Hứa Sơn ho khan hai tiếng, chắp tay lúng túng nói: “Hạng Ca, ta thật sự là ngưỡng mộ ngươi, ta đây lăn lộn ngoài đời không nổi, muốn tìm một chỗ dựa, chỉ vậy thôi.”
“Bất quá… ta cũng quả thực có một yêu cầu hơi quá đáng, liệu có thể giao tính mạng của hắn cho ta không?”
Hứa Sơn đưa tay chỉ về phía Mộng Hồ chi chủ.
Mặc dù Tâm Ma ngay sau đó cũng rất có thể sẽ giết hắn, nhưng nếu không tự tay đánh giết nó, y luôn lo lắng sẽ xảy ra sự cố.
Hạng Vũ cầm lấy Mộng Hồ chi chủ: “Con cá này là bản vương cho Ngu Cơ...”
Hạng Vũ chỉ nói được một nửa, Mộng Hồ chỉ chủ đã bắt đầu tè ra nước tiểu xì xì.
Ngu Cơ với vẻ mặt căm ghét quay đầu: “Đại vương, con cá này ta không muốn.”
Mộng Hồ chi chủ hai mắt rưng rưng.
Nước tiểu từ dưới thân không kiểm soát được mà chảy xuống.
Tại sao lại bắt đầu! Xong đời rồi đúng không?
Hạng Vũ cũng cảm thấy xúi quẩy, bèn ném Mộng Hồ chỉ chủ xuống đất, hung hăng đạp lên: “Tiểu Hứa huynh đệ, ngươi muốn đi theo ta lăn lộn thì được, con cá này cho ngươi cũng không thành vấn đề.”
“Nhưng dưới trướng bản vương không nuôi người tầm thường! Ngươi đi, tại giữa sân này đánh bại bất cứ ai, dẫn hắn về gặp ta, sau này ngươi chính là huynh đệ của bản vương, có dám đi không?”
“Dám!” Hứa Sơn lớn tiếng nói.
Có thể đi theo Hạng Vũ, lại còn có thể có được Mộng Hồ chi chủ, vẹn cả đôi đường!
Trong đấu kỹ trường này mặc dù cường nhân vô số, nhưng chắc chắn vẫn có một số người kém hơn hắn.
Chỉ cần kiên nhẫn tìm kiếm một chút, hăn là rất nhanh sẽ tìm được.
Hứa Sơn chắp tay ôm quyền rồi xoay người rời đi, đồng thời bắt đầu giữa sân tìm kiếm đối thủ.
Bên trong có không ít người nước ngoài, những lời lý la lý lố hắn cũng nghe không hiểu.
Cảm giác người nước ngoài đều rất yếu, vừa rồi Jack the Ripper kia còn bị người ta đánh cho bẹp dí như đất sét dẻo.
Hẳn là tìm người nước ngoài để ra tay sẽ phù hợp hơn.
Nghĩ đi nghĩ lại, Hứa Sơn trong lòng có chút bị ai.
Hắn cũng chẳng hiểu bất kỳ ngoại ngữ nào.
Nhưng trong Tâm Ma có thể xuất hiện nhiều người nước ngoài đến từ các quốc gia khác nhau như vậy, mà vẫn có thể giao tiếp trôi chảy.
Có thể thấy được những ký ức và tiềm thức sâu trong đại não đều bị Tâm Ma moi ra.
Vậy thì theo lý thuyết, với chừng ấy vốn liếng tích lũy, tiếng Anh của hắn hẳn phải rất tốt.
Mà sao khi thi đại học tiếng Anh, hắn lại chỉ được có 60 điểm chết tiệt chứ?
Lúc đầu trong Tâm Ma, theo lý thuyết, mọi người đều giao tiếp bằng thần hồn, không tồn tại rào cản ngôn ngữ, vậy mà Tâm Ma ngược lại còn cố tình gây khó dễ cho hắn.
Nếu không thể kết nối với những kiến thức ngoại ngữ trong Tâm Ma, e rằng sẽ lãng phí một phần lớn tài nguyên.
Hiện tại việc giao tiếp thật phiền phức... phải giải quyết triệt để vấn đề này.
Hứa Sơn trái phải nhìn quanh, bỗng nhiên ánh mắt dừng lại, lòng mừng rỡ.
Cái này hẳn là hữu dụng!
Hứa Sơn sải bước tiến tới, an toàn đến trước mặt mục tiêu.
Đại Hùng ngẩng đầu, nhìn Hứa Sơn đang nói lý la lý lố trước mắt, đầu óc mơ hồ, nhìn sang Doraemon bên cạnh.
“Doraemon, người này đang nói cái gì vậy, hắn thật kỳ quái.”
“Có thể là gặp được khó khăn đi? A, chờ một chút!”
Doraemon cúi đầu, tay nhỏ thò vào túi tìm kiếm, rất nhanh móc ra một vật giơ cao lên.
“Phiên dịch củ nhược!”
Nhìn Doraemon lý la lý lố cầm một thứ màu trắng nói chuyện với mình.
Hứa Sơn trong lòng có chút kích động.
Liên hệ với nhân vật hoạt hình trẻ em quả nhiên đơn giản hơn.
Cái món đồ này hăn là một loại đạo cụ bánh mì phiên dịch, không biết ăn vào có hữu dụng không.
Tiếp lấy Phiên dịch củ nhược, Hứa Sơn nuốt chửng vào bụng chỉ trong hai ba miếng.
Chung quanh truyền đến những tiếng ngoại ngữ ồn ào, lập tức bỗng trở nên giống như tiếng mẹ đẻ.
Được rồi, thật sự được rồi! Vậy thì có nghĩa là những đạo cụ khác của Doraemon cũng hẳn là hữu dụng.
Hứa Sơn có chút hưng phấn, nhưng rất nhanh lại bình tĩnh trở lại.
Hăn là không đơn giản như vậy, những đạo cụ quá mạnh hăn là không thể sử dụng được.
Chung quanh có không ít nhân vật trong phim ảnh, trò chơi có năng lực cải biến thời gian nghịch thiên.
Nhưng đến bây giờ cũng không ai thi triển... Tâm Ma hẳn là vẫn chưa có khả năng diễn hóa đến mức biến thái như vậy.
“Xin hỏi, ngươi có chuyện gì không?” Doraemon hỏi.
“Cảm ơn nhé, ta muốn hỏi ở gần đây có ai luôn bị bắt nạt, bị cô lập không, ta muốn giúp hắn.” Hứa Sơn với vẻ mặt chất phác, gãi đầu.
Doraemon yên lặng nhìn về phía Đại Hùng,
Đại Hùng kêu to: “Doraemon ngươi quá phận!”
Hứa Sơn quan sát Đại Hùng.
Vị này hắn khẳng định không thể bắt nạt được, về sau còn định giữ mối quan hệ tốt với Doraemon.
Doraemon cười cười, duỗi cái tay tròn nhỏ ra chỉ vào một góc cách đó không xa: “Nơi đó có người luôn ngồi một mình ở đó, ngươi đi qua xem thử đi.”
“Tốt, ta đi, về sau mời các ngươi ăn chiêng đồng đốt.”
Hứa Sơn rời đi, nhìn theo bóng lưng hắn, Đại Hùng lẩm bẩm nói: “Thật là một gã quái nhân.”
“Ta cảm giác hắn như một người tốt.”....
Tiến lên hơn bảy trăm mét, gần một lối ra vào, Hứa Sơn âm thầm tiếp cận.
Theo lẽ thường mà nói, Doraemon hẳn là sẽ không lừa hắn.
Dù sao cũng là phim hoạt hình trẻ em, người bên trong nói đổi có tỷ lệ không lớn.
Mà sau khi quan sát vừa rồi, cảm giác cũng không khác mấy so với trong phim hoạt hình.
Chỉ là không biết, trong ngục giam này, người thường xuyên bị bắt nạt mà lại không ai phải chết rốt cuộc là ai?
Đi đến cửa ra vào, Hứa Sơn lách mình ra mép cửa, thò đầu nhìn.
Chỉ thấy ở lối đi gần một bên vách tường, đang có một thanh niên nam tử hơi mập ngồi ở đó cúi đầu loay hoay gì đó.
Đến khi nhìn rõ mặt người đó, mặt Hứa Sơn tươi cười, mà nụ cười ấy dần trở nên tà mủ.
Ối trời đất ơi, là Phàm Phàm! Còn ngồi ở đó giẫm máy may nữa chứ!
Hắn sao có thể ở đây... nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng có vấn đề gì, Phàm Phàm cũng coi như một người nổi tiếng trong lịch sử, trong trí nhớ của hắn cũng chiếm một tỷ lệ rất cao.
Trong Tâm Ma còn có thể nhìn thấy loại đại minh tinh này!
Sau khi xác nhận an toàn, Hứa Sơn bước chân tự tin tiến về phía đối phương.
Phàm Phàm vẫn còn đang bận rộn, cảm nhận được một bóng râm che phủ xuống, vội ` ~ `ˆ vàng ngấng đầu.
“Ngươi là ai?”
“Phàm Ca, ta là ngươi fan hâm mộ a!”
“Phàm Ca... fan hâm mộ... lâu lắm rồi không ai gọi ta như vậy.” Phàm Phàm thì thào trong miệng, tựa hồ chìm vào hồi ức.
“À, ngươi tìm ta có chuyện gì không?” Phàm Phàm hỏi.
