"Phạm vi chính xác còn nhỏ hơn nhiều." Tần Vân vừa suy tính vừa bước đi, vượt qua hư không, đến một vị trí trên bầu trời. Đứng trên tầng mây, nhìn xuống phía dưới, một tòa thành trì sừng sững hiện ra. Thành trì rộng lớn, chiếm diện tích hơn ngàn dặm. "Chân thân của hắn, ở trong phạm vi năm nghìn dặm quanh thành này. Vùng ngoài thành khá hoang vu, căn cứ lớn lại quá ít. Tâm Ma nhất mạch thích đùa bỡn lòng người, tên Ma Tu này tám chín phần mười đang ở nơi sinh linh tụ tập.”
"Nói cách khác... Hắn tám chín phần mười, đang ở trong thành này."
Tần Vân nhìn tòa thành trì.
Trong thành, một tòa phủ đệ.
"Hả? Đây là đâu?" Độc Giác nam tử mặc trang phục lộng lẫy bị trói chặt, dần dần tinh lại.
"Tỉnh rồi?" Một giọng nói vang lên. Một thanh niên mập mạp ngồi trên ghế, nhìn Độc Giác nam tử nằm trên đất.
"Là ngươi, gã thương nhân kia?" Độc Giác nam tử nhớ ra ngay, cảm thấy mình bị trói, lập tức giận dữ quát, "Ngươi, một tên thương nhân nhỏ bé ti tiện, dám động thủ với ta? Mau thả ta ra, nếu không chẳng những ngươi, thân nhân của ngươi, mà ngay cả cả bộ tộc sau lưng ngươi đều phải chết!"
"Ta thả ngươi, chẳng phải ngươi sẽ trả thù ta ngay?" Thanh niên mập mạp làm bộ sợ hãi, "Thả ngươi ra, ngươi cũng sẽ giết ta. Không thả, tương lai cũng sẽ gặp đại phiền toái... Ai nha nha, ngươi bảo ta phải làm sao bây giờ? Hay là giết ngươi cho xong, biết đâu không ai điều tra ra, ta lại có thể tránh được một kiếp?"
Sắc mặt Độc Giác nam tử biến đổi, cắn răng nhịn giận, trầm giọng nói: "Yên tâm, chỉ cần ngươi thả ta, ta sẽ bỏ qua chuyện cũ."
"Ai nha, Thiếu thành chủ tôn quý, ngươi nghĩ ta ngốc lắm à? Mà nghe lời ngươi, ngoan ngoãn thả ngươi ra?” Thanh niên mập mạp cười tửm tim.
"Nói đi, ngươi muốn gì?" Độc Giác nam tử cố nén, "Ngươi bắt ta đến đây, chắc chắn có mục đích, nói ra đi."
Thanh niên mập mạp vỗ tay nhẹ.
Một Khôi Lỗi hộ pháp dẫn một cô gái bước vào, đẩy mạnh khiến cô ngã xuống đất, ngay cạnh Độc Giác nam tử.
"Ngư Nhị, ngươi biết hắn là ai không?" Cô gái lập tức trừng mắt nhìn thanh niên mập mạp, "Ngươi dám giam cầm hắn, ngươi điên rồi?"
Độc Giác thanh niên nhất thời hiểu ra, "Ngươi là Ngư Gia Nhị công tử đã đính hôn với con tiện nhân này? Ngư Nhị, cần gì chứ, chỉ là một nữ nhân thôi mà, ngươi cũng tu ma đấy... Còn quan tâm đến những thứ này? Sau này ta tìm cho ngươi những Ma Đạo nữ nhân giỏi mị hoặc, còn ngon hơn con tiện nhân này nhiều."
Thanh niên mập mạp cười tủm tỉm nhìn cô gái: "Nghe thấy chưa, trong mắt Thiếu thành chủ, ngươi chỉ là tiện nhân."
Vẻ mặt cô gái khó coi.
"Đỡ cô ta dậy đi, ta chỉ đùa thôi mà." Độc Giác thanh niên vội nói, "Ngươi muốn ta bồi thường thế nào, cứ nói đi."
"Thiếu thành chủ." Cô gái không thể tin được, Thiếu thành chủ mà cô sừng bái lại mềm yếu như vậy?
"Câm miệng!" Độc Giác thanh niên giận dữ mắng.
Cô gái nhất thời không dám hé răng.
Độc Giác thanh niên liền cười nói: "Ngư Nhị, hay là, chúng ta kết nghĩa huynh đệ sống chết dưới danh nghĩa Tổ Ma?"
"A, khoan đã." Thanh niên mập mạp cười nhạo một tiếng, "Tiện nhân, chẳng phải ngươi muốn lấy lòng Thiếu thành chủ tôn quý này sao? Ta cho ngươi cả đời hầu hạ hắn, thỏa mãn hai người."
"Ngư Nhị huynh đệ!" Mặt Độc Giác thanh niên biến sắc.
"Giết chúng đi." Thanh niên mập mạp ra lệnh.
"Vâng." Khôi Lỗi hộ pháp tuân lệnh, tiến lên động thủ.
"Ngươi điên rồi, giết ta, ngươi trốn không thoát đâu, ngươi nhất định phải chết, thậm chí cả bộ tộc của ngươi..." Độc Giác thanh niên vẫn còn kêu gào.
"Hắn là Thiếu thành chủ đó! Ngư Nhị, Ngư Phí, ta sai rồi, ta sai rồi, ngươi thật nhẫn tâm giết ta? Ngươi quên chúng ta..." Lúc này cô gái cũng thực sự sợ hãi, Ngư Nhị này thật sự có lá gan lớn đến vậy sao?
Phốc! Phốc!
Khôi Lỗi hộ pháp vung đao, ánh đao lóe lên, chém qua Thiếu thành chủ và cô gái.
"Đã an bài xong xuôi." Thanh niên mập mạp đứng dậy rời đi.
"Vâng." Khôi Lỗi hộ pháp cung kính nói.
Thanh niên mập mạp trở lại phòng, uống rượu, khóe miệng nhếch lên: "Tốt lắm, giết tên Thiếu thành chủ chó má kia và con tiện nhân kia, quả nhiên đã triệt tiêu nhân quả. Hồn phách của Ngư Phí phản kháng ta càng yếu hơn, làm thêm vài việc nữa, để cha hắn hài lòng hơn. Hồn phách của hắn sẽ chính thức hòa làm một với ta, đến lúc đó... ta lại có thêm một phần thân thể."
"Phân thân luyện thành, dù bản tôn bị giết, cũng có thể mượn phân thân tiếp tục tu luyện thành bản tôn.”
"Đợi Ngư Phí thành công, ta sẽ có năm phân thân."
Tâm Ma Tổ Ma, vốn là xen lẫn giữa chân thật và hư ảo.
Ma Tu phát hiện hồn phách của Ngư Phí có chút phù hợp với hắn, không khỏi mừng rỡ, âm thầm hóa thành hư ảo 'Tâm Ma', trực tiếp xâm nhập vào hồn phách của con trai thương nhân 'Ngư Phí'.
Ban đầu, hắn kiên nhẫn thúc đẩy dục vọng trong lòng Ngư Phí. Khi Ngư Phí bị dục vọng ảnh hưởng...
Tâm Ma của Ma Tu dần dần hòa nhập.
Bây giờ, Ma Tu đã hoàn toàn khống chế hồn phách của Ngư Phí. Thậm chí sau một thời gian ngắn nữa, có thể hoàn mỹ dung hợp làm một!
Còn cái gì Thiếu thành chủ, Thành chủ? Đối với Tổ Ma mà nói, đều là sâu kiến!
"Chỉ là đồ đệ Mông Khảm Thông của ta bị giết, tên nửa bước Tổ Ma kia là ai?" Thanh niên mập mạp nhíu mày, mắt lóe hung quang, "Rồi sẽ đến, ta sẽ tìm ra ngươi."
Trong bầu trời đêm, Tần Vân quan sát từ trên tầng mây.
"Phải thu hẹp phạm vi hơn nữa."
"Trong phạm vi năm nghìn dặm quanh thành, có hơn ức sinh linh, Ma Tu có thể là bất kỳ ai." Tần Vân suy tư, "Một khi hắn bị kinh động, một vị Tổ Ma Tâm Ma nhất mạch mà bỏ trốn... Ta không ứng phó kịp sẽ không ngăn được hắn."
Tổ Ma bình thường, nói giết là giết được.
Nhưng Ma Tu...
Bản chất sinh mệnh rất đặc thù, xen lẫn giữa chân thật và hư ảo, trốn chạy cũng mạnh hơn nhiều.
"Theo tin tức từ Bích Du Cung, Tâm Ma Tổ Ma có ba loại bí thuật bảo vệ tính mạng rất mạnh: 'Vạn Ma hành tẩu', 'Tâm Ma phân thân', 'Bất tử Tâm Ma'. Chẳng qua... 'Bất tử Tâm Ma', có lẽ chỉ có Tâm Ma lão tổ luyện thành. Hai vị Tâm Ma Tổ Ma khác thực lực yếu hơn, chỉ là Tổ Ma cấp độ bình thường. Có lẽ chỉ luyện thành hai loại bí thuật 'Vạn Ma hành tẩu', 'Tâm Ma phân thân'."
"Vậy nên ta không thể khinh thường, sơ sẩy một chút, tên Ma Tu này có thể tẩu thoát." Tần Vân thầm nghĩ.
Vạn Ma hành tẩu?
Tâm Ma phân thân?
Chỉ cần cẩn thận, hắn vẫn có cơ hội phá giải, giết chết Ma Tu.
