Nữ Cặn Bã Đột Kích, Vương Gia Chạy Mau!

Lượt đọc: 3543 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 176
Chương 152.1.

❊ ❊ ❊

"Dung Diệp, con khen Lan Cẩn tốt như thế, là thật sự nguyện ý cưới nàng làm vợ sao?"

Tiêu Hạo Thiên nhíu mi nghi ngờ, dù sao ông vẫn cho rằng Tiêu Dung Diệp thích chính là Tiểu Cẩu Đản này, sao đột nhiên lại khen Lan Cẩn tốt, chẳng lẽ hắn thích chính là Lan Cẩn ư?

"Lan Cẩn này quả thật là tốt hiếm thấy, hơn nữa hoàn toàn thích hợp làm vương phi của nhi thần."

Tiêu Dung Diệp tà tứ nhếch môi nói qua, một đôi mắt ưng sáng sắc bén chớp mắt một cái, lại chớp mắt một cái, ngưng mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng thuần, giống như muốn in tất cả biểu cảm của Lệ Ảnh Yên vào trong đầu vậy.

"Chỉ là..."

Chợt, lời nói Tiêu Dung Diệp xoay chuyển, tựa tiếu phi tiếu câu môi.

Mà Lệ Ảnh Yên vốn còn cúi đầu nháy mắt như là bị cái gì kích thích, đột nhiên nâng lên.

Đúng lúc, ánh mắt hai người giao nhau.

"Nhi thần cảm thấy nữ tử tùy tiện càng thích hợp với nhi thần - tiểu tử phóng đãng này hơn. Cho nên, cho dù cưới vợ, nhi thần cũng hi vọng là một nữ tử khiến nhi thần vui vẻ."

Tiêu Dung Diệp gằn từng tiếng, lời nói rất là chắc chắn, trên gương mặt tuấn tú đều không có vẻ đùa giỡn không kềm chế được.

Một khuôn mặt tuấn tú kiên định không dời in ở trong mắt Lệ Ảnh Yên, khiến tiếng lòng vốn bình tĩnh của nàng đột nhiên run lên.

Lệ Ảnh Yên vừa kích động lại hiếu kỳ để tay lên ngực tự hỏi.

Hắn... nói người nữ tử đó là mình sao?

Quả nhiên, Tiêu Hạo Thiên đã sớm đoán được tên tiểu tử này không thích Lan Cẩn, hoangdung_๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn mà nữ tử tùy tiện, nói chính là Cẩu Đản đi.

Xem ra chính mình coi như là hiểu rõ nhi tử của mình.

"Dung Diệp, dựa theo lời con nói, trong lòng trẫm thật có biết một nữ tử như vậy."

Nói xong, Tiêu Hạo Thiên dừng một chút, con ngươi quắc thước mang theo đánh giá nhìn sắc mặt lạnh nhạt của Tiêu Dung Diệp một chút, lại nhìn Tiểu Cẩu Đản đang cúi đầu một chút.

Chốc lát, hắng giọng một tiếng.

"Trẫm quyết định, gả Cẩu Đản cho Dung Diệp làm vương phi!"

"Cái gì?"

Lệ Ảnh Yên lập tức nâng đầu lên, không thể tin mở to con ngươi, một trái tim nhỏ đều sắp bắn ra từ trong cổ họng.

"Có vấn đề gì sao? Tiểu Cẩu Đản?" Tiêu Hạo Thiên đã sớm liệu đến Cẩu Đản này sẽ có biểu cảm hoảng sợ không thể tin được này, đến giọng nói cũng là sóng nước chẳng xao không sợ hãi như vậy.

Ngược lại nhi tử này của mình, sao nghe câu nói như thế lại giống như người không việc gì chứ?

"Không được, hoàng thượng."

Sao ngài có thể gả ta cho nam cặn bã này hả?

Lệ Ảnh Yên không khỏi rối rắm hỏi một câu ở trong đáy lòng, hiện tại trong đầu nàng cực kỳ loạn. Hoàng thượng này nói gả mình cho ai, sao ngay cả suy tính cũng không thèm suy tính chứ?

"Vì sao không được? Cẩu Đản."

"Ta..."

Lệ Ảnh Yên ấp úng nói không nên lời nguyên do vì sao, hai bàn tay nhỏ nắm chặt lại với nhau, mười ngón bất an đan xen.

Nhìn thấy bộ dáng xấu hổ của Lệ Ảnh Yên, Tiêu Hạo Thiên cũng không làm khó tiểu cô nương này nữa!

Lời nói liền xoay chuyển, chỉ mũi nhọn vào Tiêu Dung Diệp.

"Dung Diệp, nếu trẫm gả Cẩu Đản cho con! Con có ý kiến gì không?"

Bị Tiêu Hạo Thiên hỏi, trong lòng Tiêu Dung Diệp đã sớm vui đến nở hoa, di0en-da14n.le9.quy76.d00n nhưng không muốn nữ cặn bã đáng chết kia biết hắn có bao nhiêu khát vọng với hôn sự này, liền cố làm ra vẻ hắng giọng.

"Cái này...cái này sao..."

Tiêu Dung Diệp đưa tay, vuốt ve cánh môi mỏng của mình, mày núi đẹp giống như đang rối rắm nhíu chặt với nhau.

