Hứa Sơn hơi nhướng mày, đẩy trả lại viên linh thạch phấn, thấp giọng nói: “Lục huynh, ngươi làm thế này chăng phải đẩy ta vào chỗ bất nghĩa sao? Nhiều người như vậy mà ngươi lại bảo ta dùng thứ này, đồng môn sẽ nhìn ta thế nào!”
Lục Hương Quân sách một tiếng: “Ngươi cũng nhập môn lâu như vậy rồi, còn không hiểu rõ quy củ sao? Tu sĩ luyện thể đa phần cận chiến, dùng chút thủ đoạn phụ trợ nhỏ nhặt không đáng kể, sẽ không ai dị nghị ngươi đâu.”
“Ngươi quên lần đầu tiên ngươi đánh với Lưu Thừa Phong, hắn chẳng phải cũng dùng thứ này để chơi xấu người khác sao?”
“Cầm lấy đi! Thực lực ngươi vốn đã không bằng hắn, nếu không dùng thì càng không có cơ hội thắng!” Lục Hương Quân chẳng nói chẳng rằng nhét viên linh thạch phấn vào ngực Hứa Sơn.
“Ngươi... ai...” Hứa Sơn bất đắc dĩ thở dài, đành để hắn nhét linh thạch phấn vào người.
Lục Hương Quân nói tiếp: “Cần đây ngươi không phải đều đang tu luyện với Nhạc trưởng lão sao? Thầy ấy không dạy ngươi hai chiêu đòn sát thủ nào sao?”
“Nào có đòn sát thủ gì, mới học làm sao có thể thành thạo nhanh như vậy?”
“Không phải, vậy ta thấy Nhạc trưởng lão tự mình chỉ điểm ngươi lâu như vậy, thầy ấy không có ý định thu ngươi làm đồ đệ sao? Ngươi chẳng phải cũng muốn bái thầy ấy làm sư phụ à, chưa nói gì sao?”
Hứa Sơn khổ sở cười: “Nhạc trưởng lão là người tâm tính thiện lương, chỉ bất quá nguyện ý chỉ điểm ta thôi. Về phần bái sư gì đó... ta đã không nghĩ nữa, lúc trước thầy ấy đã từ chối ta rồi, thì còn mặt mũi nào mà mở miệng nữa? Nói thật, chuyện này khiến thầy ấy rất khó xử, ta coi thầy ấy như sư trưởng, không thể nào để thầy ấy phải xấu hổ thêm. Hiện tại ta và Lưu Thừa Phong có quan hệ thế nào ngươi cũng biết rồi đấy.”
“Có gì mà ngại ngùng, một lần không thành thì thử thêm vài lần...” Lục Hương Quân nhanh nhảu vạch ra kế sách cho Hứa Sơn.
Cuộc trò chuyện nho nhỏ của hai người lọt vào tai Trần Chấn và các trưởng lão khác.
Có trưởng lão nhìn về phía Nhạc Càn trêu đùa: “Nhạc trưởng lão, hay là ông nhận đồ đệ đi? Tôi thấy tiểu tử này cũng không tệ đâu!”
“Ai ~ người hỏi vậy thì làm sao ta trả lời được, nhận đồ đệ đâu phải chuyện nhỏ. Hay là thế này, Nhạc trưởng lão không nhận thì để tôi nhận, tôi thấy biểu hiện của cậu ta cũng rất tốt, đệ tử môn hạ của tôi đều rất ngưỡng mộ cậu ta.”
“Không nói những cái khác, đệ tử này thật sự rất nghe lời. Ông bảo nó luyện Huyết Tiễn Thuật, nó thật sự đi luyện. Bảo đám đệ tử của tôi luyện thì chắc chắn kêu khổ thấu trời.”
Trần Chấn liếc mắt cười một tiếng, quay sang Nhạc Càn nói: “Tôi cũng cảm thấy cậu ta không tệ, một đệ tử cũng là dạy, hai đệ tử cũng là dẫn dắt thôi.”
Nhạc Cần vẻ mặt khó tả, ông ta đổi chủ đề, giơ tay nói: “Hai người các ngươi đã chuẩn bị xong chưal”
Nghe vậy, Lưu Thừa Phong và Hứa Sơn cùng lúc tiến lên một bước, liếc nhìn về phía Trần Chấn.
Trần Chấn gật đầu ra hiệu.
Hai người đối diện nhau ôm quyền, chào hỏi đơn giản, rồi đồng thời dậm chân xuống đất!
Cả hai cùng lúc lao đi như đạn pháo về phía đối phương!
Khí lãng vô hình khuấy động không khí, tạo ra một tiếng nổ.
Hai người va chạm mạnh mẽ, những hạt bụi nhỏ trên diễn võ trường tản ra thành vòng tròn.
Hứa Sơn bị chấn lui về sau hai bước, còn chưa kịp đứng vững thân hình, Lưu Thừa Phong đã lao tới, dồn dập tấn công.
Không cho Hứa Sơn chừa lại chút cơ hội thở dốc nào.
Quyền ảnh dày đặc trước mắt, Hứa Sơn vẫn không chút hoang mang, hai chưởng vận thành lá chắn tròn để ngăn cản từng đòn.
Chợt có vài quyền lọt qua đánh trúng thân thể, nhưng cũng không đáng ngại.
Cả hai vẫn đang trong giai đoạn thăm dò.
Lưu Thừa Phong quả thực rất mạnh, quyền nhanh cũng rất nhanh, nhưng trong mắt Hứa Sơn vẫn có thể chính xác bắt được mỗi một động tác.
Chỉ bất quá, thể chất khó lòng theo kịp tốc độ phản ứng của ý thức.
Ngắn ngủi mấy tháng tu luyện, muốn dựa vào tu vi luyện thể đơn thuần mà thắng được Lưu Thừa Phong căn bản là không thể.
Cậu ta tu luyện Thẩm Linh Pháp và Huyết Tiến Thuật quả thực rất nhanh, nhưng hiệu suất điều động linh lực giữa các cơ bắp còn kém xa so với kinh mạch.
Tuy nhiên, Hứa Sơn cũng không có ý định thắng, tạm thời coi như để kiểm chứng thành quả tu luyện giai đoạn này của mình.
Cả hai vẫn đang giao thủ kịch liệt, mặc dù không có cảnh tượng hùng vĩ như đấu pháp giữa các tu sĩ luyện pháp, nhưng những tiếng nổ vang trên sân vẫn cho thấy thực lực mạnh mẽ của cả hai.
Mấy hiệp qua đi, Lưu Thừa Phong dần chiếm thế thượng phong, tiết tấu càng lúc càng thuận.
Một quyền nặng sắp đánh trúng Hứa Sơn, giữa chừng đột nhiên biến thành chưởng, vững vàng ấn vào ngực Hứa Sơn.
Một chưởng này mềm mại vô lực.
Hứa Sơn thầm nghĩ, lại mãnh liệt!
Một chưởng này đánh vào người không có cảm giác gì, nhưng chưởng lực đó rõ ràng đã lưu lại trong cơ thể, có cảm giác như sắp bùng nổ bất cứ lúc nào!
Không kịp nghĩ nhiều, chưởng thứ hai của Lưu Thừa Phong lại lần nữa ấn vào cùng một vị trí trước đó.
Vẫn yếu ớt như vậy, thế nhưng chưởng lực tích tụ ở ngực rõ ràng hùng hậu hơn nhiều.
Hứa Sơn nhanh chóng suy tính.
Đây chính là Chấn Sơn Cửu Chưởng, tuyệt học của Nhạc Càn.
Sức mạnh cộng dồn của hai chưởng này nếu bùng phát ra đủ để xáo trộn tiết tấu của cậu ta, thậm chí gây ra thương tổn không nhỏ.
Chưởng thứ ba không thể đón đỡ, nếu lại tích thêm một đợt chưởng lực ở cùng một vị trí thì có thể sẽ bị trọng thương.
Nghĩ đến đây, linh lực trong cơ thể Hứa Sơn lưu động, Tùy Ảnh Bộ nhanh chóng được thi triển.
Lưu Thừa Phong đang đồn dập tấn công bỗng hụt hãng.
Trần Chấn và các trưởng lão khác của Đoạn Long Bảo không khỏi hai mắt sáng rỡ.
Tùy Ảnh Bộ, bộ pháp mà tu sĩ luyện pháp học nhiều nhất, có thể luyện đến trình độ này thì quả thực phi thường!
Lưu Thừa Phong về tốc độ chỉ sợ không thể áp chế được Hứa Sơn.
Nhạc Càn cũng cảm thấy ngoài ý muốn.
Đây là lần đầu tiên Hứa Sơn thể hiện tu vi luyện pháp của mình, nội công tương đối vững chắc. Tùy Ảnh Bộ gần như đã luyện đến cực hạn.
Người thường rất ít khi luyện một công pháp cấp thấp như vậy đến mức cao thâm.
Thế nhưng đặt vào Hứa Sơn thì dường như lại rất đỗi bình thường, bởi vì cậu ta luôn luôn chăm chỉ học tập.
Với việc thi triển Tùy Ảnh Bộ, Hứa Sơn liên tục né tránh, không còn đón đỡ nữa, Lưu Thừa Phong chiêu nào cũng hụt.
Chỉ sau ba hơi thở, khóe miệng Lưu Thừa Phong hiện lên một nụ cười.
Hứa Sơn chấn động toàn thân, một luồng cự lực bùng nổ trong cơ thể, tùy ý xông xáo!
Đồng thời, trong lòng cậu ta nghiêm nghị.
Chấn Sơn Cửu Chưởng quả thực lợi hại, không phải loại tầm thường như Tam Trọng Chùy mà cậu ta đã học có thể so sánh được.
Tuy nhiên... loại uy lực này tuy rất mạnh, nhưng vẫn chưa đủ để khiến cậu ta phải đầu hàng ngay lập tức.
Hứa Sơn lập tức vận chuyển Huyết Tiễn Thuật, một ngụm máu tươi trào ra từ miệng...
Thấy đối phương bị thương, mắt Lưu Thừa Phong lộ ra một tỉa mừng như điên, ngay sau đó lại bổ thêm một chường!
Hứa Sơn liên tục né tránh, cho đến khi chưởng lực đòn thứ hai bùng nổ trong cơ thể.
Cẩn thận cảm thụ được sự khác biệt giữa hai lần công kích trước sau, trong lòng cậu ta không khỏi tán thưởng.
Trì hoãn bạo phát, chưởng lực chồng chất... chiêu này quả thực cực kỳ lợi hại!
Nếu có thể học được Chấn Sơn Cửu Chưởng ở Đoạn Long Bảo, thì quả thực là một món hời lớn.
Lưu Thừa Phong càng đánh càng hăng, đã hoàn toàn áp chế được Hứa Sơn.
Ngược lại, trên quần áo Hứa Sơn đã xuất hiện nhiều vết máu, khóe miệng không ngừng rỉ máu, biểu cảm dần trở nên hơi vặn vẹo.
Xung quanh một khoảng lặng lẽ.
Đánh đến mức này, nếu tiếp tục Hứa Sơn chắc chắn sẽ thua.
Nhưng cậu ta dường như không có ý định nhận thua, xem ra dù chịu nội thương vẫn đang kiên trì.
Hai người này sẽ không thật sự muốn liều mạng sống mái chứ?
Ngay khi Lưu Thừa Phong khẽ mỉm cười, cảm thấy đã nắm chắc phần thắng, Hứa Sơn bỗng nhiên tăng tốc, kéo giãn khoảng cách.
Cậu ta khẽ cúi đầu, lau vết máu bên mép, rồi liếm khóe miệng.
Có lẽ... đánh đến mức này thì cậu ta cũng đã biết rõ khoảng cách cụ thể giữa Lưu Thừa Phong và mình là bao nhiêu.
Đã đến lúc thể hiện một chút, lấy ra vài thứ nổi bật!......