“Cái gì? Ngoại cảnh thế lực, ngoại cảnh thế lực nào, mục đích lại là gì? Mau chóng khai báo!”
Một đội trưởng lực lượng vũ trang ở phía trước giơ loa lớn tiếng chất vấn.
Thấy đối phương quả nhiên mắc câu, Hứa Sơn mắt sáng lên, giơ đứa bé chậm rãi đi về phía đối phương.
“Thưa sếp, cái này còn cần tôi nói rõ sao, hắn trông cứ như bị nhiễm phóng xạ hạt nhân vậy! Tôi đang đi về phía các anh, tuyệt đối đừng nổ súng nhé.”
Đội trưởng biến sắc: “Quỷ tử? Ngươi vậy mà lại cấu kết với quỷ tử, ngươi còn là con người sao! Ngươi có xứng đáng với tổ tiên không!”
“Quỷ tử này biết thuật thôi miên, tôi cũng là bị ép buộc bất đắc dĩ thôi mà.” Hứa Sơn thầm liếc nhìn Mộng Hồ chỉ chủ đang ở trên không.
Đối phương đang mơ hồ tập trung vào hiện trường, hoàn toàn không ý thức được điều gì sắp xảy ra.
“Bắn đi! Thưa sếp, bây giờ chính là cơ hội tốt, tên đó bất động rồi.” Hứa Sơn điên cuồng hô hào.
“Bớt nói nhảm, Hứa Sơn, ngươi mau đặt đứa bé xuống rồi hãy tới đây.”
Mộng Hồ chi chủ nhíu mày, trong đầu không ngừng phân tích.
Cái gì thế này, cái tên quỷ tử đó nói gì mà. khốn kiếp, hình như đang gây bất lợi cho mình.
Trong dòng ký ức truyền thừa của huyết mạch, Huyết Giao bộ tộc khi xâm nhập vào tâm ma chưa từng có ghi chép nào về việc bị tâm ma của quân địch tấn công.
Chỉ là thế giới này thực sự quá quái dị... càng nhìn càng thấy lạ.
Hứa Sơn này, có lẽ cũng không phải là người bản thổ Nam Cương, mà là một tu sĩ từ một bí cảnh tiểu thế giới nào đó bước ra.
Cũng chỉ có loại khả năng này, mới có thể sản sinh ra một thế giới tâm ma quái dị đến vậy.
Hứa Sơn ôm đứa bé vẫn đang chậm rãi lê bước về phía trước, miệng lầm bầm không ngớt.
“Tôi thả đứa bé ngay đây, nhanh nổ súng đi! Tên đó không có tính người. Tôi đầu hàng, tôi muốn về đồn khai báo tình hình, tôi khai báo hết tất cả...”
“Vị trí số 5 đã nhắm chuẩn, có nên khai hỏa không?”
“Trước hết đừng hành động hấp tấp, đây là người nước ngoài.”
Hứa Sơn loáng thoáng nghe được âm thanh truyền đến từ tai nghe, trong lòng nổi trận lôi đình.
Ngọa tào! Sao đánh mình thì nhanh nhẹn thế?
Phân biệt đối xử nghiêm trọng đến mức này sao?
Cái thứ tâm ma chó hoang gì vậy?
Chẳng lẽ lão tử trong tiềm thức lại là thứ sính ngoại sao? Không thể nào!
Khẳng định là chết tiệt, đời trước lão tử lên mạng lướt sóng, bị bọn dắt mũi đáng nguyền rủa ảnh hưởng tới!
Thấy lực lượng vũ trang chậm chạp không hành động, Hứa Sơn quyết định đứt khoát, cầm đứa bé còn lại trong tay ném về phía Mộng Hồ chỉ chủ.
Ngay lập tức ngã nhào xuống đất, hai tay ôm đầu, động tác vô cùng chuyên nghiệp.
Không ngoài dự liệu, Mộng Hồ chi chủ lần nữa đưa tay cách không bóp nát đứa bé.
Đứa bé không nói tiếng nào, biến thành dạng phân tử.
Lần này Mộng Hồ chi chủ ra tay một kích, tình huống đột biến!
Đội trưởng nhanh chóng giơ loa lên gầm thét: “Khai hỏa! Khai hỏa!! Toàn bộ khai hỏa, bắn hạ cái tên quỷ tử khốn kiếp kia cho tôi!”
Tiếng súng dày đặc vang lên, Hứa Sơn trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Đúng rồi, bây giờ cuối cùng mọi chuyện cũng đúng như ý rồi.
Vô số lửa đạn phun trào, cơn mưa đạn không ngừng trút xuống Mộng Hồ chi chủ.
Vô số viên đạn bắn vào người hắn, tạo ra vô số tia lửa dày đặc không ngừng.
Không một viên đạn nào có thể gây tổn thương cho hắn, nhưng Mộng Hồ chỉ chủ bị bắn đến đầu óc choáng váng.
Ở phía dưới, Hứa Sơn đã được hai người từ dưới đất lôi dậy, hai tay bị trói ra sau lưng.
Hai người căm thù Hứa Sơn kia, đang “hộ tống” hắn đi ra ngoài!
Làm sao có thể! Làm sao có thể thế này!
Tâm ma của đối phương tại sao lại tấn công hắn trước? Lại còn bảo vệ bản thể nữa chứ!
Huyết Giao bộ tộc hóa mộng, nhưng cho tới bây giờ chưa từng có ai bị tâm ma của người khác tấn công.
Mộng Hồ chi chủ đầu óc có chút hỗn loạn, bỗng nhiên một cảm giác nhói nhói truyền đến từ trán.
Những người phía dưới vẫn luôn dùng vũ khí kỳ lạ tấn công hắn, bên trong có thể bắn ra những vòng sắt nhỏ.
