Nữ Cặn Bã Đột Kích, Vương Gia Chạy Mau!

Lượt đọc: 3477 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 170
Chương 146: Lão Đại Là Công, Tử Vương Gia Là Thụ!.

❊ ❊ ❊

Tiếng nói trầm thấp vừa dứt, một khuôn mặt tuấn tú tà tứ khi dễ đến gần nàng, chuẩn xác không lầm tìm được hai cánh hoa đỏ bừng vểnh lên giống như gà con mổ thóc, lấy được thơm ngọt của nàng, như một ngọn lửa triền miên quít lấy nàng.

Lưỡi đói khát đã lâu, tiến quân thần tốc, đâm xuyên qua hàm răng Lệ Ảnh Yên, tùy ý mang theo cái lưỡi thơm tho, xoay tròn nhảy múa.

"Ưm..."

Đầu óc Lệ Ảnh Yên thiếu dưỡng khí, khiến nàng phân không rõ tình huống, lý trí đều bị người lấy mất. Thân mình như là bông liễu lay động bất định vậy, gắt gao níu chặt y phục Tiêu Dung Diệp, muốn bản thân nhận được trợ giúp của hắn, nóng cháy cuốn lấy, lôi kéo lưỡi dài của hắn.

Tiêu Dung Diệp bị Lệ Ảnh Yên ngây ngô đụng chạm, khát vọng lấy được tình cảm của nàng càng tăng lên, càng thêm bá đạo vô lý hút lấy thơm ngọt của nàng, tựa hồ giống như muốn dùng sức nuốt hai cánh hoa vào trong bụng vậy.

Nhiệt độ dần tăng lên, làm thân thể hai người càng nóng hơn, hơi thở nam tính cực nóng như là một ngọn lửa mạnh, gắt gao vây quanh hai người.

"Ưm... Cẩu Đản, muốn sao?"

Tiêu Dung Diệp ở trong lửa nóng môi lưỡi kia, rút ra một khe hở chất vấn Lệ Ảnh Yên.

Nhìn thấy thần sắc động tình của nàng, hắn biết nàng cũng có cảm giác rồi, hơn nữa cảm giác như lang tựa hổ, hoàn toàn không dừng lại được.

"Chúng ta còn có nhiều tư thế chưa thử đâu, hôm nay làm mấy tư thế mới được không?"

Có một số người, có lẽ chính là trời sinh vương giả, mà giờ phút này Tiêu Dung Diệp chính là như thế, nói lời nói thô tục cũng là thâm thúy dễ nghe như vậy, hoàn toàn không có loại cảm giác làm cho người ta buồn nôn.

Mà Tiêu Dung Diệp nghe được Lệ Ảnh Yên nói như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn châu tròn ngọc sáng lập tức đỏ hồng một mảnh.

Nàng thở gấp nặng nề, đôi mắt quyến rũ như tơ, mắt hạnh má đào.

"Này... ta muốn ở phía trên, bình thường đều là ngươi khi dễ ta, hôm nay ta muốn khi dễ ngươi!"

Đã bị cảm tính phá tan lý trí, Lệ Ảnh Yên hoàn toàn không quan tâm bản thân đang nói cái gì, một lòng chỉ muốn phóng thích tình triều nóng bỏng này, để bản thân đạt tới đỉnh điểm của khoái cảm.

"Được, đều theo ý tiểu yêu tinh!"

Nghe được yêu cầu chủ động như vậy của Lệ Ảnh Yên, Tiêu Dung Diệp sao dám không thuận theo.

Nói xong, Tiêu Dung Diệp kéo thân mình Lệ Ảnh Yên, quay cuồng một cái liền để nàng cưỡi lên eo của mình.

Bàn tay to dày tiếp tục trêu chọc nắm bóp mông của Lệ Ảnh Yên.

"Ưm...ừ..."

Lệ Ảnh Yên đột nhiên rên ngâm kiều mị một tiếng.

Mà Tiêu Dung Diệp cũng mang theo nụ cười gợn sóng xấu xa, vuốt ve một vài sợi tóc đen của nàng, giọng nói bởi vì nhiễm lên tình dục mà khàn khàn nói qua - -

"Tiểu yêu tinh, ta mỏi mắt mong chờ biểu hiện của nàng!"

Nhẹ mổ đôi môi hồng đào này một chút, nếp nhăn trên mặt khí cười lóe lên trên khuôn mặt tuấn nhan "Tính" phúc.

"Hắc hắc!"

Lệ Ảnh Yên chợt cười ra tiếng, đưa tay lên môi, liếm liếm ngón tay nhỏ, di0en-da14n.le9.quy76.d00n trong mắt mang theo dục vọng liếc mắt nhìn thẳng Tiêu Dung Diệp.

Thấy động tác quyến rũ thêm gợi tình như vậy của Lệ Ảnh Yên, đầu quả tim Tiêu Dung Diệp trực tiếp ngứa ngáy, một cỗ luồng nhiệt ấm áp cũng tuôn lên từ trong bụng.

"Nam cặn bã, ta đến đây!"

Nói xong, đầu nhỏ Lệ Ảnh Yên liền đè nặng lấn đến gần lồng ngực to lớn.

"Rầm!" Một tiếng, động tác triền miên của hai người nam nữ đột nhiên ngừng lại, ánh mắt mang theo tình dục chưa lui lườm qua.

Chỉ thấy hai người Thảo Bao và Sơn Pháo trợn mắt há hốc mồm nhìn đôi "Nam nhân" đang chuẩn bị điên loan đảo phượng trên giường sạp!

Vốn đang cầm đồ ăn trong tay cũng bị kinh hách đánh rơi ở trên mặt đất, thanh âm các loại đồ sứ, bình sứ vỡ vụn làm hai người sắp đấu tranh anh dũng đột nhiên tỉnh táo lại.

Hai người trong bang Tiểu La như bị điểm huyệt đạo, cương cứng tại chỗ, vẫn không nhúc nhích thì thào tự nói.

"Này, Thảo Bao, ngươi vừa mới nhìn thấy gì?"

"Hình như là hai nam nhân đang 'chuẩn bị nhảy', nhưng lại có lão đại!"

"Ôi chao, Thảo Bao, ngươi có nghĩ tới định hướng tình dục của lão đại có vấn đề không?"

"Có đấy. Ngươi ngẫm lại đi, Sơn Pháo, bình thường lúc chúng ta đi dạo ở chỗ Diểu Tử, cho tới bây giờ lão đại đều là lấy các loại lý do từ chối, kỳ thực ta đã sớm nghĩ tới định hướng tình dục của lão đại có vấn đề!"

"Nói như vậy, trong hai nam nhân đó, có một là lão đại rồi?"

"Ừ, không chỉ có như thế, ta còn dám khẳng định lão đại nhất định là công!"

"Ngươi làm sao biết lão đại là công?"

"Ngu ngốc, chính ngươi nhìn đi, đây rõ ràng là lão đại ở phía trên, có thể không là công sao!"

Nói tới đây, hai Tiểu La kinh hãi che má, miệng mở rộng thành chữ "O", tiếp đó không thể tin liếc nhìn nhau một cái, rồi đột nhiên hít một hơi.

"Á!" Một tiếng, hai người như là gặp quỷ vậy, vội vàng chạy ra ngoài.

Vừa chạy ra ngoài, vẫn còn không quên lớn tiếng hô - -

"Mẹ meo, rất chấn kinh rồi, lão đại và Tử (Tứ) vương gia đang làm chuyện đó sao! Hơn nữa lão đại còn là công, Tử (Tứ) vương gia là thụ!"

- - phân cách tuyến - -

Suốt cả một đêm, bọn Thảo Bao đều lâm vào trong khiếp sợ thật sâu, ở trong mắt bọn họ, hoàn toàn cũng không tin lão đại của mình lại có thể có định hướng tình dục không bình thường. Vốn tưởng rằng, Lệ Ảnh Yên không đi dạo chỗ Diệu Tử là vì ngại nữ nhân ở đó bẩn nên mới không đi, lại không nghĩ đến, dĩ nhiên là bởi vì định hướng tình dục không bình thường mới không đi, điểm này làm cho đám huynh đệ bọn họ đánh chết cũng không đồng ý tin tưởng.

Thẳng đến khi ăn sáng vào ngày hôm sau, mọi người cũng không có tỉnh táo lại từ trong khiếp sợ tối hôm qua.

Đồ ăn sáng của Thần vương phủ rất là phong phú, hơn nữa trừ bỏ Tiêu Dung Diệp, mọi người đều không phân cấp bậc, vui vẻ hòa thuận ngồi cùng một chỗ ăn cơm.

Bọn cặn bã Thảo Bao này chính là cùng nhau ăn ngủ với đám người A Quân, nhưng hình như cấp bọn họ còn cao hơn A Quân một chút, bởi vì bọn họ không cần làm việc.

"Này, A Quân, có phải Tử vương gia nhà ngươi có định hướng tình dục không bình thường không?"

Thảo Bao cầm bát cơm tiến đến bên cạnh A Quân, nói lảm nhảm hỏi. Kỳ thực từ đầu hắn vẫn không đồng ý tin tưởng sự thật định hướng tình dục của lão đại không bình thường.

"Ừ, ngươi làm sao mà biết được?"

Nghe thấy Thảo Bao hỏi hắn vấn đề này, A Quân vội vàng kéo gần khoảng cách hai người, lầu bầu lẩm bẩm nói qua.

"Bởi vì ta thấy, hắn và..."

"Và Cẩu Đản đó!"

