“Thế nào, cảnh tượng bên trong bí cảnh mà ngươi vừa đến là gì, linh lực có vận chuyển được không?”
“Bẩm bang chủ, linh lực vận chuyển như thường, bên trong chỉ là một căn phòng nhỏ, mặc dù quái dị nhưng cảm giác hết sức thoải mái, có bàn ghế, sách vở đều có... nhưng chữ viết thì ta không hiểu. Kỳ lạ nhất là một cái hộp đen, trên đó có một cái tay cầm hình tròn nhỏ, ta nhấn một cái thì nó liền sáng, còn phát ra âm thanh, mà ta rõ ràng không cảm nhận được chút linh lực nào tồn tại...”
“Hộp đen đó, cụ thể hình dáng thế nào? Khi sáng lên thì phát ra âm thanh gì? Kể rõ đi.”
“Nó vuông vức... ta nhấn một cái thì nó mở, bên trong phát ra tiếng kêu như thế này, tê... A ha, Tiểu Bá Vương, kỳ nhạc vô tận a! Bang chủ, vậy rốt cuộc đó là pháp bảo gì vậy?”
“Cái gì! Tiểu Bá Vương?... Thôi được, ngươi đi xuống trước đi.”
Nhìn người đệ tử Trấn Hải Tông vẫn còn đang ngơ ngác đứng trước mặt, Hứa Sơn vô lực phất tay.
Cách đây không lâu, hắn đã để đệ tử này vào Pokeball thám thính một lượt.
Quả nhiên đúng như hắn dự đoán, những hạn chế bên trong Pokeball ít hơn bên ngoài rất nhiều.
Hơn nữa, tình hình không gian bên trong Pokeball còn vượt xa tưởng tượng của hắn.
Việc thử nghiệm các loại thuật pháp và cải tiến công pháp bên trong đó hoàn toàn khả thi.
Nói cách khác, Tử Hạc đã chuẩn bị kỹ lưỡng mới có được kết quả ngày hôm nay.
Hứa Sơn trong lòng không khỏi cảm thấy hối hận.
Thật quá thất bại, quá ngu xuẩn!
Từ trước đến nay hắn chưa từng nghĩ tới bên trong Pokeball là tình cảnh gì, mà trước kia trong phim hoạt hình cũng đâu có diễn cảnh này!
Hắn vẫn cho rằng bên trong là một không gian tối đen dị thường, Tinh Linh đi vào là mặc định sẽ rơi vào trạng thái ngủ say.
Kết quả là, không gian bên trong Pokeball lại là một căn phòng hoàn chỉnh, giường chiếu, bàn ghế, đèn điện, manga. ngay cả cái máy chơi game, TV chết tiệt cũng có.
Máy chơi game không phải của Nintendo mà lại là Tiểu Bá Vương hàng nhái... Chẳng lẽ cái Pokeball của mình cũng giống như Thần Quang Bổng, mẹ nó cũng là đồ chơi nhái được pháp tắc diễn hóa ra sao?
Thật quá vô lý rồi!
Không ngờ Tử Hạc lão già này lại sống sướng như vậy, nếu không phải không thể được, hắn đã muốn chui vào ở lại đó rồi...
Thế nhưng dù vậy, Tử Hạc cũng đúng là một mãnh nhân.
Hắn quả thực có tư cách làm lão sư của mủnh, chỉ riêng cái sự dẻo đai này thôi, hắn đã tự nhận mình kém xa đối phương.
Phải học hỏi!
Có điều, nuôi hổ ắt họa mà... trước mắt chỉ có thể hy vọng hắn chưa tìm được thân thể để đoạt xá, hoặc chưa bị người của Thiên Hạ Hội phát hiện.
Mặt trời ngả về tây, các tu sĩ ra ngoài tìm kiếm cũng lần lượt trở về.
Kết quả khiến Hứa Sơn có chút thất vọng, vì không có bất kỳ thu hoạch nào.
Hiện tại chỉ có ba khả năng: một là đã chết, hai là đoạt xá phàm nhân, ba là trốn thoát thành công và đoạt xá một tu sĩ.
Nếu là đã trốn thoát, trong vòng vài chục năm, hắn hẳn là chưa đủ năng lực để chạy đến Bắc Địa.
Với tình trạng của hắn, cảnh giới cao nhất mà hắn có thể đoạt xá cũng chỉ là Trúc Cơ.
Dựa theo dự tính tình huống xấu nhất, thì ảnh hưởng ngắn hạn đối với mình hẳn là cũng không lớn...
Tựa lưng vào ghế suy nghĩ hồi lâu, trong tay Hứa Sơn xuất hiện một khối ngọc giản trắng và một vật trông giống hổ phách.
Thôi vậy, binh đến tướng cản, nước đến đất ngăn, nghĩ nhiều cũng vô ích.
Chi bằng trước tiên xác nhận hai thứ đồ vật rơi ra từ Tử Hạc này là gì. Lúc đó khi vừa tiêu diệt Tử Hạc, tình huống khẩn cấp nên hắn chưa kịp nhìn rõ là gì đã vội vàng bỏ vào túi.
Hứa Sơn bình tĩnh tâm thần lại, nhắm mắt đồng thời rót linh lực vào cả hai vật. Không lâu sau lại mở mắt ra, trên mặt thoáng hiện vẻ vui mừng.
Vô Cấu Huyền Sách! Đúng là Vô Cấu Huyền Sách thật! Hơn nữa, phần sau của Kim Đan kỳ đều tồn tại, chỉ có điều nội dung vô cùng tối nghĩa... rất khó giải đọc.
Còn về vật trông giống hổ phách kia, không rõ nó là gì, linh lực có thể rót vào được, nhưng lại không có bất kỳ phản ứng nào.
Trước mắt không có nhiều thời gian nghiên cứu, chỉ đành đợi sau này dành chút thời gian xem xét lại.
Sau mười ngày, số lượng lớn tu sĩ đi điều tra đã trở về.
Hứa Sơn được thông báo đầu tiên và vội vã chạy tới Thiên Hạ Hội.
Lúc này, trong phòng nghị sự, ngũ tông tông chủ đã tề tựu đông đủ.
Nhìn năm người, Hứa Sơn hỏi: “Thời gian cũng xem như đúng hẹn, kết quả điều tra thế nào, mọi người cứ nói đi.”
“Là.” Tông chủ Kim Tằm Tông dẫn đầu nói, “Bang chủ, lần này đi điều tra có thu hoạch lớn, chúng tôi năm người đã phân tán đi hòi thăm tại các thế lực gần Mộng Hồ Thành, tình hình cũng xem như không tệ.”
“Chủ nhân Mộng Hồ ngày thường chỉ tu luyện tại Mộng Hồ, cách Mộng Hồ Thành hai mươi dặm, mỗi năm chỉ đến Mộng Hồ Thành một lần.”
“Chúng tôi thu thập tin tức và đối chiếu với nhau, có thể xác định Chủ nhân Mộng Hồ quả thật từng có ghi chép hai lần đánh giết tu sĩ Hóa Thần, hơn nữa đều xảy ra gần Mộng Hồ, một lần là 150 năm trước, lần gần nhất là 60 năm trước.”
“Nhưng hai trận chiến đấu này lại có chút kỳ lạ... Theo lý mà nói, tu sĩ cảnh giới Hóa Thần giao đấu với nhau sẽ gây ra phá hủy cực lớn! Những dấu vết để lại không thể nào biến mất chỉ trong hơn một trăm năm ngắn ngủi, trừ phi có người cố ý xóa bỏ. Nhưng chúng tôi đã xem xét xung quanh, thực sự không phát hiện ra tàn tích chiến đấu nào bị hủy hoại đặc biệt lớn.”
“Mộng Hồ Thành cách Mộng Hồ không xa, uy lực của tu sĩ Hóa Thần đủ để lan đến cả tòa thành, thế nhưng tòa thành này từ trước tới nay chưa từng nghe nói qua gặp phải tai họa lớn gì.”
“Có thể thấy, dấu vết chiến đấu không hề bị xóa bỏ, mà thực sự là không gây ra sóng gió lớn. Chủ nhân Mộng Hồ có lẽ đã đánh lén đối thủ, dùng thủ đoạn cực kỳ đặc thù để đánh giết tu sĩ Hóa Thần, chỉ là tôi không thể nghĩ ra rốt cuộc đó là thủ đoạn gì có thể khiến tu sĩ Hóa Thần còn không kịp phản ứng.”
Hứa Sơn yên lặng nghe, gõ bàn rồi nói: “Trước mắt không cần cân nhắc điểm này, cứ nói tiếp đi.”
“Cảnh giới của Chủ nhân Mộng Hồ đại khái đúng như lời bang chủ nói, chỉ ở Nguyên Anh kỳ... tôi đã tự mình đến Mộng Hồ dò xét một lượt, hồ nước đó dường như có vấn đề rất lớn, cả hồ đều bị thao túng. Nước hồ không chỉ giới hạn trong lòng hồ, mà còn theo địa mạch kéo dài ra bên ngoài, ngay cả trên không trung cũng có bong bóng trôi nổi.”
“Những vùng nước phân bố khắp nơi đó được dùng để do thám địch, hơn nữa hẳn là cũng có thể dùng để tấn công. Nếu hắn thật sự có tu vi Hóa Thần, với thực lực của một tu sĩ Hóa Thần thì hoàn toàn không cần dùng loại thủ đoạn này, tôi tiếp cận Mộng Hồ đáng lẽ phải bị phát hiện sớm mới phải. Hắn cẩn thận đến mức này, đã cho thấy có vấn đề.”
“Ngoài ra, còn có thông tin về việc người này lộ diện bên ngoài. Hắn cực kỳ ít khi xuất hiện bên ngoài... Chủ nhân Mộng Hồ có tướng mạo tuấn mỹ, thích trang phục lộng lẫy phô trương, chúng tôi chỉ dò hỏi được hai lần hắn ra ngoài đều là xuất hành với trang phục lộng lẫy, dường như rất coi trọng hình tượng bên ngoài.”
“Còn nữa không?” Hứa Sơn hỏi.
“Có, còn có thế lực của Mộng Hồ Thành.” Tông chủ Thực Cốt Tông nói, “Mộng Hồ Thành trừ Chủ nhân Mộng Hồ, ít nhất còn có hai tu sĩ Nguyên Anh, năm tu sĩ Kim Đan, còn về các tu sĩ cấp độ thấp hơn thì không tìm được thông tin, còn có...”
Nghe năm người lần lượt trình bày hơn 20 phút, Hứa Sơn mở miệng hỏi: “Vậy các ngươi cảm thấy, với lực lượng hiện có của Thiên Hạ Hội, có thể liều một trận với hắn được không?”
Tông chủ Kim Tằm Tông thở dài: “Bang chủ, vấn đề chủ yếu vẫn nằm ở Chủ nhân Mộng Hồ, rất khó xác nhận liệu hắn có phải tu sĩ Hóa Thần hay không. Dù cho không phải, chúng ta cũng không thể động thủ trước khi biết rõ hắn dựa vào đâu mà có thể giết chết tu sĩ Hóa Thần... Hơn nữa bang chủ nói hắn là yêu thú, nếu biết hắn là yêu thú loại nào, có lẽ còn có thể tham khảo được gì đó.”
“Bang chủ, ngài không phải nói có thể cung cấp chút trợ giúp sao?” Tông chủ Bích Viêm Sơn mở miệng hỏi, “Chúng tôi đã sớm bố trí kế hoạch, việc thăm dò sâu cạn của đối phương chưa hẳn là không thể thực hiện, về phía ngài thì sao...”
Nhìn năm người trơ mắt nhìn mình chằm chằm.
Hứa Sơn nhướng mày, triệu hồi Lục Tâm Kiếm rồi đặt lên bàn.
“Thanh kiếm này Địa giai bát phẩm, là pháp khí ta dùng khi còn trẻ. Mặc dù nó tâm thần tương liên với ta nên các ngươi không thể phát huy được uy lực lớn nhất của nó, nhưng bản thân nó rất sắc bén, thiên hạ ít có vật gì cản được.”
“Địa giai bát phẩm!?”
Năm đôi mắt tham lam nhìn về phía Lục Tâm Kiếm.
Còn chưa chờ bọn hắn xem hết, Hứa Sơn triệu hồi Pokeball rồi đặt lên bàn.
“Thiên giai tam phẩm, Bình Âm Dương Nhị Khí, đập trúng đối thủ có thể thu hắn vào trong, chỉ trong chốc lát có thể hóa đối thủ thành máu mủ.”
“Đây là pháp bảo mà bản tôn thích dùng nhất khi còn trẻ, nhưng giờ đây ít dùng hơn, để lại cho phân thân bảo mệnh... Cái bình này cũng như thanh kiếm, không phải bản thể của bản tôn thì không thể phát huy toàn bộ uy lực, nhưng các ngươi chỉ cần cầm bình này nện vào người đối thủ, chỉ cần thực lực không cao hơn bản tôn, bất cứ ai cũng sẽ bị vây khốn trong chốc lát, chỉ là đối với Hóa Thần thì chắc chắn không thành vấn đề.”