Tần Hạo Đông không đợi Cổ Thiên Phong ra tay đã vội vàng phái Đại Mao, Nhị Mao đi trước. Nhìn qua thì có vẻ hoang đường, nhưng thực chất lại ẩn chứa thâm ý.
Anh hiểu rất rõ câu "danh bất hư truyền", Cổ Thiên Phong đã được xưng tụng là đại sư giám định đá quý, chắc chắn phải có thủ đoạn độc đáo.
Khu D anh đã càn quét gần hết, trong số những viên đá còn lại, có một viên chứa linh khí nồng đậm nhất. Vừa rồi vì không muốn gây chú ý nên anh mới chưa chọn nó, định bụng đợi sau khi đánh cược kết thúc sẽ nhân lúc không ai để ý mà mua đi.
Nhưng giờ Cổ Thiên Phong đã tới, nếu anh không nhanh chân, để lão già kia chọn trúng viên đá đó thì phiền phức, đến lúc đó anh chắc chắn sẽ thua.
Chính vì thế, anh mới chỉ huy Đại Mao, Nhị Mao một mạch lao về phía viên đá kia.
Đây là một viên đá rất lớn, cao tới hơn một người. Thông thường, những viên đá thô lớn như vậy nếu không có "tiên" (dấu hiệu bên ngoài của ngọc), không có vết rạn, không có vân mãng thì tỷ lệ ra ngọc là cực kỳ thấp. Mà viên đá này lại chẳng có gì cả, trông không khác mấy so với đá hoa cương bình thường, thế nên nó mới bị vứt ở khu D.
Sau khi Đại Mao và Nhị Mao cùng đến gần viên đá, muốn nhảy lên cũng không được. Cuối cùng, hai con vật nhỏ này làm ra một hành động khiến mọi người suýt nữa thì sụp đổ: chúng nâng chân sau lên, tưới một bãi nước tiểu vào dưới chân tảng đá, tượng trưng cho việc chúng đã chiếm lĩnh viên đá này.
Tần Hạo Đông nói: "Được rồi, đã là thứ hai nhóc nhà tôi thích, vậy thì tôi lấy nó."
Viên đá này tuy gần như là lớn nhất hội trường, nhưng giá niêm yết chỉ có 2000 đồng. Tần Hạo Đông trả tiền xong, hội trường phải huy động tới tám công nhân mới đẩy được tảng đá khổng lồ đó tới.
Cổ Thiên Phong không hề để tâm tới những chuyện này, ông ta sải bước đi tới, bắt đầu chọn lựa viên đá mình ưng ý.
Càng chọn, ông ta càng nhíu mày. Nhìn lớp vỏ đá bên ngoài thì có thể nhận ra đây đều là đá thô từ các mỏ cũ ở Miến Điện, nhưng không hiểu sao, những viên lọt vào mắt ông ta lại ít đến đáng thương.
Ông ta đâu biết rằng, đá thô ở đây sau khi bị Tần Hạo Đông càn quét thì chẳng còn lại bao nhiêu, lại trải qua hai ván cược, cơ bản đã bị vơ vét sạch sẽ, muốn tìm ra viên có phẩm chất cao lúc này là vô cùng khó khăn.
Cũng vì vậy, Cổ Thiên Phong đi dạo trong khu đá thô gần nửa tiếng đồng hồ mới miễn cưỡng chọn được một viên ưng ý rồi bảo công nhân đẩy ra.
Khi cả hai đã chọn xong, Tiền Đa Đa theo lệ thường hỏi: "Hai vị, ai tới trước?"
Cổ Thiên Phong nói: "Tôi cũng không muốn bắt nạt hậu bối, cứ để cậu ta trước đi."
Tần Hạo Đông nói: "Được thôi, vậy tôi xin phép."
Nói đoạn, anh ra hiệu cho hai thợ cắt đá bắt đầu giải tảng đá khổng lồ kia. Dù đã có kinh nghiệm từ hai lần trước, hai người thợ này vẫn không đánh giá cao viên đá này, nhưng họ vẫn bắt tay vào làm việc một cách nghiêm túc.
