Chân Phỉ giật bắn mình, vừa định cất tiếng kêu lên thì phát hiện con chim khổng lồ kia đã hóa thành một người, đáp xuống ngay trước mặt Trần Trí.
"Tộc trưởng, nô tỳ có việc gấp muốn bẩm báo!!!"
Giản Địch bước đi nhẹ nhàng tới trước mặt Trần Trí, ghé sát môi vào tai anh, dùng giọng nói cực kỳ nhỏ thầm thì vài chữ.
Nghe xong, sắc mặt Trần Trí lập tức thay đổi, anh vội vàng bấm điện thoại, gọi cho Béo Uy.
Không biết Béo Uy ở bên kia đang bận bịu chuyện gì, vừa nhấc máy đã thở hổn hển: "Alo? Gì đấy Cam? Đêm hôm khuya khoắt gọi điện, nhớ anh à?"
"Chuẩn bị đi!!!" Trần Trí gằn giọng trong điện thoại: "Nhận được tin, bộ phận ám sát sắp ra tay với Đao Tử!"
"Đệt, cái gì cơ?" Béo Uy ở đầu dây bên kia nhất thời không kịp phản ứng, nghi ngờ mình nghe nhầm: "Chẳng phải Đao Tử đang dưỡng thương ở một phân bộ bí mật nào đó sao? Thằng cha đó làm việc bí hiểm lắm, đến tôi còn chẳng biết hắn ở đâu, sao bộ phận ám sát lại tìm ra được?"
"Đúng là vậy! Nhưng nếu địa điểm được bảo mật, thì khi xảy ra chuyện, tin tức cũng rất khó truyền ra ngoài..." Trần Trí nói gấp gáp: "Tin tức tôi nhận được hiện tại rất chính xác, bộ phận ám sát đã xác định được vị trí của Đao Tử, lập tức sẽ phái người đi ám sát. Tôi phải gọi cho Báo gia ngay, cậu thu dọn đồ đạc rồi ra ngoài đi, lát nữa chúng ta gặp nhau dưới lầu nhà cậu, đêm nay về luôn!"
"Ừ, ừ, biết rồi... Được!" Béo Uy lúc này đã hiểu rõ tính nghiêm trọng của sự việc, lập tức cúp máy rồi chạy đi thu dọn.
Sau đó, Trần Trí gọi cho Báo Bình, truyền đạt lại toàn bộ những thông tin mà Giản Địch nghe ngóng được.
Giản Địch là Huyền Điểu, sở hữu năng lực "Quảng Thính". Chúng có thể rải những chiếc lông vũ của mình ở những vùng đất hoang vu, hẻo lánh như nơi thâm sơn cùng cốc hoặc trên những hòn đảo bí mật. Đây thường là những nơi dễ thu thập được các tin tức cơ mật nhất.
Thông qua một chiếc lông vũ, Giản Địch đã nghe được những điều như sau: Có vài giọng nói đang bí mật bàn bạc về một cuộc tập kích. Họ thảo luận về vị trí các phân bộ bí mật của tổ chức ở khắp nơi, trong câu chuyện liên tục nhắc đến tên của một võ sĩ đai đỏ là "Cơ Lăng".
Vì một lý do nào đó, những kẻ này dường như quyết tâm phải bắt bằng được võ sĩ Cơ Lăng, muốn nhân lúc hắn bị thương mà tập kích phân bộ để bắt giữ hắn. Chúng đã đánh giá năng lực của Quỷ Đao, điều tra kết cấu tổng thể của phân bộ và lập kế hoạch đột kích. Tuy nhiên, âm thanh ở những chi tiết cụ thể lại rất nhỏ, dù là tai của Huyền Điểu cũng không nghe rõ được.
Nhưng điều Giản Địch có thể khẳng định là bộ phận ám sát đã xác định được vị trí của Quỷ Đao và sẽ hành động ngay lập tức.
Khi Báo Bình nghe được tin này từ Trần Trí, ban đầu ông hơi bán tín bán nghi. Trong ấn tượng của ông, các phân bộ bí mật của tổ chức đều liên lạc đơn tuyến với ông, không dễ dàng bị tìm ra đến thế. Nhưng Báo Bình lập tức sai người tìm người quản lý phân bộ để kiểm tra tình hình, đồng thời nhắc nhở Quỷ Đao phải hết sức cẩn thận.
Sau khi cúp máy, Trần Trí bảo Giản Địch quay về tiếp tục nghe ngóng, còn bản thân anh chọn cách quay về thành phố Z ngay trong đêm.
Giờ đã là nửa đêm, đi máy bay là điều không thể. Máy bay tư nhân của nhà họ Báo nếu điều động thì lại càng phiền phức hơn, nên Mục Hách đã phái một chiếc xe chuyên dụng đưa họ đi đường cao tốc về.
Chân Phỉ vẫn lặng lẽ đứng nhìn tất cả mọi chuyện. Thấy Trần Trí gọi điện xong xuôi và sắp xếp ổn thỏa mọi việc, cô mới tiến lại gần, khẽ nói: "Trần tiên sinh, anh sắp đi rồi sao? Vậy... vậy em..."
Nghe thấy lời cô, Trần Trí mới sực nhớ ra Chân Phỉ đang đứng bên cạnh, anh quay lại gật đầu: "Đúng vậy! Tôi có chút việc cần phải về ngay, lát nữa xe đến là tôi đi luôn."
"Vậy... vậy anh còn đến Bắc Kinh nữa không?" Chân Phỉ nói đến đây, ánh mắt dao động, dường như có chút ngại ngùng, không dám nhìn thẳng vào mắt Trần Trí.
Trần Trí liếc nhìn cô, im lặng một lát rồi mới ngước mắt lên, từ tốn nói: "Cuộc sống của tôi thường ngày rất bận rộn, là thế giới hoàn toàn khác biệt với cô. Nếu không có chuyện gì đặc biệt, chắc tôi sẽ không đến đây nữa. Chuyện nhà cô đã giải quyết xong xuôi rồi, cô cứ về tiếp tục cuộc sống của mình đi. Cảm ơn cô đã chăm sóc tôi thời gian qua!"
"Trần tiên sinh!" Chân Phỉ đột nhiên ngẩng đầu nhìn Trần Trí: "Anh chưa bao giờ lo lắng em sẽ không giữ lời hứa sao? Có lẽ sau khi ra ngoài, em sẽ công khai tất cả những chuyện đã xảy ra, và thân phận của anh chắc chắn sẽ khiến người khác chú ý."
Trần Trí nhìn Chân Phỉ mỉm cười: "Cách nghĩ này của cô ngây thơ quá! Tôi tin cô sẽ không lấy tính mạng của người nhà mình ra làm trò đùa. Hơn nữa tôi đã nói rồi, cô là người giữ lời hứa! Điểm này tôi chưa từng nghi ngờ. Tôi đi đây, lát nữa sẽ có người đưa cô về, tạm biệt!"
Trần Trí nói xong liền khoác áo khoác lên người, chuẩn bị rời đi. Đúng lúc đó, cánh tay anh bất ngờ bị giữ lại. Khi quay đầu nhìn lại, anh thấy đôi bàn tay mảnh khảnh của Chân Phỉ đang nắm lấy khuỷu tay mình. Chân Phỉ lúc này trông có chút kỳ lạ, sắc mặt ngượng ngùng, đôi môi hơi run rẩy: "Trần tiên sinh, xin lỗi... em..."
Chân Phỉ cúi mắt xuống, gò má hơi ửng hồng: "Ở trong nước em không có nhiều bạn bè. Để giữ gìn cơ nghiệp gia đình, phần lớn thời gian em đều phải ở trong căn hầm đó, lúc nào cũng chỉ có một mình. Nếu được... em có thể kết bạn WeChat với anh không? Lúc nào rảnh rỗi chúng ta trò chuyện. Em biết anh rất bận, nhưng những lúc anh rảnh rỗi, hoặc khi tâm trạng không tốt, có lẽ em có thể làm anh thấy thoải mái hơn, được không?"
"Thực ra tôi không phải người thích tâm sự." Trần Trí cười bảo Chân Phỉ: "Hơn nữa cô cũng nói rồi đấy, những người như chúng tôi đều là lũ ác quỷ giết người, cô nên tìm những người bạn phù hợp hơn để giao lưu."
Lời của Trần Trí rất thẳng thắn. Anh định quay người bỏ đi, nhưng khi thấy vẻ mặt thất vọng đột ngột của Chân Phỉ, anh lại xoay người mỉm cười: "Được thôi, nếu có thời gian chúng ta có thể trò chuyện. Biết đâu lần tới đến Bắc Kinh, chúng ta có thể gặp lại. Tôi phải đi thật đây, tạm biệt!"
Trần Trí nói xong liền vỗ vai Chân Phỉ. Hành động nhỏ này khiến Chân Phỉ vô cùng ngượng ngùng. Vốn dĩ làn da cô đã trắng, giờ đây từ cổ đến mặt lập tức đỏ bừng như hoa đào, trông vô cùng đáng yêu. Trần Trí mỉm cười nhìn cô thêm lần nữa rồi quay người rời khỏi phòng.
Trần Trí xuống lầu rồi đi thẳng ra cửa chính của nhà nghỉ. Ở đó, Béo Uy đang trong tình cảnh dở khóc dở cười. Cô nữ nhân viên phục vụ nhỏ tuổi khóc đến sưng cả mắt, không biết là cãi nhau với Béo Uy hay vì lý do gì mà mặt mày khó chịu, cái miệng dẩu lên tận mang tai.
Béo Uy cũng đỏ bừng cả mặt, thấy Trần Trí đến liền vội vàng gọi anh lên xe. Sau khi đẩy Trần Trí vào trong, Béo Uy lại cười cợt nhả, ghé tai cô nhân viên nói vài câu. Chưa đợi cô gái kịp đáp lại, Béo Uy đã như bị lửa đốt đít, vội vàng chui tọt vào trong xe.
Chiếc xe nhanh chóng lao ra khỏi sân, chạy thẳng về hướng đường cao tốc. Thế nhưng, khi còn chưa ra khỏi vùng ngoại ô, điện thoại của Báo Bình đã gọi đến. Ông đã phái người liên lạc với phân bộ bí mật, nhưng tình hình bên đó... không mấy lạc quan.