"Trước đây, do bị ngăn cách bởi Thời Không xa xôi, việc suy diễn thiên cơ càng thêm khó khăn. Hiện tại đến Hàm Phong Đại Thế Giới, hãy thử suy diễn lại xem." Tần Vân vận dụng Thất Tinh Thuật, cẩn thận tính toán thiên cơ.
Khoảng cách càng xa, việc suy tính càng khó.
Như đám Thiên Tiên, Thiên Yêu cũng có những người giỏi xem bói, suy tính! Nhưng thông thường chỉ có thể xem trong bản thế giới, không thể tính được chuyện ở thế giới khác xa xôi.
Còn như Tần Vân, dù là chuyện ở một quốc gia lân cận hắn cũng có thể suy tính, nhưng nếu cách quá xa, thiên cơ quả thực càng thêm mơ hồ. Càng gần thì việc suy diễn càng dễ dàng hơn chút ít.
Một lát sau.
"Tổ Ma Ma Tu chân thân ẩn mình trong phạm vi mười sáu vạn dặm." Tần Vân nhíu mày, "Phạm vi đã thu hẹp, nhưng trong mười sáu vạn dặm vẫn có ức vạn sinh linh, Thiên Ma cũng có gần vạn tên!”
Hắn phóng tầm mắt nhìn xa bốn phương tám hướng.
Ánh mắt hắn dễ dàng nhìn thấy khu vực xung quanh hơn mười vạn dặm, từng mảnh thành trì, những tu ma giả Nhân tộc, Yêu Ma Thủy tộc... tạo thành vô số thế lực hỗn loạn. Vô số Ma Thần cảnh, gần vạn Thiên Ma. Mà chân thân của 'Tổ Ma Ma Tu' lại che giấu tung tích ẩn mình trong đó, căn bản không thể tìm ra.
"Tổ Ma Ma Tu tồn tại giữa thực và ảo, muốn tìm được chân thân hắn, trước tiên phải thu hẹp phạm vi hơn nữa." Tần Vân suy tư, "Ta sở trường suy diễn, cảnh giới cũng cao hơn Ma Tu nhiều. Cách tốt nhất... chính là tăng cường nhân quả với hắn! Nhân quả liên lụy càng lớn, hắn càng khó che giấu."
Như huyết mạch chí thân, dù không thấy được 'tuyến nhân quả' như người tu hành bình thường, vẫn có thể cảm ứng được chí thân. Đó là vì nhân quả huyết mạch chí thân quá lớn.
Như những người có thù không đội trời chưng, thậm chí đời đời kiếp kiếp kết thù đuổi giết, nhân quả to lớn đến mức... dù là phàm tục chỉ thân, cách xa nhau vẫn có thể mơ hồ cảm nhận được.
Tần Vân và Tổ Ma Ma Tu nhân quả liên lụy vẫn còn quá nhỏ!
"Động phủ cung điện của Ma Tu." Tần Vân xuyên qua hư không, nhìn thấy tòa cung điện xa xỉ hoa mỹ cách đó gần trăm vạn dặm, chính là 'Ma Tu cung', bên ngoài có rất nhiều Thiên Ma tuần tra canh gác, "Canh phòng nghiêm ngặt, thống trị một vùng rộng lớn, nhưng trong nội cung Ma Tu chỉ có một hóa thân của Tổ Ma Ma Tu."
"Làm sao để tăng cường nhân quả với hắn đây?"
"Hơn nữa, làm sao để hắn không đề phòng?" Tần Vân suy nghĩ.
Suy nghĩ một chút, hắn quyết định: "Cứ làm như vậy!"
Nói rồi, hắn biến mất ngay lập tức.
Khi Tần Vân xuất hiện lại, đã ở bên ngoài hơn năm mươi vạn dặm, hắn đứng giữa không trung, từ xa quan sát một động phủ xa xỉ được xây dựng trong dãy núi.
Âm phong gào thét, khiến động phủ càng thêm mờ ảo.
"Động phủ này là của Mông Khảm Thông, đệ tử được Tổ Ma Ma Tu khá sủng ái." Tần Vân nhìn kỹ, với tạo nghệ về Thời Không của hắn, dễ dàng xuyên qua trận pháp cấm chế của động phủ, nhìn thấy bên trong, "Thiên Ma Ma Đạo tranh đấu chém giết tàn khốc hơn, Thiên Ma Tâm Ma nhất mạch tra tấn lòng người, ai nấy đều gây thù chuốc oán rất nhiều. Đệ tử của Tổ Ma Ma Tu đã chết hơn nửa, chỉ còn lại mười một người. Mông Khảm Thông này cũng rất được sủng ái."
Bên trong động phủ, trong một cung điện âm ti.
"Giết chúng ta đi!"
"Mông Khảm Thông, muốn giết cứ giết!"
"Ngươi là một phương Ma Vương, tra tấn chúng ta không thấy mất mặt sao?"
Năm tù nhân bị trói đang gào thét, trong số đó có lão giả, thanh niên, và cả phụ nữ.
Ngồi trên điện, nam tử tuấn mỹ trắng nõn, đồng tử đỏ rực, mỉm cười nhìn xuống: "Ta, Mông Khảm Thông, nổi tiếng nhân từ, các ngươi yên tâm, chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, mấy nghìn đệ tử Phong Hồi Tông bị bắt sống sẽ được sống sót."
"Đều được sống sót?" Năm tù nhân ngẩn người.
"Trưởng lão Phong Hồi Tông trở lên tổng cộng mười hai người." Mông Khảm Thông cười nói, "Chỉ có năm người các ngươi sống sót qua tam trọng hình phạt."
Năm tù nhân không khỏi run sợ.
Họ nhớ lại những màn tra tấn đáng sợ đã trải qua, giày vò đến mức chỉ muốn chết.
"Ta sẽ đối xử khác biệt với năm người các ngươi." Mông Khảm Thông mỉm cười, "Vì vậy, ta cho các ngươi một cơ hội, một cơ hội sống sót, tạm thời được tự do. Thậm chí mấy nghìn đệ tử Phong Hồi Tông cũng có thể được tự đo.”
"Ngươi muốn chúng ta làm gì?" Tù nhân lão giả không nhịn được hỏi.
Bốn người còn lại cũng nhìn chằm chằm Mông Khảm Thông, ánh mắt đầy mong đợi.
Tông phái có thể tồn tại? Bản thân có thể được tự do?
Mông Khảm Thông nhếch mép, thầm nghĩ: "Muốn sống là tốt rồi, biết đâu trong đám người Phong Hồi Tông này có thể bồi dưỡng được một ma bộc Tâm Ma."
"Các ngươi phải làm năm việc, làm xong, các ngươi sẽ được tự do. Mấy nghìn đệ tử kia cũng được tự do." Mông Khảm Thông vỗ tay, lập tức có Thiên Ma mang lên năm chậu thịt, đặt trước mặt năm tù nhân.
"Việc thứ nhất, là ăn hết chậu thịt trước mặt các ngươi." Mông Khảm Thông mỉm cười.
Năm tù nhân nghi hoặc.
Ăn thịt thôi ư?
Đơn giản vậy sao?
"Ta nói trước cho các ngươi biết, mười hai trưởng lão Phong Hồi Tông trở lên, bảy người không vượt qua được hình phạt, đều đã chết." Mông Khảm Thông nói, "Sau khi bảy người đó chết, ta sai người lấy thịt trên người họ, trộn lẫn lại làm thành năm chậu thịt này."
"Không, không..." Sắc mặt năm người biến đổi.
"Tiểu sư muội, Tiểu sư muội." Một nam tù nhân trẻ tuổi nhìn chằm chằm chậu thịt trước mặt, gần như phát điên.
