Nhị Nha bị lưu lại, trong lòng đều điên cuồng mắng chửi có được hay không!
Chỉ nói là tới đây đưa cơm!
Hôm qua mới mua máy tính về, vừa cài đắt xong trò chơi, bản tọa cũng chưa chơi được 1 phút! !
Hiện tại liền không còn đường về nhà?!
Chỉ là sau đó, Trần Nặc giao cho Nhị Nha một nhiệm vụ: giám sát Ngô Thao Thao luyện công.
"Ta biết sư đồ các ngươi tình sâu..."
"Kỳ thật cũng không phải sâu như vậy." Vẻ mặt Nhị Nha buồn bã.
"Ta chỉ sợ lúc ngươi giám sát hắn lại mềm lòng cố ý nương tay, cho nên chúng ta quyết định như vậy đi. Ngươi chịu trách nhiệm chỉ ra lỗi sai của hắn, nhưng không thể quá nương tay. Trình độ luyện công của sư phụ ngươi đại khái trong lòng ta biết rõ, hắn luyện xong một bộ thân pháp, sai bao nhiều lần ta cũng đều biết.
Cho nên ngươi ở chỗ này giám sát, nếu ngươi không tìm ra được lỗi sai nào của hắn, buổi tối ngươi không có cơm ăn.
Nếu người tìm ra được số sai lầm đạt tới số lượng sai lầm mà bình thường lúc ta giám sát tìm được, buổi tối Ngô Thao Thao sẽ không có cơm ăn!
Trần Nặc rất vui vẻ tuyên bố quy tắc, sau đó để lại hai sư đồ trợn mắt nhỏ.
Ừm, để cho hai sư đồ này vui vẻ tổn thương lẫn nhau đi.
Buổi chiều ánh mặt trời chói chang, ai lại thích làm công nhân đứng trong sân giám sát phơi nắng chứ?
Đi vào phòng, xem Vân Âm tiểu tỷ tỷ xinh đẹp gõ chữ không thơm hơn sao?
Người phụ nữ trung niên cũng mang trà và bình nước nóng tới.
Trần Nặc pha cho mình một chén trà đen, ngồi bên cạnh Vân Âm, nhìn người này gõ bàn phím...
Ừm, thủ pháp gõ chữ tuy rằng còn chưa đủ thuần thục, nhưng dù sao cũng là cao thủ đỉnh cấp... Cho dù là nhị chỉ thiên, nhưng tốc độ tay người ta nhanh a!
(Xem ra tính toán này vẫn không ổn, tuy rằng máy tính xách tay này có thể chịu đựng được, nhưng chỉ sợ bàn phím không chống đỡ được bao lâu, trở về lại mua mấy bàn phím bên ngoài để dự phòng đi.)
Trong lòng Trần Nặc âm thầm ghi nhớ điều này.
Lại pha một chén trà nóng, đặt ở trước mặt Vân Âm, Vân Âm cũng không ngẩng đầu, chỉ nhìn màn vào hình máy tính, trong miệng lại thản nhiên nói: "Ngươi rất thưởng thức tiểu cô nương này trong môn phái của ta sao?"
"Ừ?"
"Ngươi làm chủ giữ con bé lại." Vân Âm lạnh lùng nói.
"Nói đạo lý đi, con bé là đồ tử đồ tôn của ngươi, ta chỉ đang giúp người trong môn phái ngươi mưu cầu phúc lợi. Ngươi là tiền bối môn phái, cũng nên chiếu cố bản môn thật tốt mới đúng."
Vân Âm bỗng nhiên dừng động tác trong tay, ngẩng đầu nhìn thoáng qua Trần Nặc, cư nhiên gật gật đầu: "Thiên phú của đứa nhỏ này quả thật không tệ."
Ngay khi Trần Nặc muốn phụ họa thêm hai câu nữa, lão tiền bối Thanh Vân môn này lại thêm một câu: "… Đáng tiếc còn không bằng ta năm đó."
Được rồi, dù sao mọi người còn chưa đủ hiểu nhau, thì ra Vân Âm ngươi là người có tính tình ngạo kiều sao?
"Ngươi đã niệm tình xưa với Thanh Vân môn như vậy, vì sao lại keo kiệt chỉ điểm với những đứa nhỏ này như vậy?" Trần Nặc nhịn không được hỏi vấn đề này.
Vân Âm không trả lời, cúi đầu tiếp tục đánh chữ.
Ngay khi Trần Nặc cho rằng mình không có được đáp án, Vân Âm qua một lúc lâu mới bỗng nhiên mở miệng nói một câu.
"Không phải ta có chấp niệm đối với Thanh Vân môn, là có chấp niệm đối với chưởng môn Thanh Vân môn."
Trần Nặc sửng sốt, nhưng hết lần này tới lần khác rất thần kỳ, hắn thoáng cái liền hiểu được tâm tư của Vân Âm.
Liên tưởng đến thân thế của Vân Âm.
Phụ thân của nàng từng là một vị lợi hại nhất trong các đời tổ sư Thanh Vân môn, lúc lên ngôi, ở trong môn phái nói một không hai, chức cao chức trọng.
Lấy thiên phú lúc nhỏ của Vân Âm, nếu phụ thân cô ấy không vì tham dự trận chiến châu Phi mà bị thương đoản mệnh mà nói, Vân Âm hẳn có thể dưới sự che chở của phụ thân đỉnh cấp cường giả kia một đường trưởng thành.
Đến lúc đó, thuận lý thành chương kế thừa Thanh Vân môn, trở thành chưởng môn đời sau, là chuyện thập phần ổn định.
Cho nên trong nhận thức và chấp niệm của Vân Âm, chưởng môn của Thanh Vân môn hẳn phải cao cao tại thượng ở trong môn phái, thực lực cường đại, hào quang vạn trượng, trở thành sự tồn tại chí cao vô thượng trong môn phái!
Như vậy mới phù hợp với vị trí của "Chưởng môn Thanh Vân môn" trong lòng cô.
Lại so sanh với Ngô Thao Thao, sợ lão bà, thậm chí ngay cả đồ đệ của mình cũng đánh không lại, ở trong lòng Vân Âm, đại khái chỉ có thể ngang hàng với từ "rác rưởi".
Nếu đem các đời chưởng môn của Thanh Vân môn ra để so sánh một chút, Ngô Thao Thao cũng đều là sự tồn tại dưới đáy.
Nếu không phải nể tình xưa đối với Thanh Vân môn này, Vân Âm có thể sẽ trực tiếp một chưởng đánh chết tên phế vật Ngô Thao Thao này!
Hơn nữa, Trần Nặc đoán một chút cũng không sai!
Bởi vì Vân Âm đã rất thẳng thắn nói ra: "Mấy ngày nay, bình thường mỗi ngày ta đều có ít nhất năm sáu lần nảy sinh ý niệm muốn đánh chết phế vật này, chỉ là bị ta áp chế xuống."
Trần Nặc gãi gãi đầu, nhìn thoáng qua Ngô Thao Thao với đồ đệ của mình đang ở trong sân.
Đại sư huynh, thật đúng là mạng lớn...