Tin tức chấn động mà Dương Đạt Kim vừa tung ra lập tức khiến ba người ngồi đó dựng đứng cả tai.
Nhà máy Thiết bị Viễn thông Tống Châu có tên đầy đủ là Nhà máy Thiết bị Viễn thông Bưu điện Xương Giang, vốn là doanh nghiệp trực thuộc Bộ Bưu điện. Tuy nhiên, từ nhiều năm trước, đơn vị này đã được bàn giao cho Cục Quản lý Bưu điện tỉnh Xương Giang. Sở dĩ gọi là Nhà máy Thiết bị Viễn thông Tống Châu đơn giản vì nó tọa lạc tại trấn Đồng Bách, huyện Toại An, được coi là cửa ngõ phía Nam của Tống Châu, nên lâu dần người ta quen gọi như vậy.
Trấn Đồng Bách cách huyện lỵ Toại An chỉ 12 km, là trấn lớn thứ hai của Toại An, chỉ sau huyện lỵ. Trấn Đồng Bách giáp ranh với khu Cầm Giang thuộc thành phố Xương Châu, cách trung tâm thành phố Xương Châu chỉ 24 km, cách Quảng trường Lao động 5-1 – nơi trung tâm nhất của Xương Châu – cũng chỉ 28 km. Nếu đi theo đường cấp một Xương - Tống, ô tô chỉ mất chưa đầy hai mươi phút là tới nơi, tất nhiên là với điều kiện đường sá thông thoáng. Ngay cả khi đạp xe cũng chỉ mất chưa đầy hai tiếng là đến thẳng trung tâm thành phố Xương Châu.
Trấn Đồng Bách ngược lại cách trung tâm thành phố Tống Châu tới 96 km, dù đi đường cấp một Xương - Tống thuận lợi thì cũng phải mất khoảng một tiếng mới vào được trung tâm thành phố Tống Châu.
Chính nhờ vị trí đắc địa này mà doanh nghiệp được thành lập từ thập niên sáu mươi lại đóng đô ở cửa ngõ phía Nam của Tống Châu – trấn Đồng Bách. Xương Châu thậm chí còn có tuyến xe buýt chuyên dụng chạy thẳng tới trấn Đồng Bách. Tuy số chuyến không nhiều, mỗi ngày chỉ có một chuyến sáng, trưa, tối, nhưng so với việc phải bắt xe khách từ Đồng Bách đi Toại An rồi mới tới Tống Châu thì đã khác biệt hoàn toàn. Điều này cũng khiến trấn Đồng Bách trông giống cửa ngõ phía Bắc của Xương Châu hơn là cửa ngõ phía Nam của Tống Châu.
Hiệu quả kinh doanh của Nhà máy Thiết bị Viễn thông Tống Châu sa sút không phải chuyện ngày một ngày hai. Công nhân trong nhà máy đã nhiều lần lên tỉnh "khiếu nại", nhưng chủ yếu là lên Cục Quản lý Bưu điện tỉnh. Thậm chí từng có đại diện công nhân lên tận Cục Quản lý Bưu điện Quốc gia để "khiếu nại", chủ yếu là phản ánh tình trạng kinh doanh bết bát, thu nhập chênh lệch quá xa so với công nhân ở các đơn vị bưu điện khác.
Chuyện này đối với Toại An và Tống Châu cũng chẳng liên quan gì mấy. Ngoài các cán bộ phụ trách ổn định chính trị và pháp luật nắm tình hình ra, các ban ngành khác đều chẳng hề quan tâm.
Trước kia, công nhân Nhà máy Thiết bị Viễn thông Tống Châu ở trấn Đồng Bách đều là đối tượng khiến người ta đỏ mắt ghen tị. Nhưng theo đà hiệu quả kinh doanh tuột dốc, dần dần biến thành thua lỗ triền miên rồi rơi vào cảnh đóng cửa dừng hoạt động, tâm lý hụt hẫng của công nhân ngày càng lớn. Ai có cửa thì tìm cách điều chuyển đi nơi khác, không thì tự xin nghỉ việc để khởi nghiệp.
Dương Đạt Kim vừa trình bày xong tình hình nắm được, lập tức khiến Tào Mạnh Phi, Đậu Vĩnh Niên và Tề Thái Tường phấn khích như vừa được tiêm thuốc kích thích.
Doanh nghiệp tư nhân thâu tóm doanh nghiệp trực thuộc Bộ, đồng thời còn đổ vốn lớn để cập nhật lại dây chuyền sản xuất, lấy việc sản xuất điện thoại di động làm trọng tâm, nghe thôi đã thấy máu nóng sôi trào.
Điều mấu chốt hơn là Dương Đạt Kim nhắc tới việc doanh nghiệp này thay đổi tính chất sở hữu, sẽ phải đăng ký lại về mặt công thương và thuế vụ. Nghĩa là doanh nghiệp này có thể đăng ký lại về Toại An. Điều này đồng nghĩa với việc một doanh nghiệp đang bên bờ vực phá sản, vốn chưa từng nằm trong tầm ngắm của Huyện ủy, Ủy ban nhân dân huyện Toại An, bỗng chốc sắp sửa "cá chép hóa rồng".
Nếu doanh nghiệp này thực sự đăng ký lại về Toại An, không còn thuộc doanh nghiệp trực thuộc Bộ nữa, thì giá trị sản xuất và thuế của nó sẽ được tính cho Toại An. Là một doanh nghiệp sản xuất điện thoại, chưa bàn đến chuyện đổ vốn đầu tư xây dựng lại, chỉ cần sau này mỗi năm nhà máy sản xuất mười vạn hay năm vạn chiếc điện thoại, theo giá thị trường hiện nay, đó cũng là giá trị sản xuất lên tới hai, ba trăm triệu, lợi nhuận và thuế ít nhất cũng được hai, ba mươi triệu. Đối với sự phát triển kinh tế của Toại An – nơi vẫn chưa tìm được ngành công nghiệp chủ đạo – thì đây chẳng khác nào một liều thuốc trợ tim.
Thông tin về việc Nhà máy Thiết bị Viễn thông Tống Châu sắp bị thâu tóm cũng được Dương Đạt Kim biết từ chỗ Lục Vi Dân.
Lục Vi Dân cũng nói không rõ ràng, chỉ bảo một người quen của anh ta – ông chủ của Phong Vân Viễn Thông – đang trong quá trình thương thảo cuối cùng với Cục Quản lý Bưu điện tỉnh để mua lại 70% cổ phần của Nhà máy Thiết bị Viễn thông Tống Châu. Cục Quản lý Bưu điện tỉnh sẽ giữ lại 30% cổ phần, đồng thời hỗ trợ doanh nghiệp sau khi thay đổi quyền sở hữu và đổi tên thành Công ty Cổ phần Phong Vân Viễn Thông lấy được giấy phép sản xuất điện thoại di động đang được gấp rút chuẩn bị.
Để đáp lại, công ty mẹ của Công ty Cổ phần Phong Vân Viễn Thông là Công ty TNHH Dịch vụ Phong Vân Viễn Thông sẽ chi trước ba mươi triệu nhân dân tệ để cải tạo, nâng cấp thiết bị, bổ sung dây chuyền sản xuất điện thoại mới. Đồng thời sau khi lấy được giấy phép sản xuất điện thoại di động sẽ trả cho Cục Quản lý Bưu điện tỉnh mười bốn triệu nhân dân tệ để mua 70% cổ phần Nhà máy Thiết bị Viễn thông Tống Châu. Thực tế, tài sản ròng của Nhà máy Thiết bị Viễn thông Tống Châu qua đánh giá của tổ chức thẩm định độc lập bên thứ ba chỉ chưa đầy sáu triệu nhân dân tệ. Trên thực tế, Phong Vân Viễn Thông đang mua lại với giá cao hơn giá trị thực để giành lấy tấm giấy phép sản xuất điện thoại di động đợt một sắp được cấp.
"Bí thư Dương, nếu Phong Vân Viễn Thông này thực sự muốn biến Nhà máy Thiết bị Viễn thông Tống Châu thành cơ sở sản xuất điện thoại, lại còn có thể đổi nơi đăng ký về Toại An chúng ta, vậy thì Toại An chúng ta phát tài rồi! Chỉ cần nhà máy chạy được, những sản phẩm như điện thoại chắc chắn sẽ kéo theo các doanh nghiệp phụ trợ khác. Toại An chúng ta cũng có không ít doanh nghiệp từng sản xuất phụ tùng cho họ, chỉ là mấy năm nay Nhà máy Thiết bị Viễn thông Tống Châu làm ăn bết bát nên các doanh nghiệp này mới phải tìm hướng đi khác. Giờ nếu thực sự khởi sắc trở lại, đó cũng là một chuyện đại hỷ cho các doanh nghiệp phụ trợ này!"
