Trần Nặc trở lại phía sau núi, liền nhìn thấy Nhị Nha trong phòng đang gõ bàn phím, Vân Âm thế mà lại ngồi ở một bên ở đó, trong tay cầm một cái tách trà tráng men, chậm rãi nói ra.
Cuối cùng, Vân Âm cũng đã đọc xong, sau đó lại nhìn mặt trời, chậm rãi nói: "Hôm nay có ngươi giúp ta gõ chữ, tốc độ ngược lại nhanh hơn không ít. Mắt thấy lúc này đến bữa tối vẫn còn hai tiếng, ngươi tự chơi máy tính đi."
Trần Nặc: !!!???
Vẻ mặt Nhị Nha kinh hỉ: "Thật sao?!"
Vân Âm lắc đầu, vốn dĩ một khuôn mặt lạnh lùng, cư nhiên lộ ra một tia tươi cười: "Ừm, làm việc nghỉ ngơi điều độ, không thể ham chơi, sau bữa tối còn phải luyện học đêm.”
Nhị Nha miệng đầy đáp ứng, lập tức lưu trữ tài liệu, sau đó bắt đầu tìm kiếm trò chơi trong máy tính này.
Cũng không cài đặt trò chơi gì, nhưng đối với trẻ con thời đại này mà nói, cho dù là bài nhện, dò mìn, chỉ những trò đơn giản này cũng đủ để cho mấy đứa nhỏ cao hứng chơi thật lâu.
Cuối cùng, Nhị Nha còn hung hăng trừng mắt nhìn Trần Nặc một cái.
Nói mua máy tính cho ta chơi game, ngươi lại tự mình chiếm đoạt cả đêm, ta lại không được chạm vào!
Tên Trần cẩu này, xấu xa.
Vân Âm bưng tách trà đi ra khỏi phòng, nhìn thoáng qua ánh mắt phức tạp ở bên ngoài, Ngô Thao Thao đang trừng mắt nhìn Nhị Nha vừa hận vừa ao ước.
Ngô Thao Thao cuống quít rụt đầu quay đầu đi.
"Ngươi ngược lại đối với xử với đứa nhỏ này rất tốt a." Trần Nặc thở dài.
Vân Âm hơi trầm ngâm, bỗng nhiên nhẹ nhàng nói: "Không có gì, chỉ là nhìn cô bé lại nhớ tới chính mình. Năm đó khi cha ta chết, ta có lẽ cũng lớn cỡ cô bé."
Trần Nặc thở dài trong lòng.
Sid nhìn rất chuẩn.
Thứ tình cảm này, quả nhiên sau khi quan hệ giữa người với người được thiết lập sẽ sinh ra.
Chỉ là nhìn Vân Âm, cũng không khỏi mang theo vài phần cảm khái.
Cô ấy... Chỉ vài ngày nữa, sẽ chết.
Một linh hồn sắp chết, trước khi đến lúc ấy, tâm tư cùng tình cảm sẽ như thế nào đây?
Vân Âm thản nhiên nói: "Nhìn ta làm cái gì? Tò mò một người sắp chết, làm sao có thể bình tĩnh như vậy?"
Trần Nặc có chút không biết trả lời như thế nào.
Vân Âm lẳng lặng ngẩng đầu nhìn mặt trời.
Mặc dù đã là ba hoặc bốn giờ chiều, mặt trời mùa hè vẫn còn rất mạnh.
"Thật ra ta sống rất lâu rồi. Những lưu luyến trong đời đã không còn gì nữa. Cừu nhân năm đó cũng đều đã chết hết, ân oán năm đó đều đã chấm dứt. Lúc ngươi gặp ta ở Luân Đôn, kỳ thật..."
Nói xong, Vân Âm thế mà giật giật khóe miệng nở một nụ cười: "Kỳ thật sống cũng rất nhàm chán."
Trần Nặc chăm chú nhìn khuôn mặt này, rõ ràng chính là gương mặt tôn Khả Khả, nụ cười của Tôn Khả Khả, mình lẽ ra đã quá quen thuộc, nhưng giờ phút này... Trần Nặc phảng phất nhìn thấy, ánh mắt của Vân Âm lúc ở Luân Đôn.
"Sau khi ta chết, ngươi đối xử với cô ấy... Tốt một chút."
Vân Âm bỗng nhiên mở miệng: "Buổi tối hôm đó ở Kim Lăng, ý thức của cô ấy vẫn luôn cố gắng ngăn cản ta, thậm chí ta đã mấy lần đe dọa muốn đập tan ý thức của co ấy, triệt để xóa bỏ cô ấy, cô ấy cũng không tiếc muốn ngăn cản ta, còn không biết lượng sức cùng ta tranh đoạt quyền khống chế thân thể này.
Ta nghĩ cô gái này có lẽ thật sự rất yêu ngươi."
Trần Nặc trầm mặc một lát, chậm rãi nói: "Là ta có lỗi với cô ấy, nợ cô ấy rất nhiều."
Vân Âm nghe vậy cũng trầm mặc.
Sau một lúc, cô đột nhiên nhẹ nhàng nói một câu: "Trên thực tế, ta không muốn nghe ngươi nói xin lỗi."
Trần Nặc sửng sốt.
Vân Âm đã thản nhiên nói: "Cô ấy nói, cô ấy ở trong ý thức của ta nói, để ta chuyển lời cho ngươi."
Nói xong, Vân Âm quay đầu rời đi, lại tới phía sau phế tích của cổ trạch.
Vân Âm buổi tối muốn đi ngủ.
Tuy rằng bình thường mà nói, khi thực lực đến loại cảnh giới này, căn bản không cần thông qua loại chuyện ngủ để khôi phục tinh thần lực lượng.
Nhưng Vân Âm lại thì lại khác, lực lượng linh hồn ý thức của cô là nước vô căn, dùng một chút liền ít một chút, không có cách nào tự khôi phục lại.
Vậy nên, tiêu thụ không cần thiết, liền tận lực loại bỏ.
Buổi tối, nếu Ngô Thao Thao và Nhị Nha đều muốn ngủ, như vậy Vân Âm cũng chỉ ngồi trong phòng, tựa vào vách tường phế tích kia mà ngủ.
Dưới thân là chiếu lương mộc mà người phụ nữ trung niên đưa đến sau núi, bên cạnh có chăn, còn có một hộp nhang muỗi, cùng với thuốc để xua đuổi muỗi rắn kiến ở ngoại.
Buổi tối Trần Nặc ngồi bên cạnh Vân Âm cách đó không xa, chờ Vân Âm ngủ xong, hô hấp vững vàng, Trần Nặc thở dài, cũng dứt khoát nhắm mắt ngủ.
Ban đêm yên tĩnh, trong núi này, thỉnh thoảng truyền đến tiếng côn trùng kêu.
Hơi nóng ban ngày đã tiêu tán, đột nhiên gió đêm thổi qua, trong rừng núi xa xa liền một mảnh thanh âm xào xạc.
Vân Âm tựa vào vách tường kia, bỗng nhiên vô thanh vô tức mở mắt ra, sóng mắt mờ ảo, nhìn xung quanh một chút, liền rơi vào trên người Trần Nặc.
Thân thể chậm rãi đứng lên, lẳng lặng đi tới trước mặt Trần Nặc cúi xuống, cứ như vậy cúi người xuống, chăm chú nhìn Trần Nặc hồi lâu.
Sâu kín thở dài.
"Nếu như ngươi là người bình thường, chúng ta hẳn sẽ vui vẻ biết bao."
Thanh âm như tiếng muỗi kêu, cô lắc đầu quay đầu rời đi, cũng thừa dịp bóng đêm, đi ra ngoài, đứng ở đó đứng lặng một lúc lâu.