Nữ Cặn Bã Đột Kích, Vương Gia Chạy Mau!

Lượt đọc: 3543 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 137
Chương 128.1: Có Cần Ta Làm Chút Thuốc Bổ Thận Cho Ngươi Không?.

❊ ❊ ❊

Đến Thái Y viện, Diên nhi nói lại tình huống đại khái của Lệ Ảnh Yên với Lộ Lệ.

Diên nhi vừa mới nói xong, Lộ Lệ liền tràn đầy tức giận nắm tay lại thật chặt.

Không khỏi rủa thầm một câu ở trong lòng: "Nam cặn bã họ Tiêu rất có tiền đồ, gà con biến thành hùng ưng rồi!"

Lộ Lệ vội vàng ấy phương thuốc, lại dặn dò Diên nhi một vài lời, rồi mới để cho nàng trở về Dịch Đình.

Diên nhi về tới Dịch Đình, vừa vào cửa lại thấy Tiêu Dung Diệp dựa ở bên giường, ôm sát thân thể suy yếu của Lệ Ảnh Yên.

Không có khiếp sợ như lúc ban đầu, Diên nhi thu lại ánh mắt tiến lên, nói khẽ: "Thần vương điện hạ, nô tì đã trở lại!"

Nghe được giọng nói Diên nhi, Tiêu Dung Diệp cũng không có ngẩng đầu, chỉ là hơi hơi gật đầu, ngón tay dài tiếp tục quyến luyến vỗ về khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt như tro tàn của Lệ Ảnh Yên.

"Lộ thái y nói như thế nào?"

"Hồi bẩm vương gia, Lộ thái y chỉ đưa cho nô tì mấy phương thuốc, dặn dò nô tì một vài việc cần chú ý, còn về bệnh tình của Cẩu Đản thì không có nói một câu nào với nô tì!"

Diên nhi vừa nói ra khỏi miệng, đầu ngón tay của Tiêu Dung Diệp hơi ngừng lại, con ngươi đen lạnh lùng cũng co rút lại rất nhanh.

"Diên nhi, ngươi tới chiếu cố Cẩu Đản, bổn vương có việc ra ngoài một chuyến!"

Nói xong, động tác thong thả đặt thân thể Lệ Ảnh Yên nằm thẳng ở trên giường.

Xoay người liền muốn ra cửa, vừa tới cửa, đột nhiên giống như nghĩ tới cái gì, xoay người, đôi mắt chợt dâng lên vẻ rét lạnh.

"Diên nhi, có một số việc..."

"Vương gia không nói, Diên nhi cũng biết!"

Làm nô tì tất nhiên phải học đoán tâm tư chủ tử, như vậy mới có thể nhận được tán thưởng của chủ tử. Diên nhi không ngốc, đã sớm đoán được Tiêu Dung Diệp muốn nói cái gì với mình.

Thần vương gia cơ trí thông tuệ như vậy, tự nhiên là sợ miệng mình không kín, để lộ tiếng gió.

Diên nhi điều chỉnh thân mình, cúi đầu, giọng nói mềm nhẹ - -

"Cẩu Đản đã cứu mạng nô tì, nô tì sẽ không bán đứng Cẩu Đản. Vương gia có thể yên tâm, nô tì nhất định giữ kín như bưng!"

Nghe được Diên nhi nói gằn từng tiếng, Tiêu Dung Diệp vừa lòng gật gật đầu, coi như tiểu cung nữ này có lương tâm.

"Thay bổn vương chiếu cố nàng thật tốt, bổn vương sẽ không bạc đãi ngươi!"

Vội vàng nói dứt lời, Tiêu Dung Diệp liền ra khỏi cửa phòng.

- - phân cách tuyến - -

Vì không để cung nhân nghi ngờ, Tiêu Dung Diệp phái nô tài gọi Lộ Lệ vào đình hóng mát phía sau núi giả trong Ngự Hoa Viên.

Lộ Lệ mới vừa vào trong đình hóng mát, Tiêu Dung Diệp liền tiến lên, một phen kéo lấy cổ áo của hắn.

"Không nói với Diên nhi bệnh tình của nàng, ngươi tính tự mình nói với ta ư? Còn tính toán dẫn ta rời khỏi bên cạnh nàng sao?"

Trong đôi mắt sáng của Tiêu Dung Diệp tràn đầy tức giận, đều là lửa mạnh không thể che giấu, mắt ưng đỏ như lửa, mà trong mắt thâm thúy đều là một mảnh rét lạnh tĩnh mịch.

"Đáng chết, ngươi cứ như vậy không hy vọng ta có liên quan gì với nàng sao?"

Tiêu Dung Diệp không kiềm chế nổi, lực đạo nắm chặt cổ áo Lộ Lệ tăng thêm vài phần. Tuấn nhan xanh mét, hoàn toàn không chút che giấu phẫn nộ.

"Ngươi nói ngươi phát thần kinh cái gì hả?"

Lộ Lệ cũng nóng nảy, nắm lấy cổ tay Tiêu Dung Diệp, lực đạo mạnh mẽ lôi kéo.

Kéo gông cùm xiềng xiếc của Tiêu Dung Diệp ra, Lộ Lệ đưa tay chỉ vào Tiêu Dung Diệp, nổi giận quát - -

"Tiêu Dung Diệp, ngươi không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc như thế, hôm nay ngươi là vì người nữ tử đó mà bại lộ tất cả cảm xúc của ngươi. Đáng chết, ngươi có nghĩ tới đây rất có khả năng trở thành nhược điểm trí mạng, sẽ bị người khác kiềm chế ngươi hay không?"

Lộ Lệ vừa nói như thế, thân thể hùng ưng của Tiêu Dung Diệp run lên.

Mỗi câu nói của Lộ Lệ đều không có sai, hiện tại có bao nhiêu người muốn thấy hắn và Ý phi bị chê cười, nhưng mấy năm nay đều không để cho bọn họ nắm giữ được nhược điểm. Nhưng hiện tại bản thân lại có thể bại lộ nhược điểm của mình, nếu để cho gia tộc hoàng hậu bắt lấy nhược điểm, hắn và mẫu phi còn lấy cái gì đấu với người khác.

Nhưng dù sao Tiêu Dung Diệp cũng là người lý trí, hắn sẽ không cho phép có người lấy Lệ Ảnh Yên đến uy hiếp mình. Cho dù chết, cũng tuyệt không cho phép.

Tiêu Dung Diệp hít sâu mấy hơi, muốn để lòng dạ bản thân bình tĩnh lại. Chốc lát, một bộ dáng nghiêm trang nói qua với Lộ Lệ - -

"Vậy tại sao ngươi không chịu nói cho Diên nhi về bệnh tình của Cẩu Đản?"

"Tiêu Dung Diệp, ta nói đầu ngươi bị đổ trì vào sao? Diên nhi kia là địch hay bạn, chúng ta đều không phân rõ, ta có thể nói bệnh tình cho nàng ta sao?"

Lộ Lệ tức giận liếc mắy nhìn Tiêu Dung Diệp một cái, nam cặn bã này thật đúng là gặp đúng người, thần kinh sẽ trở nên thô đến thiếu đầu óc.

"Ta... Ta..."

"Ta cái gì mà ta, không phải ta nói ngươi, Dung Diệp, tối hôm qua nam cặn bã ngươi làm quá độc ác đi, phía dưới của cô nương nhà người ta đều có dấu hiệu xé rách rồi! Đã chảy ra tơ máu! Mặc kệ thế nào, trong vòng bảy ngày không thể phát sinh chuyện phòng the lần nữa, ngươi khắc chế chút đi!"

Tâm đại phu như phụ mẫu, làm một thế hệ thần y, không chỉ có muốn học giết phú tế bần, càng muốn học che chở người bệnh, cho nên Lộ Lệ tất nhiên sẽ thiên vị bên yếu thế. Huống chi Lệ Ảnh Yên còn là nữ, điều này làm cho tâm Lộ Lệ - hoa hoa công tử này càng nảy sinh yêu thương.

"À? Như vậy..."

Nghe được lời nói của Lộ Lệ, Tiêu Dung Diệp nhíu mày, phiền chán nắm lấy tóc.

"Ta... không phải, nàng là nữ nhân của ta, ta nghĩ muốn nàng mà thôi... Cho nên liền..."

Tiêu Dung Diệp còn chưa nói xong, Lộ Lệ liền cường ngạnh ngắt lời hắn.

"Mẹ nó, nàng là nữ nhân của ngươi, vậy thì ngươi sẽ không cho nàng không * bị thương à? Tiêu Dung Diệp, nam nhân như ngươi có chút kiến thức thông thường được không? Có nghĩ tới làm như vậy đối với cô nương nhà người ta có bao nhiêu tổn hại không? Ngươi thật đúng là một cầm thú mặc y phục!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »