"Chuyện này cũng dễ thôi, tôi có mang theo súng gây mê!"
Với tư cách là bác sĩ thú y chuyên nghiệp, sự chuẩn bị của Khúc Vạn Tài vô cùng chu đáo. Hắn vung tay lấy từ trong hộp dụng cụ của Lưu Hải Bân ra một khẩu súng gây mê, sau khi lắp thuốc xong thì định nhắm vào hai con Tuyết Ngao trưởng thành trong lồng mà bắn.
"Ba ơi, tại sao họ lại dùng súng bắn cún con ạ?" Cô bé lo lắng kêu lên.
Tần Hạo Đông đáp: "Vì họ là đồ bỏ đi, trị không khỏi bệnh cho cún nên muốn giết chết chúng thôi!"
"Nhóc con, cậu đang nói cái gì đấy?" Khúc Vạn Tài đặt súng gây mê xuống, trừng mắt nhìn Tần Hạo Đông một cái đầy ác ý, rồi nói với Bạch Tử Bình: "Ông Bạch, ông cũng thấy đấy, loại người nào cũng ở đây ăn nói hàm hồ, bệnh này tôi không trị nữa!"
Bạch Tử Bình nhìn sang Lâm Chí Viễn, ông không biết Tần Hạo Đông là ai, nhưng trong lòng cũng cảm thấy lời nói vừa rồi có chút quá đáng.
Lâm Chí Viễn nói: "Lão Bạch, đây chính là bác sĩ Tần, Tần Hạo Đông mà tôi đã kể với ông."
Bạch Tử Bình vốn tưởng rằng vị thần y chữa khỏi bệnh cho Lâm Mạt Mạt phải là người có tuổi, không ngờ lại là chàng thanh niên trước mắt, khiến ông hơi ngạc nhiên. Nhưng ông vẫn tiến lên nhiệt tình nói: "Chào bác sĩ Tần!"
Tần Hạo Đông khẽ gật đầu, nói: "Ông chủ Bạch, nếu ông còn để hai tên ngu xuẩn này quậy phá tiếp, chắc chắn chúng sẽ làm chết lũ Tuyết Ngao của ông đấy!"
"Khốn kiếp, cậu nói ai là đồ ngu xuẩn hả?"
"Thầy tôi là bác sĩ thú y nổi tiếng, cậu là cái thá gì mà có tư cách nói thầy tôi quậy phá?"
Hai thầy trò Khúc Vạn Tài và Lưu Hải Bân như bị giẫm phải đuôi, lập tức hét toáng lên.
Tần Hạo Đông thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn họ một cái, nói với Bạch Tử Bình: "Hai con Tuyết Ngao này hiện đang bị suy nhược nghiêm trọng, nếu còn dùng kim gây mê cho chúng, con đực có thể còn gượng được, nhưng con cái chắc chắn sẽ mất mạng."
"Cái này..."
Nghe Tần Hạo Đông nói xong, Bạch Tử Bình lập tức trở nên căng thẳng.
"Cậu là ai? Sao tôi chưa từng nghe nói ở Giang Nam có bác sĩ thú y như cậu?" Khúc Vạn Tài lạnh lùng hỏi.
"Ông chưa nghe qua cũng là bình thường, vì tôi không phải bác sĩ thú y, mà là bác sĩ trị người!"
"Bác sĩ?" Khúc Vạn Tài lập tức xù lông, gào lên: "Bác sĩ và bác sĩ thú y là hai nghề hoàn toàn khác nhau, cậu chạy tới đây làm màu cái gì? Cho dù cậu là thần y nổi tiếng thì cũng không thể nào chữa bệnh cho chó được!"
Tần Hạo Đông khinh bỉ nói: "Đừng dùng cái ánh mắt của kẻ bỏ đi như ông để nhìn người khác. Chữa cho người hay chữa cho chó, có rất nhiều điểm tương thông, chỉ là ông không hiểu mà thôi."
Thấy chàng thanh niên trước mắt không phải bác sĩ thú y, Khúc Vạn Tài lập tức lấy lại tự tin, quát Bạch Tử Bình: "Ông Bạch, bệnh này tôi không trị nữa."
Tần Hạo Đông nhìn rất rõ, lão già này chỉ muốn dùng chiêu trò để ép Bạch Tử Bình, bèn cười lạnh: "Không trị là tốt nhất, nếu không mấy con Tuyết Ngao này đều sẽ bị ông hại chết!"
Lưu Hải Bân hùa theo: "Cậu đừng có mà mở miệng là nói bậy, thầy tôi là bác sĩ thú y giỏi nhất tỉnh Giang Nam đấy."
Tần Hạo Đông cười khẩy, nói với Bạch Tử Bình: "Ông Bạch, hai con Tuyết Ngao này căn bản không phải bị sốc nhiệt, mà trái lại là do hàn tà nhập thể. Nếu còn để tên ngu xuẩn này tiêm thuốc thanh nhiệt giải độc vào, thì cả hai con Tuyết Ngao này đều không giữ nổi đâu."
"Nực cười, thật là chuyện nực cười nhất trên đời!" Khúc Vạn Tài kêu lên: "Nhóc con, cậu hiểu cái gì chứ? Tạng Ngao (chó ngao Tây Tạng) sống ở Tây Tạng, đó là vùng cao nguyên lạnh giá, âm sáu bảy mươi độ cũng không thành vấn đề, làm sao có thể bị hàn tà nhập thể? Cậu ăn nói hàm hồ cũng phải có chút kiến thức chứ!"
Bạch Tử Bình cũng hơi nhíu mày, kiến thức thông thường mà ai cũng biết là chó Ngao sợ nóng không sợ lạnh, chính vì thế ông mới đặc biệt xây dựng chuồng chó này, muốn dùng điều hòa giúp chúng vượt qua mùa hè khó khăn.
Tần Hạo Đông nói: "Chó Ngao sống ở vùng cao nguyên lạnh giá, đúng là không sợ lạnh, nhưng điều hòa thuộc về hơi lạnh nhân tạo, đi ngược lại với đạo tự nhiên. Cái khí lạnh lẽo này ngay cả con người còn mắc bệnh điều hòa, huống hồ là loài chó Ngao vốn gần gũi với tự nhiên."
Anh xoay người nhìn Bạch Tử Bình: "Ông Bạch, ông thử nghĩ xem, có phải từ khi hai con Tuyết Ngao này vào phòng điều hòa, thể trạng ngày càng tệ đi không? Hơn nữa thời gian trước ông gọi người tới chữa, về cơ bản đều dùng thuốc thanh nhiệt giải độc, kết quả thế nào? Nếu tôi đoán không lầm, e là dùng thuốc xong thì cơ thể chúng lại suy nhược thêm một chút, nếu không thì đã chẳng đến mức độ như bây giờ!"
Sắc mặt Bạch Tử Bình thay đổi. Đúng là như lời Tần Hạo Đông nói, hai con Tuyết Ngao lúc mới đến thành phố Giang Nam tuy có chút không thích nghi nhưng vẫn khỏe mạnh, từ khi vào căn phòng điều hòa này thì ngày một tệ hơn.
Ông đã tìm vài bác sĩ thú y tới khám, kết quả là càng chữa càng nặng. Những người đó đều cho rằng chó Ngao bị sốc nhiệt nên dùng toàn thuốc thanh nhiệt giải độc. Giờ nhìn lại, đây hoàn toàn là cách chữa trị "đổ thêm dầu vào lửa", bảo sao con cái giờ đã thoi thóp.
"Cậu là bác sĩ chữa cho người mà chạy tới chữa cho chó, còn nói tôi chẩn đoán sai, thật là nực cười."
Khúc Vạn Tài lại nói với Bạch Tử Bình: "Nghề nào nghiệp nấy, ông đừng nghe một gã bác sĩ nói bậy. Tôi mới là bác sĩ thú y chuyên nghiệp, hai con Tuyết Ngao này rõ ràng là bị sốc nhiệt. Sở dĩ không chữa khỏi là do trình độ của những người kia không tới nơi tới chốn, dùng thuốc không đúng. Chỉ cần tiêm hai loại thuốc này của tôi vào, chắc chắn sẽ có hiệu quả ngay!"
Tần Hạo Đông không nói thêm lời nào, những gì cần nói anh đã nói hết, còn chọn thế nào là việc của Bạch Tử Bình. Nếu ông ta chọn Khúc Vạn Tài, thì đó là số phận của lũ Tuyết Ngao.
"Lão Bạch, nghe tôi một lời khuyên đi, y thuật của bác sĩ Tần cực kỳ cao siêu, tin cậu ấy không sai đâu!" Lâm Chí Viễn vô cùng tin tưởng Tần Hạo Đông, giờ ông đã là fan cứng của anh.
"Ba giỏi lắm luôn, chắc chắn sẽ chữa khỏi cho cún ạ!" Cô bé cũng bập bẹ nói theo.
Bạch Tử Bình do dự một chút, nhưng rất nhanh đã đưa ra quyết định. Ông chọn tin tưởng Tần Hạo Đông, bởi vì đơn thuốc của những bác sĩ trước đó đều là thanh nhiệt giải độc, đến giờ suýt chút nữa lấy mạng hai con Tuyết Ngao mà chẳng có chút tác dụng nào.
"Bác sĩ Tần, hai con Tuyết Ngao này đành nhờ cả vào anh!"
Thấy Bạch Tử Bình không tin mình, sắc mặt Khúc Vạn Tài thay đổi: "Ông Bạch, nếu bây giờ không dùng tôi chữa, lát nữa quay lại cầu xin tôi thì phí chẩn đoán phải tăng lên gấp mười lần đấy!"
Trong mắt lão, Tần Hạo Đông chỉ là một bác sĩ chữa cho người, căn bản không thể nào chữa khỏi hai con Tuyết Ngao này. Lát nữa Bạch Tử Bình chắc chắn sẽ phải quay lại cầu xin lão.
Vì vậy, lão không rời đi mà đứng đó lạnh lùng xem kịch, đợi xem Tần Hạo Đông làm trò cười, đợi Bạch Tử Bình quay lại van xin.
Tần Hạo Đông nói: "Ông chủ Bạch, hai con Tuyết Ngao này tôi chữa được, nhưng phí chẩn đoán chúng ta nói trước đã. Tiền tôi không lấy, tôi chỉ cần hai con Tuyết Ngao con thôi, ông đồng ý thì tôi ra tay ngay!"
Anh đã nhìn ra, giống Tuyết Ngao của Bạch Tử Bình rất thuần chủng, hơn nữa cô bé lại thích chó con, mang hai con Tuyết Ngao con về là vừa đẹp.
"Được!" Bạch Tử Bình lập tức đồng ý. Vừa rồi Khúc Vạn Tài đã tuyên án tử cho hai con chó con đó, ông cũng nghĩ là không cứu được, dùng hai con chó con làm phí chẩn đoán thì chẳng có gì phải bận tâm.
"Vậy tốt, tôi chữa bệnh cho Tuyết Ngao đây!"
Tần Hạo Đông nói xong liền đưa cô bé vào lòng Lâm Chí Viễn, rồi lấy túi kim châm từ trong túi ra.
Bạch Tử Bình ngạc nhiên hỏi: "Bác sĩ Tần, ý anh là gì?"
"Châm cứu ạ, tôi là bác sĩ Đông y, sẽ dùng châm cứu để chữa bệnh cho Tuyết Ngao."
"Ha... ha... ha... buồn cười chết mất, lần đầu tiên nghe nói có chuyện châm cứu cho chó... hài hước, thật sự quá hài hước..."
Tần Hạo Đông vừa dứt lời, thầy trò Khúc Vạn Tài đã cười ngả nghiêng, trong ánh mắt toàn là vẻ khinh bỉ.
"Bác sĩ Tần, như vậy có được không?" Bạch Tử Bình lo lắng hỏi.
"Tất nhiên là được, mười phút sau sẽ trả lại cho ông hai con Tuyết Ngao nhảy nhót tung tăng." Tần Hạo Đông tự tin nói. Trong mắt anh, việc chữa trị cho người và chó không có gì khác biệt lớn, hơn nữa ngân châm chỉ là để che mắt người khác, thứ thực sự có tác dụng chữa trị vẫn là Thanh Mộc Chân Khí.
"Nhóc con, vừa nãy chẳng phải cậu nói chúng tôi dùng súng gây mê là không ổn sao? Giờ tôi xem cậu làm thế nào!" Lưu Hải Bân mỉa mai.
"Không có súng gây mê, tôi xem cậu châm cứu cho Tuyết Ngao kiểu gì!" Khúc Vạn Tài cũng tỏ vẻ hả hê, khoanh tay đứng xem trò vui.
Sự hung dữ của chó Ngao ai cũng biết, lực cắn mạnh mẽ có thể khiến chúng nhai gãy gậy gỗ như ăn bánh quẩy, không hề thua kém sư tử hay hổ báo.
Mặc dù hiện tại hai con Tuyết Ngao đang bị bệnh, nhưng tuyệt đối không phải là thứ người thường có thể lại gần, nhất là con đực với tình trạng nhẹ hơn, đôi mắt đỏ ngầu khiến người nhìn phải khiếp sợ, ngay cả huấn luyện viên ở trường đấu chó cũng không dám lại gần.
Tần Hạo Đông không thèm liếc nhìn hai kẻ kia, sải bước đi về phía cửa sắt.
Bạch Tử Bình nắm lấy tay anh nói: "Bác sĩ Tần, liệu có ổn không? Tuyết Ngao rất hung dữ, hơn nữa sau khi sinh con, tâm tính chúng trở nên cực kỳ nóng nảy..."
Tần Hạo Đông mỉm cười: "Yên tâm đi, chúng sẽ không cắn tôi đâu!"
"Đùa à, nhìn cậu đẹp trai nên nó không cắn chắc? Nó không cắn chết cậu mới lạ! Nếu dùng kim châm mà nó không cắn cậu, sau này tôi gọi cậu bằng bố!" Khúc Vạn Tài mỉa mai hả hê. Lão làm bác sĩ thú y bao nhiêu năm, chưa từng nghe nói chó Ngao lại không cắn người lạ ngoài chủ nhân của nó. Thậm chí có những con chó Ngao cực kỳ hung dữ, ngay cả chủ nhân cũng không dám lại gần quá mức.
Tần Hạo Đông quay đầu nở nụ cười đầy ẩn ý: "Nhớ lấy, đây là chính miệng ông nói đấy, lát nữa đừng có quỵt nợ."
"Còn quỵt nợ nữa, cậu sống sót đi ra được rồi hãy nói!" Khúc Vạn Tài không hề bận tâm nói.
Tuy thấy Tần Hạo Đông tự tin như vậy, Bạch Tử Bình vẫn không yên tâm, vội vàng gọi thêm hai huấn luyện viên chó đứng canh chừng bên cạnh, một khi chó Ngao phát điên sẽ lập tức cứu người.
Tần Hạo Đông không để ý đến những điều đó, trực tiếp mở cửa sắt bước vào. Thấy anh thực sự đi vào chuồng chó mà không hề có chút phòng bị nào, tất cả mọi người đều căng thẳng.
Hai huấn luyện viên nắm chặt gậy gỗ trong tay, họ không hiểu chàng thanh niên này định làm gì, đây chẳng phải là tìm chết sao? Tìm cảm giác mạnh cũng không ai làm thế này.
Cô bé trong lòng Lâm Chí Viễn kêu lớn: "Ba ơi, cẩn thận ạ, cún biết cắn người đấy!"
Thấy có người đi vào, con chó cái vốn đang nhắm mắt bỗng mở bừng đôi mắt đỏ ngầu.
Con đực thì trừng mắt nhìn Tần Hạo Đông, rồi từng bước từng bước đi tới.
Mỗi bước chân của con đực với bộ móng khổng lồ tiến về phía trước, tim những người bên ngoài lồng lại thắt lại một nhịp. Bạch Tử Bình không nhịn được hét lên: "Bác sĩ Tần, mau ra ngoài đi, nguy hiểm lắm!"
"Còn tự xưng là bác sĩ, đây rõ ràng là thằng tâm thần!" Khúc Vạn Tài và Lưu Hải Bân đều cười lớn, họ đang chờ xem cảnh chó Ngao xé xác người sống.
Ngay khi mọi người đang thót tim, một màn không ai ngờ tới đã xảy ra.
Con đực to lớn kia đi tới trước mặt Tần Hạo Đông, đầu tiên là vẫy vẫy đuôi, rồi ngoan ngoãn nằm rạp xuống trước mặt anh, cái đầu to lớn áp sát xuống đất, chiếc lưỡi dày liên tục liếm đế giày của anh, vẻ mặt cung kính và nịnh nọt, chẳng khác nào một chú chó cún lâu ngày không gặp chủ.
Thế nhưng, một con chó Ngao vốn nổi tiếng hung dữ lại làm ra hành động nịnh nọt như vậy, khung cảnh trông thật sự quá lạc quẻ, khiến người nhìn vào thấy thật "cay mắt"!