Những Miền Linh Dị Tập 1 Thái Lan

Lượt đọc: 6649 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1: Thái Lan Chương 1 Q.1: Thái Lan Chương 2 Q.1: Thái Lan Chương 3 Q.1: Thái Lan Chương 4 Q.1: Thái Lan Chương 5 Q.1: Thái Lan Chương 6 Q.1: Thái Lan Chương 7 Q.1: Thái Lan Chương 8 Q.1: Thái Lan Chương 9 Q.1: Thái Lan Chương 10 Q.1: Thái Lan Chương 11 Q.1: Thái Lan Chương 12 Q.1: Thái Lan Chương 13 Q.1: Thái Lan Chương 14 Q.1: Thái Lan Chương 15 Q.1: Thái Lan Chương 16 Q.1: Thái Lan Chương 17 Q.1: Thái Lan Chương 18 Q.1: Thái Lan Chương 19 Q.1: Thái Lan Chương 20 Q.1: Thái Lan Chương 21 Q.1: Thái Lan Chương 22 Q.1: Thái Lan Chương 23 Q.1: Thái Lan Chương 24 Q.1: Thái Lan Chương 25 Q.1: Thái Lan Chương 26 Q.1: Thái Lan Chương 27 Q.1: Thái Lan Chương 28 Q.1: Thái Lan Chương 29 Q.1: Thái Lan Chương 30 Q.1: Thái Lan Chương 31 Q.1: Thái Lan Chương 32 Q.1: Thái Lan Chương 33 Q.1: Thái Lan Chương 34 Q.1: Thái Lan Chương 35 Q.1: Thái Lan Chương 36 Q.1: Thái Lan Chương 37 Q.1: Thái Lan Chương 38 Q.1: Thái Lan Chương 39 Q.1: Thái Lan Chương 40 Q.1: Thái Lan Chương 41 Q.1: Thái Lan Chương 42 Q.1: Thái Lan Chương 43 Q.1: Thái Lan Chương 44 Q.1: Thái Lan Chương 45 Q.1: Thái Lan Chương 46 Q.1: Thái Lan Chương 47 Q.1: Thái Lan Chương 48 Q.1: Thái Lan Chương 49 Q.1: Thái Lan Chương 50 Q.1: Thái Lan Chương 51 Q.1: Thái Lan Chương 52 Q.1: Thái Lan Chương 53 Q.1: Thái Lan Chương 54 Q.1: Thái Lan Chương 55 Q.1: Thái Lan Chương 56 Q.1: Thái Lan Chương 57 Q.1: Thái Lan Chương 58 Q.1: Thái Lan Chương 59 Q.1: Thái Lan Chương 60 Q.1: Thái Lan Chương 61 Q.1: Thái Lan Chương 62 Q.1: Thái Lan Chương 63 Q.1: Thái Lan Chương 64 Q.1: Thái Lan Chương 65 Q.1: Thái Lan Chương 66 Q.1: Thái Lan Chương 67 Q.1: Thái Lan Chương 68 Q.1: Thái Lan Chương 69 Q.1: Thái Lan Chương 70 Q.1: Thái Lan Chương 71 Q.1: Thái Lan Chương 72 Q.1: Thái Lan Chương 73 Q.1: Thái Lan Chương 74 Q.1: Thái Lan Chương 75 Q.1: Thái Lan Chương 76 Q.1: Thái Lan Chương 77 Q.1: Thái Lan Chương 78 Q.1: Thái Lan Chương 79 Q.1: Thái Lan Chương 80 Q.1: Thái Lan Chương 81 Q.1: Thái Lan Chương 82 Q.1: Thái Lan Chương 83 Q.1: Thái Lan Chương 84 Q.1: Thái Lan Chương 85 Q.1: Thái Lan Chương 86 Q.1: Thái Lan Chương 87 Q.1: Thái Lan Chương 88 Q.1: Thái Lan Chương 89 Q.1: Thái Lan Chương 90 Q.1: Thái Lan Chương 91 Q.1: Thái Lan Chương 92 Q.1: Thái Lan Chương 93 Q.1: Thái Lan Chương 94 Q.1: Thái Lan Chương 95 Q.1: Thái Lan Chương 96 Q.1: Thái Lan Chương 97 Q.1: Thái Lan Chương 98 Q.1: Thái Lan Chương 99 Q.1: Thái Lan Chương 100 Q.1: Thái Lan Chương 101 Q.1: Thái Lan Chương 102 Q.1: Thái Lan Chương 103 Q.1: Thái Lan Chương 104 Q.1: Thái Lan Chương 105 Q.1: Thái Lan Chương 106 Q.1: Thái Lan Chương 107 Q.1: Thái Lan Chương 108 Q.1: Thái Lan Chương 109 Q.1: Thái Lan Chương 110 Q.1: Thái Lan Chương 111
Tiến »
Q.1: Thái Lan Chương 92
c92: chiếc thắt lưng xương người (5).

