữa?” Ba cô gái rất hứng thú hỏi.
“Con Đức Mục trả lời: Tuân lệnh! Con Biên Mục mặt đầy khó chịu: Sao mày không xông? Con Cáo Bắc Cực mặt mày ngơ ngác: Xông đâu? Con Teddy phấn khích nhảy cẫng lên: Xông ai?” Lý Đằng tiếp tục kể.
“Ha ha ha ha…” Ba cô gái cùng cười ồ lên.
Rồi cùng nhau bàn tán về đủ trò đểu của giống Teddy.
“Teddy đểu là vì nhịn quá lâu, con người nếu nhịn quá lâu, ví dụ như bị mắc kẹt ở đâu đó suốt một tháng trời không được giải tỏa, e rằng cũng sẽ giống Teddy thôi.” Lý Đằng tỏ vẻ thông cảm cho hành vi của Teddy.
Ba cô gái im lặng một lúc, rồi đồng loạt nổi giận.
Lý Đằng đây là đang mắng khéo họ là chó sao?
Vốn dĩ đã bực mình, giờ càng không thể nhịn được nữa!
“Tôi không có… tôi không có ý đó… ý tôi là…” Lý Đằng vội vàng biện minh.
“Anh khỏi phải biện minh, ý anh chính là cái ý anh nói! Chuyện này anh nhất định phải bồi thường tinh thần và vật chất cho chúng tôi.” Ba cô gái không buông tha.
“Được rồi, các cô nói đi, muốn bồi thường thế nào?” Lý Đằng chịu thua.
“Tinh thần là… vật chất là…” Ba cô gái cùng xông tới, kéo Lý Đằng từ trên giường lôi xuống sàn nhà.
Sau đó tập thể tra tấn hắn một cách tàn nhẫn không có nhân tính.
Cho đến tận hơn năm giờ sáng.
---❊ ❖ ❊---
“Thật không ngờ, màn này vừa mở đầu đã dữ dội thế này.” Lý Đằng than thở.
Còn tưởng sẽ bình an trải qua đêm đầu tiên! Kết quả…
Suýt chút nữa bị hành thành tàn phế.
Đạo diễn và biên kịch bây giờ đều thích ác ý thế này sao?
Thôi, thân là diễn viên, phải có tinh thần nghề nghiệp, dù có khổ có mệt có vất vả thế nào cũng phải cắn răng chịu đựng.
---❊ ❖ ❊---
Sáng hôm sau, mọi người đều dậy rất muộn.
Lý Đằng dậy muộn nhất, nhưng cũng chẳng sao, dù sao hắn cũng chẳng có việc gì làm.
Công việc của ba cô gái cũng gần như kết thúc, ngày hôm đó họ không tiếp tục nghiên cứu nữa, mà thu dọn hành lý, ngày mai họ sẽ rời đi.
Thôi Doãn Hy kiểm tra lại toàn bộ thiết bị, sau đó còn phải đến nhà máy điện gió không người ở phía sau kiểm tra một lượt.
Lý Đằng rảnh rỗi buồn chán, cũng muốn làm quen với môi trường phòng thí nghiệm vùng cực, bèn lái xe trượt tuyết cùng cô ấy đi một chuyến.
Hắn còn mang theo một cây bút ghi âm tìm được.
“Nhà máy điện gió này xây dựng thực sự không dễ dàng, phải biết rằng ở vùng cực, đối với động cơ gió thông thường, tốc độ gió quá lớn sẽ tự động dừng để bảo vệ, nếu không sẽ bị chạy quá tốc độ đổ tháp, thường tốc độ gió trên 20 mét là sẽ dừng.
“Lúc nào cũng gió lớn như vậy, máy phát điện gió thông thường không có cơ hội phát điện, hơn nữa nhiệt độ quá thấp cánh quạt sẽ đóng băng, toàn bộ tổ máy sẽ đóng băng, khiến nhà máy điện không thể vận hành.
“Ngoài ra còn có vấn đề an toàn, gió ở đây không chỉ là gió, mà còn kèm theo bão băng bão tuyết, lực xung kích rất lớn, chẳng bao lâu sẽ thổi đổ tuabin gió.
“Vì vậy tuabin gió ở đây đều sử dụng vật liệu hàng không vũ trụ, và được cải tạo đặc biệt, áp dụng nhiều công nghệ mới, chi phí chế tạo cực kỳ đắt đỏ.
“Đầu tư ban đầu rất lớn, nhưng hiện tại bảo dưỡng thực ra khá dễ dàng.” Thôi Doãn Hy thấy Lý Đằng có vẻ rất hứng thú, bèn kể cho hắn nghe quy trình bảo dưỡng, đồng thời chỉ cho hắn một số điểm mấu chốt, còn cho hắn biết vị trí cất giữ tài liệu hướng dẫn thiết bị.
Lý Đằng chăm chỉ học những kiến thức này cũng là bất đắc dĩ.
Ba cô gái này ngày mai có thể sẽ cùng rời đi, Lý Đằng phải chuẩn bị tinh thần một mình ở lại đây kiên trì sinh tồn, học thuộc những kiến thức này trước, biết đâu trong tình tiết sau này sẽ dùng đến.
Sau khi kiểm tra nhà máy điện gió xong, Lý Đằng nhờ Thôi Doãn Hy đưa hắn lên nóc phòng thí nghiệm, kiểm tra các tấm pin mặt trời, tất nhiên cũng nhờ cô ấy giảng giải cho hắn kiến thức cơ bản về bảo dưỡng pin mặt trời.
Lý Đằng dùng bút ghi âm ghi lại tất cả những lời cô ấy nói, để sau này trong tình tiết có thể tra cứu bất cứ lúc nào.
---❊ ❖ ❊---
Một ngày trôi qua rất nhanh.
Đêm hôm sau, ba cô gái cho rằng lời xin lỗi và bồi thường hôm qua của Lý Đằng chưa đủ thành khẩn, bèn nhất trí quyết định để hắn tiếp tục xin lỗi và bồi thường cho họ vào đêm nay.
Lý Đằng lại trải qua một đêm bị tra tấn tàn nhẫn không có nhân tính.
May mà đêm nay chỉ kéo dài đến bốn giờ sáng.
Ngày thứ ba.
Mọi người bị đánh thức bởi tiếng chuông báo động bên cạnh cửa phòng ngủ.
Tiếng chuông báo động này phát ra từ phòng thông tin, không phải phòng thông tin gặp sự cố, mà là có cuộc gọi quan trọng đến, nhắc nhở nhân viên ở các phòng khác đến nghe máy.
Anna không mặc quần áo đã chạy xộc vào phòng thông tin.
Là cuộc gọi từ phía trực thăng vận tải.
Họ nói còn nửa tiếng nữa sẽ đến, yêu cầu bên này chuẩn bị sẵn sàng mặt bằng để trực thăng hạ cánh.
Lần này mang theo ba thành viên, và sáu tháng lương thực tiếp tế.
“Cuối cùng cũng có thể về rồi!”
Ba cô gái tỏ ra rất vui mừng.
Nhưng nhìn thấy Lý Đằng, họ lại có vẻ hơi chưa thỏa mãn.
Sao anh ấy không phải đội trưởng của họ nhỉ? Nếu lúc đầu anh ấy cùng họ đến, thì tháng này họ cũng không đến nỗi ngoài giờ làm việc lại buồn chán như vậy.
“Hiện tại trí nhớ của tôi vẫn chưa hồi phục, tại sao hai ngày trước tôi lại đến trước một mình? Các đồng đội của tôi sao không đi cùng? Trực thăng đưa tôi đến chỉ đưa một mình tôi thôi sao? Sao không tiện thể mang theo một ít tiếp tế?” Lý Đằng hỏi ba cô gái một câu.
“Anh được đưa từ một phòng thí nghiệm khác ở vùng cực gần đây hơn, họ đến từ nội địa, nên anh và họ không đi cùng nhau.” Anna trả lời Lý Đằng, tất nhiên đây cũng là suy đoán dựa trên kinh nghiệm của cô.
“Ra là vậy.” Lý Đằng gật đầu.
Chương 803
Hôm nay thời tiết bên ngoài khá tốt, không có gió tuyết, tuy ánh nắng mặt trời chiếu xuống không có bao nhiêu nhiệt lượng, nhưng cảm giác không lạnh bằng hôm Lý Đằng đến.
Mọi người hoàn thành một số công tác chuẩn bị trước khi trực thăng hạ cánh, sau đó nhanh chóng ăn sáng, hành lý của ba cô gái cũng đã đóng gói xong, liên lạc lại với trực thăng, biết được còn năm phút nữa sẽ hạ cánh, bèn thay quần áo, Lý Đằng giúp họ xách hành lý ra khu vực sân đỗ gần cửa phòng thí nghiệm.
Con Cáo Bắc Cực cũng được Thôi Doãn Hy dắt ra, không ngừng nô đùa trên tuyết.
Mọi thứ trông thật yên bình và tĩnh lặng.
Nhưng Lý Đằng luôn có một linh cảm chẳng lành.
Cảm giác hôm nay sẽ xảy ra chuyện.
Nếu không, tình tiết lần này cũng quá nhạt nhẽo.
Phía chân trời vọng đến tiếng ầm ầm.
Từ xa đến gần.
Ba cô gái lần lượt ôm biệt Lý Đằng, tuy thời gian hắn ở cùng họ rất ngắn, nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này cũng đã kết tình bạn sâu sắc, tình bạn chiến đấu, khiến họ cảm thấy khó quên.
Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, giống như họ, những nhân viên thí nghiệm không cùng một tiểu đội, sau khi chia tay, gần như không thể gặp lại, trừ khi đề tài nghiên cứu có trùng hợp, mới có thể gặp lại nhau ở một thời điểm và hội nghị khác.
Vì vậy, để tăng thêm tình bạn với Lý Đằng, họ lần lượt biến cái ôm biệt thành nụ hôn chia tay.
“Sau này anh có nhớ em không?” Anna hỏi hắn khi hôn biệt Lý Đằng.
“Có chứ.”
“Anh thề đi?”
“Tôi thề sau này sẽ nhớ em, nếu không nhớ em, trời đánh thánh vật!”
Lý Đằng thề.
“Ầm!!!!!”
Ngay khi Lý Đằng vừa thề xong, trên trời vọng xuống một tiếng nổ lớn.
Không phải sấm.
Một tên lửa đối không từ xa lao vút tới, bắn trúng chính xác chiếc trực thăng vận tải sắp bay đến đỉnh đầu mọi người.
Trong ánh mắt vô cùng kinh hãi của bốn người dưới mặt đất, chiếc trực thăng vận tải trên không nổ tung thành một quả cầu lửa, mảnh vỡ theo hướng bay trước đó lao xuống mặt đất bên này.
Phía chân trời xa xa xuất hiện một chiếc máy bay chiến đấu, nó sau khi bắn rơi trực thăng không hề dừng lại, nhanh chóng quay đầu biến mất ở chân trời.
Lý Đằng vội vàng la hét kéo ba người phụ nữ đang bị choáng váng chạy ra xa, suýt chút nữa bị mảnh vỡ trực thăng trúng.
Con Cáo Bắc Cực của Thôi Doãn Hy chạy biến mất tăm.
Sau khi trực thăng rơi xuống đất, mảnh vỡ vẫn còn cháy.
Lý Đằng chạy về phòng thí nghiệm, tìm bình chữa cháy, xịt một hồi vào đống mảnh vỡ, ba cô gái cũng mỗi người tìm bình chữa cháy phụ giúp dập lửa.
Nhiệt độ ở đây rất thấp, cộng với việc trên không đã cháy khá kỹ, chỉ một lúc sau, đám lửa tàn đã bị bốn người dập tắt.
Nhưng, phi công và ba hành khách bên trong đã biến thành ba xác chết cháy đen.
Tiếp tế vận chuyển đến cũng đều bị cháy thành than.
“Tại sao lại thế này? Tại sao lại có người tấn công trực thăng vận tải của chúng ta?” Ba cô gái nhìn đống mảnh vỡ trực thăng khóc lớn.
Lý Đằng không biết đáp án cụ thể, nhưng hắn cũng biết một phần đáp án… Đây nhất định là sự sắp xếp của đạo diễn biên kịch, đã là kịch hắn diễn, tất nhiên phải đặt hắn vào đường cùng mới phù hợp với kỳ vọng nhất quán của khán giả dành cho hắn.
“Tôi nghi ngờ dự án nghiên cứu của chúng ta đã bị để mắt tới, tổ chức thần bí ngăn cản nhóm ngủ đông hydro sunfua đã ra tay với chúng ta.” Anna nhìn về hướng máy bay chiến đấu biến mất suy đoán vài câu.
“Vậy sao không đánh bom phòng thí nghiệm, mà lại đánh bom trực thăng?” Daisy đưa ra ý kiến khác.
“Trong phòng thí nghiệm có thứ họ cần, có thể sẽ có nhân viên vũ trang mặt đất của tổ chức thần bí đến đây tiếp quản mọi thứ, tất nhiên, cũng sẽ tiện thể giết chúng ta.” Anna tiếp tục suy đoán.
Hai cô gái kia không đưa ra ý kiến phản đối.
Dựa vào những gì đã xảy ra, quả thực rất dễ suy ra kết luận hiện tại của cô ấy.
“Mau báo cáo mọi chuyện xảy ra ở đây cho tổng bộ đi.” Lý Đằng nhắc nhở ba cô gái.
Ba cô gái nghe Lý Đằng nhắc nhở, vội vàng quay lại phòng thí nghiệm, đóng kín cửa phòng thí nghiệm, sau đó vào phòng thông tin, liên lạc với tổng công ty nơi họ làm việc.
“Nói là kênh liên lạc vệ tinh chúng ta thuê đã hết hạn!” Thôi Doãn Hy sau một hồi thao tác, báo cho mọi người một tin không may.
“Không thể nào? Còn cách nào khác để liên lạc với tổng bộ không?” Anna hỏi Thôi Doãn Hy.
“Không, phòng thí nghiệm này và tổng bộ chỉ có thể liên lạc qua kênh vệ tinh cụ thể, thời hạn thuê không thể hết hạn ngay bây giờ, có người vừa dùng thủ đoạn nào đó hủy bỏ quyền hạn của chúng ta, bây giờ chúng ta tương đương như đang ở trên một hòn đảo hoang không người, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài!” Trong mắt Thôi Doãn Hy lộ ra vẻ kinh hãi.
“Rất nhanh sẽ có nhân viên vũ trang đến tiếp quản phòng thí nghiệm, giết chúng ta.” Sắc mặt Anna cũng hơi tái nhợt.
“Tại sao lại thế này?” Daisy cũng một vẻ kinh hãi.
“Các cô đều không có biện pháp và kinh nghiệm gì với tình huống này sao?” Lý Đằng hỏi ba cô gái một câu.
“Chúng tôi chỉ là nhân viên bình thường, ai mà ngờ sẽ xảy ra chuyện như thế này?” Ba cô gái lắc đầu.
“Có vẻ, đến lúc phát huy sở trường của tôi rồi… Đồng đội của tôi không đến, đội trưởng của các cô lại đã đi, bây giờ chúng ta thành lập một tiểu đội tạm thời, tôi làm đội trưởng, các cô thấy thế nào?” Lý Đằng hỏi ý kiến ba cô gái.
“Có ý nghĩa sao?” Anna cho rằng Lý Đằng đang nói đùa, cô ấy bây giờ cũng không có tâm trạng đùa với Lý Đằng.
“Theo suy đoán của cô, sắp tới sẽ có một trận chiến, tuy tôi mất trí nhớ, nhưng tôi chỉ nhớ duy nhất trước đây tôi từng ở trong lực lượng đặc chủng vài năm, chiến đấu là sở trường của tôi, nếu các cô nghe theo sự sắp xếp của tôi, tôi sẽ cố gắng hết sức để các cô có thể sống sót.” Lý Đằng rất bình tĩnh nói với ba cô gái vài câu.
Thấy Lý Đằng bình tĩnh như vậy, mà cũng không phải đang nói đùa, ba cô gái tất nhiên không có ý kiến gì với sự sắp xếp của hắn.
Một cuộc họp nhỏ bắt đầu.
“Anna, nếu suy đoán của cô không sai, thì nhân viên vũ trang mặt đất sẽ đến rất nhanh. Trong phòng thí nghiệm có vũ khí gì không? Dù chỉ một khẩu súng cũng được.” Lý Đằng hỏi Anna.
“Không, ở đây không có b