Nữ Cặn Bã Đột Kích, Vương Gia Chạy Mau!

Lượt đọc: 3543 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 138
Chương 128.2.

❊ ❊ ❊

Lộ Lệ điên cuồng phun ra những lời nói càng ngày càng sắc bén với Tiêu Dung Diệp.

Mà trùng hợp lúc này, Tiêu Uyển Nhu và Hoắc Thiếu Nghi thân mật khoác tay nhau đi vào đình hóng mát.

"Hoàng huynh, Lộ thái y, các ngươi đều ở đây sao? Hôm nay thật sự là rất náo nhiệt!"

"Vi thần bái kiến Uyển Nhu công chúa, phò mã tương lai!"

Thấy công chúa và phò mã gia đến đây, Lộ Lệ chắp tay hành lễ.

"Lộ thái y không cần đa lễ, bản công chúa và phò mã cũng là đi dạo mà thôi. Vừa mới thấy hoàng huynh và Lộ thái y tán rất vui, không biết các ngươi đang nói chuyện gì?"

Tiêu Uyển Nhu hỏi không đúng lúc, khiến vẻ mặt Tiêu Dung Diệp và Lộ Lệ cứng đờ.

Vừa rồi nàng không có nghe được lời nói không nên nghe nào chứ?

Lộ Lệ hít một hơi, tiếp đó thần thái lạnh nhạt nói - -

"Thân thể Thần vương điện hạ có chút không khoẻ, vi thần đang hỏi bệnh tình!"

"A? Vậy vì sao không hỏi ở Thái Y viện, cố tình chạy tới phía sau núi giả xa xôi như vậy?"

Kỳ thực Tiêu Uyển Nhu vốn định cùng Hoắc Thiếu Nghi đến trong đình hóng mát này ngồi một chút, không khéo để Tiêu Dung Diệp và Lộ Lệ quấy nhiễu nhã hứng

Vừa bị Tiêu Uyển Nhu hỏi như vậy, lưng Lộ Lệ nhất thời cảm giác căng cứng, độ cứng ngắc của thân thể đã lên đến cấp độ một.

"Là như vậy, công chúa điện hạ, bệnh tình của Thần vương điện hạ không thích hợp chẩn đoán ở Thái Y viện, bởi vì Thần vương điện hạ bị liệt giang!" (chính là liệt hậu môn đấy ạ, nhưng ta thấy nên để liệt giang sẽ tốt hơn:v)

Quả nhiên, Lộ Lệ vừa nói ra, Tiêu Uyển Nhu liền cười to đến đau bụng, hoangdung_๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn mà Hoắc Thiếu Nghi bình thường không nói cười tùy tiện cũng hiếm khi lộ ra nếp nhăn trên mặt khi cười.

Không biết một nam cặn bã nào đấy giờ phút này giữa trán đang bốc lên hắc tuyến, tuấn nhan xanh mét đã biến thành đen.

"Lộ Lệ, ngươi nói dối cũng không cần viết nháp, chuyên bôi đen bổn vương khắp nơi!"

"Ha ha, Tiêu tứ gia, chớ trách, chớ trách! Kỳ thực ta càng muốn nói ngươi là hư thận!"

Nói xong, Lộ Lệ liền xấu xa tiến đến bên tai Tiêu Dung Diệp, dùng tiếng nói nhỏ như muỗi kêu nói qua - -

"Tối hôm qua làm kịch liệt như vậy, có cần ta cho ngươi chút thuốc bổ thận không?"

Nói xong, Lộ Lệ càng là há miệng rộng, cười ra tiếng!

Lời nói của Lộ Lệ khiến Tiêu Dung Diệp trực tiếp cảm giác nhân cách, tôn nghiêm của mình đã bị khiêu chiến, không khỏi nắm chặt nắm tay.

Mà lúc Tiêu Dung Diệp tính toán hung bạo với Lộ Lệ, giọng nói thanh u của Tiêu Uyển Nhu vang lên - -

"Hoàng huynh, Lan Cẩn tỷ vào trong cung rồi, ở bên chỗ mẫu phi, huynh không đi xem vương phi tương lai của huynh sao?"

Nói xong, Tiêu Uyển Nhu bưng miệng cười.

Lại không phát hiện sắc mặt Tiêu Dung Diệp càng thêm khó coi.

Mà Lộ Lệ cợt nhả lại lần nữa tiến đến bên tai Tiêu Dung Diệp, thúc giục - -

"A, Dung Diệp, đã ăn trong bát, còn bá trong nồi, không tệ đâu!"

Giờ phút này Tiêu Dung Diệp cảm giác bản thân là trước sau đều có địch, trước có Lộ Lệ - nam cặn bã đáng chết không biết xấu hổ, sau có ánh mắt trêu chọc của Tiêu Uyển Nhu.

Bất đắc dĩ, Tiêu Dung Diệp vẫn lựa chọn nhanh chóng chuồn đi!

"Ta vừa nhớ tới phụ hoàng tìm ta có việc, ta đi trước!"

Nói xong, Tiêu Dung Diệp liền đứng dậy muốn đi, trùng hợp Hoắc Thiếu Nghi lại mở miệng gọi hắn lại.

"Dung Diệp, chờ một chút, ta tìm ngươi có việc!"

Thấy Hoắc Thiếu Nghi gọi bản thân dừng lại, Tiêu Dung Diệp trực tiếp cảm giác như là đối diện tình địch, không khỏi đứng thẳng thân mình, vẻ mặt khinh thường nói - -

"Chuyện gì?"

"Chúng ta có thể kiếm một chỗ nói chuyện không?"

Nghe thấy lời mời thịnh tình của Hoắc Thiếu Nghi, Tiêu Dung Diệp cũng cảm thấy giữa bọn họ quả thật phải có một cuộc nói chuyện thật tốt.

Vì thế đáp ứng.

"Được, ta cũng nghĩ chúng ta nên nói chuyện!"

Nói xong, hai nam nhân liền đứng dậy, theo một con đường hẹp quanh co, đi đến chỗ sâu phía sau núi.

- - phân cách tuyến - -

Chỗ sâu phía sau núi vắng vẻ không người, dưới bóng mát cây cối, hai thân thể cao to tiêu sái xuất hiện ở nơi đó, giống như thần tiên giáng xuống.

Dù sao Hoắc Thiếu Nghi cũng lớn hơn Tiêu Dung Diệp một tuổi, mà chính hắn lại gọi Tiêu Dung Diệp tới đây, cho nên hắn liền mở miệng nói chuyện trước.

"Dung Diệp, hôm nay ta gọi ngươi tới đây, chỉ có một việc muốn hỏi ngươi. Ngươi và Yên Nhi là xảy ra chuyện gì?"

"Yên Nhi? A, ngươi nói là Yên Nhi nào vậy?"

"Dung Diệp, ngươi đừng giả ngu với ta, ta nói tới ai, trong lòng ngươi biết rõ!"

Trong giọng nói sóng nước chẳng xao của Hoắc Thiếu Nghi không có một tia cảm xúc phập phồng, giống như đang nói việc nhà với hắn.

"A, đã như vậy, ngươi tới nói với ta trước, ngươi và nàng là quan hệ gì!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »