"Không có gì, tôi là bác sĩ, đây là việc nên làm." Tần Hạo Đông thản nhiên nói.
Trương Uyển Lộ bình thường tính tình không tốt, phần lớn là do ảnh hưởng của bệnh thoái hóa đốt sống cổ. Bây giờ bệnh tình đã hoàn toàn khỏi hẳn, trên mặt cô nở nụ cười rạng rỡ.
"Bác sĩ Tần, hiếm có người trẻ tuổi nào lại có y thuật cao siêu như vậy, người còn tuấn tú nữa chứ. Tiếc là con gái tôi mới mười tuổi, nếu không tôi nhất định phải chiêu mộ cậu làm con rể."
Trương Uyển Lộ vừa nói vừa thở dài, dường như cảm thấy tiếc nuối vì không thể làm mẹ vợ của Tần Hạo Đông, ngay sau đó lại nói tiếp: "Chế độ lương thưởng của phòng y tế đã mấy năm không tăng rồi, tôi sẽ về điều chỉnh lại ngay. Với y thuật tốt như bác sĩ Tần, được nhận thêm chút tiền cũng là chuyện đương nhiên."
Trương Chí Kiệt đứng đực mặt ra bên cạnh, hoàn toàn không dám tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Thực tập sinh này vậy mà lại chữa khỏi bệnh cho Trương Uyển Lộ, hơn nữa phòng y tế sắp được tăng lương, chuyện này chẳng khác nào nằm mơ.
Mãi cho đến khi Trương Uyển Lộ tiện tay đóng cửa phòng y tế lại, Trương Chí Kiệt mới hoàn hồn.
"Tiểu Tần, vừa rồi là anh Trương sai, cậu tha lỗi cho anh nhé."
Tần Hạo Đông cười nhạt: "Không sao!"
Mục đích chính của anh khi đến đây là bảo vệ Lâm Mạt Mạt, những chuyện khác anh không hề để tâm.
"Tiểu Tần, anh Trương nói với cậu, anh cũng có nỗi khổ riêng." Trương Chí Kiệt nói: "Mấy hôm trước sau khi bác sĩ Lưu chẩn đoán sai cho nhân viên, có rất nhiều người đề nghị đóng cửa phòng y tế của tập đoàn. May mà cuối cùng Tổng giám đốc Lâm không nghe theo."
"Hoàn cảnh của anh thế nào anh tự biết, nếu thật sự bị sa thải thì không thể nào tìm được công việc tốt như vậy nữa. Nhà anh còn mẹ già 70 tuổi, con trai đang học tiểu học, vợ anh lại không có việc làm. Nếu anh thất nghiệp thì thật không biết phải sống sao."
"Chính vì thế nên anh mới ngăn cậu chữa bệnh cho Giám đốc Trương. Nhưng giờ xem ra là anh nghĩ nhiều rồi, y thuật của cậu giỏi hơn Vương béo tôi gấp ngàn lần, vạn lần, anh tâm phục khẩu phục rồi!"
Sau khi trải lòng, Tần Hạo Đông lại có thêm thiện cảm với gã béo thẳng thắn này, bèn nói: "Yên tâm đi, anh Trương, chỉ cần có tôi ở đây thì phòng y tế không thể đóng cửa được đâu."
"Cảm ơn chú em, sau này có cơ hội anh nhất định phải học hỏi thêm vài chiêu từ cậu!" Trương Chí Kiệt chân thành nói.
Sau đó hai người trò chuyện thêm một lúc, mối quan hệ giữa họ đã thân thiết hơn trước rất nhiều.
Đúng lúc này cửa phòng mở ra, một cô gái ngoài hai mươi tuổi bước vào, đó là Triệu Tiểu Yến, nhân viên của tập đoàn.
"Vương béo, mau tìm thuốc cho tôi."
Triệu Tiểu Yến bình thường tính cách hướng ngoại, lại khá thân quen với Trương Chí Kiệt nên nói chuyện không hề khách sáo.
"Tiểu Yến, nếu thấy chỗ nào không khỏe trong người, mát-xa một chút là được..."
Trương Chí Kiệt giờ đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi thủ pháp mát-xa của Tần Hạo Đông, vừa định giới thiệu cho cô thì thấy Triệu Tiểu Yến đỏ mặt, giận dữ mắng: "Đồ béo chết tiệt, ông nói bậy cái gì thế!"
"Tiểu Yến, anh không nói bậy đâu, thủ pháp mát-xa của chú em tôi là hạng nhất đấy, chỗ nào của cô không khỏe, đảm bảo mát-xa là khỏi ngay..."
"Vương béo, ông còn không ngậm miệng lại, tôi sẽ đi kiện ông với Tổng giám đốc!"
Tối qua Triệu Tiểu Yến cùng bạn đi đánh cầu lông, vì chưa bao giờ được huấn luyện bài bản lại cộng thêm dùng sức quá đà dẫn đến bị căng cơ ngực phải. Cô định đến phòng y tế lấy ít thuốc đỏ, không ngờ Trương Chí Kiệt lại bảo muốn mát-xa cho cô, đây chẳng phải là lộ liễu muốn sàm sỡ cô sao.
Trương Chí Kiệt thì không hiểu đầu đuôi, mặt đầy ngơ ngác, mình chỉ đang giới thiệu giúp Tần Hạo Đông thôi mà, chẳng lẽ mình nói sai chỗ nào sao?
Tần Hạo Đông thấy Vương béo lúng túng liền bước lên giải vây: "Chào cô, tôi là bác sĩ mới đến của phòng y tế, Tần Hạo Đông. Xin hỏi có gì cần giúp đỡ không?"
Triệu Tiểu Yến vốn đang cãi nhau với Trương Chí Kiệt, lúc này mới nhìn thấy Tần Hạo Đông bên cạnh. Không ngờ ở đây lại có một chàng trai có nhan sắc đỉnh cao như vậy, đây chẳng phải là bạch mã hoàng tử trong mơ của cô sao, nhất thời trong mắt cô hiện lên những ngôi sao nhỏ.
"Chị gái à, xin hỏi có gì cần giúp đỡ không?" Tần Hạo Đông hỏi lại.
"À... thật ra người ta mới 24 tuổi thôi, anh không cần gọi chị đâu, gọi em là Tiểu Yến là được rồi..."
Trong ánh mắt của Triệu Tiểu Yến tràn đầy vẻ phấn khích, hỏi: "Bác sĩ biết mát-xa mà gã béo chết tiệt kia nói lúc nãy chính là anh à?"
"Chắc là vậy, tôi quả thực có học qua một vài thủ pháp mát-xa."
"Vậy hôm qua lúc đánh cầu em bị căng cơ ngực phải, anh có thể mát-xa giúp em không?"
Trương Chí Kiệt trợn tròn mắt, lúc này mới hiểu tại sao vừa rồi Triệu Tiểu Yến lại nổi giận với mình, nhưng tình huống này là sao? Vậy mà lại chủ động tìm người ta mát-xa, chẳng lẽ chỉ vì Tần Hạo Đông đẹp trai hơn mình sao? Quả nhiên kẻ lùn béo nghèo không có nhân quyền mà!
Tần Hạo Đông thực ra đã sớm nhìn ra vết thương của Triệu Tiểu Yến, nói: "Đây là bệnh vặt thôi, chữa rất dễ."
Nói xong anh bước tới nắm lấy cánh tay phải của Triệu Tiểu Yến, thực hiện vài động tác kéo giãn, đồng thời dùng Thanh Mộc Chân Khí giúp cô đả thông vùng bị thương.
"Xong rồi, về đi. Sau này khi vận động nhớ chú ý khởi động kỹ một chút."
Triệu Tiểu Yến cử động thử, vùng ngực phải vốn đau đến mức không dám động đậy giờ đã không còn cảm giác gì nữa, ngược lại còn thấy rất thoải mái.
"Bác sĩ Tần, thủ pháp mát-xa của anh thật tuyệt, hay là anh mát-xa giúp em thêm một lát nữa đi?"
Triệu Tiểu Yến lại càng thêm ngưỡng mộ Tần Hạo Đông, ánh mắt quyến rũ đến mức như muốn tan chảy.
Trương Chí Kiệt nhìn mà thấy phẫn nộ không thôi, tao bảo mát-xa thì mày bảo tao lưu manh, giờ lại chủ động dâng hiến cho người ta, đúng là không có đạo lý mà!
Tần Hạo Đông mỉm cười nhẹ, nói: "Cơ thể cô hiện tại rất tốt, không có vấn đề gì cả, không cần phải mát-xa nữa đâu!"
"Vậy cũng được, bác sĩ Tần, tối nay anh có rảnh không? Em muốn mời anh đi ăn cơm để tỏ lòng cảm ơn!"