Thật lâu sau vẫn không đợi được câu dưới của Tiêu Dung Diệp, Lệ Ảnh Yên không hiểu, gấp đến độ trong lòng bàn tay đều chảy ra một tầng mồ hôi. Mà Tiêu Hạo Thiên cũng đã chờ đến vô cùng sốt ruột.

Chợt, tiếng nói thâm thúy mang theo từ tính du dương vang lên.

"Lệnh của phụ mẫu, nhi thần cũng không thể không theo, nhi thần hết thảy đều mặc cho phụ hoàng làm chủ!"

"Tốt! Ha ha!"

Tiêu Hạo Thiên chợt kích động nhếch miệng cười to, trên mặt là trạng thái người gặp chuyện vui tinh thần thoải mái bừng bừng.

"Tốt lắm, vậy ba ngày sau con và hoàng muội của con đồng thời đại hôn!"

"Cái gì?"

Vẻ mặt Lệ Ảnh Yên đầy kinh ngạc, giống như là tiến vào bên trong chảo nhuộm lớn, hoangdung_๖ۣۜdien♥dan♥lequyd☺n☀c☺m biến hóa đủ màu đủ dạng.

- - phân cách tuyến - -

Thấy Tiêu Dung Diệp nghênh ngang theo hoàng thượng đi ra từ trong thiên điện, trên mặt Lệ Ảnh Yên lập tức sưng lên giống như gan heo thối, một phen kéo Tiêu Dung Diệp vào trong phòng của mình.

Vừa vào cửa, tiếng rít gào to lớn của Lệ Ảnh Yên liền đổ ập xuống - -

"Mẹ nó, nam cặn bã đáng chết, ngươi chơi ta phải hay không? Không phải ngươi muốn kết hôn với Tư Đồ Lan Cẩn kia sao? Quỷ quái thế nào lại biến thành ta! Ngươi mau cho ta một đáp án, bằng không hôm nay ta liền thiến ngươi!"

"A, tiểu nương tử của ta, sao lại nổi giận như vậy? Phụ hoàng ta hi vọng ta cưới ai, ta liền cưới người đó? Chẳng lẽ vậy cũng cần lý do sao!"

Tiêu Dung Diệp bất cần đời mở hai tay ra, nhún nhún vai, tựa như chuyện gì cũng không có quan hệ gì với hắn vậy, lắc đầu sang trái, lắc đầu sang phải.

Nhưng biểu cảm càng phóng đãng không kềm chế được như thế lại càng khiến Lệ Ảnh Yên nổi giận, giơ nắm tay lên, hành hung lên trên người Tiêu Dung Diệp.

"Bốp, bốp, bốp!"

"Mẹ nó, nam cặn bã đáng chết, ngươi khi dễ ta nghiện rồi phải không? Còn muốn cưới ta trở về, ngươi nằm mơ!"

Chợt, Lệ Ảnh Yên rút ra, lấy bộ tiết y hôm qua hắn tặng mình, một phen ngăn chận cái miệng thúi kia của Tiêu Dung Diệp.

"Ưm..."

"Nam cặn bã đáng chết, lão nương cho ngươi không thể nói một câu nào hết. Mẹ nó, ngươi nghe đây, hiện tại lập tức đi đến chỗ hoàng thượng, nói muốn hủy hôn ước kia cho lão nương. Bằng không, hiện tại ta liền biến ngươi thành thái giám!"

Lệ Ảnh Yên tận lực dùng lời nói uy hiếp Tiêu Dung Diệp, một khuôn mặt khéo léo đều dữ tợn đến sắp ăn thịt người rồi

Trước đó, nam cặn bã đáng chết đã nói Tư Đồ Lan Cẩn tốt như vậy, hoangdung_๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn cố tình muốn chết tiệt cưới nàng, xem Lệ Ảnh Yên nàng là đần độn ư? Sau khi cho một bạt tai, lại cho bản thân một viên táo ngọt.

"Ưm..."

Tiêu Dung Diệp tìm đường chết, làm bộ như bản thân bị Lệ Ảnh Yên ức hiếp không chỗ dung thân, ấp úng lắc lư chân tay, như là đang khẩn cầu Lệ Ảnh Yên buông tha hắn vậy.

Thấy trong con ngươi đen của Tiêu Dung Diệp đều là vẻ hoảng sợ kinh hồn táng đảm, Lệ Ảnh Yên tiến đến gần hắn trên giường sạp, chống hai tay ở hai bên thân thể hắn.

"Mẹ nó, muốn ta thả ngươi sao? Được thôi, đi tìm hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra. Vậy thì ta sẽ tha cho ngươi, bằng không..."

Lệ Ảnh Yên đột nhiên nhếch môi, híp mắt cười tà ác, lấy một chiếc kéo qua.

"két, két" dao động ở trước mắt Tiêu Dung Diệp hai lần.

Nhất thời, mắt sáng của Tiêu Dung Diệp trừng lớn hơn nữa.

"Hắc hắc, sợ rồi sao? Không muốn đoạn tử tuyệt tôn thì mau đi tìm hoàng thượng."

Thấy tình thế, Tiêu Dung Diệp vội vàng gật đầu, hình như rất sợ hãi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »