Chương 20: Tam Giới Cuối Cùng
Vạn Pháp Các, tầng thứ chín.
Nơi đây tĩnh lặng vô cùng, chỉ có Tần Vân một mình lật xem sách.
"Tam giới Tiên Thiên Linh Bảo, Bích Du Cung ta ghi chép xem ra đã rất đầy đủ rồi." Tần Vân xem sách, "Những thứ không được ghi lại, e là rải rác chẳng còn bao nhiêu."
Tình báo về Tiên Thiên Linh Bảo rất quan trọng, cần phải nắm rõ trước.
Nếu không, sơ ý đắc tội với những người không nên chọc vào thì hối không kịp.
"Kim Cương Trác của Thái Thượng Đạo Tổ thật lợi hại, Kim Tiên đỉnh phong bình thường sơ ý cũng có thể bị đánh bại. Nếu ta thi triển bổn mạng phi kiếm, e rằng nó cũng bị thu mất!" Tần Vân xem miêu tả trong sách, âm thầm cảm khái, "May mà sư tôn tạm cho ta mượn Thanh Bình Kiếm, lực lượng xem ra đủ hơn chút ít."
Kim Cương Trác và Thanh Bình Kiếm đều là Tiên Thiên Chí Bảo, loại Tiên Thiên Chí Bảo này không phải ai cũng dùng được. Dù Kim Tiên Phật Đà may mắn có được một kiện Tiên Thiên Chí Bảo, cũng khó phát huy hết uy lực.
Tần Vân nắm giữ đỉnh tiêm Đại Đạo, mới có thể phát huy uy lực của 'Thanh Bình Kiếm'.
Có thể nói, ở Tiểu Thế Giới, Tần Vân tuyệt đối vô địch.
Nhưng giữa vô số đại năng, Tần Vân phải cẩn thận, dù sao các loại Tiên Thiên Linh Bảo khác nhau. Dương Tiễn, Tôn Hầu Tử họ còn bị đánh úp, Tần Vân thân thể đâu có lợi hại bằng hai vị kia, càng phải cẩn trọng. Cho nên, các đại năng càng không đễ dàng khai chiến, chỉ sợ sơ ý trúng chiêu, mất mạng, bao năm tu hành uổng phí.
Ai biết địch nhân có Tiên Thiên Linh Bảo khắc chế mình không? Hoặc có kẻ vì tính kế mình mà mượn Tiên Thiên Linh Bảo lợi hại của ai đó?
"Tiên Thiên kỳ vật... Ơ? Tam giới cuối cùng, trong Hỗn Độn?" Tần Vân lật xem một quyển sách giới thiệu các loại Tiên Thiên kỳ vật và vị trí tồn tại của chúng.
"Hỗn Độn vô biên vô hạn. Năm xưa, Bàn Cổ Khai Thiên Địa, vung Bàn Cổ Phủ bổ ra Hỗn Độn, nhưng chỉ là một phần, sinh ra Tam giới. Tam giới cuối cùng, chính là Hỗn Độn." Tần Vân khẽ gật đầu, "Trong Hỗn Độn mênh mông đầy rẫy nguy cơ. Ví dụ như một số Hỗn Độn Thần Ma cổ xưa vẫn ở lại đó. Nhưng Hỗn Độn cũng đầy kỳ ngộ! Tiên Thiên kỳ vật, Tiên Thiên Linh Bảo... phần lớn thai nghén trong Hỗn Độn, lưu lạc ra ngoài. Nếu vận khí tốt, có lẽ có thể đạt được một kiện Tiên Thiên Linh Bảo."
"Nhưng theo sách ghi chép, trải qua tuế nguyệt dài đằng đẵng, Đạo Tổ, Phật Tổ và một số Hỗn Độn Thần Ma thường xuyên du lịch trong Hỗn Độn. Khu vực gần Tam giới, khả năng tìm được Tiên Thiên kỳ vật, Tiên Thiên Linh Bảo rất thấp. Còn nếu quá xa, Kim Tiên viên mãn cũng có thể mất phương hướng, vĩnh viễn không về được. Chỉ có Đạo Tổ, Phật Tổ mới dám xâm nhập sâu vào Hỗn Độn ngao du."
"Mất phương hướng?”
"Quá xa, không cảm ứng được Tam giới, không có phương hướng, không biết trên dưới, không biết xung quanh, thậm chí tốc độ thời gian trôi cũng khó nắm bắt. Một khi lạc trong Hỗn Độn, chẳng ai có thể trở về sao?" Tần Vân thất kinh.
Sau khi lật xem rất nhiều tình báo, cuối cùng Tần Vân đến trước năm bộ điển tịch đặt ở chính giữa tầng chín của Vạn Pháp Các.
《 Ngũ Hành Kiếm Kinh 》, 《 Vô Cực Mẫu Quyển 》, 《 Động Huyền Kinh 》, 《 Ngọc Thần Kiếm Kinh 》, 《 Thượng Thanh Thập Nhị Sách 》.
" ý Ngũ Hành Kiếm Kinh ) do Đại sư huynh sáng chế, ta trước kia học chỉ là thành tựu Đại Đạo! Còn bộ ở đây là phần Đại Đạo Viên Mãn. Á Vô Cực Mẫu Quyển ỳ do Đại sư tỷ sáng chế, Động Huyền Kinh ), Ngọc Thần Kiếm Kinh ) , Thượng Thanh Thập Nhị Sách ) đều do sư tôn sáng chế... Đều là Đại Đạo Viên Mãn." Tần Vân khẽ gật đầu.
Đây là nội tình.
Điển tịch Đại Đạo Viên Mãn, ngoại giới tìm không ra.
Ở đây có năm bộ!
"Trong Tru Tiên Điện hẳn là thành tựu cao nhất của sư tôn." Tần Vân không vội, chuẩn bị sau khi nguyên thần đột phá sẽ đến Tru Tiên Điện bế quan, tiếp nhận toàn bộ truyền thừa cao nhất của Bích Du Cung.
Tần Vân cầm lấy Ngọc Thần Kiếm Kinh È xem trước.
Vừa xem, năm bộ điển tịch đã khiến hắn đắm chìm hồi lâu.
Chỉ cần ghi nhớ thì tự nhiên nhanh, nhưng khi quan sát, hắn không khỏi miên man bất định, linh quang chợt lóe, không kìm được đắm chìm một ngày một đêm.
"Ra là đây là Đại Đạo Viên Mãn."
"Đá núi của người, có thể mài ngọc."
"Đợi làm xong việc, lại an tâm bế quan tìm hiểu." Tần Vân kìm nén dừng tu hành, buông điển tịch.
"Ta phải nhanh chóng tăng lên cảm ngộ về 《 Tử Vi Kiếm Đồ 》, sư tôn hiển nhiên không thích ta lãng phí quá nhiều thời gian." Tần Vân suy tư, "Phải nhanh chóng tăng lên, biện pháp tốt nhất... là tìm được một bảo bối có thể phụ trợ ta tu hành 'Chu Thiên Đại Đạo'."
Chu Thiên Đại Đạo.
Cũng là một con đường trực chỉ Đại Đạo Viên Mãn! Như Thiên Đế Thượng Cổ Yêu tộc, như Tử Vi Đại Đế, đều tu Chu Thiên Đại Đạo, và đều là Kim Tiên viên mãn.
"Tiên Thiên Linh Bảo vốn ẩn chứa một Đại Đạo, thích hợp nhất cho ta tìm hiểu." Trong đầu Tần Vân hiện lên tin tức về rất nhiều Tiên Thiên Linh Bảo trong Tam giới, "Thích hợp nhất với ta chính là Tiên Thiên Linh Bảo 'Thập Bát Phi Tinh'."
Thập Bát Phi Tinh do Thượng Cổ Yêu tộc Thiên đình mượn Tiên Thiên kỳ vật luyện chế thành.
Khi đó, nổi danh nhất của Thượng Cổ Thiên Đình là 'Chu Thiên Tinh Thần Đại Trận', 'Thập Bát Phi Tinh' được xem là bản đơn giản hóa làm trụ cột.
"Tiên Thiên Linh Bảo 'Thập Bát Phi Tinh' sau khi Thượng Cổ Yêu tộc Thiên đình tan vỡ, trải qua nhiều lần lưu chuyển, nay đã đến tay Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân ở Tử Dương Động trên núi Thanh Phong." Tần Vân khẽ gật đầu, "Đi gặp một phen."
******
Thiên Giới, Thanh Phong Sơn, Tử Dương Động.
Bên ngoài động phủ.
Một thiếu niên quỳ gối, đã quỳ đến mặt trắng bệch, khí tức suy yếu, nhưng vẫn kiên trì.
"Sa sa sa." Một đạo đồng quét rác ở cửa, rất kiên nhẫn, quét đến chỗ thiếu niên, nói: "Ngươi về đi, đừng quỳ ở đây, quỳ nữa cũng vô ích."
"Ta sẽ quỳ mãi, ta sẽ để Chân Quân thấy thành tâm của ta, dù quỳ đến chết, ta cũng quỳ." Thiếu niên môi trắng bệch, yếu ớt nói.
"Ngươi quỳ đến chết cũng vô dụng. Tam giới muốn bái lão gia nhà ta làm sư phụ không biết bao nhiêu, ngươi quỳ ở đây, lão gia sẽ thu ngươi làm đồ đệ chắc? Nằm mơ." Đạo đồng lắc đầu, "Ngươi vất vả đến được đây, sư huynh cũng cho ngươi cơ hội rồi, nhưng tư chất của ngươi không tốt, không có tư cách vào Tử Dương Động. Ngươi về đâu thì về đi."
Nói xong, đạo đồng tiếp tục quét rác.
Một thiếu nữ gần đó không kìm được chạy tới, cầm ấm nước, nói: "Thiếu gia, uống nước đi, người quỳ ba tháng rồi, một ngụm nước cũng chưa uống, lại không dùng pháp lực chống đỡ, sẽ không chịu được."
"Bỏ đi." Thiếu niên vung tay.
"Thiếu gia!" Thiếu nữ vội vàng, nước mắt chảy xuống.
"Không dùng pháp lực mà ở đây gồng?" Đạo đồng lắc đầu, thở dài, "Nhiều năm qua ta thấy nhiều rồi, vô ích thôi."
"Thiếu gia, chúng ta đừng đợi ở đây nữa, chúng ta đi tìm thượng tiên khác." Thiếu nữ nói, "Nhất định có người nguyện ý thu thiếu gia làm đồ đệ."
"Chân Quân là đại năng đỉnh phong Tam giới, bái vào môn hạ người mới có hy vọng báo thù!" Thiếu niên nghiến răng, "Nếu không chỉ uổng phí thời gian."
"Thiếu gia." Thiếu nữ vạn phần lo lắng.
Thiếu niên vung tay: "Đi." Nói xong giận liếc thiếu nữ.
Thiếu nữ chỉ có thể bưng ấm nước sang một bên.
Thiếu gia nhà nàng cũng là thiên tài tư hành, mới mười sáu tuổi đã tu đến Tiên Thiên Kim Đan, tu thành nguyên thần không khó, tương lai thành Thiên Tiên cũng có hy vọng. Chỉ là cừu nhân quá đáng sợ, Thiên Tiên bình thường trước mặt cừu nhân cũng chỉ là sâu kiến. Hắn vất vả tra ra động phủ "Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân, chịu nhiều đau khổ mới đến được đây.
Động phủ lại yên tĩnh.
Thiếu niên tiếp tục quỳ, thiếu nữ vẫn lặng lẽ nhìn, còn đạo đồng thì khoan thai chậm rãi quét rác.
Bỗng nhiên,
Một thân ảnh đi tới từ hư vô.
Một thanh niên đeo thanh kiếm màu xanh đậm sau lưng đột nhiên xuất hiện, khiến thiếu niên đang quỳ, thiếu nữ và đạo đồng đều nhìn qua.
"Bái kiến tiền bối." Đạo đồng đi tới, thở dài hành lễ.
"Xin cho ta chuyển lời đến Thanh Hư đạo huynh." Tần Vân cười nói, "Cứ nói, Tần Vân đến chơi."
Thanh Hư đạo huynh?
Đạo đồng giật mình! Với địa vị của lão gia nhà mình 'Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân' trong Tam giới, không nhiều người có tư cách gọi một tiếng 'Thanh Hư đạo huynh'.
"Thanh Hư đạo huynh?" Thiếu niên không kìm được nhìn Tần Vân, "Hắn là ai, có vẻ quen biết Chân Quân?”
Thiếu nữ cũng lặng lẽ di chuyển đến bên thiếu niên, ra hiệu bằng mắt.
Thiếu niên hiểu, nha hoàn bảo hắn tranh thủ ôm lấy 'đùi' này, vị trước mắt có lẽ cũng là một đại năng trong Tam giới.
Lúc này, Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân trong Tử Dương Động đã biết chuyện xảy ra bên ngoài, chủ động ra khỏi tĩnh thất.
"Lão gia." Đạo đồng thấy lão gia đi tới, muốn bẩm báo, "Bên ngoài có một người tự xưng Tần Vân..."
Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân không nghe bẩm báo, ra lệnh: "Mau, mau lên, mở rộng sơn môn, ta đích thân nghênh đón Tần lão đệ."
Các đệ tử lập tức cuống cuồng mở đại môn.
"Tần Vân?"
"Vị Tần Kiếm Tiên quét ngang hai mươi sáu cương vực Tam giới?"
"Nghe nói Linh Bảo Đạo Tổ ban cả Tiên Thiên Chí Bảo 'Thanh Bình Kiếm' cho Tần Kiếm Tiên đấy!" Các đệ tử thân truyền của Đạo Đức Chân Quân đều tin tức linh thông, tinh thần đại chấn, lặng lẽ truyền âm nghị luận, đồng thời bận rộn mở rộng sơn môn.
` Ám ầm
Sơn môn Tử Dương Động mở ra.
Đệ tử đứng hai bên, mấy đệ tử thực lực mạnh đi theo sau Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân.
"Ha ha ha..." Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân cười lớn đi tới, đạo bào phấp phới, đến gần, liền xoay người làm đại lễ, "Tần lão đệ, xin nhận của ta một bái!"
"Thanh Hư đạo huynh, không thể." Tần Vân vội đỡ.
"Ta đây là vì chúng sinh hai mươi sáu cương vực Tam giới bái tạ Tần lão đệ, ngươi xứng đáng nhận." Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân cười đứng dậy, "Đi đi đi, theo ta vào trò chuyện." Nói xong nắm tay trái Tần Vân, nhiệt tình muốn dẫn vào động phủ.
Thiếu niên quỳ cách đó không xa đứng dậy, vội vài bước, mạnh quỳ xuống, hô lớn: "Tiền bối!"