Tảng đá này quá lớn, cắt liên tiếp mấy cửa sổ nhỏ vẫn không thấy gì. Cuối cùng, sau khi hỏi ý kiến Tần Hạo Đông, hai người quyết định cắt đôi tảng đá từ chính giữa.
Tất cả mọi người đều đổ dồn mắt vào giữa tảng đá, muốn xem chàng thanh niên này có thể tạo ra kỳ tích nữa hay không. Thế nhưng kết quả khiến mọi người thất vọng, mặt cắt trắng hếu, không hề có dấu hiệu nào của ngọc.
"Toang rồi! Lần này đúng là toang thật, tôi đã bảo vận may không thể mãi đứng về một phía được..."
"Rất bình thường, tôi đã sớm nhìn ra viên đá này không ổn, chẳng có gì cả, phẩm tướng quá tệ..."
Phùng Thiên Đạt vốn đang treo tim lên cổ giờ mới trút được gánh nặng, gã đắc ý chỉ vào Tần Hạo Đông, quát: "Nhóc con, lần này thì phục chưa?"
Sau đó, gã gọi tay chân: "Qua đó, bắt hai con chó kia mang lại đây cho tao."
"Đợi chút đã." Tần Hạo Đông nói, "Vội cái gì chứ, cho dù tôi giải ra không có ngọc, thì đá của các người cũng chưa chắc đã có. Vả lại, tôi còn chưa giải xong mà."
Phùng Thiên Đạt nói: "Nực cười, đá do Cổ đại sư chọn sao có thể không có ngọc? Lão nhân gia từ khi xuất đạo đến nay chưa từng thất thủ, cho nên ván cược này cậu chắc chắn thua."
Những người vây xem cũng gật đầu lia lịa. Cổ Thiên Phong được gọi là đại sư chính vì ông ta chưa từng thất thủ, ẩn số duy nhất chỉ là viên ngọc bên trong đáng giá bao nhiêu tiền mà thôi.
"Chuyện gì cũng có thể xảy ra, cứ đợi tôi giải xong đã."
Tần Hạo Đông nói xong, bảo hai thợ cắt đá tiếp tục công việc.
Dưới sự chứng kiến của mọi người, hai khối đá lớn vừa cắt ra lại tiếp tục bị xẻ nhỏ. Thế nhưng kết quả vẫn y như cũ, mặt cắt trắng xóa, không hề có dấu hiệu ra ngọc.
"Đừng giải nữa, cậu có cắt vụn ra cũng không thể có ngọc đâu."
Phùng Thiên Đạt đắc ý nói. Liên tiếp thua hai ván, lần này cuối cùng gã cũng thắng được một ván.
Hai thợ cắt đá bận rộn cả buổi, mồ hôi nhễ nhại, họ cũng lên tiếng: "Đúng vậy tiểu huynh đệ, dựa vào kinh nghiệm nhiều năm của chúng tôi, viên đá này không thể nào ra ngọc được."
Mọi người tại hiện trường đều cho rằng Tần Hạo Đông đã thua, kể cả Tiền Đa Đa cũng bắt đầu cảm thấy tiếc cho Đại Mao và Nhị Mao, thật đáng tiếc cho hai con Tuyết Ngao thuần chủng, cứ thế mà phải tặng cho người ta.
Tần Hạo Đông lại không hề nản chí. Anh cảm nhận rõ ràng linh khí nồng đậm nằm ở trong một mảnh đá vụn, chỉ là để không gây chú ý nên anh mới không cắt trực tiếp vào mảnh đó.
Thấy thời cơ đã chín muồi, anh nói với thợ cắt đá: "Hai bác nghỉ ngơi chút đi, để tôi tự thử xem."
Nói xong, anh đích thân ra tay. Sau khi cắt liên tiếp hai mảnh đá vụn, lần thứ ba, anh cầm mảnh đá chứa đầy linh khí lên tay.
Viên đá nằm trong tay, cảm nhận về linh khí càng thêm rõ rệt. Trong tiếng máy cắt chói tai, anh lại xẻ viên đá ra, vết cắt vừa khít chạm vào khối linh khí đó.
