Chương 31: Phân Lôi Quả
Trong khu vực khảo nghiệm Lôi Pháp, có tổng cộng bảy mươi hai trọng, Mục Tiên Tử đang khoanh chân ngồi trong một điện sảnh. Đầu óc nàng đang không ngừng suy diễn một môn cận chiến chém giết chi thuật, nghiền ngẫm từng chiêu, từng thức.
"Ông!"
Bỗng nhiên, một đạo chấn động lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của Lôi Thú Phủ.
Mục Tiên Tử mở mắt: "Mười năm kỳ hạn đã đến sao?"
"Đáng tiếc, chưa kịp tu luyện đến viên mãn trước khi hết hạn." Mục Tiên Tử nhìn lên vách điện. Trên vách có rất nhiều đồ án, là hình ảnh một vị cường giả ba đầu sáu tay thi triển vô số chiêu thức cận chiến. Vách điện này do một cường giả công pháp viên mãn tự tay điêu khắc, mang theo ý cảnh thâm sâu, Mục Tiên Tử phần lớn thời gian đều dành cho việc ngắm nhìn nó.
Một cỗ lực lượng giáng xuống.
Vèo.
Mục Tiên Tử bị dịch chuyển đi ngay lập tức.
Tại bình địa bên ngoài chủ điện thứ ba, Hạ Hầu đạo nhân cũng đang khoanh chân. Cảm nhận được chấn động ảnh hưởng đến toàn bộ Lôi Thú Phủ, hắn mở mắt, cười nói: "Mười năm kỳ hạn đã đến. Cũng tốt, dù hao phí chút ít bảo vật, ta cuối cùng cũng xông qua được chủ điện thứ hai, không đến nỗi kém Mục sư muội và Ô Giác quá nhiều."
"Chỉ tiếc, Trương sư đệ lại đem bảo vật ký thác hết cho Tần Vân!" Hạ Hầu đạo nhân nhớ lại lần gặp Trương Tổ Sư trước đó, Trương Tổ Sư vô cùng bỡn cợt, nói thẳng là không có bảo vật gì trên người, muốn cướp đoạt cứ việc đến.
"Tần Vân nguyện ý vì hắn đứng ra, thà bị giam trong cung viện hơn nghìn năm cũng phải giúp hắn. Còn hắn thì đem bảo vật quan trọng nhất ký thác cho Tần Vân. Hai người này thật sự là tin tưởng lẫn nhau." Hạ Hầu đạo nhân thầm nghĩ. "Không đúng, có lẽ hắn không tin tưởng Tần Vân đến vậy, chỉ là không còn lựa chọn nào khác. Nếu mang bảo vật trên người, sẽ bị ta đoạt mất, nên chỉ có thể giao cho Tần Vân? Tần Vân kẻ ngốc kia, có lẽ vì sự tin tưởng của đối phương mà cảm động ấy chứ."
Hạ Hầu đạo nhân cười nhạo.
Trải qua năm tháng dài đằng đẵng, hắn luôn cảnh giác với đồng môn, không thực sự tin tưởng bất kỳ ai.
"Vào." Một cỗ lực lượng giáng xuống, dịch chuyển Hạ Hầu đạo nhân đi.
Tát Hứa Tiên Nhân, Trương Tổ Sư, Mục Tiên Tử, Hạ Hầu đạo nhân, Ô Giác Yêu Vương và Tần Vân, khi mười năm kỳ hạn đến, đều lần lượt bị dịch chuyển đi.
Trên đỉnh một ngọn núi cao sừng sững trong Lôi Thú Phủ, có một tòa cung điện Tiên gia xa hoa. Bên ngoài cung điện, Tần Vân và năm người kia lần lượt được đưa đến.
"Ừ?"
Cảm nhận được sự dịch chuyển, Tần Vân không hề chống cự. Chỉ thấy cảnh vật trước mắt thay đổi, hắn đã đến đinh núi, thấy cung điện, và nổi bật nhất là cây Tiên Thiên Lôi Quả Thụ ở hậu viện cung điện. Cây linh căn này... còn cao hơn cả cưng điện, thân cây tráng kiện, cành lá tươi tốt, những quả lôi quả lay động nhẹ nhàng.
Toàn bộ cây tỏa ra Lôi Đình, như thể một cái cây được ngưng tụ từ Lôi Đình.
Một khí tức khổng lồ, mênh mông, cổ xưa ập đến.
"Tiên Thiên Lôi Quả Thụ." Tần Vân tán thán.
Tát Hứa sư huynh, Mục Tiên Tử, Hạ Hầu đạo nhân, Ô Giác Yêu Vương, Trương Tổ Sư đứng bên cạnh cũng đều nhìn cây Tiên Thiên Lôi Quả Thụ khổng lồ. Ở khoảng cách gần như vậy, họ có thể thấy rõ từng chiếc lá, thật sự rung động vô cùng.
Mỗi một cây thiên địa linh căn... đều vô giá, mười hay tám kiện Tiên Thiên Linh Bảo cũng không đổi được, chúng đều đã có chủ từ thời kỳ sơ khai của tam giới.
Sở hữu một cây, tương đương với có một cái bồn vàng, có thể liên tục sinh ra quả. Trong số các đại năng của tam giới, người đó sẽ là "phú ông" hạng nhất. Có được nó, có thể kết giao khắp tam giới, đổi được rất nhiều bảo bối bảo vệ tính mạng, khả năng bảo vệ tính mạng còn vượt trội hơn nhiều đại năng. Chỉ cần không chủ động tìm chết, khó mà chết được.
Đáng tiếc, Hỗn Độn Lôi Thú Bạch Hiểu lại chủ động dấn thân vào cuộc chiến ma đạo! Thậm chí còn tìm cách đối phó đại địch.
Đó chính là chiến tranh! Rất nhiều tồn tại khủng bố tham chiến, như Tổ Long, A Di Đà Phật (chủ nhân của Tây Phương Cực Lạc), Chúc Long đại thần... Tam Thanh Đạo Tổ, Phật Tổ, Nữ Oa Nương Nương, Ma Tổ cũng dõi theo, liên tục ra tay! Chiến hỏa lan tràn khắp tam giới... Hỗn Độn Lôi Thú không thuộc Đạo gia, Phật môn hay Ma đạo, hoàn toàn có thể không tham chiến, trốn trong Tiểu Thế Giới "Lôi Đình giới" của mình, bế quan dễ dàng vượt qua kiếp nạn này.
Nhưng sau khi bạn bè qua đời, hắn vẫn dấn thân vào, âm thầm giúp đỡ, gây ra không ít tổn thất cho Ma đạo. Đáng tiếc, đại cục đã bày ra vẫn không thể tiêu diệt đại địch.
Hôi Hôi
Hai bóng người ngưng tụ thành hình, một vị là lão giả áo bào đen, một vị là tráng hán khôi ngô.
"Sáu vị khách quý, mười năm kỳ hạn đã đến." Lão giả áo bào đen mỉm cười nhìn Tần Vân và những người khác.
"Đến lúc phân lôi quả rồi." Hạ Hầu đạo nhân có chút kích động chờ mong, Tát sư huynh, Mục Tiên Tử cũng đều mong đợi.
Tần Vân cũng tò mò, sáu người ở đây mỗi người sẽ được chia bao nhiêu lôi quả? Mình sẽ được bao nhiêu?
“Trước khi phân lôi quả, ta xin nhắc lại một lần." Sắc mặt lão giả áo bào đen trở nên trịnh trọng. "Thụ hưởng bảo vật của Phủ chủ nhà ta, các vị đã kết xuống một phần nhân quả. Đến khi có thực lực Kim Tiên định phong, cần phải đi tiêu diệt "Tổ Ma ma tui.”
Tần Vân và những người khác đều đã biết điều này.
"Tổ Ma ma tu... Đó là Tâm Ma Tổ Ma." Tần Vân thầm than. "Thực lực chém giết trực diện chỉ ở mức Tổ Ma bình thường, nhưng lại giỏi mê hoặc lòng người, thủ đoạn quỷ dị khó lường."
Trong vô số lưu phái của Ma đạo, Tâm Ma là một trong những nhánh đặc thù nhất. Hỗn Độn Lôi Thú Bạch Hiểu mượn sức chiến tranh để bố trí sát cục nhưng cuối cùng thất bại.
"Tốt, bây giờ ta sẽ phân lôi quả cho chư vị." Lão giả áo bào đen nhìn về phía tráng hán khôi ngô.