Hứa Sơn hắng giọng nói: “Phàm Ca, ta đang gặp chút phiền phức. Vừa vặn ngươi cũng là diễn viên, liệu có thể phối hợp ta diễn một trò đùa không?”
“Diễn trò đùa gì?”
“Ta đánh ngươi một trận, dẫn ngươi đi gặp một người, sau đó ngươi cứ làm như bình thường, được không?”
Phàm Phàm sắc mặt biến sắc, nhanh chóng lắc đầu: “Không được, không được! Ngươi dựa vào đâu mà đánh ta?”
“Tất cả mọi người là người nhà, cũng coi như đồng hương, cái bận cỏn con này cũng không giúp ta sao?”
“Ai cùng ngươi là đồng hương, ta là người nước ngoài, Ïm Canadian! Ta khuyên ngươi đừng làm loạn!”
“Vâng... à...” Nửa khuôn mặt Hứa Sơn bị bóng tối che khuất, trong tay nắm đấm siết chặt, kêu lách cách.
Sau một lát im lặng, Hứa Sơn bùng nổ!
Một cước đạp nát máy may, khiến Phàm Phàm ngã nhào xuống đất, với vẻ mặt dữ tợn: “Vậy thì đúng rồi! Ta đánh chính là người nước ngoài!”
“Máy may của tôi!!!”....
Sau năm phút, Hứa Sơn kéo Phàm Phàm đang bất tình nhân sự trở lại trước mặt Hạng Vũ.
Nhìn Phàm Phàm sưng mặt sưng mũi, Hạng Vũ thở dài: “Sao lại là hắn, tất cả đồng phục ngục giam của chúng ta đều là do hắn làm ra đó chứ. Thôi được, vậy cũng coi như vượt qua kiểm tra!”
“Lần này tạm thời ta không có việc gì cần ngươi giúp. Lần sau, ngươi hãy cùng ta đi đánh Tào Tháo, ta đã liên hệ tốt Triệu Vân rồi.”
“Hả? Không phải là đánh Lưu Bang sao?”
“Lưu Bang bị Tào Tháo đánh bại, lại đánh hắn cũng không có ý gì.”
“Á.” Hứa Sơn xoa xoa tay, sau đó chỉ vào Mộng Hồ chỉ chủ: “Ca, vậy con cá này.”
“Cá cho ngươi, ngươi mang nó đi đi.” Hạng Vũ nói rồi chuẩn bị nhấc chân lên.
Cảm thấy áp lực trên lưng bắt đầu giảm nhẹ, trong lòng Mộng Hồ chi chủ hưng phấn không gì sánh bằng.
Ngay lập tức, sẽ có cơ hội đánh giết Hứa Sơn! Ít nhất cũng có thể khiến hắn trọng thương!
Chỉ cần cái chân này dịch chuyển đi, cái Tâm Ma hoang đường này sẽ kết thúc!
“Hạng Ca, ta không đánh lại hắn, mặc dù hắn đã bị thương, nhưng ta vẫn sợ xảy ra chuyện. Liệu có thể giúp ta đánh gãy tứ chỉ hắn rồi hãy giao cho ta không?”
“Việc nhỏ.”
Vài tiếng ‘rắc rắc’ giòn tan, tứ chi Mộng Hồ chi chủ bị Hạng Vũ đạp gãy, rồi đá về phía Hứa Sơn.
Mộng Hồ chi chủ lăn hai vòng trên mặt đất, lòng như tro nguội, khóe mắt rưng rưng nước mắt.
“Hạng Ca, liệu có thể cho tiểu đệ dùng thử cây thương của ngài một chút không... đời ta chưa từng thấy binh khí nào tốt như vậy.” Hứa Sơn chỉ vào cây trường thương của Hạng Vũ nói.
“Ha ha ha hai Cầm lấy đi dùng!” Hạng Vũ hào sảng đưa trường thương qua.
Hứa Sơn hai tay cầm thương, mũi thương nhắm thẳng vào đầu Mộng Hồ chi chủ, nhắm mắt, hít thở sâu.
Giết hắn, có lẽ liền có thể thoát khỏi nơi này.
Trận Tâm Ma này thực sự quá loạn, quá hoang đường, đợi thêm nữa e là sẽ tinh thần phân liệt mất.
Muốn vượt qua một cách bình an, còn phải thoát ra ngoài rồi cẩn thận mưu đồ tiếp.
Hi vọng lần này có thể thành
Hứa Sơn mở mắt, trường thương hung hăng đâm xuống, một thương xuyên thủng đầu lâu to lớn của Mộng Hồ chi chủ.
Ngay sau đòn đánh chí mạng đó, cảnh vật chung quanh bắt đầu mất đi màu sắc rồi trở nên tối sầm.......