"Chàng thanh niên này đúng là cứng đầu, loại đá này mà cắt ra được ngọc thì tôi đi ăn sống nó luôn..."
"Cũng khó trách, hai con chó kia đáng giá tới 30 triệu, ai thua mà không xót..."
Người kia đang nói thì đột nhiên khựng lại, nhìn vào viên đá trong tay Tần Hạo Đông rồi hét lên: "Ra ngọc rồi! Trời đất ơi, tôi không nhìn nhầm đấy chứ, thật sự ra ngọc rồi!"
Đôi mắt Tiền Đa Đa trợn ngược, ba bước thành hai lao tới trước mặt Tần Hạo Đông, cầm lấy viên đá trong tay anh quan sát kỹ lưỡng, kinh hãi kêu lên: "Đế vương lục, lại là Băng chủng Đế vương lục!"
"Tiểu huynh đệ, phần còn lại để tôi giải cho, tuyệt đối đừng làm xước nó, đây là cực phẩm Băng chủng Đế vương lục đấy!"
Nói đoạn, ông ta không đợi Tần Hạo Đông đồng ý đã cầm lấy máy mài, động tác cẩn thận hết mức, nhẹ nhàng hết mức, như thể trong tay đang nắm giữ trân bảo vô giá.
Nghe tiếng kêu của ông ta, Cổ Thiên Phong cũng đi tới, sắc mặt phức tạp ngồi xổm xuống quan sát kỹ viên đá thô này.
Khoảng nửa tiếng sau, Tiền Đa Đa cuối cùng cũng mài xong viên đá. Ông ta cầm chậu nước bên cạnh, cẩn thận rửa sạch. Rất nhanh, một viên ngọc cực phẩm tỏa ra ánh sáng xanh biếc hiện ra trước mắt mọi người.
Viên ngọc này không quá lớn, chỉ to hơn quả bóng tennis một chút, hình dáng tròn trịa. Sắc xanh tỏa ra khiến người ta cảm thấy khoan khoái, hơn nữa nó còn tinh khiết như một vũng nước mùa thu, hoàn toàn không có lấy một chút tạp chất.
"Đế vương lục, đúng là Băng chủng Đế vương lục!" Tiền Đa Đa nâng viên ngọc trong tay, kích động kêu lớn.
"Trời ơi, chàng thanh niên này rốt cuộc là ai? Sao cậu ta lại có vận may tốt đến thế?"
"Băng chủng Đế vương lục, tôi sống chừng này tuổi rồi mà chưa từng thấy bao giờ, hôm nay coi như được mở mang tầm mắt..."
"Vừa nãy ông còn bảo nếu giải ra ngọc thì ông ăn sống cơ mà, giờ người ta giải ra Băng chủng Đế vương lục rồi, sao ông không ăn đi?"
"Nói đùa, tôi có muốn ăn thì người ta có cho không? Ông có biết giá của Băng chủng Đế vương lục là bao nhiêu không, ai mà nỡ cho tôi ăn chứ?"
"Tiểu huynh đệ, đây là của cậu, cầm lấy đi." Tiền Đa Đa lưu luyến đưa viên Băng chủng Đế vương lục trong tay cho Tần Hạo Đông. Dù rất thích, nhưng ông ta biết thứ này không thuộc về mình.
"Tiền hội trưởng, cái viên bi này đáng giá bao nhiêu tiền vậy? Phiền ông định giá giúp tôi!"
Tần Hạo Đông nhận lấy viên ngọc, thản nhiên hỏi.
"Viên bi!" Tiền Đa Đa suýt chút nữa bị nước bọt làm sặc chết, lại có người gọi Băng chủng Đế vương lục như thế, thật là không ra thể thống gì.
Tuy nhiên đây là đồ của người ta, ông ta cũng chẳng quản được nhiều như vậy. Ông ta hắng giọng nói: "Băng chủng Đế vương lục thường được tính giá theo gram, giá thị trường hiện tại khoảng 100 ngàn một gram, viên của cậu nặng khoảng 500 gram..."
Ông ta còn chưa nói hết, trong đám đông đã vang lên những tiếng trầm trồ kinh ngạc. Vận may của chàng thanh niên này quá tốt, hai con chó tưới một bãi nước tiểu mà ra được hơn 50 triệu.
Đợi xung quanh yên tĩnh hơn một chút, Tiền Đa Đa tiếp tục nói: "Nhưng tôi đang nói giá của Đế vương lục vụn, thường chỉ làm được mặt dây chuyền thôi. Giống như viên hoàn chỉnh lớn thế này, giá trị xa hơn 50 triệu rất nhiều. Nếu gặp được người mua phù hợp, dù có trả tới 100 triệu cũng chẳng có gì lạ."
"Trời ơi, vậy mà đáng giá cả trăm triệu, tôi chết mất, tại sao người chọn trúng không phải là tôi..."
"Viên đá này bày ở đây cả ngày, tại sao mình lại không chọn nó? Tại sao mình lại không chọn chứ..."
Nhìn viên ngọc Đế vương lục trong tay Tần Hạo Đông, rất nhiều người ghen tị đến phát điên.
"Ba ba, viên bi này đẹp quá, Đường Đường muốn viên bi."
Cô bé nhỏ không hiểu Băng chủng Đế vương lục là gì, trong mắt cô bé đây chỉ là một viên bi thủy tinh đẹp mắt. Cô bé vừa nói vừa đưa hai bàn tay mũm mĩm về phía Tần Hạo Đông.
"Cho con đấy, cầm chơi đi!" Tần Hạo Đông nói, rất tùy ý đưa viên ngọc Đế vương lục vào tay cô bé.
Lúc này tất cả mọi người đều trợn tròn mắt. Chuyện gì thế này? Lại đem đá quý Đế vương lục làm viên bi cho trẻ con chơi, đây là 100 triệu đấy, nhỡ rơi xuống đất thì làm sao?
Đường Đường cầm viên Đế vương lục trên tay chơi đùa. Tần Hạo Đông chẳng hề để ý, nhưng những người khác đều thót tim, sợ rằng chỉ cần sơ sẩy một chút là nó rơi xuống đất.
Lúc này Tiền Đa Đa nhìn sang Cổ Thiên Phong, cuộc thi cá cược vẫn chưa kết thúc, giờ nên tiếp tục rồi.
"Cổ lão tiên sinh, tới lượt ông rồi."
Đến lúc này mọi người mới phát hiện, Cổ Thiên Phong vốn đang khí thế hừng hực vừa rồi giờ như người mất hồn, đôi mắt ảm đạm vô thần. Sau khi nghe câu hỏi của Tiền Đa Đa, ông ta lẩm bẩm: "Không so nữa, lão già này nhận thua."
Cũng khó trách ông ta lại nản lòng thoái chí như vậy. Ông ta chơi ngọc cả đời, chưa từng giải ra loại cực phẩm như Đế vương lục. Lúc này nhìn thấy viên Băng chủng Đế vương lục trong tay Tần Hạo Đông, ông ta biết mình dù thế nào cũng không thể thắng nổi.
Nếu thua trước những đại sư khác thì ông ta còn có thể chấp nhận, đằng này lại thua một chàng thanh niên mới khoảng 20 tuổi, người ta còn dùng chó để chọn đá. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, Cổ Thiên Phong ông hoàn toàn không còn mặt mũi nào để lăn lộn trong giới ngọc thạch nữa.
Sự tình đã tới nước này, Cổ Thiên Phong nản lòng thoái chí, tuyên bố trước mặt mọi người từ nay về sau "rửa tay gác kiếm", đời này không bao giờ giám định đá thô nữa, rồi thần sắc ủ rũ rời khỏi hội trường đá thô.
Ông ta vừa đi, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào Tần Hạo Đông. Đây rốt cuộc là một chàng thanh niên như thế nào? Vậy mà dựa vào hai con chó thắng liên tiếp ba ván, cuối cùng còn khiến đại sư Cổ Thiên Phong trực tiếp giải nghệ.