Khúc Vạn Tài và Lưu Hải Bân trợn trừng mắt, suýt chút nữa là rớt cả ra ngoài, họ thực sự không thể tin nổi vào những gì đang diễn ra trước mắt.
"Mẹ kiếp, chuyện gì thế này? Mày là chó Ngao Tây Tạng đấy, là vua của các loài chó đấy, là kẻ hung dữ vô địch đấy, không phải vừa mới đẻ xong nên tính tình nóng nảy sao? Sao chớp mắt một cái đã bắt đầu liếm đế giày người ta rồi?
Hơn nữa, cái ánh mắt gì thế kia? Vừa cung kính vừa sùng bái, nước dãi chảy dài ra tận đó, hận không thể liếm nốt chiếc giày còn lại của người ta, có chút liêm sỉ nào không hả?"
Bạch Tử Bình và hai người huấn luyện chó cũng đứng hình tại chỗ. Họ từng chứng kiến sự hung dữ của hai con Tuyết Ngao này, sức mạnh đủ sức đối đầu với hổ báo, nằm mơ cũng không ngờ lại có tình cảnh này xảy ra.
Họ cố dụi mắt, xác nhận mình không nhìn nhầm.
Trong cũi, Tần Hạo Đông thiếu kiên nhẫn đá con chó đực ra, quát: "Nằm xuống, làm bẩn hết giày của tao rồi!"
Con chó đực nghe thấy lập tức ngoan ngoãn phục xuống, nằm phủ phục trước mặt Tần Hạo Đông, vô cùng phục tùng.
Tần Hạo Đông sở hữu nguyên thần mạnh mẽ của Thanh Mộc Đế Quân, xét về bản năng, hai con Tuyết Ngao đã cảm nhận được sự uy áp của đối phương nên hoàn toàn không nảy sinh ý định phản kháng.
Đồng thời, ngay khi vừa bước vào, Tần Hạo Đông đã thể hiện ý định đến để chữa bệnh cho chúng, hai con Tuyết Ngao đương nhiên chỉ muốn lấy lòng, làm sao còn dám tấn công.
Anh lấy bạc châm từ trong túi ra, trong chớp mắt đã đâm hơn mười cây kim vào cơ thể Tuyết Ngao, sau đó dùng Thanh Mộc Chân Khí giúp chúng đả thông các mạch máu bị tắc nghẽn.
Năm phút sau, Tần Hạo Đông rút kim ra. Lúc này, con chó đực đã hoàn toàn khác biệt so với vẻ ủ rũ lúc nãy, nó tràn đầy sức sống như vừa được tiêm thuốc kích thích, ngửa cổ lên trời gầm một tiếng dài, chấn động cả khu nhà chó rung lên bần bật.
Những người bên ngoài vốn đang há hốc mồm lại càng thêm kinh ngạc, chữa khỏi cho chó đực nhanh như vậy thật là phi lý, nằm ngoài dự đoán của bất cứ ai.
Khúc Vạn Tài liếm đôi môi khô khốc, làm bác sĩ thú y bao nhiêu năm nay, ông ta chưa từng thấy y thuật nào thần kỳ đến thế, đây còn là người sao?
"Ngoan ngoãn chút, kêu cái gì mà kêu!"
Tần Hạo Đông đá con chó đực một cái rồi bước về phía con chó cái.
Thông thường, chó mẹ sau khi sinh con tâm trạng càng bất ổn hơn, thế nhưng con Tuyết Ngao cái này khi nhìn thấy Tần Hạo Đông cũng tỏ ra nịnh nọt và cung kính chẳng kém gì con đực. Dù cơ thể yếu ớt không thể đứng dậy, cái đuôi to lớn của nó vẫn vẫy không ngừng.
Cũng giống như trước, Tần Hạo Đông dùng bạc châm chữa trị cho chó mẹ. Có lẽ vì cơ thể nó quá yếu nên mất nhiều thời gian hơn một chút, khoảng bảy tám phút sau anh mới rút kim.
Theo những cây kim rời khỏi cơ thể, con chó cái bật dậy, trước tiên nó cọ đầu vào mu bàn chân Tần Hạo Đông tỏ ý lấy lòng, sau đó ngậm lấy gấu quần anh, kéo về phía hai chú chó con.
Ý định rất rõ ràng, nó muốn Tần Hạo Đông cứu lấy hai chú Tuyết Ngao nhỏ đang thoi thóp.
Hai chú Tuyết Ngao nhỏ vừa mới chào đời, chưa kịp bú một ngụm sữa nào nên cơ thể vô cùng yếu ớt, việc chữa trị phức tạp hơn nhiều. Cuối cùng, Tần Hạo Đông lấy ra một viên Tẩy Tủy Đan, bẻ làm đôi rồi cho hai chú chó con uống.
Tuy Tẩy Tủy Đan vô cùng trân quý, nhưng hai chú Tuyết Ngao này sau này sẽ là bạn chơi và vệ sĩ cho Đường Đường, đầu tư một chút cũng xứng đáng.
Sau khi uống Tẩy Tủy Đan, Tần Hạo Đông lại dùng Thanh Mộc Chân Khí giúp hai chú chó con đả thông kinh mạch, tăng tốc độ hấp thụ dược lực.
Rất nhanh, hai chú chó con vừa rồi còn thoi thóp nay đã tự đứng dậy, thậm chí còn mở cả mắt.
Bạch Tử Bình đứng ngoài xem mà ngẩn người, không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Thông thường chó con phải bảy ngày mới mở mắt, mà hai con Tuyết Ngao này mới sinh được hai ngày.
"Được rồi, con của các người tôi đã cứu sống, nhưng tôi phải mang chúng đi!"
Tần Hạo Đông vỗ vỗ đầu chó mẹ và chó đực, sau đó bế hai chú Tuyết Ngao nhỏ đi ra ngoài.
Hai con Tuyết Ngao dù ánh mắt lộ rõ vẻ không nỡ, nhưng chỉ biết cọ đầu vào chân Tần Hạo Đông, dường như hiểu rằng để con mình đi theo anh là con đường tốt nhất.
"Ba ba, cún cưng, Đường Đường muốn chơi với cún!" Cô bé bên ngoài reo lên đầy phấn khích.
Thấy con gái vui vẻ, Tần Hạo Đông không đóng cửa cũi nữa, dẫn luôn cả hai con Tuyết Ngao trưởng thành ra ngoài.
Nhìn thấy hai con vật to lớn như thế ra khỏi lồng, những người khác đều lùi lại, kể cả hai người huấn luyện chó cũng lộ vẻ căng thẳng. Phải biết rằng Ngao Tây Tạng trưởng thành mà phát điên thì mười người cũng không cản nổi.
Tần Hạo Đông đặt hai chú chó nhỏ xuống đất, rồi đón cô bé từ trong tay Lâm Chí Viễn.
Anh ngoái đầu nhìn hai con Tuyết Ngao to như sư tử, nói: "Hai đứa không có tên cũng bất tiện, từ hôm nay gọi là Đại Bạch và Tiểu Bạch nhé!"
Anh vỗ vỗ con đực: "Mày tên Đại Bạch", rồi vỗ con cái: "Mày tên Tiểu Bạch!"
Hai con Tuyết Ngao như hiểu tiếng người, vẫy đuôi liên tục như thể đồng ý.
"Đây là con gái của tôi, hai đứa phải chơi đùa với em ấy thật tốt, nghe rõ chưa?"
Đại Bạch và Tiểu Bạch nghe xong liền tiến lại gần, thè cái lưỡi dài liếm bàn chân nhỏ của cô bé. Cô bé cười khanh khách, chút sợ hãi ban đầu đã biến mất sạch sành sanh.
Tần Hạo Đông đặt hẳn cô bé lên lưng Đại Bạch, cô bé nắm lấy bộ lông dài trên cổ nó, cười không ngớt.
"Cún chạy nhanh lên, cún chạy nhanh lên!"
Cô bé phấn khích vỗ vào lưng Đại Bạch, cảnh tượng khiến những người xung quanh dựng cả tóc gáy. Đây là loài Ngao Tây Tạng ai nhìn cũng sợ, vậy mà giờ bị cưỡi như ngựa.
Đại Bạch không hề tỏ ra bất mãn, chở cô bé đi dạo khắp nơi, Tiểu Bạch theo sát phía sau như sợ cô bé ngã.
"Bác sĩ Tần, thế này có ổn không? Liệu có nguy hiểm quá không?"
Lâm Chí Viễn nhìn cô bé chơi với hai con Tuyết Ngao, trong lòng vẫn không yên tâm. Phải biết rằng Đại Bạch hay Tiểu Bạch, chỉ cần một con há miệng là có thể nuốt chửng cô bé.
"Không sao đâu, hai con vật này thông minh lắm."
Tần Hạo Đông không hề lo lắng, hai con Tuyết Ngao này cực kỳ linh tính, không thể nào làm hại cô bé.
Lúc này, anh ngẩng đầu thấy Khúc Vạn Tài và Lưu Hải Bân đang lén lút di chuyển về phía cửa, liền cười tươi nói: "Hai vị, định đi đâu đấy?"
Khúc Vạn Tài thấy Tần Hạo Đông cứu sống cả bốn con Tuyết Ngao, biết ở lại sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì nên định chuồn êm, không ngờ lại bị Tần Hạo Đông phát hiện.
"Ở đây không còn việc gì nữa, chúng tôi nên về thôi!"
Khúc Vạn Tài gượng gạo đáp.
"Sao lại không có việc gì?" Tần Hạo Đông nhìn ông ta đầy ẩn ý: "Bác sĩ Khúc vừa nói, chỉ cần tôi không bị chó Ngao cắn chết thì ông sẽ gọi tôi là cha, sẽ không quên nhanh thế chứ?"
"Chuyện này..." Mặt Khúc Vạn Tài đỏ bừng lên. Câu đó đúng là ông ta đã nói, nhưng bảo gọi một thanh niên mới tầm hai mươi tuổi là cha, ông ta làm sao mở miệng nổi.
Ông ta ấp úng: "Bác sĩ Tần, đó chỉ là nói đùa thôi, chúng ta không cần phải nghiêm túc thế, đúng không?"
"Vậy ra bác sĩ Khúc rất thích đùa?" Tần Hạo Đông nói, khóe miệng nhếch lên.
"Đúng vậy! Đúng vậy! Tôi là người rất thích đùa."
Khúc Vạn Tài vội vã đáp, ông ta tưởng Tần Hạo Đông không định truy cứu chuyện này nữa.
"Vậy tốt quá, nếu đã thế thì tôi cũng đùa với bác sĩ Khúc một chút!" Tần Hạo Đông vừa nói vừa phất tay về phía Tiểu Bạch, chỉ vào Khúc Vạn Tài: "Trời nóng quá, đi lột quần của ông ta ra!"
Nghe lệnh, Tiểu Bạch lập tức gầm nhẹ một tiếng, lao thẳng về phía Khúc Vạn Tài.
Khúc Vạn Tài dù làm bác sĩ thú y nhiều năm nhưng không có nghĩa là ông ta không sợ Ngao Tây Tạng. Ông ta quay đầu bỏ chạy nhưng tốc độ của Tiểu Bạch quá nhanh, nó đã vả ngã Khúc Vạn Tài, đè chặt xuống đất rồi há cái miệng rộng ra bắt đầu xé quần ông ta.
"Cứu tôi với, mau cứu tôi với..."
Khúc Vạn Tài gào thét thảm thiết, sợ đến mức tè cả ra quần!
Lưu Hải Bân đứng cạnh nhìn mà không dám nhúc nhích, sợ Tiểu Bạch cũng lao vào mình.
Răng của chó Ngao sắc như dao, rất nhanh chiếc quần jean của Khúc Vạn Tài đã bị Tiểu Bạch xé nát.
Cũng may Tiểu Bạch thực hiện mệnh lệnh rất chuẩn xác, chỉ xé cái quần ngoài, chiếc quần lót màu đỏ dù đã bị nước tiểu làm ướt sũng nhưng vẫn còn nguyên, che chắn được chỗ hiểm.
Cô bé đang ngồi trên lưng Đại Bạch, nhìn thấy cảnh này liền phấn khích reo lên: "Mông trần kìa, xấu hổ quá! Xấu hổ quá!"
Tần Hạo Đông bước tới, ngồi xổm xuống, nhìn Khúc Vạn Tài đang mặt cắt không còn giọt máu, cười nói: "Bác sĩ Khúc, trò đùa này có vui không?"
Lúc này Khúc Vạn Tài làm sao cười nổi, dù Tiểu Bạch đã rời đi nhưng cơ thể ông ta vẫn run cầm cập.
"Xem ra bác sĩ Khúc vẫn chưa thấy đã đời nhỉ!" Tần Hạo Đông lại phất tay với Tiểu Bạch: "Lột nốt cái quần lót của ông ta ra!"
"Đừng, xin đừng, cha ơi, cha ruột ơi, cầu xin cha tha cho con..."
Khúc Vạn Tài lần này thực sự đã phục sát đất. Nhìn cái miệng rộng như chậu máu của Tiểu Bạch, rồi lại nghĩ đến "cậu nhỏ" của mình, nếu hai thứ đó tiếp xúc gần, Tiểu Bạch lỡ tay đưa ông ta vào cung làm thái giám thì xong đời. Dù sao thì thú vật, ai mà biết được.
"Sao thế, bác sĩ Khúc không đùa nữa à?" Tần Hạo Đông cười hỏi.
"Không đùa nữa, không đùa nữa, tôi không bao giờ đùa nữa!" Khúc Vạn Tài hoàn toàn bị thu phục.
"Vậy thì cút nhanh đi, đừng ở đây làm ô nhiễm môi trường nữa!"
Khúc Vạn Tài như được đại xá, bò dậy định chạy nhưng đôi chân ông ta đã nhũn ra vì sợ, loay hoay mãi không đứng vững nổi. Lưu Hải Bân vội vàng chạy đến đỡ, cả hai chạy mất dép khỏi khu nhà chó.
Sau khi họ đi, Bạch Tử Bình tiến lại gần Tần Hạo Đông nói: "Bác sĩ Tần, y thuật của cậu thật là thần kỳ, lão Bạch tôi phục rồi!"
Nói rồi, ông ta lấy từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng: "Trong thẻ này có 20 vạn, mong bác sĩ Tần nhận cho!"
Tần Hạo Đông nói: "Ông chủ Bạch, chúng ta đã thỏa thuận, hai chú chó nhỏ đó coi như là tiền khám, tiền này tôi không thể nhận."
"Không sao, hai chú chó đó cậu cứ mang đi, tiền này cậu cũng cầm lấy, coi như sau này chúng ta làm bạn!"
Bạch Tử Bình là một thương nhân rất khôn ngoan, ông ta đã nhìn ra giá trị tiềm năng của Tần Hạo Đông. Y thuật nghịch thiên, thuật thuần chó thần kỳ thế này, tuyệt đối xứng đáng để ông ta bỏ ra 120 phần trăm chân thành để kết giao.
"Được rồi, vậy tôi nhận."
Tần Hạo Đông nhận lấy tấm thẻ. Anh hiện tại đúng là cần tiền, sau này dẫn cô bé đi chơi, chẳng lẽ trong túi lại chỉ có một đồng xu.
"Còn nữa bác sĩ Tần, đây là thẻ VIP cao cấp nhất của trường đua chó chúng tôi, cầm nó cậu có thể đến chơi bất cứ lúc nào!"
Bạch Tử Bình nói rồi đưa một tấm thẻ vàng cho Tần Hạo Đông, anh cũng không khách sáo, đút thẳng vào túi.