"Trước dò xét nhân quả." Tần Vân quan sát, hai mắt mơ hồ phát sáng, Nguyên Thần cấp độ Kim Tiên cực hạn tư duy cực nhanh.
"Trong thành có hơn một trăm một mươi triệu Nhân tộc, hơn sáu mươi vạn Yêu tộc. Ngoài thành trong vòng năm ngàn dặm có khoảng ba mươi triệu Nhân tộc, sáu mươi vạn Yêu tộc."
"Nhân quả trên người từng người, ta đều có thể thấy."
"Kỳ quái."
Tần Vân khẽ nhíu mày, "Không ai có thiên cơ mơ hồ? Xem ra, Tổ Ma Ma Tu hắn là đã nhập vào một sinh linh nào đó, sống dưới thân phận của sinh linh đó."
"Thứ giúp hắn che giấu hoàn hảo như vậy, chính là Tâm Ma phân thân được ghi trong tình báo của Bích Du Cung?"
"Hắn chắc chắn sẽ cho Tâm Ma phân thân tu hành, ít nhất đạt tới Ma Thần cảnh, tuổi thọ đủ lâu. Nếu không tuổi thọ phàm tục quá ngắn, không đáng để tu luyện thành Tâm Ma phân thân."
"Ít nhất Ma Thần cảnh?"
"Trong vòng năm nghìn dặm, có mười hai Thiên Ma, hơn ba nghìn năm trăm Ma Thần cảnh."
Tất cả đều không thoát khỏi sự dò xét của Tần Vân.
Sợ đánh rắn động cỏ, hắn không dám thi triển lĩnh vực. Mà dùng Thời Không để theo dõi từ xa, với tạo nghệ về Thời Không của Tần Vân, Ma Tu không thể phát hiện ra.
"Hắn, ở trong mười hai Thiên Ma, hơn ba nghìn năm trăm Ma Thần cảnh." Tần Vân khoanh chân ngồi trên tầng mây, nhất tâm phân thành ngàn mảnh, giám thị hơn ba nghìn người.
Thời gian trôi qua.
Sáng sớm ngày thứ hai.
Phủ đệ Ngư Gia.
"Cha, cha." Thanh niên mập mạp mặt đầy vui mừng.
"Vội vã hấp tấp vậy?" Lão giả sừng cong đang xem hồ sơ nhíu mày, dù bọn họ vốn là Nhân tộc, nhưng sau khi tu luyện Ma Đạo, cơ thể tự nhiên sẽ xuất hiện dị tượng Ma hóa.
"Cha, con đột phá rồi, con đột phá đến Ma Thần cảnh nhị trọng thiên rồi." Thanh niên mập mạp kích động nói.
Lão giả sừng cong nghe vậy vưi vẻ: "Con đột phá đến Ma Thần cảnh nhị trọng thiên rồi á? Con tu luyện ba trăm năm mới thành Ma Thần, chưa đến mười năm đã đột phá đến nhị trọng thiên rồi á? Xem ra con ta là người có tài nhưng thành đạt muộn”
Lão giả sừng cong rất kích động.
Dù là đại thương nhân, nhưng đây vẫn là thế giới tu hành, điều ông mong đợi nhất là gia tộc có một cường giả lợi hại.
"Ha ha ha ha, con hơn hẳn đám huynh đệ của con nhiều, nhanh như vậy đã đến nhị trọng thiên. Tương lai đạt tới Ma Thần cảnh tam trọng thiên là chắc chắn... Thậm chí có thể nhòm ngó đến Thiên Ma chi cảnh." Lão giả sừng cong vui vẻ cười, "Vậy Ngư Gia ta sẽ khác biệt."
"Cha, con mới đến nhị trọng thiên thôi." Thanh niên mập mạp nói, "Còn lâu mới đến Thiên Ma cảnh."
"Đúng đúng, từ từ rồi sẽ đến." Lão giả sừng cong rất vưi vẻ.
Địa vị của đứa con này trong lòng ông, từ mức bình thường trong số nhiều con trai, lập tức vọt lên vị trí số một!
Dù sao cũng là Ma Thần cảnh tam trọng thiên chắc chắn, có hy vọng lên Thiên Ma!
"Ngư Phí này, chắc từ nhỏ đến lớn, chưa thấy cha hắn cười mấy lần. Huống chi là kích động vui vẻ như vậy." Thanh niên mập mạp thầm nghĩ, "Hồn phách của hắn phản kháng ta càng yếu hơn, nhanh, sắp dung hợp hoàn toàn rồi."
Trên tầng mây.
Tần Vân nhất tâm đa dụng, giám thị hơn ba nghìn đối tượng.
"Ngư Phí, Ma Thần cảnh nhị trọng thiên. Tu luyện ba trăm năm mới thành Ma Thần, chưa đến mười năm đã đến Ma Thần nhị trọng thiên? Tốc độ tu hành tăng mạnh?" Tần Vân nhớ kỹ Ngư Phí này, mức độ nghi ngờ lập tức tăng vọt.