"Nếu ngươi coi trọng tiểu cô nương này như vậy, ngày mai để cho nàng cùng Ngô Thao Thao cùng nhau luyện công đi."
Vân Âm không nhẹ không nặng ném ra một câu, sau đó liền tiếp tục toàn lực gõ chữ.
Trần Nặc liếc mắt nhìn người phụ nữ này một cái.
Ừm, rất tốt, gõ rất mạnh mẽ.
Đối với lão hiệu trưởng của trường tiểu học trong làng mà nói, tâm tình mấy ngày nay liền đặc biệt tốt rồi!
Đầu tiên, thanh niên lần trước chạy tới xin nghỉ cho Tôn Khả Khả lão sư quả nhiên không nuốt lời. Phái tới một tên đầu trọc tên là Ngô Lỗi, mang theo một đoàn xe vật liệu xây dựng đi tới trường học, ba ngày sau lại mang theo một đội kỹ thuật.
Sau khi nhà trường lên kế hoạch một chút, khẩn trương điều chỉnh kế hoạch giảng dạy, tạm thời hợp nhất học sinh mấy lớp lại, bỏ trống nửa trường học làm công trường.
Bắt đầu xây dựng!
Hơn nữa đội xây dựng này cũng rất phối hợp với trường học, nguyện ý tận lực không khởi công ban ngày, mà là khởi công vào ban đêm.
Đối với điểm này, Lỗi ca cho biết, dùng tiền giấy mở đường, cũng không phải là vấn đề.
Nhóm kỹ thuật cho biết: Mùa hè nóng như vậy, ban ngày có thể ngủ, buổi tối mát mẻ rồi thì ra làm việc, cũng rất vui vẻ.
Lão hiệu trưởng cũng mời một kỹ thuật viên chuyển kiểm tra kỹ thuật bên phía chính phủ từ thị trấn tới để kiểm tra, kết quả thỏa đáng.
Vật liệu xây dựng đều phù hợp với tiêu chuẩn, xi măng cũng tốt.
Trình độ của đội ngũ thi công cũng đã kiểm tra qua, rất chuyên nghiệp, còn từng xây dựng không ít dự án bất động sản ở thành Kim Lăng, mang danh nghĩ của tập đoàn xây dựng nhà nước.
Điều duy nhất khiến cho lão hiệu trưởng có một chút để ý, chính là cái tên Ngô Lỗi đầu trọc kia.
Ừm, mọi người trong đội kỹ thuật đều gọi hắn ta là Lỗi ca.
Người này nhìn cũng không giống hạng người thiện lương a.
Lão hiệu trưởng đều vụng trộm cảnh cáo một số nữ giáo viên trẻ trong trường, gặp phải tên Lỗi ca này thì né một chút.
Đối với việc này Lỗi ca hoàn toàn không biết gì, cảm thấy mấy ngày nay ở trong thôn này cũng rất thoải mái.
Trong thôn ăn uống không lo, không có việc gì thì làm chút gà hầm của nhà nông, ăn chút rau củ quả tươi, còn có rượu gạo do chính trong thôn ủ...
Cũng tiêu dao tự tại.
Về phần hoa thơm cỏ lại, Lỗi ca không có, dù sao cũng là người đàn ông đã kết hôn.
Duy nhất khiến cho Lỗi ca có một chút nhớ nhung chính là một cuộc điện thoại mà hai đêm hôm trước Trần Nặc đã gọi tới kia, nói rằng hắn muốn đi xa một chuyến, khả năng phải một năm rưỡi, nhờ mình đến lúc đó chiếu cố trong nhà một chút.
Nặc gia muốn rời đi một năm rưỡi, đó khẳng định là chuyện rất trọng yếu. Lỗi ca không dám trì hoãn, đêm đó liền muốn trở về thành Kim Lăng, nhưng Trần Nặc nhiều lần dặn dò không cần gấp gáp trở về, trước tiên xử lý chuyện xây nhà trong trường học thỏa đáng.
Cảm thấy lúc ấy giọng nói trong điện thoại Trần Nặc rất ổn định, không giống như gặp phải nguy hiểm hay sốt ruột gì, Lỗi ca cũng yên tâm.
Buông bỏ tâm tư, liền kiên định ở chỗ này là được rồi.
Nhưng ngày yên lành không qua ba ngày...
Lại xảy ra vấn đề.
Buổi tối bản thân tự lấy một ít, bảo những nông gia gần trường làm một nồi khoai tây hầm gà, rang một đĩa đậu phộng, lại dùng đường trắng trộn một đĩa cà chua.
Lỗi ca đang ở trong một phòng ký túc xá trống rỗng của trường học, tự nhậu một mình.
Cửa phòng tự động mở ra mà không có dấu hiệu.
Ngoài cửa, một bé trai tóc xoăn, da đen nhánh, ánh mắt sáng lấp lánh, mập mạp đứng ở bên ngoài, cười tủm tỉm nhìn Lỗi ca.
Lỗi ca sửng sốt, trong đầu bỗng lóe lên!
"Ngươi là..."
"Chúng ta đã gặp qua." Sid cười tủm tỉm nhìn Lỗi ca.
"...... Đúng vậy, xác thực quen mắt." Lỗi ca mạc danh kỳ diệu cảm giác được một tia nguy hiểm, dù sao cũng là người có năng lực, tinh thần lực không thể so với người thường, đứng ở trước mặt Sid, theo bản năng có một loại cảm giác bị đè nén không thở nổi, cho dù đứa nhỏ trước mắt này thoạt nhìn tuổi không lớn, cũng không dám lỗ mãng, mà là thật cẩn thận nói chuyện: "Còn chưa thỉnh giáo ngài là?"
Hắn có thể không cẩn thận sao?
Hai năm trước cũng đối mặt với một thanh niên mặc đồng phục học sinh trung học, mình sơ suất một chút, đã bị người ta đè trên mặt đất ma sát a.
"Lúc trước đã gặp qua ở Kim Lăng." Sid cười vô hại: "Nhưng lúc đó ta gầy hơn."
Lỗi ca nhất thời trợn tròn mắt!
Nhận ra được!
Tuy rằng mập lên rất nhiều vòng, nhưng đường nét mặt mày vẫn mơ hồ.
Huống chi, lúc trước Sid tới cửa cũng để lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc đối với Lỗi ca! Lúc ấy liền phát hiện ra người này không thể coi thường được!
Sau đó lại nói chuyện với Trần Nặc, Trần Nặc còn dặn dò mình, người này cực kỳ lợi hại, cũng rất nguy hiểm, là đại lão đỉnh cấp mà Nặc gia cũng không làm được.
"Xin nhờ ngươi giúp một việc."
"Cái gì?" Lỗi ca thật cẩn thận dùng khuôn mặt tươi cười, khách khách khí khí mời Sid vào phòng ngồi xuống: "Ngài có gì cần phân phó?"
Sid liếc nhìn rượu và thức ăn trên bàn.
Gà hầm khoai tây bị hắn trực tiếp lướt qua, đậu phộng cũng chỉ nhìn thoáng qua.
Cà chua trộn đường trắng đã thu hút sự chú ý của Sid.
Lỗi ca thân là bậc thầy nhìn mặt sao có thể không hiểu? Vội vàng đưa tới một đôi đũa sạch: "Ngài muốn nếm thử món ăn này không? Đũa này ta chưa từng dùng qua, ngài cầm dùng trước."
Nói xong, mặc kệ Sid có uống rượu hay không, liền rót cho đứa nhỏ này một chén rượu gạo nhà nông.