❊ ❊ ❊

-  -

Dưới đây là lời kể của Thái Sâm trong lúc bị thôi miên. Do đầu óc không tỉnh táo nên logic lộn xộn, lời nói cũng hỗn loạn, tôi phải mượn bút ghi âm của Jack về nghe đi nghe lại mấy lần mới thủng ra để chỉnh biên lại.

Tôi rất thích phim kinh dị Thái Lan nên đã quyết định đi du học tự túc sang Thái Lan học nghề biên kịch. Nửa năm sau, tôi thuê một gian phòng tầm tầm ở ngoài trường. Nửa năm sau nữa, cô bạn gái có cùng chí hướng với tôi Nanthana cũng chuyển đến ở cùng.

Nanthana học chuyên ngành đạo diễn, lúc nào cũng mơ mộng giành được giải thưởng đạo diễn xuất sắc nhất tại Oscar. Có ước vọng là cái tôt, dẫu rằng ước này, theo tôi, không được thực tế cho lắm. Vì thế, tôi thường xuyên khuyên cô ấy hãy thực tế hơn nhưng cô ấy luôn bĩu đôi môi quyến rũ rồi bảo tôi nhất định phải giúp cô ấy. Tôi cũng đành bó tay, ai bảo tôi học biên kịch điện ảnh, lại là đạo diễn nổi tiếnh cơ chứ?

(Đúng là đồ trơ trẽn. Nghe đến đây, Nguyệt Bính chìa cho tôi mẩu giấy viết như vậy. Tôi gật đầu thật lực.)

Mấy hôm đó, Nathana nói đi thực tế rồi lặn mất tăm. Tôi cũng đã quen với cái kiểu chợt đến rồi chợt đi của cô ấy nên vẫn tiếp tục viết kịch bản như thường lệ.

Đêm nào cũng vậy, cứ mười hai giờ là tôi ra ngồi lì ở một quán cà phê suy nghĩ cấu tứ. Không chỉ bởi chủ quán là Sakda, bạn học của tôi mà còn bởi vì quán cà phê này có cái tên rất hợp với tôi : U Linh.

Quán cà phê rất yên tĩnh. Tôi thường nghi ngờ nếu tôi không đi, liệu quán cà phê có việc để làm không?

Tôi thích ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế sofa mềm mại, gọi một ly Royal Copeenhagen thơm nồng, mở máy tính xách ray ra gõ, hoặc chậm rãi, hoặc nhấm nháp.

Màn mưa xuân dày đặc và dịu dàng. Tôi giữ những giọt nước đọng trên quần áo, đi vào trong quán và nhìn thấy một cô gái đang ngồi đúng chỗ tôi thích nhất. Dưới ánh đèn lờ mờ, không nhìn rõ mặt, mọi đường nét đều nhạt nhòa đem lại một cảm giác ma quái khó tả.

Tôi nhíu mày nhìn cậu phục vụ. Cậy ta biết rõ mối quan hệ giữa tôi và ông chủ nên tôi cũng không cần rào đón và hỏi luôn: "Sakda đâu?"

Cậu ta vội vàng chạy lại, nói nhỏ với tôi: "Anh chủ nói mấy hôm nay có việc bận phải đi xa. Cô kia vào đây cứ khăng khăng đòi ngồi chỗ đó. Chà... anh biết mà, quán tôi buôn bán vốn đã ế ẩm... "

Tôi chỉ biết thở dài. Sakda là người số khổ. Vừa vào đại học, bố mẹ đã gặp tai nạn xe cộ chết cả, để lại cho cậu ta một căn nhà nát và một món tiền bảo hiểm. Anh chàng mơ ước trở thành nhà biên kịch nổi tiếng thế giới. (Sao mơ ước của ai cũng giống nhau thế nhỉ?) Nhưng ước mơ và hiện thực giống như hai bên đường ray chạy song song chẳng bao giờ gặp nhau. Thấy gia sản chẳng còn là bao, kịch bản viết ra chẳng ma nào nhìn đến đành mở quán cà phê để sống qua ngày.

Tôi xách theo máy tính tìm một chỗ ngồi, quay lưng về phía cô kia. Cậu phục vụ thở phào, vội mang đến ly Royal Copenhagen đã chuẩn bị sẵn, còn đưa cho tôi một cái hộp: "Anh chủ dặn lúc nào anh tới thì đưa cái hộp này cho anh. Anh chủ mua được ở một chợ đồ cũ, bảo là chắc chắn anh sẽ thích."

Tôi mở ra xem, là một móc khóa thắt lưng bằng đồng. Nhìn vào màu sắc và độ mài mòn, chắc cũng đã khác cổ. Trên móc khóa chạm một đóa hoa hồng rực rỡ, giữa bông hoa là một chiếc nhẫn tinh xảo. Bình thường tôi rất thích sưu tập nhữnc thứ đồ thú vị, thấy thứ này thì thích mê nên thay ngay móc khóa vào dây thắt lưng trên người.

Rồi tôi mở máy tính ra. Tôi đang viết kịch bản có tên là "Nữ nghệ sĩ chuột gặm" nhưng món quà bất ngờ khiến tâm trạng tôi xáo trộn. Tôi cứ nhìn chằm chằm vào file word mà không viết nổi lấy một chữ.

Màn hình tỏa ra thứ ánh sáng trắng bệch, tôi nhìn khuôn mặt người phản chiếu trên màn hìn bị bao trùm trong một luồng sáng trắng toát gần như ngả xanh, lờ mờ và méo mó rất lạ. Tôi vô thức đưa tay sờ lên mặt, cái bóng cũng giơ tay sờ lên mặt cho thấy nó đúng là cái bóng của tôi.

Ngoài quán mưa phùn mù mịt, gõ khe khẽ vào cửa kính, phát ra những tiếng ràn rạt dịu dàng. Những giọt nước tụ lại thành đủ mọi thứ hình thù kỳ dị, sau đó lại bị những giọt nước mưa xóa nhòa, chảy nhòe nhoẹt trên cửa kính, hòa trộn vào nhau giống như những hồn ma bị trói gô trong địa ngục đang giãy giụa muốn đào thoát.

Trong quán đang mở bài hát Uncbained Melody nổi tiếng từ thập niên 90 của thế kỉ XX The Righteous Brothers rền rĩ hát về mối tình giữa người và ma trong nền nhạc đệm réo rắt.

Khi không viết được, tôi thường châm một điếu thuốc lá, phóng ánh nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh sáng đèn phản chiếu mồm một cảnh tượng trong quán trên cửa kính đen khiến cảnh đường phố bên ngoài càng thêm tăm tối. Ánh sáng và bóng tối tụ lại thành khoảng không gian ba chiều kỳ ảo, nuốt chửng lẫn nhau.

Cứ nhìn mãi một thứ, ánh mắt rất dễ lòe nhòe khiến tôi bất giác sinh ra một suy nghĩ kỳ quặc.

Tôi bây giờ là chân thực? Hay tôi trong kính mới là chân thực? Khi tôi nhìn mình trong gương, người trong gương cũng nhìn tôi. Suy nghĩ của anh ta có giống tôi không? Khi tôi bỏ đi, anh ta có ngồi nguyên trong không gian tối đó tiếp tục lạnh lùng quan sát tôi hay không?

Tôi sực nhớ đến một cuốn tiểu thuyết kinh dị viết về một người con gái trong lúc chải đầu phát hiện ra mình hiện thực và mình trong gương không hề giống nhau. Khi cô rú lên kinh hãi, người con gái trong gương vén mái tóc đen dài, lộ ra khuôn mặt tái mét, nhìn cô mỉm cười một nụ cười đầy ma quái.