Tề Thái Tường vô cùng phấn khích. Ông vốn xuất thân từ Phó Chủ tịch thường trực huyện nên rất hiểu tình hình tài chính của Toại An. Nhiều doanh nghiệp hương trấn báo cáo giá trị sản xuất khống, chỉ có thuế nộp vào ngân sách mới là hàng thật giá thật. Chỉ là mọi người đều giấu giếm lẫn nhau, đối phó qua ngày, giật gấu vá vai, tài chính huyện cũng là vấn đề nan giải. Nếu thực sự có một doanh nghiệp trụ cột như vậy đứng ra gánh vác, chỉ sợ riêng một năm cũng tăng thu được không ít cho ngân sách huyện, nhất là các công việc phụ trợ của doanh nghiệp này biết đâu có thể giúp nhiều doanh nghiệp khác hồi sinh.
"Thái Tường, chuyện còn chưa đâu vào đâu cả. Việc doanh nghiệp tư nhân mà thị trưởng Lục nói có đạt được thỏa thuận thâu tóm với Nhà máy Thiết bị Viễn thông Tống Châu hay không tôi cũng không rõ. Ý tôi là huyện chúng ta có lẽ nên có một người chuyên theo sát từ đầu. Tuy đó là việc nội bộ của họ, nhưng chúng ta với tư cách là Đảng ủy, chính quyền địa phương phải tích cực chủ động can thiệp. Ví dụ như sau khi thâu tóm xong, doanh nghiệp có nguyện vọng mở rộng sản xuất hay không? Nếu có thì liên quan đến đất đai, tuyển dụng nhân công và các dịch vụ hỗ trợ khác, đây là trách nhiệm mà Huyện ủy, Ủy ban nhân dân huyện phải làm. Ngoài ra, về mảng kinh doanh phụ trợ, Cục Xúc tiến Đầu tư, Ủy ban Kế hoạch Kinh tế và Cục Quản lý Doanh nghiệp Hương trấn của huyện chúng ta cũng có thể vào cuộc trước, giúp liên hệ điều phối, cố gắng để các doanh nghiệp phụ trợ liên quan nằm ngay tại địa phương chúng ta. Nếu có thể thu hút các doanh nghiệp phụ trợ tới định cư tại Toại An thì càng tốt."
Thấy ánh mắt Dương Đạt Kim nhìn sang, Tề Thái Tường cũng hiểu ý, lập tức xin nhận nhiệm vụ: "Bí thư Dương, đã vậy thì chuyện này cứ để tôi chủ động nhận trách nhiệm. Tôi sẽ đi liên hệ với phía Nhà máy Thiết bị Viễn thông, ngoài ra, phía Công ty TNHH Dịch vụ Phong Vân Viễn Thông mà anh nói có số điện thoại liên lạc không? Tôi cũng sẽ liên lạc với họ xem có cần Huyện ủy, Ủy ban nhân dân huyện chúng ta giúp đỡ gì không..."
---❊ ❖ ❊---
Đợt điều chỉnh nhân sự làm xáo trộn chính trường Tống Châu cuối cùng cũng hoàn toàn lắng xuống vào cuối tháng Hai, đầu tháng Ba.
Việc Phó Bí thư, Huyện trưởng huyện Lộc Thành – Khúc Kiến Đông được bổ nhiệm làm Bí thư Huyện ủy Trạch Khẩu là quyết định được chốt lại vào phút chót. Ở nhân sự này, Lục Vi Dân không hề lên tiếng. Ngược lại, Ngụy Hành Hiệp cuối cùng cũng thể hiện sức mạnh của mình, thuyết phục được Thượng Quyền Trí đưa Khúc Kiến Đông vào vị trí Bí thư Huyện ủy Trạch Khẩu. Đồng thời, đề xuất của Thượng Quyền Trí về việc để Phó Trưởng ban Tổ chức Thành ủy Mao Văn Cương làm Phó Bí thư, Quyền Huyện trưởng Lộc Thành cũng nhận được sự ủng hộ của Đồng Vân Tùng và Ngụy Hành Hiệp.
Có thể gọi đây là đợt điều chỉnh nhân sự lớn nhất kể từ khi Tống Châu thực hiện cải cách mở cửa, khiến chín trong số mười hai quận, huyện (bao gồm cả Khu Phát triển Kinh tế) thay đổi Bí thư. Ngoài Bí thư các huyện Lộc Thành, Lộc Khê, Tô Tiều và Bí thư Đảng ủy Khu Phát triển Kinh tế do Thường vụ Thành ủy Tôn Thừa Lợi kiêm nhiệm vẫn tại vị ra, người đứng đầu tám quận, huyện còn lại đều thay đổi. Trong mười hai quận, huyện, ngoại trừ Huyện trưởng các huyện Lộc Khê, Tử Thành, Trạch Khẩu do thời gian nhậm chức chưa lâu nên không thay đổi, các vị trí còn lại đều có sự điều chỉnh.
Trong số cán bộ cấp phó phòng, cường độ điều chỉnh còn lớn hơn, đặc biệt là các chức danh Phó Bí thư, Phó Chủ tịch thường trực huyện và Trưởng ban Tổ chức. Một loạt cán bộ được đánh giá có năng lực nổi trội trong công tác kinh tế bắt đầu được đẩy lên các vị trí quan trọng.
Sau khi việc điều chỉnh nhân sự đã an bài, toàn bộ tâm trí của Lục Vi Dân đều đổ dồn vào dự án thép Thác Đạt.
Ngày 7 tháng 3, tức là một ngày trước ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, Tập đoàn Thác Đạt, Tập đoàn Thịnh Hoa và Đầu tư Kinh Hoa rất kín tiếng ký thỏa thuận tại Tống Châu thành lập Công ty Cổ phần Thép Hoa Đạt. Một tuần sau, Ủy ban Kế hoạch thành phố Tống Châu cũng phê duyệt thông qua bảy dự án tách lẻ của Công ty Cổ phần Thép Hoa Đạt với tốc độ chưa từng có. Đồng thời, công trường xây dựng Thép Hoa Đạt bắt đầu đóng cọc móng đầu tiên. Các thiết bị luyện thép và cán thép tháo dỡ từ tỉnh Ký, bao gồm cả lò cao, cũng bắt đầu được vận chuyển về phía Nam tới Tống Châu theo hai tuyến đường biển và đường sắt.
Ngày 22 tháng 3, lễ khởi công giai đoạn hai mở rộng Mỏ than Liệt Sơn và Nhà máy Luyện cốc Liệt Sơn được tổ chức. Phó Bí thư Thành ủy Dương Vĩnh Quý, Thường vụ Thành ủy, Phó Thị trưởng thường trực Lục Vi Dân tham dự lễ khởi công. Cùng lúc đó, phương án cải cách Tập đoàn Hoa Lang cũng chính thức được Thành ủy, Ủy ban nhân dân thành phố và Đại hội đại biểu nhân dân thành phố phê duyệt. Ba ngày trước khi phương án được thông qua, kỳ họp thứ mười hai của Ủy ban Thường vụ Đại hội đại biểu nhân dân thành phố đã chính thức thông qua "Điều lệ và quy định thực hiện cải cách doanh nghiệp nhà nước, doanh nghiệp tập thể thành phố Tống Châu".
Ngày 6 tháng 4, Công ty TNHH Dịch vụ Phong Vân Viễn Thông ký thỏa thuận thâu tóm với Cục Quản lý Bưu điện tỉnh và Nhà máy Thiết bị Viễn thông Bưu điện tỉnh Xương Giang, chi 14 triệu nhân dân tệ mua lại Nhà máy Thiết bị Viễn thông Bưu điện tỉnh Xương Giang, đổi tên thành Công ty Cổ phần Phong Vân Viễn Thông. Ngoài việc gánh khoản nợ ngân hàng 33 triệu nhân dân tệ sắp đến hạn của Nhà máy Thiết bị Viễn thông Bưu điện tỉnh Xương Giang, Công ty TNHH Dịch vụ Phong Vân Viễn Thông còn đầu tư 40 triệu nhân dân tệ để cải tạo, nâng cấp thiết bị, đưa vào dây chuyền sản xuất điện thoại di động mới.
Mùng một Tết, Lão Thụy chúc Tết các anh em, chúc anh em sức khỏe dồi dào, gia đình hạnh phúc!
Ngày cuối cùng của tháng Một rồi, anh em ném vé tháng ra đi, mười hai giờ đêm nay sẽ bùng nổ cho tháng Hai! (Còn tiếp.)