"Cha! Mẹ!" Một nữ tù nhân nước mắt tuôn rơi, nhìn chậu thịt trước mắt.
Trong chốc lát, cả năm người đều khó có thể chấp nhận.
"Các ngươi là tu ma, sao, chuyện nhỏ nhặt này cũng không làm được? Ta cho các ngươi làm năm việc, đây mới là việc đầu tiên." Mông Khảm Thông vô cùng hưng phấn nhìn, một mặt hắn muốn bồi đưỡng một ma bộc Tâm Ma, coi như thất bại, tra tấn lòng người, đùa bỡn lòng người... vẫn là việc hắn thích nhất.
"Ta không kiên nhẫn đâu, nếu các ngươi không ăn, ta còn hình phạt chờ các ngươi, khiến các ngươi sống không bằng chết, mà mấy nghìn đệ tử tông phái các ngươi cũng không trốn thoát." Mông Khảm Thông lạnh lùng nói.
"Ăn, ta ăn!" Một lão giả tóc bạc gầm nhẹ.
"Sư bá..." Nam tù nhân trẻ tuổi quay đầu lại.
"Ta cũng ăn." Một nữ tù nhân lãnh khốc, trong mắt lộ vẻ điên cuồng.
"Rất tốt, có hai người đồng ý ăn, ba người còn lại thì sao?” Mông Khảm Thông nói.
Ba người còn lại không thể chấp nhận.
Họ thực sự là tu ma.
Có thể là Thiên Ma, có thể tàn sát vô số, nhưng trong lòng vẫn có chấp niệm. Có chấp niệm... mới không lạc lối trên con đường tu ma!
Rõ ràng, trong năm tù nhân này, có ba người không thể chấp nhận.
"Cho hai người kia ăn trước." Mông Khảm Thông ra lệnh.
Hai thuộc hạ bưng chậu thịt, đút cho hai người kia.
Mông Khảm Thông lại mong chờ: "Đây mới là việc thứ nhất, đến việc thứ năm, các ngươi mới biết thế nào là tuyệt vọng! Ha ha ha, thật đáng mong đợi."
Lúc lão giả tóc bạc và nữ tù nhân lãnh khốc mắt đỏ hoe chuẩn bị ăn thì.
Bỗng nhiên ——
Aml 11
Bên ngoài vang lên tiếng nổ lớn.
"Mông Khảm Thông, ra chịu chết!" Bên ngoài vọng vào tiếng gầm.
Lão giả tóc bạc và nữ tù nhân lãnh khốc ngẩn người, trong mắt có vẻ kỳ vọng, quay đầu nhìn lại. Ba tù nhân còn lại cũng chờ đợi nhìn theo.
Mông Khảm Thông ngồi trên bảo tọa lại lãnh đạm vô cùng, cười nói: "Muốn giết ta, Mông Khảm Thông, nhiều lắm! Nhưng ta đến nay vẫn thích ngồi ở đây, hắn... hả? Nhanh vậy đã phá đại trận?"
Nói rồi, Mông Khảm Thông đột nhiên đứng lên, nghiêm nghị nhìn chằm chằm ra ngoài điện.
Hắn đã sớm thao túng trận pháp động phủ để đối phó kẻ thù bên ngoài.
"Ầm ầm ầm! ! !"
Tiếng nổ vang dội.
Một thanh niên áo xám tóc bạc xông vào, xung quanh lơ lửng ba lưỡi liềm huyết sắc, sát khí ngút trời.
Thanh niên áo xám tóc bạc nhìn chằm chằm Mông Khảm Thông, tràn đầy tức giận và sát ý: "Mông Khảm Thông, ta khổ tu bao năm nay, chính là để giết ngươi! Hôm nay ngươi chết chắc rồi, chịu chết đi!”
Người đến, chính là Tần Vân đã che giấu tung tích!