-  -

Dưới đây là lời kể của Thái Sâm trong lúc bị thôi miên. Do đầu óc không tỉnh táo nên logic lộn xộn, lời nói cũng hỗn loạn, tôi phải mượn bút ghi âm của Jack về nghe đi nghe lại mấy lần mới thủng ra để chỉnh biên lại.

Tôi rất thích phim kinh dị Thái Lan nên đã quyết định đi du học tự túc sang Thái Lan học nghề biên kịch. Nửa năm sau, tôi thuê một gian phòng tầm tầm ở ngoài trường. Nửa năm sau nữa, cô bạn gái có cùng chí hướng với tôi Nanthana cũng chuyển đến ở cùng.

Nanthana học chuyên ngành đạo diễn, lúc nào cũng mơ mộng giành được giải thưởng đạo diễn xuất sắc nhất tại Oscar. Có ước vọng là cái tôt, dẫu rằng ước này, theo tôi, không được thực tế cho lắm. Vì thế, tôi thường xuyên khuyên cô ấy hãy thực tế hơn nhưng cô ấy luôn bĩu đôi môi quyến rũ rồi bảo tôi nhất định phải giúp cô ấy. Tôi cũng đành bó tay, ai bảo tôi học biên kịch điện ảnh, lại là đạo diễn nổi tiếnh cơ chứ?

(Đúng là đồ trơ trẽn. Nghe đến đây, Nguyệt Bính chìa cho tôi mẩu giấy viết như vậy. Tôi gật đầu thật lực.)

Mấy hôm đó, Nathana nói đi thực tế rồi lặn mất tăm. Tôi cũng đã quen với cái kiểu chợt đến rồi chợt đi của cô ấy nên vẫn tiếp tục viết kịch bản như thường lệ.

Đêm nào cũng vậy, cứ mười hai giờ là tôi ra ngồi lì ở một quán cà phê suy nghĩ cấu tứ. Không chỉ bởi chủ quán là Sakda, bạn học của tôi mà còn bởi vì quán cà phê này có cái tên rất hợp với tôi : U Linh.

Quán cà phê rất yên tĩnh. Tôi thường nghi ngờ nếu tôi không đi, liệu quán cà phê có việc để làm không?

Tôi thích ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế sofa mềm mại, gọi một ly Royal Copeenhagen thơm nồng, mở máy tính xách ray ra gõ, hoặc chậm rãi, hoặc nhấm nháp.

Màn mưa xuân dày đặc và dịu dàng. Tôi giữ những giọt nước đọng trên quần áo, đi vào trong quán và nhìn thấy một cô gái đang ngồi đúng chỗ tôi thích nhất. Dưới ánh đèn lờ mờ, không nhìn rõ mặt, mọi đường nét đều nhạt nhòa đem lại một cảm giác ma quái khó tả.

Tôi nhíu mày nhìn cậu phục vụ. Cậy ta biết rõ mối quan hệ giữa tôi và ông chủ nên tôi cũng không cần rào đón và hỏi luôn: "Sakda đâu?"

Cậu ta vội vàng chạy lại, nói nhỏ với tôi: "Anh chủ nói mấy hôm nay có việc bận phải đi xa. Cô kia vào đây cứ khăng khăng đòi ngồi chỗ đó. Chà... anh biết mà, quán tôi buôn bán vốn đã ế ẩm... "

Tôi chỉ biết thở dài. Sakda là người số khổ. Vừa vào đại học, bố mẹ đã gặp tai nạn xe cộ chết cả, để lại cho cậu ta một căn nhà nát và một món tiền bảo hiểm. Anh chàng mơ ước trở thành nhà biên kịch nổi tiếng thế giới. (Sao mơ ước của ai cũng giống nhau thế nhỉ?) Nhưng ước mơ và hiện thực giống như hai bên đường ray chạy song song chẳng bao giờ gặp nhau. Thấy gia sản chẳng còn là bao, kịch bản viết ra chẳng ma nào nhìn đến đành mở quán cà phê để sống qua ngày.

Tôi xách theo máy tính tìm một chỗ ngồi, quay lưng về phía cô kia. Cậu phục vụ thở phào, vội mang đến ly Royal Copenhagen đã chuẩn bị sẵn, còn đưa cho tôi một cái hộp: "Anh chủ dặn lúc nào anh tới thì đưa cái hộp này cho anh. Anh chủ mua được ở một chợ đồ cũ, bảo là chắc chắn anh sẽ thích."

Tôi mở ra xem, là một móc khóa thắt lưng bằng đồng. Nhìn vào màu sắc và độ mài mòn, chắc cũng đã khác cổ. Trên móc khóa chạm một đóa hoa hồng rực rỡ, giữa bông hoa là một chiếc nhẫn tinh xảo. Bình thường tôi rất thích sưu tập nhữnc thứ đồ thú vị, thấy thứ này thì thích mê nên thay ngay móc khóa vào dây thắt lưng trên người.

Rồi tôi mở máy tính ra. Tôi đang viết kịch bản có tên là "Nữ nghệ sĩ chuột gặm" nhưng món quà bất ngờ khiến tâm trạng tôi xáo trộn. Tôi cứ nhìn chằm chằm vào file word mà không viết nổi lấy một chữ.

Màn hình tỏa ra thứ ánh sáng trắng bệch, tôi nhìn khuôn mặt người phản chiếu trên màn hìn bị bao trùm trong một luồng sáng trắng toát gần như ngả xanh, lờ mờ và méo mó rất lạ. Tôi vô thức đưa tay sờ lên mặt, cái bóng cũng giơ tay sờ lên mặt cho thấy nó đúng là cái bóng của tôi.

Ngoài quán mưa phùn mù mịt, gõ khe khẽ vào cửa kính, phát ra những tiếng ràn rạt dịu dàng. Những giọt nước tụ lại thành đủ mọi thứ hình thù kỳ dị, sau đó lại bị những giọt nước mưa xóa nhòa, chảy nhòe nhoẹt trên cửa kính, hòa trộn vào nhau giống như những hồn ma bị trói gô trong địa ngục đang giãy giụa muốn đào thoát.

Trong quán đang mở bài hát Uncbained Melody nổi tiếng từ thập niên 90 của thế kỉ XX The Righteous Brothers rền rĩ hát về mối tình giữa người và ma trong nền nhạc đệm réo rắt.

Khi không viết được, tôi thường châm một điếu thuốc lá, phóng ánh nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh sáng đèn phản chiếu mồm một cảnh tượng trong quán trên cửa kính đen khiến cảnh đường phố bên ngoài càng thêm tăm tối. Ánh sáng và bóng tối tụ lại thành khoảng không gian ba chiều kỳ ảo, nuốt chửng lẫn nhau.

Cứ nhìn mãi một thứ, ánh mắt rất dễ lòe nhòe khiến tôi bất giác sinh ra một suy nghĩ kỳ quặc.

Tôi bây giờ là chân thực? Hay tôi trong kính mới là chân thực? Khi tôi nhìn mình trong gương, người trong gương cũng nhìn tôi. Suy nghĩ của anh ta có giống tôi không? Khi tôi bỏ đi, anh ta có ngồi nguyên trong không gian tối đó tiếp tục lạnh lùng quan sát tôi hay không?

Tôi sực nhớ đến một cuốn tiểu thuyết kinh dị viết về một người con gái trong lúc chải đầu phát hiện ra mình hiện thực và mình trong gương không hề giống nhau. Khi cô rú lên kinh hãi, người con gái trong gương vén mái tóc đen dài, lộ ra khuôn mặt tái mét, nhìn cô mỉm cười một nụ cười đầy ma quái.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1: Thái Lan Chương 1 Q.1: Thái Lan Chương 2 Q.1: Thái Lan Chương 3 Q.1: Thái Lan Chương 4 Q.1: Thái Lan Chương 5 Q.1: Thái Lan Chương 6 Q.1: Thái Lan Chương 7 Q.1: Thái Lan Chương 8 Q.1: Thái Lan Chương 9 Q.1: Thái Lan Chương 10 Q.1: Thái Lan Chương 11 Q.1: Thái Lan Chương 12 Q.1: Thái Lan Chương 13 Q.1: Thái Lan Chương 14 Q.1: Thái Lan Chương 15 Q.1: Thái Lan Chương 16 Q.1: Thái Lan Chương 17 Q.1: Thái Lan Chương 18 Q.1: Thái Lan Chương 19 Q.1: Thái Lan Chương 20 Q.1: Thái Lan Chương 21 Q.1: Thái Lan Chương 22 Q.1: Thái Lan Chương 23 Q.1: Thái Lan Chương 24 Q.1: Thái Lan Chương 25 Q.1: Thái Lan Chương 26 Q.1: Thái Lan Chương 27 Q.1: Thái Lan Chương 28 Q.1: Thái Lan Chương 29 Q.1: Thái Lan Chương 30 Q.1: Thái Lan Chương 31 Q.1: Thái Lan Chương 32 Q.1: Thái Lan Chương 33 Q.1: Thái Lan Chương 34 Q.1: Thái Lan Chương 35 Q.1: Thái Lan Chương 36 Q.1: Thái Lan Chương 37 Q.1: Thái Lan Chương 38 Q.1: Thái Lan Chương 39 Q.1: Thái Lan Chương 40 Q.1: Thái Lan Chương 41 Q.1: Thái Lan Chương 42 Q.1: Thái Lan Chương 43 Q.1: Thái Lan Chương 44 Q.1: Thái Lan Chương 45 Q.1: Thái Lan Chương 46 Q.1: Thái Lan Chương 47 Q.1: Thái Lan Chương 48 Q.1: Thái Lan Chương 49 Q.1: Thái Lan Chương 50 Q.1: Thái Lan Chương 51 Q.1: Thái Lan Chương 52 Q.1: Thái Lan Chương 53 Q.1: Thái Lan Chương 54 Q.1: Thái Lan Chương 55 Q.1: Thái Lan Chương 56 Q.1: Thái Lan Chương 57 Q.1: Thái Lan Chương 58 Q.1: Thái Lan Chương 59 Q.1: Thái Lan Chương 60 Q.1: Thái Lan Chương 61 Q.1: Thái Lan Chương 62 Q.1: Thái Lan Chương 63 Q.1: Thái Lan Chương 64 Q.1: Thái Lan Chương 65 Q.1: Thái Lan Chương 66 Q.1: Thái Lan Chương 67 Q.1: Thái Lan Chương 68 Q.1: Thái Lan Chương 69 Q.1: Thái Lan Chương 70 Q.1: Thái Lan Chương 71 Q.1: Thái Lan Chương 72 Q.1: Thái Lan Chương 73 Q.1: Thái Lan Chương 74 Q.1: Thái Lan Chương 75 Q.1: Thái Lan Chương 76 Q.1: Thái Lan Chương 77 Q.1: Thái Lan Chương 78 Q.1: Thái Lan Chương 79 Q.1: Thái Lan Chương 80 Q.1: Thái Lan Chương 81 Q.1: Thái Lan Chương 82 Q.1: Thái Lan Chương 83 Q.1: Thái Lan Chương 84 Q.1: Thái Lan Chương 85 Q.1: Thái Lan Chương 86 Q.1: Thái Lan Chương 87 Q.1: Thái Lan Chương 88 Q.1: Thái Lan Chương 89 Q.1: Thái Lan Chương 90 Q.1: Thái Lan Chương 91 Q.1: Thái Lan Chương 92 Q.1: Thái Lan Chương 93 Q.1: Thái Lan Chương 94 Q.1: Thái Lan Chương 95 Q.1: Thái Lan Chương 96 Q.1: Thái Lan Chương 97 Q.1: Thái Lan Chương 98 Q.1: Thái Lan Chương 99 Q.1: Thái Lan Chương 100 Q.1: Thái Lan Chương 101 Q.1: Thái Lan Chương 102 Q.1: Thái Lan Chương 103 Q.1: Thái Lan Chương 104 Q.1: Thái Lan Chương 105 Q.1: Thái Lan Chương 106 Q.1: Thái Lan Chương 107 Q.1: Thái Lan Chương 108 Q.1: Thái Lan Chương 109 Q.1: Thái Lan Chương 110 Q.1: Thái Lan Chương 111
Tiến »