Nữ Cặn Bã Đột Kích, Vương Gia Chạy Mau!

Lượt đọc: 3477 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 143
Chương 131.1: Đau Xót Rối Loạn Ai?.

❊ ❊ ❊

Lại lần nữa nghe được Lệ Ảnh Yên gọi mình là "Thiếu Nghi ca ca", Hoắc Thiếu Nghi gần như vui mừng mà khóc, bàn tay to càng thêm dùng sức ôm chặt Lệ Ảnh Yên.

"Yên Nhi, chúng ta không bao giờ náo loạn nữa. Chúng ta rời khỏi nơi này, tìm một thế ngoại đào nguyên, trải qua cuộc sống không có người quấy rầy chúng ta, được không?"

Nghe được Hoắc Thiếu Nghi nói như vậy, Lệ Ảnh Yên hít hít mũi, trực giác muốn lên tiếng trả lời đáp ứng hắn.

Nhưng trong nháy mắt, bộ dáng tà mị, hai mắt đỏ đậm của Tiêu Dung Diệp chợt lóe lên trong đầu nàng.

Nhất thời, các loại khuất nhục lại lần nữa nổi lên trong đầu, các hình ảnh điên cuồng đó có thể bức điên nàng, như là ngàn vạn con trùng bò đầy toàn thân, không ngừng ăn mòn thể xác và tinh thần của nàng, thẳng đến khi cắn gân cốt không còn dư thừa.

Bản năng của thân thể khiến Lệ Ảnh Yên đột nhiên đẩy Hoắc Thiếu Nghi ra một thước xa.

Thấy vẻ mặt Lệ Ảnh Yên có chút xấu hổ, Hoắc Thiếu Nghi chớ có lên tiếng hỏi - -

"Như thế nào? Yên Nhi."

"Cái kia... Ta..."

Lệ Ảnh Yên bất an quấn mười ngón tay, bộ dáng cúi đầu như là tiểu hài tử phạm lỗi.

Thật lâu sau, Lệ Ảnh Yên mới lại lần nữa ngước mắt, mặt mày kiên định nói qua - -

"Thực xin lỗi, Thiếu Nghi ca ca, ta tha thứ nhưng cũng không muốn ngày ngày quấy rầy huynh!"

Bởi vì ta đã không còn hoàn bích rồi!

Câu nói kia, Lệ Ảnh Yên vụng trộm mặc niệm ở trong lòng.

Đúng vậy, thân thể nàng đã không còn sạch sẽ, lễ giáo trói buộc quá lớn, hoangdung_๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn nàng hoàn toàn không trở thân ra được. Cho dù Hoắc Thiếu Nghi không cần, nhưng nàng vẫn để ý trinh tiết của nữ tử.

Dù sao thân thể của nữ nhân quan trọng hơn bất cứ thứ gì, cho nam tử mình yêu thương một thân thể không sạch sẽ, đây quả thực còn khó chịu hơn giết nàng.

"Vì sao?"

Nghe được lời nói của Lệ Ảnh Yên, Hoắc Thiếu Nghi run giọng hỏi. Dù sao hắn đã không cần gì hết, hắn chỉ muốn nàng, nhưng tiểu nữ nhân đáng chết này vẫn là bộ dáng hậm hực.

Nghe ra trong giọng nói Hoắc Thiếu Nghi mang theo run rẩy chất vấn, Lệ Ảnh Yên cũng xót xa không thôi. Nhưng đau dài không bằng đau ngắn, dù sao đời này, giữa bọn họ là không có khả năng, sao còn phải lưu lại nhớ nhung cho hắn.

Nghĩ đến đây, Lệ Ảnh Yên hít vào một hơi thật sâu, sau đó một bộ nghiêm trang tiếp tục nói - -

"Thiếu Nghi ca ca, huynh hẳn là biết, thời gian có thể thay đổi rất nhiều thứ. Đối với ta mà nói, ta đã sớm không phải là nữ hài tử đơn thuần kia, hiện tại ta thích bạc, thích cẩm y ngọc thực, vinh hoa phú quý. Mà hiện tại huynh là hai bàn tay trắng, huynh không thể cho cho ta mấy thứ này. Cho nên ta làm sao có thể trải qua cuộc sống màn trời chiếu đất với huynh đây? Tỉnh táo lại chút đi!"

Lệ Ảnh Yên vừa nói vừa cười nhạo, dùng hết tâm tư nói móc Hoắc Thiếu Nghi. Chỉ là nỗi đau trong lòng nàng, cũng không hề ít hơn hắn!

"Không có khả năng, Yên Nhi. Muội không phải nữ tử như thế, muội là dạng nữ tử gì, trong lòng ta rất rõ ràng, muội hoàn toàn không có khả năng thích những vật ngoài thân đó. Muội thích chính là tự do tự tại, cho nên Yên Nhi, đừng gạt ta nữa!"

"Huynh cho là huynh hiểu ta được bao nhiêu?"

Lệ Ảnh Yên lạnh lùng ngước mắt, ánh mắt sắc bén nhìn nam tử gấp đến độ thái dương đều chảy đầy mồ hôi.

Nàng thật sự không muốn hắn thương hại, lại càng không muốn hắn vì người nữ nhân dơ bẩn như mình mà bỏ qua tiền đồ cẩm tú.

Nếu hắn thật sự vì mình mà hủy bỏ hôn ước với Tiêu Uyển Nhu, sẽ có rất nhiều người trong gia tộc Hoắc thị bị chôn cùng! Nàng làm sao có thể để Hoắc Thiếu Nghi vì nàng mà phải gặp chuyện bỏ mạng.

"Hoắc Thiếu Nghi, nói thật cho huynh biết. Năm năm lưu lạc đầu đường khiến ta hiểu được rất nhiều việc, ta không muốn tiếp tục đói một ngày nào nữa. Những ngày đó thật sự rất đen tối, đáng sợ. Còn có chính là, cho dù chúng ta ở cùng nhau, có năng lực trốn đến nơi nào đây? Huynh đắc tội chính là hoàng thất, đối địch chính là toàn bộ An Nam quốc. Huynh có nghĩ tới điều này không?"

Từng chữ của Lệ Ảnh Yên như kim châm, đâm đau tâm vừa hoàn chình của Hoắc Thiếu Nghi.

"Yên Nhi, ta đi tới bước này, muội nghĩ rằng ta và muội còn có đường thối lui sao?"

"Chỉ cần huynh muốn, huynh sẽ có, bắt ta trở về, thừa nhận sai lầm với mọi người, huynh vẫn là phò mã gia tôn quý của An Nam quốc!"

"Không, ta không thể lại để uội quay về. Hoàng cung chính là một cái động ma, muội ở nơi đó thêm một khắc, có khả năng sẽ bị người sát hại. Cho nên dù là muốn ta chết, ta cũng kiên quyết không thể giao muội ra."

"Ai nói ta nhất định sẽ chết?"

Đột nhiên, Lệ Ảnh Yên cười xinh đẹp, ngón tay đã cắt sửa chỉnh tề xoa gương mặt cương nghị của Hoắc Thiếu Nghi.

"Yên tâm, ta có thể càn rỡ nhục mạ hoàng phi, tự nhiên là có người làm chỗ dựa cho ta, cho nên - - ta hoàn toàn không có khả năng chết đâu!"

"Muội nói là - - Tiêu Dung Diệp?"

Thấy đôi mắt hạnh của Lệ Ảnh Yên lộ ra vẻ quyến rũ, trái tim Hoắc Thiếu Nghi chợt lạnh.

Mà nàng nói đến có người làm chỗ dựa cho nàng, Hoắc Thiếu Nghi theo bản năng nghĩ tới là Tiêu Dung Diệp.

Quả nhiên, lời nói của Hoắc Thiếu Nghi khiến tay xoa gò má hắn của Lệ Ảnh Yên khẽ run.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »