Sau khi vài tên bảo vệ rời đi, Trương Đại Chí cuối cùng cũng chật vật đứng dậy từ dưới đất. Hắn nhìn chằm chằm Tần Hạo Đông đầy hung ác rồi nói: "Thằng nhóc, dám đánh tao, mày có biết tao là ai không?"
Tần Hạo Đông không hề đáp lời, khóe miệng chỉ khẽ nhếch lên vẻ khinh miệt. Hắn chẳng hề hứng thú với thân phận của Trương Đại Chí. Cho dù đối phương có cao quý đến đâu, trong mắt Thanh Mộc Đế Quân hắn cũng chỉ là một con kiến, cùng lắm là con kiến khỏe mạnh hơn một chút mà thôi.
Trương Đại Chí tưởng Tần Hạo Đông đã sợ hãi, tiếp tục quát tháo: "Đắc tội với người nhà họ Trương chúng tao, mày cứ chờ mà biến mất khỏi thành phố Giang Nam đi!"
Nạp Lan Vô Song thần sắc nghiêm nghị: "Trương Đại Chí, bác sĩ Tần là khách quý của nhà họ Nạp Lan chúng tôi. Nếu anh dám bất kính với ông ấy, thì ngay cả cha anh cũng không bảo vệ nổi anh đâu!"
"Hừ!"
Trương Đại Chí quả thực không có dũng khí đối đầu trực diện với nhà họ Nạp Lan. Hắn hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn Tần Hạo Đông đầy oán độc rồi hậm hực bỏ đi.
Thấy Tần Hạo Đông im lặng, Nạp Lan Vô Song tưởng hắn bị Trương Đại Chí dọa sợ, liền an ủi: "Bác sĩ Tần, anh không cần phải sợ. Nếu Trương Đại Chí dám gây khó dễ cho anh, cứ nói với tôi, nhà họ Nạp Lan chúng tôi tuyệt đối sẽ không tha cho hắn!"
"Sợ?" Tần Hạo Đông khinh khỉnh lắc đầu, cười nói: "Người khiến tôi sợ hãi còn chưa ra đời đâu. Tôi chỉ thấy tò mò, một người phụ nữ tính khí thối như cô mà cũng có người theo đuổi."
"Anh..."
Nạp Lan Vô Song dậm chân mạnh, quay người bước đi. Chẳng bao lâu sau, hai người đến một sân viện rộng lớn. Bảo vệ ở đây canh gác nghiêm ngặt hơn hẳn những nơi khác, đủ thấy địa vị của nhà họ Nạp Lan trong toàn bộ quân khu.
Sau khi vào cửa, chỉ thấy trong sân đỗ một chiếc xe bus Mercedes và năm chiếc sedan sang trọng. Bất kỳ chiếc nào trong số đó cũng có giá trị trên triệu tệ.
Điều thu hút ánh nhìn nhất chính là một chiếc xe đua màu đen mới tinh. Ngoại hình chiếc xe vô cùng bắt mắt, tràn đầy tính tấn công. Điều kinh ngạc nhất là toàn bộ thân xe không hề được sơn bất kỳ màu nào, hoàn toàn là vân sợi carbon nguyên bản, trông vừa xa xỉ lại vừa cổ kính.
"Trời ơi, đây là Lamborghini Centenario!"
Nạp Lan Vô Song kinh ngạc há hốc mồm, bước nhanh đến gần chiếc xe đua màu đen, đôi tay vuốt ve thân xe, trong mắt tràn đầy sự yêu thích.
Tần Hạo Đông không rành về mấy loại siêu xe này, hắn sờ cằm hỏi: "Sao thế? Xe này đắt lắm à?"
Nạp Lan Vô Song vừa ngắm nhìn chiếc xe đua vừa nói: "Đâu chỉ là đắt, đây là mẫu xe mới được chế tạo riêng để kỷ niệm 100 năm ngày sinh của người sáng lập Lamborghini. Giá bán trên 40 triệu tệ, hơn nữa loại xe này trên toàn thế giới chỉ có 20 chiếc, người bình thường có tiền cũng chưa chắc mua được."
"Đắt thế sao?"
Mặc dù Tần Hạo Đông không mấy quan tâm đến siêu xe, nhưng cũng bị cái giá này làm cho giật mình. Nó còn đáng giá hơn cả củ nhân sâm Hàn Quốc trong tay hắn.
Nạp Lan Vô Song nói tiếp: "Đắt thì đắt thật, nhưng chiếc xe này hoàn toàn xứng đáng với giá đó. Lamborghini Centenario chỉ mất 2.8 giây để tăng tốc từ 0 lên 100km/h, tốc độ tối đa có thể đạt 350km/h. Hơn nữa nó còn có hiệu suất phanh cực kỳ xuất sắc, từ tốc độ 100km/h đến khi dừng hẳn chỉ cần quãng đường 30 mét..."
Cô rất am hiểu về xe đua, nói thao thao bất tuyệt.
Tần Hạo Đông nói: "Chúng ta vẫn nên đi xem cho ông cụ thì hơn!"
Nạp Lan Vô Song lúc này mới nhớ ra nhiệm vụ chính là đưa Tần Hạo Đông đến khám bệnh cho Nạp Lan Kiệt. Cô lấy điện thoại ra chụp vài tấm ảnh chiếc Lamborghini Centenario, rồi mới luyến tiếc rời đi, dẫn Tần Hạo Đông đi vào bên trong.
Trong đại sảnh rộng rãi, Nạp Lan Kiệt mặc bộ đồ luyện công thoải mái, đang ngồi trên chiếc ghế sofa da thật cỡ lớn. Đối diện ông là một thanh niên ngoài hai mươi tuổi đang đứng cúi người.
Phía sau người thanh niên đứng một gã ngoại quốc râu quai nón vạm vỡ, thần thái vô cùng ngạo mạn. Bên cạnh gã còn có bảy tám người trông như trợ lý, trên tay cầm đủ loại dụng cụ y tế.
"Ông nội, đây là bác sĩ James, chuyên gia khoa ngực phổi nổi tiếng nhất của Hiệp hội Y học thế giới tại Mỹ. Con đặc biệt mời ông ấy về khám bệnh cho ông."
Người thanh niên cung kính nói với Nạp Lan Kiệt. Hắn chính là cháu đích tôn của Nạp Lan Kiệt - Nạp Lan Vô Phong.
Nạp Lan Kiệt có tổng cộng bốn người con trai. Trưởng tử Nạp Lan Hồng Phi theo chính trị, đã tiến vào trung tâm quyền lực tỉnh Giang Nam. Thứ tử Nạp Lan Hồng Tường và tam tử Nạp Lan Hồng Quân đã chiếm lĩnh vị trí trong quân đội. Tứ tử Nạp Lan Hồng Nghĩa làm kinh doanh, tài sản hàng tỷ.
Nạp Lan Vô Phong là con trai của Nạp Lan Hồng Tường. Dù là cháu đích tôn, nhưng vì không chịu học hành, suốt ngày chỉ biết ăn chơi trác táng nên không được lòng Nạp Lan Kiệt.
Dù chẳng có tài cán gì, nhưng hắn biết địa vị của ông nội trong nhà họ Nạp Lan, hiểu rằng lấy lòng ông quan trọng hơn tất cả. Vì thế lần này hắn đã tốn rất nhiều tiền của mời bác sĩ James từ Mỹ về chữa bệnh cho ông.
"Thôi đi, bệnh này ông ta không xem được đâu. Ta đã mời bác sĩ Tần đến khám rồi, để ông ta về đi!"
Nạp Lan Kiệt nói.
Với tiềm lực tài chính của nhà họ Nạp Lan, bao năm qua họ đã mời không biết bao nhiêu danh y, nhưng tất cả đều bó tay với bệnh tình của ông. Ông đã mất niềm tin vào những kẻ được gọi là chuyên gia, giáo sư đó rồi.
Nạp Lan Vô Phong nghe vậy có chút sốt ruột, vội nói: "Ông nội, bác sĩ James không phải chuyên gia bình thường đâu, ông ấy là thành viên cốt cán quan trọng nhất của Hiệp hội Y học thế giới. Con phải tốn bao nhiêu mối quan hệ mới mời được về Hoa Hạ đấy, ông ấy giỏi hơn bác sĩ thường nhiều, ông cứ để ông ấy xem thử đi!"
Lần này mời James về Hoa Hạ, hắn thực sự đã tốn không biết bao nhiêu tâm sức và tiền bạc, riêng tiền chẩn đoán đã hứa hẹn tới 1 triệu đô la Mỹ, đương nhiên hắn không muốn công cốc như vậy. Nói xong, hắn còn liếc mắt ra hiệu cho bác sĩ chăm sóc riêng của Nạp Lan Kiệt là Vương Đại Vĩ.
Vương Đại Vĩ hiểu ý, cúi người thì thầm bên tai Nạp Lan Kiệt: "Ông cụ, bác sĩ James này quả thực rất có danh tiếng, tôi từng đọc luận văn của ông ấy trên nhiều tạp chí, đặc biệt là trong việc điều trị bệnh phổi ông ấy rất có tay nghề. Hay là ông cứ để ông ấy thử xem sao, nếu không cũng uổng phí tấm lòng hiếu thảo của Vô Phong."
Nạp Lan Kiệt suy nghĩ một chút rồi nói: "Được rồi, đã đến rồi thì cứ để ông ta thử. Nhưng phải nhanh lên, đừng làm lỡ việc bác sĩ Tần khám cho ta."
Thấy ông nội đồng ý, mặt Nạp Lan Vô Phong lộ vẻ vui mừng, quay sang gã râu quai nón nói: "Bác sĩ James, làm phiền ông rồi!"
James gật đầu đầy ngạo mạn, sau đó vung tay, đám trợ lý phía sau bắt đầu chuẩn bị các loại máy móc để kiểm tra cho Nạp Lan Kiệt.
Thấy đám người ngoại quốc này bắt đầu bận rộn, Nạp Lan Vô Phong tiến lại gần Vương Đại Vĩ, thấp giọng hỏi: "Anh Vương, bác sĩ Tần mà ông nội nhắc tới là cao nhân phương nào vậy?"
Vừa rồi Nạp Lan Kiệt nhắc đến bác sĩ Tần hai lần khiến hắn tò mò. Trong ấn tượng của hắn, chưa bao giờ Nạp Lan Kiệt lại tôn trọng và tin tưởng một bác sĩ đến thế.
"Tôi cũng chưa gặp, cô Vô Song đi đón người rồi. Nghe nói là một thầy thuốc Đông y, hôm qua còn để ông cụ ngâm thuốc suốt 12 tiếng đồng hồ."
"Đông y! Đông y mà cũng chữa được bệnh sao?" Khóe miệng Nạp Lan Vô Phong lộ vẻ khinh miệt.
Hắn được gửi ra nước ngoài du học từ năm mười tuổi, tiếp nhận toàn bộ giáo dục phương Tây, gần đây mới quay về Hoa Hạ, đương nhiên không có ấn tượng tốt gì với Đông y.
Khi Tần Hạo Đông và Nạp Lan Vô Song vào nhà, vừa vặn thấy James cùng đám trợ lý đang vây quanh Nạp Lan Kiệt bận rộn.
Nạp Lan Vô Song hơi sững sờ. Trong kế hoạch không hề có chuyện bác sĩ khác đến khám cho ông nội, sao đột nhiên lại xuất hiện một đám người ngoại quốc thế này? Chuyện này là sao?
Cô vừa định lên tiếng đã bị Tần Hạo Đông kéo lại.
Tần Hạo Đông kéo Nạp Lan Vô Song đứng vào góc khuất, muốn xem Tây y xử lý căn bệnh tắc nghẽn kinh mạch này như thế nào.
Vì mọi sự chú ý đều đổ dồn vào Nạp Lan Kiệt nên không ai để ý đến sự xuất hiện của hai người họ.
Phải thừa nhận rằng hiệu suất của đội ngũ James rất cao, chẳng mấy chốc một xấp dữ liệu y tế đã được chuyển đến tay ông ta.
Ông ta xem từng trang kết quả kiểm tra, Nạp Lan Vô Phong tiến lên hỏi: "Ông James, bệnh của ông nội tôi thế nào rồi?"
"Tình hình rất không ổn, phổi của bệnh nhân đã xuất hiện lượng lớn tế bào hoại tử."
Gã ngoại quốc râu quai nón này vừa mở miệng đã nói một tràng tiếng Hoa lưu loát, dù hơi cứng nhưng cơ bản vẫn nghe hiểu được.
Tần Hạo Đông hơi nhíu mày, xem ra dưới cái nhìn của Tây y, phần kinh mạch bị tắc nghẽn của Nạp Lan Kiệt đã bị coi là tế bào hoại tử.
"Vậy phải làm sao? Có chữa được không?" Nạp Lan Vô Phong hỏi.
"Hiệp hội Y học thế giới nắm giữ những kỹ thuật y học tiên tiến nhất toàn cầu, mà tôi là chuyên gia khoa ngực phổi giỏi nhất trong hiệp hội. Căn bệnh này tuy có phức tạp một chút nhưng vẫn chữa được." James nói với vẻ ngạo mạn.
"Tuyệt quá, cảm ơn bác sĩ James!" Nạp Lan Vô Phong lộ vẻ vui mừng. Nếu bác sĩ do hắn mời về chữa khỏi cho Nạp Lan Kiệt, địa vị của hắn trong nhà họ Nạp Lan chắc chắn sẽ vững chắc hơn, không còn lúng túng như bây giờ nữa.
"Bác sĩ James, nên điều trị thế nào đây?"
"Phẫu thuật! Phẫu thuật là cách tốt nhất để điều trị cho ông cụ, cắt bỏ phần phổi đã hoại tử để ngăn vùng bệnh lan rộng." James nói với Nạp Lan Vô Phong, "Cậu mau liên hệ với bệnh viện có điều kiện tốt nhất Hoa Hạ đi, ca phẫu thuật này tôi sẽ đích thân thực hiện, tỷ lệ thành công có thể đạt trên 95%."
Nạp Lan Vô Song nghe đến đây không nhịn được nữa, cô tiến lên nói: "Phổi là ruột thừa à? Nói cắt là cắt, sẽ gây tổn thương cực lớn cho cơ thể ông nội tôi đấy."
Nạp Lan Vô Phong nhìn thấy Nạp Lan Vô Song thì cười nói: "Vô Song, em đến từ lúc nào vậy?"
Dù hắn là cháu đích tôn, nhưng Nạp Lan Vô Song được ông nội yêu quý hơn, nên địa vị cao hơn hắn rất nhiều.
Nạp Lan Vô Song lườm hắn một cái rồi nói: "Anh mời bác sĩ kiểu gì vậy, lại muốn phẫu thuật cắt phổi cho ông nội?"
Chưa đợi Nạp Lan Vô Phong nói, James đã lên tiếng: "Cô gái xinh đẹp, cô hoàn toàn không hiểu gì về y thuật cả. Phổi người có năm thùy, cắt bỏ 2 đến 3 thùy cũng không tổn hại lớn lắm, chỉ cần chú ý nghỉ ngơi, bồi bổ cơ thể thật tốt là được."
"Hơn nữa bệnh tình của ông cụ đã rất nghiêm trọng, nếu không phẫu thuật cắt bỏ kịp thời thì chỉ có thể duy trì sự sống được từ 3 đến 6 tháng nữa thôi."
Nạp Lan Vô Phong phụ họa: "Đúng thế Vô Song, bác sĩ James là bác sĩ giỏi nhất thế giới, phương án ông ấy đưa ra chắc chắn là tốt nhất rồi!"
"Chó má!" Nạp Lan Kiệt nổi giận, ông ngồi dậy từ trên giường, hỏi: "Thế nào gọi là không tổn hại lớn? Nếu cắt mất một nửa lá phổi, ta còn luyện công được không?"
"Điều đó thì không được, sau phẫu thuật nhất định phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, không được vận động mạnh." James đáp.
"Nếu theo phương án điều trị của ông, tuổi thọ có thể kéo dài được bao lâu?"
Người vừa nói là Tần Hạo Đông, hắn cũng từ trong góc bước ra.