Lôi Thú phủ là động phủ duy nhất tại Lôi Đình Giới, chiếm diện tích mấy ngàn dặm. Bên trong phủ có hồ nước, sông ngòi, thậm chí ngọn núi cao nhất Lôi Đình Giới cũng nằm trong đó, đủ thấy sự rộng lớn bao la của nó.
Trương Tổ Sư tiến vào một tòa nội viện trong cung điện. Nơi này có một hồ nước nhỏ rộng chừng một hai dặm. Bên bờ hồ dựng một bức tượng điêu khắc hình người có hai cánh. Trên tượng khắc chi chít văn tự và đồ án, đó là một môn Lôi pháp khá trân quý.
"Lôi Kiếp Kim Cương Thân? Pháp môn Nhục Thân Thành Thánh?" Trương Tổ Sư nhìn kỹ, "Đáng tiếc, tu luyện tới viên mãn cũng chỉ đạt thực lực nửa bước Kim Tiên. Pháp môn Nhục Thân Thành Thánh thượng đẳng nhất Tam Giới phải là ở giai đoạn Thiên Tiên, nếu tu luyện tới viên mãn, có khả năng vượt cấp chiến đấu."
Dù sao hắn cũng là đệ tử Bích Du Cung, đã từng thấy vô số pháp môn. Hỗn Độn Lôi Thú Bạch Hiểu cả đời sưu tập các loại Lôi pháp. Bảy mươi hai khảo nghiệm Lôi pháp này, hẳn là thứ Lôi Thú rất đắc ý mới đem ra.
Mỗi một môn đều có chút bất phàm.
Bất kể là Phật Môn, Đạo gia Tam Giáo hay tán tu, chỉ cần có Lôi pháp lợi hại, hắn đều tìm cách thư vào tay.
Những pháp môn này... quả thực có hơn phân nửa Bích Du Cung không thu thập được.
Bích Du Cung chủ yếu sưu tập pháp môn cấp "Kim Tiên", còn pháp môn dưới Kim Tiên thì chỉ lấy một số ít đặc sắc. Bảy mươi hai loại Lôi pháp ở Lôi Thú phủ phần lớn là cấp nửa bước Kim Tiên, nhưng mỗi loại đều có đặc điểm riêng. Với nhiều Thiên Tiên, cả đời họ chưa từng thấy Kim Tiên. Đôi khi những pháp môn nửa bước Kim Tiên này lại giúp tăng thực lực rõ rệt hơn.
"Nhưng trong Lôi pháp luyện thể, Lôi Kiếp Kim Cương Thân này có tốc độ tu luyện cực nhanh," Trương Tổ Sư khẽ gật đầu, "Đáng để ta bỏ chút thời gian tu hành."
Ngay lập tức, hắn khoanh chân ngồi xuống bắt đầu tu luyện.
Bảy mươi hai khảo nghiệm Lôi pháp, khi tiến vào một nơi và học được Lôi pháp, nhất định phải tu luyện tới "tiểu thành” mới có tư cách rời đi, đến nơi tiếp theo.
Vì những pháp môn lợi hại này đều bị trời ghét, số lần học tập có hạn! Nếu ai tùy tiện vào, học qua cả bảy mươi hai chỗ Lôi pháp mà không tu luyện thì thật lãng phí!
Nhất định phải đạt "tiểu thành" mới được rời đi...
Vậy nên dù thiên phú cao, việc tu hành đơn giản đến tiểu thành ở bảy mươi hai khảo nghiệm Lôi pháp cũng chỉ giúp học được một phần nhỏ! Nếu nghiên cứu pháp môn nào đó đến "viên mãn" để nhận bảo vật ban thưởng, thời gian hao phí sẽ rất lâu! Ở Lôi Thú phủ, việc nghiên cứu một loại pháp môn mười năm mà chưa đạt viên mãn là chuyện bình thường.
Trương Tổ Sư vốn tự nghĩ ra Thần Tiêu Lôi pháp, ngộ tính cực cao, lại rất phù hợp với Đô Thiên Thần Lôi trận, nên mới có thể đạt viên mãn chỉ trong một năm (thực tế tu hành hơn trăm năm).
"Hả?” Vừa tu hành một lát, Trương Tổ Sư nhíu mày, quay đầu nhìn lại.
Một đạo nhân râu dài đi tới từ phía xa ngoài cửa viện, cười ha hả nói: "Trương sư đệ."
"Ra là Hạ Hầu sư huynh, trùng hợp vậy, Hạ Hầu sư huynh cũng đến đây? Đô Thiên Thần Lôi trận của Hạ Hầu sư huynh chắc vẫn chưa đại thành?" Trương Tổ Sư đứng lên, trong lòng có chút căng thẳng.
"So với sư đệ, thiên phú của ta với Đô Thiên Thần Lôi trận kém xa, sau khi rời khỏi đây ta sẽ tiếp tục tu hành chậm rãi," đạo nhân râu dài tiến đến.
Trương Tổ Sư khẽ gật đầu: "Vậy ta tiếp tục tu hành, không tiếp chuyện sư huynh nữa."
"Đừng vội." Hạ Hầu đạo nhân nhếch miệng cười, "Trương sư đệ, ngươi có biết, Ngọc Hư Cung quy củ nghiêm ngặt hơn chúng ta nhiều, nhưng trong Tam Giáo chỉ tranh, nhiều sư đồ vì bảo vật mà trở mặt.”
"Nghe nói rồi! Trong Tam Giáo chi tranh, Ngọc Hư Cung có đệ tử mượn Tiên Thiên Linh Bảo của sư phụ rồi không trả! Thậm chí có kẻ trộm luôn Tiên Thiên Linh Bảo của sư phụ," Trương Tổ Sư gật đầu, trong lòng càng thêm cảnh giác, "Cuối cùng khiến nhiều sư đồ trở mặt. Hạ Hầu sư huynh, sao đột nhiên lại nhắc chuyện này?"
Hạ Hầu đạo nhân cười nói: "Ta nói chuyện này vì cái gì, lẽ nào Trương sư đệ không rõ?"
"Xin sư huynh chỉ rõ." Trương Tổ Sư biến sắc.
"Thật ra, ta đã từng đến đây, Lôi Kiếp Kim Cương Thân ta cũng sớm tu luyện qua," Hạ Hầu đạo nhân cười ha ha, "Sở dĩ đến đây, là muốn mượn Trương sư đệ mười hai cán trận kỳ dùng một lát, đợi đến khi sư huynh ta thành tựu Kim Tiên đạo quả, sẽ trả lại, không biết sư đệ thấy có được không?"
Sắc mặt Trương Tổ Sư khó coi.
Thành Kim Tiên rồi trả lại?
Hắn tin nếu đối phương thành Kim Tiên thì sẽ trả thật, vì khi đó mười hai cán trận kỳ không còn giúp ích nhiều. Nhưng nếu Hạ Hầu đạo nhân cả đời không thành Kim Tiên, chẳng phải sẽ không trả lại? Đây là cướp đoạt trắng trợn.
"Hạ Hầu sư huynh, huynh có phải quá đáng không?" Trương Tổ Sư quát.
"Đồng môn Bích Du Cung có đến mấy vạn, ân oán xung đột nhiều vô kể, chỉ cần không chết người, sư tôn chẳng buồn liếc mắt. Thậm chí trước đây còn có kẻ giết đồng môn, phản bội Bích Du Cung theo phái khác. Ta chỉ mượn bảo vật thôi, không đáng nhắc tới," Hạ Hầu đạo nhân vung tay lên, bảy chuôi Thần Kiếm lơ lửng xung quanh, "Xem ra sư đệ không tình nguyện, ta đành phải giúp đỡ sư đệ một phen."
Nói xong, hắn ngang nhiên động thủ.
Sau lưng Trương Tổ Sư lập tức bay ra mười hai Lôi Đình Thần Ma, mỗi vị nắm một cán trận kỳ.
"Không xong, ta vừa đến đây, phải tu luyện Lôi Kiếp Kim Cương Thân đến tiểu thành mới được ra ngoài. Giờ không ra được... Trốn cũng không thể," Trương Tổ Sư vừa vội vừa giận.
"Oanh!!!"
Hai bên lập tức giao chiến.
Đang Thịnh Thế Giới, Quảng Lăng Thành, Tần phủ.
Tần Vân cũng có một hóa thân ở quê nhà, nhưng trường kỳ bế quan tĩnh tu, không có chuyện trọng yếu sẽ không lộ diện.
"Hô."
Một nam tử mặc đạo bào cao quan đi thẳng tới phía trên Tần phủ, chính là Trương Tổ Sư chân thân! Việc đến Lôi Thú phủ chỉ là Nguyên Thần thứ hai của hắn. Giờ phút này, Trương Tổ Sư quan sát phía dưới, trực tiếp truyền âm nói: "Tần Vân! Mau giúp ta!"
Tần Vân hóa thân lập tức ra khỏi tĩnh thất: "Trương sư huynh, có chuyện gì?”
Trên bầu trời, Lôi Đình lóe lên, Trương Tổ Sư đã đến gần Tần Vân hóa thân, lập tức truyền âm vội vàng nói: "Hạ Hầu muốn cưỡng đoạt pháp bảo của ta! Nguyên Thần thứ hai của ta đang bị vây ở Bích Diệp Hồ. Tát sư huynh, Mục tiên tử, Ô Giác sư huynh đều không thuộc Minh Diệu Cương Vực, ta không thể tìm họ cầu cứu. Ngươi tranh thủ tìm họ giúp ta, nhất định phải nhanh, ta không chống đỡ được lâu."
Truyền âm một hơi xong.
Sắc mặt Tần Vân thay đổi.
Sư huynh sư tỷ có thật đáng tin? Nhìn lịch sử Tam Giới thì biết thật nực cười! Phản bội tông môn theo phái khác đầy rẫy.
Thậm chí trong số cao nhân Tam Giới, có người nhập ma, dấn thân vào Ma Đạo! Việc cưỡng đoạt bảo bối diễn ra mỗi giờ mỗi khắc trong Tam Giới. Vì một kiện Tiên Thiên Linh Bảo lợi hại, sư đồ trở mặt là chuyện thường.
"Được, giao cho ta," Tần Vân đáp.
Lôi Thú phủ.
Tần Vân khoanh chân ngồi trên bình địa, mở mắt. Hắn đã tu hành trọn vẹn một nghìn hai trăm năm, tích lũy hùng hậu hơn nhiều so với khi vừa đến Lôi Thú phủ. Thiên tư ngộ tính của hắn... Sau một nghìn hai trăm năm tu hành, tiến bộ không hề nhỏ, ngay cả pháp môn Thiên Tiên nhất mạch Kiếm Tiên cũng đã có hình thức sơ khai trong lòng.
Vàèol
Tần Vân khống chế bổn mạng phi kiếm hóa thành một đạo lưu quang, đáp xuống, thẳng đến Bích Diệp Hồ.
Hắn chưa từng nghĩ đến việc nhờ Tát sư huynh giúp đỡ, vì họ đều đến từ cương vực khác, chân thân dù ở Lôi Thú phủ, nhưng mình không thể nhìn vào bên trong bảy mươi hai khảo nghiệm Lôi pháp để tìm họ. Cần tìm vận may và tốn nhiều thời gian.
Tốt hơn là trực tiếp đi giúp Trương sư huynh.
"Lòng người khó dò, không ngờ Hạ Hầu lại là hạng người đó," Tần Vân có chút tức giận.
Hô.
Từ trên núi đáp xuống Bích Diệp Hồ chỉ vài trăm dặm, với tốc độ ngự kiếm phi hành của Tần Vân thì rất nhanh.
Rất nhanh, hắn thấy cung viện ở "Bích Diệp Hồ". Trước cửa viện, quang mang ngưng tụ thành một lão già tóc bạc. Lão già nhìn Tần Vân lao xuống thẳng đến cửa cung, lập tức truyền âm: "Vị khách kia, không tu hành Lôi pháp chớ vào, vào có thể không ra được. Chỉ đến kỳ hạn mười năm mới được dịch chuyển ra ngoài."
Các thần tướng hộ pháp luôn âm thầm quan sát khách đến thăm.
Họ biết rõ Nguyên Thần Kiếm Tiên này... không tu hành Lôi pháp.
Bảy mươi hai khảo nghiệm Lôi pháp đều dành cho người tu hành Lôi pháp, nhất định phải tu hành tiểu thành mới ra được, việc này rất khó với cả Thiên Tiên Cửu Trọng Thiên. Tần Vân không hiểu Lôi pháp mà vào thì không thể luyện thành, chỉ có thể bị nhốt.
"Đến kỳ hạn mười năm mới được dịch chuyển ra ngoài?" Tần Vân hơi do dự.
Điều đó trái với kế hoạch ban đầu của mình.
Vốn định nhân cơ hội thời gian lưu tốc nhanh để tu hành đến khi mãn hạn.
Nhưng chỉ do dự trong tích tắc, Tần Vân liền xông vào.
Có thể cùng hảo hữu sinh tử tương trợ, sao giờ lại lùi bước? Ý nghĩ hèn nhát vừa nảy lên trong lòng Tần Vân liền bị đập tắt! Hắn khinh bì loại người đó.
"Oanh." Tần Vân ngự kiếm phi hành xông vào, gây ra ảnh hưởng lớn.
Vừa bay vào.
Hắn thấy Hạ Hầu đạo nhân điên cuồng tấn công Trương Tổ Sư. Những đạo Lôi Đình Thần Kiếm đáng sợ vây công, Trương Tổ Sư giờ phút này chèo chống có chút khó khăn, phải dùng Tiên Đan và toàn lực thi triển trận pháp.
"Hả?" Hai người đều quay đầu nhìn lại.
"Ngươi tới làm gì?" Trương Tổ Sư có chút nóng nảy, trong lòng cảm động, nhưng vẫn thấy Tần Vân xông tới quá lỗ mãng.