"Không cần đâu, đây là công việc của tôi, hơn nữa tối nay tôi có việc, thật sự không có thời gian."
Thấy mình bị từ chối, Triệu Tiểu Yến không tìm được lý do để ở lại, chỉ đành luyến tiếc rời khỏi phòng y tế.
Trương Chí Kiệt đi tới vỗ vai Tần Hạo Đông nói: "Chú em Tần à, công ty chúng ta vốn dĩ đã nhiều nhân viên nữ, cậu lại đẹp trai, y thuật lại giỏi, sau này chắc chắn sẽ bận rộn lắm đây."
Thực tế, rắc rối đến nhanh hơn cả dự đoán của Vương Đại Vi.
Triệu Tiểu Yến vốn là kẻ lắm mồm, vừa về đến công ty liền lan truyền tin tức phòng y tế có một anh chàng cực kỳ đẹp trai. Chẳng mấy chốc, những cô nàng mê trai ở các phòng ban đều ùn ùn kéo đến.
"Xin hỏi, bác sĩ Tần có ở đây không?"
Một người phụ nữ trẻ dáng người cao ráo bước vào, cô ta là Cao Phi Phi, nhân viên của Tập đoàn Lâm thị.
"Tôi đây, xin hỏi cô thấy không khỏe ở đâu?" Tần Hạo Đông nói.
Cao Phi Phi nhìn thấy Tần Hạo Đông, những ngôi sao nhỏ trong mắt cô ta còn nhiều hơn cả Triệu Tiểu Yến.
"Đẹp trai! Thực sự quá đẹp trai! Thậm chí còn đẹp trai hơn cả các ngôi sao phim thần tượng Hàn Quốc, chẳng lẽ lời cầu nguyện tối qua của mình linh nghiệm thật rồi sao? Bồ Tát thật sự ban cho mình một anh chàng siêu đẹp trai à?"
"Này, cô thấy không khỏe ở đâu?"
Tần Hạo Đông hỏi lại lần nữa.
Cao Phi Phi hoàn hồn, giọng nói quyến rũ: "Bác sĩ Tần, anh xem giúp em đi, em thấy không khỏe ở đâu nhỉ."
Trương Chí Kiệt nhìn thấy rõ mồn một, người phụ nữ này rõ ràng là không có bệnh, đến đây chỉ vì Tần Hạo Đông thôi.
Anh ta pha một tách trà, ngồi bên cạnh lặng lẽ xem kịch. Từ khi Tần Hạo Đông đến, không những lương của anh ta tăng mà phòng y tế cũng náo nhiệt hơn hẳn trước kia.
Tần Hạo Đông tất nhiên cũng nhìn ra, người phụ nữ này khỏe như vâm, bèn nói: "Cơ thể cô không vấn đề gì, sau này chú ý giữ gìn là được."
"Bác sĩ Tần, làm vậy có phải hơi qua loa không, sao anh cũng phải kiểm tra cho em một chút chứ, nghe nhịp tim hay gì đó..."
Cao Phi Phi vừa nói vừa cố tình nâng bộ ngực kiêu hãnh của mình lên.
"Không cần đâu, tôi là bác sĩ Đông y, Đông y chữa bệnh chú trọng vọng, văn, vấn, thiết. Chỉ cần nhìn qua là tôi biết cơ thể cô rất khỏe mạnh."
"Đông y à, Đông y thì sao cũng phải bắt mạch cho người ta chứ."
Cao Phi Phi vừa nói vừa tiến lên nắm lấy tay Tần Hạo Đông.
Tần Hạo Đông nổi đầy vạch đen trên trán, rốt cuộc là tôi bắt mạch cho cô hay là cô bắt mạch cho tôi vậy?
Để nhanh chóng đuổi người phụ nữ này đi, anh đành phải đặt tay lên cổ tay Cao Phi Phi, một lát sau nói: "Cơ thể cô thực sự rất tốt, không có vấn đề gì cả."
"Thật sao? Nhưng mà người ta thực sự có bệnh mà."
Cao Phi Phi dùng đôi mắt đào hoa nhìn chằm chằm vào Tần Hạo Đông, trông bộ dạng đó như muốn dùng ánh mắt nhìn thấu vào tận xương tủy anh vậy.
"Ồ! Vậy cô nói đi, chỗ nào có vấn đề?"
"Em... em..." Cao Phi Phi ấp úng nửa ngày, cuối cùng đột nhiên nói: "Chỗ này của em mọc một nốt mụn nhỏ, anh chữa giúp em đi."
"Khụ... khụ... khụ..."
Trương Chí Kiệt vừa uống ngụm trà vào miệng, bị sặc đến mức ho sặc sụa. Người ta toàn cầu nguyện cho thân thể khỏe mạnh, ai đời lại đi tìm bệnh như thế này. Nốt mụn nhỏ trên khóe miệng Cao Phi Phi kia nếu thị lực không đạt năm chấm không thì làm sao nhìn thấy được, đây mà gọi là bệnh gì chứ.
Tần Hạo Đông cũng bị người phụ nữ này làm cho hết cách, không thể vì chuyện nhỏ nhặt này mà nổi cáu được. Anh nắm lấy cổ tay Cao Phi Phi, truyền một luồng Thanh Mộc Chân Khí qua.
Dưới sự nuôi dưỡng của Thanh Mộc Chân Khí, làn da dưới cằm Cao Phi Phi lập tức trở nên mịn màng, nốt mụn vốn chẳng đáng kể kia biến mất ngay lập tức.
"Xong rồi, cô có thể về được rồi."
Cao Phi Phi lấy một chiếc gương nhỏ ra soi, kinh ngạc phát hiện làn da của mình thực sự đã đẹp lên.
"Trời ơi, bác sĩ Tần, y thuật của anh thật quá tuyệt vời, vậy mà chữa khỏi bệnh cho em nhanh như vậy..."
Cao Phi Phi vừa định nhân cơ hội làm tới, ai ngờ lúc này từ ngoài phòng y tế lại xông vào bảy tám cô gái trẻ.
"Đã khỏi bệnh rồi thì mau đi đi, chúng tôi còn đang đợi xếp hàng đây!"
Những người phụ nữ đó nói xong liền đẩy Cao Phi Phi ra ngoài, rồi vây kín Tần Hạo Đông.
"Bác sĩ Tần, ngực em hơi nhỏ, anh có chữa được không..."
"Bác sĩ Tần, em cứ cảm thấy trống trải, cô đơn, lạnh lẽo, anh có thể giúp em tìm cách nào không..."
"Bác sĩ Tần, tối nay em ngủ một mình thấy cô đơn quá, có cách nào hay không? Hay là tối nay anh đến nhà em chữa trị giúp em được không..."
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, số lượng phụ nữ trong phòng y tế không những không giảm mà ngược lại ngày càng đông, cuối cùng đẩy cả Trương Chí Kiệt ra ngoài hành lang.
Tần Hạo Đông cũng bị làm cho sứt đầu mẻ trán, những người phụ nữ này chỉ có một phần nhỏ là đến khám bệnh thật, phần lớn đều là đến để chiếm tiện nghi, sàm sỡ anh, thực sự là phiền không chịu nổi.
Mãi mới chịu đựng đến buổi trưa, anh cuối cùng cũng tiễn được những người phụ nữ này ra ngoài, cùng Trương Chí Kiệt đến nhà ăn của tập đoàn để ăn cơm.
"Chú em Tần, cậu cứ ngồi đây đợi đi, trưa nay anh mời. Từ khi cậu đến, phòng y tế của chúng ta náo nhiệt hẳn lên."
Trương Chí Kiệt nói rồi đi về phía quầy lấy cơm. Tần Hạo Đông cũng không khách sáo, anh mới đến ngày đầu nên chưa quen tình hình, chọn một chiếc bàn trống rồi ngồi xuống.
Ai ngờ anh vừa ngồi xuống không lâu, lập tức lại bị một đám phụ nữ bao vây.
"Bác sĩ Tần, trưa nay em lấy thịt kho tàu, chúng ta cùng ăn nhé..."
"Thịt kho tàu ngấy lắm, em có cá hấp đây, bác sĩ Tần, ăn nhiều cá tốt cho sức khỏe..."
"Cá của cô nhiều xương lắm, nhỡ hóc vào bác sĩ Tần thì sao? Em có tôm om dầu đây..."
Chớp mắt một cái, xung quanh Tần Hạo Đông đã tụ tập đầy những cô nàng xinh đẹp của Tập đoàn Lâm thị, trước mặt anh cũng bày đủ các loại món ăn.
Khi Trương Chí Kiệt lấy cơm xong quay lại, anh ngạc nhiên phát hiện mình đã không còn chỗ ngồi nữa rồi.