Tráng hán khôi ngô đưa hai tay ra, trong tay xuất hiện một cái mâm, trên mâm có ba quả lôi quả. Mỗi quả đều tỏa ra hương thơm. Chi cần nghe thấy một chút hương thơm, Tần Vân không khỏi có thêm chút lĩnh ngộ về Lôi Đình. Tần Vân hiểu rằng, đây là do nền tảng Lôi Pháp của hắn quá kém cỏi, còn thua cả những người tu Lôi Pháp trong phàm tục. Vì vậy, một chút hương thơm của Tiên Thiên Lôi Quả cũng có thể giúp ích cho hắn. Còn với Trương Tổ Sư và những người đã đạt đến Thiên Tiên cực hạn, nhất định phải ăn lôi quả mới có tác dụng. Nghe hương thơm? Chỉ có tác dụng với người dưới Thiên Tiên mà thôi.
Tần Vân nhìn kỹ, Tiên Thiên Lôi Quả trông giống quả lê. Bên dưới lớp vỏ có thể thấy rõ Lôi Đình, khiến vỏ quả trở nên hơi mờ.
"Ba quả lôi quả, đây là ít nhất rồi." Hạ Hầu đạo nhân khẽ lẩm bẩm.
Tráng hán khôi ngô bưng mâm đến trước mặt Hạ Hầu đạo nhân, đưa cho hắn.
Sắc mặt Hạ Hầu đạo nhân hơi cứng đờ, lập tức cười nhận lấy, đồng thời nói: "Lần này có Mục sư muội, có Tát sư huynh ở đây, ta chỉ có thể nhận ba quả lôi quả này thôi."
Tráng hán khôi ngô lại đi đến trước mặt Ô Giác Yêu Vương, đưa hai tay ra. Trong tay hắn lại xuất hiện một cái mâm, trên mâm cũng có ba quả lôi quả, nhưng có thêm một Hoàng Bì Hồ Lô.
"Ha ha, Hạ Hầu, ta tuy cũng chỉ có ba quả, nhưng còn nhiều hơn ngươi một hồ lô bảo bối đấy." Ô Giác Yêu Vương cười nhận lấy, nhanh chóng thu hồi Tiên Thiên Lôi Quả, sau đó vội vàng mở hồ lô ra nhìn trộm.
"Trong hồ lô có bảo bối gì?" Hạ Hầu đạo nhân hỏi.
Ô Giác Yêu Vương nhìn trộm rồi đậy nút lại, liếc nhìn Hạ Hầu đạo nhân: "Không nói cho ngươi, tóm lại ta nhận được nhiều bảo bối hơn ngươi."
Hạ Hầu đạo nhân bĩu môi, không truy hỏi nữa.
Tráng hán khôi ngô đi đến trước mặt Trương Tổ Sư, Tần Vân, Tát sư huynh, Mục Tiên Tử đều đang nhìn.
Vẫn là một cái mâm, trên mâm có ba quả lôi quả và một Hoàng Bì Hồ Lô.
"Ha ha, Hạ Hầu, Trương sư đệ còn nhiều hơn ngươi đấy." Ô Giác Yêu Vương cười ha ha.
Sắc mặt Hạ Hầu đạo nhân hơi khó coi, không lên tiếng.
Trương Tổ Sư là người yếu nhất ở đây, chỉ xông qua được chủ điện thứ nhất, điều này khiến Hạ Hầu đạo nhân cảm thấy mất mặt.
Tráng hán khôi ngô đi đến trước mặt Mục Tiên Tử, hai tay nâng mâm, có bốn quả lôi quả và một hồ lô.
"Ừ?" Hạ Hầu đạo nhân, Ô Giác Yêu Vương, Trương Tổ Sư và Mục Tiên Tử đều nghi hoặc nhìn Tần Vân.
Cách phân lôi quả này...
Phân ít trước, phân nhiều sau.
Tát Hứa sư huynh xếp cuối cùng thì mọi người thấy bình thường, nhưng Tần Vân lại xếp sau cả Mục Tiên Tử?
Mục Tiên Tử bình tĩnh nhận lấy, chỉ khi xem xét bảo vật trong hồ lô, mắt nàng sáng rực lên.
Cuối cùng, tráng hán khôi ngô và lão giả áo bào đen lần lượt đi về phía Tần Vân và Tát Hứa Tiên Nhân.
Xoạt! Xoạt!
Tráng hán khôi ngô và lão giả áo bào đen đều bưng một cái mâm, trên mỗi mâm đều có bảy quả lôi quả và một cái Hoàng Bì Hồ Lô.