Uy lực rất nhỏ, không hề có chút uy hiếp nào đối với hắn.
Thế nhưng những vòng sắt nhỏ đếm không xuể kia, trong số đó lại có vài cái lớn hơn một chút đã làm rách tấm giáp trên đỉnh đầu hắn.
Hắn còn chưa kịp phản ứng, lực lượng vũ trang phía dưới đã vác pháo hỏa tiễn bắt đầu bắn lên phía trên.
Viên đạn pháo bay với tốc độ cao, đánh trúng Mộng Hồ chi chủ, khiến hắn văng đi với một tiếng nổ "Oanh".
Mộng Hồ chi chủ giận đỏ mắt, trong quá trình bay ngược lại, hắn nhìn về phía Hứa Sơn, thất thố gầm lên.
“Hứa Sơn! Chẳng lẽ đây cũng là ngươi tính toán kỹ càng sao?”
Bị hai nhân viên vũ trang giữ chặt, Hứa Sơn dừng chân lại quay đầu, cười phá lên một cách ngông cuồng.
“Đương nhiên rồi! Tất cả đều năm trong tính toán của bản tôn!”
“Quỷ tử, ta chưa từng phản bội quốc gia! Hôm nay chính là vì dẫn ngươi ra ngoài để giết ngươi, lần này không thành công thì lần sau bản tôn sẽ còn trở lại, ngươi cứ đợi mà xem!”
Hứa Sơn nói xong một cách đường hoàng, khom lưng nhìn quanh.
“Thưa sếp, cái này không ổn đâu, đổi súng Ba Lôi Đặc đi! Tìm thêm vài người nữa đến, bắn nó thành cái sàng cho tôi!”
Đùng!
Một tên nhân viên vũ trang vươn tay tát mạnh vào gáy Hứa Sơn một cái.
“Câm miệng cho tao! Ở đây làm gì có phần ngươi nói chuyện, đi nhanh lên!”
Hứa Sơn mắt tối sầm, đầu bị che lại, tiếp tục bị dẫn ra ngoài trung tâm thương mại.
Thấy bóng dáng Hứa Sơn đã biến mất, Mộng Hồ chi chủ trong lòng hoảng loạn.
Tên này quá kỳ quái, không thể để hắn đi, tuyệt đối không thể để hắn đi, hôm nay nhất định phải giết chết hắn ngay trong tâm ma!
Chỉ có thể tự mình ra tay, với năng lực của ta, giết hắn là thừa sức
Nghĩ đến đây, Mộng Hồ chi chủ hung mãnh lao về phía những người cầm súng xung quanh, chuẩn bị phá vây truy sát.
Chỉ một cú quét ngang, hơn mười bóng người bị hất tung lên cao trên không trung.
Thân ảnh Mộng Hồ chi chủ không ngừng, đuổi theo hướng Hứa Sơn vừa rời đi.
Đội trưởng vẻ mặt nặng nề, cầm lấy bộ đàm: “Yêu cầu chi viện! Yêu cầu chi viện! Hứa Sơn đã bị bắt giữ, một tên tội phạm khác đã chạy ra ngoài trung tâm thương mại.”
“Thu đến."
Bên ngoài trung tâm thương mại, Hứa Sơn đã đến chỗ xe cảnh sát, bị ấn đầu xoay người đưa đến cơ quan công an.
Cảm nhận được tiếng động cơ ô tô vang lên, xe bắt đầu lăn bánh.
Hứa Sơn cuối cùng cũng nhẹ nhõm trong lòng.
Hiện tại Mộng Hồ chi chủ bị hỏa lực mạnh mẽ ngăn chặn.
Hắn ngồi trên chiếc xe này thoát đi, lại còn có người “hộ tống” nữa, chắc hăn sẽ an toàn.
Không biết lần này tâm ma có tiếp tục kéo dài một tiếng nữa hay không.
Đây cũng không phải là trạng thái tâm ma thông thường, rất có thể còn có những biến cố khác, chỉ có thể yên lặng theo dõi những thay đổi.
Trong xe cảnh sát, ba người ngồi ở hàng ghế sau, Hứa Sơn bị kẹp ở giữa.
Hứa Sơn xuyên qua lớp khăn trùm đầu, vẫn có thể lờ mờ nhìn rõ cảnh tượng bên ngoài.
Cúi đầu nhìn thoáng qua, hắn dùng sức cử động hai lần còng tay.
Dường như không thể thoát ra, chiếc còng tay này đã được cường hóa... có thể áp chế hắn, nhưng hiệu quả áp chế có hạn.
Cảnh vật xung quanh, đã lên cầu vượt.
Xem ra hẳn là đang đi về đồn.
Nếu vào đó, mình chắc chắn sẽ bị phán tử hình, lại rất khó trốn thoát.
Nếu không đi theo đối phương, Huyết Giao chắc chắn sẽ chuyên tâm tấn công mình, mình lại không đánh lại được.
Điều tốt nhất là kéo dài thời gian cho đến khi lực lượng của Hóa mộng chi chủ cạn kiệt và thoát khỏi trạng thái tâm ma.
Sau đó cũng chỉ có thể trông chờ vào vận may.
“Thưa sếp, mấy giờ rồi?”
“Ai là sếp của ngươi!? Xem phim Hong Kong nhiều quá rồi hả? Nói tiếng người đi!” Viên cảnh sát nghiêm nghị quát lớn.
“Tôi chỉ muốn biết mấy giờ rồi.”
“Hai giờ rưỡi chiều.” Viên cảnh sát lấy điện thoại di động ra xem lướt qua, ngay sau đó từ sau thắt lưng lấy ra sổ và bút, “Bây giờ bắt đầu làm biên bản ghi lời khai, chúng tôi hỏi gì thì anh trả lời cái đó.”....