Chân đại thiếu gia bao năm lăn lộn trên thương trường không phải là kẻ vô dụng. Dù nhìn vẻ ngoài say khướt, nhưng đầu óc ông ta vẫn vô cùng tỉnh táo.
"Tiểu Trần huynh đệ, ca ca mạo muội một chút! Chắc chú cũng biết, muội muội ta trong lòng có chú. Tuy con bé không nói thẳng với ta, nhưng ta biết rõ suốt thời gian qua nó vẫn luôn chờ đợi chú. Đã chờ đợi lâu như vậy mà vẫn chưa thành, chứng tỏ phía chú vẫn chưa chịu mở lời! Ta đoán là chú thấy con bé không phù hợp với mình. Nhưng phụ nữ không giống cánh đàn ông chúng ta, chuyện cả đời sớm muộn gì cũng phải có câu trả lời. Năm nay nó cũng không còn nhỏ, thanh xuân người con gái được mấy chốc? Không thể cứ kéo dài mãi được..."
"Cách đây một thời gian, nó có một người bạn học từ Mỹ trở về. Thằng nhóc đó chúng ta đều biết, cũng là bác sĩ, tính tình khá thật thà. Hai nhà vốn là thế giao, từ nhỏ thường chơi cùng nhau, nó cũng có ý với muội muội ta, coi như là thanh mai trúc mã. Nó đặc biệt gọi muội muội ta ra ngoài hai lần nhưng con bé đều từ chối. Phía bên kia cũng có người nhắn nhủ với ta, nói rằng các bậc trưởng bối hai nhà từng có giao ước muốn kết thân. Kết quả muội muội ta kiên quyết không đồng ý, một mực khước từ, ngay cả mặt cũng không chịu gặp, không cho người ta lấy một cơ hội để tìm hiểu."
"Ta không phải người cổ hủ, ta tuyệt đối ủng hộ tự do yêu đương. Nhưng tự do yêu đương cũng phải được sự đồng ý của cả hai phía mới được. Nếu như chú nguyện ý ở bên muội muội ta, ta hai tay tán thành, với quan hệ của chúng ta thì còn gì tốt hơn nữa. Ta khẳng định sẽ chuẩn bị cho con bé một phần hồi môn hậu hĩnh, nhà cửa, tiền bạc, cổ phiếu đầy đủ, tập đoàn của chính ta cũng sẵn sàng cắt ra một nửa. Nhưng huynh đệ à, ta thấy chú dường như không có ý đó..."
Chân đại thiếu gia nói đến đây, thăm dò nhìn Trần Trí một cái. Chỉ thấy Trần Trí lặng lẽ nghe, không nói một lời nào. Chân đại thiếu gia là kẻ lanh lợi, lập tức hiểu ngay câu trả lời của Trần Trí.
"Chú xem, đúng như ta nghĩ! Chú không có ý đó. Huynh đệ, ta biết chú là người làm việc lớn, cũng biết những việc các chú làm trong đó, có lẽ sâu xa không thể thấy đáy. Ta chỉ là kẻ phàm phu tục tử, chuyện của các chú không phải thứ người thường như ta có thể dò hỏi! Nhưng về muội muội ta... ta vẫn muốn nói một câu, nếu thật sự không có hy vọng gì, hãy để nó từ bỏ đi! Đừng để con bé cứ ngây ngốc chờ đợi nữa! Nó không chịu nổi sự trì hoãn này đâu!"
"Ừm!", Trần Trí khẽ gật đầu. Sau một thoáng suy tư, đột nhiên cậu ngẩng đầu lên, đặt tay lên vai Chân đại thiếu vỗ vỗ: "Tôi hiểu rồi! Anh cứ yên tâm đi..."
Sau bữa tiệc rượu đó, Đào Lý thị không còn việc gì để làm, họ bắt đầu chuẩn bị khởi hành. Bàn Uy hiện tại đã là nhân vật quan trọng trong nhóm Hắc Y Nhân, đúng như lời cậu ta tự nói, giờ cậu ta mang cái mệnh "dọn dẹp hậu sự". Những người khác có thể về, nhưng cậu ta thì không. Cậu ta phải ở lại đây xử lý các công việc hậu kỳ, giám sát những sự kiện liên quan có khả năng phát sinh tiếp theo. Những việc này không thể xem thường, nhìn thì có vẻ nhỏ nhặt, nhưng một khi xuất hiện sơ hở dù chỉ là một mắt xích nhỏ cũng dễ dàng dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.
Sau khi Bàn Uy dẫn theo vài tinh anh ở lại, phần lớn Hắc Y Nhân đều đi đường bộ trở về. Lão Cân Đấu quen biết rộng khắp các giới, giỏi việc thông quan chốt chặn, cũng đi cùng với họ...
Chân đại thiếu gia, Ninh Bân cùng Chân Phỉ lần này không đi đường bộ, mà ngồi máy bay tư nhân của nhà họ Chân cùng họ trở về Đông Bắc. Chân đại thiếu gia nói, sau khi giải quyết xong chuyện này, giấy phép kinh doanh sẽ lập tức được gỡ bỏ. Hiện tại đà phát triển của tập đoàn Ảnh Thị Chân Đường đang quá nhanh, phải thừa thắng xông lên. Sau khi về đến nơi, phải lập tức đo ni đóng giày cho Chu Nặc một bộ phim điện ảnh lớn. Trong vòng một tuần này, tất cả các phương tiện truyền thông đều phải nhìn thấy ảnh chân dung khổ lớn của Chu Nặc. Phải tạo thanh thế trước, khiến cho tất cả mọi người trong đất nước này đều biết, đây chính là đại minh tinh tương lai...
Suốt dọc đường trên máy bay, họ không ít lần thảo luận về những chuyện này, đặc biệt là Chân đại thiếu, phấn khích như con ngựa đứt cương, dường như đã sẵn sàng để làm một mẻ lớn. Còn Chân Phỉ suốt dọc đường hoàn toàn không có hứng thú với những chủ đề này, thực tế cô cũng không nói chuyện với người khác. Cô chỉ ngồi cạnh Trần Trí, thể hiện sự thân mật vô cùng với cậu, không ngừng tìm những thứ thú vị trên điện thoại cho Trần Trí xem, có lúc cố tình đặt tay lên tay cậu, thì thầm bên tai Trần Trí, thân mật đến mức có phần quá đà.
Trần Trí không biểu lộ cảm xúc gì, đối mặt với sự chủ động của Chân Phỉ, cậu không đón nhận cũng không từ chối. Còn ngồi đối diện là Cơ Doanh, vẫn luôn lặng lẽ nhìn tất cả những điều đó. Trần Trí nhìn thấy khí thế của cô lạnh lẽo, trong cái lạnh lẽo ấy mang theo một chút xót xa. Cơ Doanh thực ra rất đau lòng, một nỗi đau lạnh thấu xương, nhưng cô không hề biểu lộ ra ngoài. Không biết từ lúc nào, cô đã thực sự khác xưa. Cô sẽ không còn để sự phẫn nộ lộ hết ra mặt, cũng sẽ không còn nói ra tình cảm của mình nữa.
Họ cứ thế trở về thành phố Z. Vừa xuống máy bay đã thấy Chu Nặc dẫn theo rất nhiều thuộc hạ đứng đợi từ xa. Theo lời những thuộc hạ đó, Chu Nặc nghe tin Bào Bình hôm nay trở về nên đã đến đây đợi từ sớm, đã đứng trong gió lạnh hơn hai tiếng đồng hồ. Chu Nặc vừa thấy Bào Bình xuống máy bay, lập tức như một chú chim nhỏ bay tới, khoác lấy tay Bào Bình, nói những lời tâm tình. Khi thấy tay Bào Bình quấn băng gạc, biết cậu bị thương, cô ta vậy mà đau lòng đến mức bật khóc, nước mắt rơi lã chã, thê thiết đau thương.
Điều đó làm mọi người đều có chút ngượng ngùng, ngay cả Võ Sĩ cũng sợ cô ta, cuối cùng để cô ta ngồi riêng với Bào Bình, mọi người đều tự lên những chiếc xe khác. Theo thông lệ, những vị khách này được đưa đến Tị Thế Các, Chu Nặc với tư cách là nữ chủ nhân mới của Tị Thế Các đã sớm chuẩn bị mọi thứ đâu vào đấy. Còn Trần Trí lại có chút không thoải mái, thoái thác nói có việc, tạm thời đi cùng Quỷ Đao về trước.
Kế hoạch ban đầu của Trần Trí là đi giải quyết chút việc rồi mới về Túc Danh Đường. Tuy nhiên trên đường trở về, Quỷ Đao lại thấp giọng nói với Trần Trí một câu: "Tộc trưởng! Chúng ta về xem cô ấy trước đi! Tôi có một linh cảm không lành, cô ấy vẫn luôn giấu chúng ta làm chuyện gì đó, hiện tại sắp thành công rồi..."