A Quân cơ trí tiếp được lời nói của Thảo Bao, bởi vì hắn liệu định, Thảo Bao này nhất định đã biết chút gì, bằng không sẽ không thể chắc chắn lại đi hỏi mình như vậy.

"Ôi mẹ nó, ngươi làm sao mà biết là lão đại?"

Khiếp sợ, khiếp sợ, vẫn là khiếp sợ, xem ra chuyện giữa lão đại và Tử Vương Gia, người Thần vương phủ đều biết đến!

"Đâu chỉ vậy, ta không chỉ biết lão đại ngươi và vương gia chúng ta làm chuyện đó. Ta còn biết vương gia chúng ta là công, lão đại các ngươi là thụ đấy!"

"Cái gì chứ, không đúng, lão đại chúng ta là công, vương gia các ngươi mới là thụ!"

Thảo Bao khoát tay, ý bảo A Quân nói sai rồi, vốn lão đại bọn họ là công mới đúng. Lão đại bọn họ đã cưỡi trên người vương gia, làm sao có thể là thụ.

"Lão đại các ngươi mới là thụ!"

"Vương gia các ngươi mới là thụ!"

Nói xong, hai người vốn còn nói lí nhí, bỗng chốc liền nói lớn lên.

Thấy hai người như là gà chọi cấu véo nhau, người ngựa hai bên ào ào tiến lên, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, một đám bên Tiểu La chính là về phe Thảo Bao, mà hạ nhân, gã sai vặt bên Thần vương phủ tự nhiên là về phe A Quân rồi.

Ầm ĩ ồn ào liền diễn biến thành cuộc chiến nước miếng của đám người đông nghìn nghịt.

"Cẩu Đản của các ngươi mới là thụ!"

"Tử Vương Gia của các ngươi mới là thụ!"

Vốn đám Thảo Bao là bọn phố phường vô lại, vẫn còn không quên nói tục để gia tăng khí thế, cái gì giơ ngón tay giữa lên, nhục mạ hạ nhân Thần Vương Gia đều là nhẹ nhất rồi.

"Tử Vương Gia hư thận nhà các ngươi mới là thụ, tối hôm qua đều để lão đại chúng ta đè phía dưới! Còn nói sạo cái gì chứ!"

"Lão đại các ngươi là thụ mới đúng! Bị vương gia chúng ta uy phong lẫm lẫm kiềm chế, ngày đó Cẩu Đản tẩm bổ nhiều đồ bổ dưỡng như vậy, dùng chân nghĩ đều biết Cẩu Đản là thụ!"

Hai nhóm người ngựa đối kháng, nói cái gì đều như lời chú, hoàn toàn chính là miệng không chừng mực.

Hai nhóm người như nhau, chẳng phân biệt được gì, thậm chí đều có động tác tay chân đụng chạm rồi.

"Đều câm miệng, sáng tinh mơ liền huyên náo như thế, còn ra thể thống gì!"

Đang lúc người hai bên đang ồn ào đến khí thế ngất trời, thân mình cao to của Tiêu Dung Diệp giáng xuống giống như một vị thần.

Nghe được một đạo tiếng nói thâm thúy mang theo giận dữ đổ ập xuống, mọi người ào ào thu lại cảm xúc, khúm núm cúi đầu, đứng ở một bên.

Thấy sáng tinh mơ lại không để bản thân được yên tĩnh, Tiêu Dung Diệp tức giận đến một cái đầu biến lớn thành bốn cái.

"A Quân, ngươi tới đây nói cho bổn vương biết, mới sáng tinh mơ mà đã xảy ra chuyện gì?"

"Hồi bẩm vương gia, tiểu nhân... tiểu nhân ở và đám người Sơn Pháo tranh cãi, giữa người và Cẩu Đản, ai là công, ai là thụ!"

"Hồ nháo!"

Vừa nghe đến người hai bên ồn ào khí thế ngất trời lại là bởi vì chuyện mình và Cẩu Đản, gương mặt tuấn tú lập tức biến thành xanh mét.

Hắn chỉ biết, chuyện tối hôm qua để bọn Sơn Pháo thấy được, sẽ không xong việc như vậy, lại không lường được, lại còn có thể như là lưỡi thương môi chiến, làm cho nước miếng bay loạn.

"Ở đây, bổn vương trịnh trọng thanh minh một chút, quan hệ của Cẩu Đản và bổn vương cực kỳ 'Thuần khiết'. Tối hôm qua, thắt lưng của bổn vương có chút đau, nàng bất quá là đang mát xa cho bổn vương thôi, chỉ đơn giản như vậy, cho nên chuyện này đến đây thôi, nhắc lại nữa thì bổn vương sẽ thiến hắn!"

Gương mặt tuấn dật Tiêu Dung Diệp siết chặt, ngoan lệ xẹt qua đáy mắt.

Một màn này khiến thuộc hạ cả kinh, ào ào hai mặt nhìn nhau, cúi đầu xuống.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »