Những Miền Linh Dị Tập 1 Thái Lan

Lượt đọc: 6635 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1: Thái Lan Chương 1 Q.1: Thái Lan Chương 2 Q.1: Thái Lan Chương 3 Q.1: Thái Lan Chương 4 Q.1: Thái Lan Chương 5 Q.1: Thái Lan Chương 6 Q.1: Thái Lan Chương 7 Q.1: Thái Lan Chương 8 Q.1: Thái Lan Chương 9 Q.1: Thái Lan Chương 10 Q.1: Thái Lan Chương 11 Q.1: Thái Lan Chương 12 Q.1: Thái Lan Chương 13 Q.1: Thái Lan Chương 14 Q.1: Thái Lan Chương 15 Q.1: Thái Lan Chương 16 Q.1: Thái Lan Chương 17 Q.1: Thái Lan Chương 18 Q.1: Thái Lan Chương 19 Q.1: Thái Lan Chương 20 Q.1: Thái Lan Chương 21 Q.1: Thái Lan Chương 22 Q.1: Thái Lan Chương 23 Q.1: Thái Lan Chương 24 Q.1: Thái Lan Chương 25 Q.1: Thái Lan Chương 26 Q.1: Thái Lan Chương 27 Q.1: Thái Lan Chương 28 Q.1: Thái Lan Chương 29 Q.1: Thái Lan Chương 30 Q.1: Thái Lan Chương 31 Q.1: Thái Lan Chương 32 Q.1: Thái Lan Chương 33 Q.1: Thái Lan Chương 34 Q.1: Thái Lan Chương 35 Q.1: Thái Lan Chương 36 Q.1: Thái Lan Chương 37 Q.1: Thái Lan Chương 38 Q.1: Thái Lan Chương 39 Q.1: Thái Lan Chương 40 Q.1: Thái Lan Chương 41 Q.1: Thái Lan Chương 42 Q.1: Thái Lan Chương 43 Q.1: Thái Lan Chương 44 Q.1: Thái Lan Chương 45 Q.1: Thái Lan Chương 46 Q.1: Thái Lan Chương 47 Q.1: Thái Lan Chương 48 Q.1: Thái Lan Chương 49 Q.1: Thái Lan Chương 50 Q.1: Thái Lan Chương 51 Q.1: Thái Lan Chương 52 Q.1: Thái Lan Chương 53 Q.1: Thái Lan Chương 54 Q.1: Thái Lan Chương 55 Q.1: Thái Lan Chương 56 Q.1: Thái Lan Chương 57 Q.1: Thái Lan Chương 58 Q.1: Thái Lan Chương 59 Q.1: Thái Lan Chương 60 Q.1: Thái Lan Chương 61 Q.1: Thái Lan Chương 62 Q.1: Thái Lan Chương 63 Q.1: Thái Lan Chương 64 Q.1: Thái Lan Chương 65 Q.1: Thái Lan Chương 66 Q.1: Thái Lan Chương 67 Q.1: Thái Lan Chương 68 Q.1: Thái Lan Chương 69 Q.1: Thái Lan Chương 70 Q.1: Thái Lan Chương 71 Q.1: Thái Lan Chương 72 Q.1: Thái Lan Chương 73 Q.1: Thái Lan Chương 74 Q.1: Thái Lan Chương 75 Q.1: Thái Lan Chương 76 Q.1: Thái Lan Chương 77 Q.1: Thái Lan Chương 78 Q.1: Thái Lan Chương 79 Q.1: Thái Lan Chương 80 Q.1: Thái Lan Chương 81 Q.1: Thái Lan Chương 82 Q.1: Thái Lan Chương 83 Q.1: Thái Lan Chương 84 Q.1: Thái Lan Chương 85 Q.1: Thái Lan Chương 86 Q.1: Thái Lan Chương 87 Q.1: Thái Lan Chương 88 Q.1: Thái Lan Chương 89 Q.1: Thái Lan Chương 90 Q.1: Thái Lan Chương 91 Q.1: Thái Lan Chương 92 Q.1: Thái Lan Chương 93 Q.1: Thái Lan Chương 94 Q.1: Thái Lan Chương 95 Q.1: Thái Lan Chương 96 Q.1: Thái Lan Chương 97 Q.1: Thái Lan Chương 98 Q.1: Thái Lan Chương 99 Q.1: Thái Lan Chương 100 Q.1: Thái Lan Chương 101 Q.1: Thái Lan Chương 102 Q.1: Thái Lan Chương 103 Q.1: Thái Lan Chương 104 Q.1: Thái Lan Chương 105 Q.1: Thái Lan Chương 106 Q.1: Thái Lan Chương 107 Q.1: Thái Lan Chương 108 Q.1: Thái Lan Chương 109 Q.1: Thái Lan Chương 110 Q.1: Thái Lan Chương 111
Tiến »
Q.1: Thái Lan Chương 71
c71: ma cỏ (5).

❊ ❊ ❊

-  -

Gái bán hoa, trẻ lang thang kêu ré lên bỏ chạy tán loạn, chỉ còn lại đám trẻ trâu nằm rên hừ hừ dưới đất.

Nguyệt Bính châm thuốc hút, vưa hút một hơi liền chau mày, ngẩng đầu lên khịt khịt mũi, hình như đã đánh hơi thấy thứ gì đó.

Tôi đang ngơ ngác, Nguyệt Bính bỗng quát tướng lên: "Lùi lại!"

Tôi đã nhìn thấy, phía cuối ngõ phố vừa bước ra ba người ăn mặc dị hợm, trang phục giống như của người Miêu, người Choang. Họ vừa lọt vào tầm mắt, khắp người tôi bỗng túa mồ hôi lạnh

Đi bên trái là một người béo phục phịch, quanh mình quấn một sợi dây thắt lưng sặc sỡ ngoe nguẩy, nơi khóa thắt lưng là cái đầu rắn thè lè lưỡi. Trên mình rắn vảy xanh vảy vàng đna xen loang lổ, trên da có thứ gì đang nhúc nhích. Nhìn kỹ mới nhận ra đó là một đàn dòi nung núc đang chen chúc nhau tạo thành một hình đầu lâu.

Đi giữa họ là một bà già héo hắt. Người đàn bà đó, tôi đã từng gặp mặt.

Đó chính là bà mẹ của Wongsa, cậu bạn bị Chalerm giết chết.

Trên cổ bà ta có một vết chàm màu đỏ máu, trông giống như bị móc mất một mảng thịt, để lại một cái lô đẫm máu liên tục co bóp như tim đập.

Tôi từ từ hít ngược một hơi. Nguyệt Bính đã đoán đúng, căn bệnh quái ác trong trường tôi chắc chắn là do bị họ reo rắc cổ trùng.

"Mày biết giải cổ?" Mẹ Wongsa hỏi.

Nguyệt Bính nhâng nháo đáp: "Phải!"

"Mày là người Hoa?" Mẹ Wongsa có vẻ ngạc nhiên. "Là người Miêu hay người Choang."

"Người Hoa!" Nguyệt Bính nhún vai. "Lạ lắm à?"

"Không phải phí lời với nó!" Người béo lắc hông một cái, con rắn rơi xuống đất, ngóc đầu thè lưỡi nhìn chúng tôi như sẵn sàng tấn công.

Nguyệt Bính chẳng thèm đếm xỉa đến con rắn, chau mày ngẫm nghĩ một lúc lâu rồi mới nói: "Wongsa là do Duang giết, không liên quan đến người khác. Duang đã chết rồi, bà đừnh reo rắc cổ thuật trong trường nữa."

"Duang? Không thể nào!" Mẹ Wongsa hét lên, lỗ thủng hình trái tim trên cổ đập dồn dập. "Nếu không phải Wongsa hạ độc, ba người bạn cùng phòng của thằng người tộc Rắn Chalerm đã không chết, cũng không thể cô lập Chalerm khiến nó phải quay về làng. Tuy Chalerm không biết là ai hạ độc nhưng nó biết có điều mờ ám nên vẫn nhất quyết không chịu về làng, kiến tộc Cổ chúng ta không có cơ hội bám theo. May sao chúng ta đã tìm ra được kẻ mang con ngươi đỏ. Wongsa đã hạ độc nó, buộc Chalerm phải đưa nó về làng chữa trị. Chính Chalerm đã giết chết Wongsa. Mà mấy hôm trước, Duang còn nói với ta, chỉ vài hôm nữa sẽ quay lại, đem cho chúng ta bí mật về bất tử."

Hai chúng tôi ù đặc. Sự việc tưởng chừng đã kết thúc, nào ai ngờ vẫn còn nhiều nội tình phức tạp thế này. Hẳn là Duang muốn một mình nắm giữ bí mật bất tử nên đã giết chết Wongsa không còn giá trị lợi dụng khiến mẹ cậu ta gieo cổ cho cả trường, rồi lại dùng điều đó để lừa Nguyệt Bính giục tôi quay trở lại rừng Vạn Độc.

Thật đúng là một kẻ tàn độc nguy hiểm!

Tôi lại sực nghĩ đến một chuyện khủng khiếp hơn nữa. Một kẻ mưu ma chước quỷ thâm độc đa đoan thế này liệy có chết dễ dàng như thế được không? Tôi hoang mang nhìn sâu vào ngõ phố như sợ Duang sẽ thình lình xuất hiện.

"Huyết cổ mà ta đã gieo, chỉ có một cách phá giải! Wongsa có từng ấy kẻ tùy táng, cũng được an ủi rồi! Đợi khi Duang trở lại, ta sẽ hỏi rõ đầu đuôi." Mẹ Wongsa huýt lên một tiếng lanh lảnh, con rắn bắn vọt lên như cái lò xo, lao thẳng về phía Nguyệt Bính, quấn quanh cánh tay nó rồi há miệng đớp.

Máu tươi bỗng chốc đen đặc, nanh rắn có nọc độc cực mạnh.

Mẹ Wongsa cười nhạt: "Sao không đánh trả? Mày nghĩ rằng làm thế thì ta sẽ tha cho mày chắc?"

Bầy dòi trắng nhợ trên mình người gầy bỗng mọc ra những cánh tay dài hẹp, bay ùa cả lên, vo ve lao vào người Nguyệt Bính.

Cả người Nguyệt Bính run lên bần bật, nó nghiến răng không nói lấy một lời.

Tôi sợ hãi đến bủn rủn. Nguyệt Bính lúc này với Nguyệt Bính lúc nãy cứ như hai con người khác hẳn. Tôi giục rối lên: "Nguyệt Bính, mày đánh trả đi chứ!"

"Hừm!" Mẹ Wongsa lạnh lùng nhìn tôi. "Đừng tưởng con mắt đỏ của mày bị cổ thuật che lấp thì ta không nhận ra. Đừng lo, rồi sẽ tới lượt mày!"

Con rắn đớp Nguyệt Bính liền mấy phát, nguyên một cánh tay đã châm đen. Bầy dòi bâu kín trước ngực nó, đang hùng hục gặm cắn da như muốn chui vào bên trong.

"Người học cổ thuật không bao giờ được phép đánh lại tiền bối." Câu nói của mẹ Wongsa đã giải thích cho tôi biết lý do tại sao Nguyệt Bính lại đứng im. "Nếu không, sẽ bị cổ trùng giết chết."

Tôi nghe mà hãi hùng trong dạ. Nguyệt Bính điên thật rồi, chắc chắn nó đã biết rõ quy định này, thế mà vẫn đòi đi bắt bà ma cỏ, chẳng phải tự tìm đường chết? Tôi cuống lên, chẳng nghĩ được gì nữa, mặc kệ lũ dòi bọ gớm ghiếc, vội thò tay chụp lấy cổ con rắn. Nào ngờ con rắn lanh lẹ khác thường, thoắt cái đã né được rồi ngoắt đầu cắn tôi! Cái răng nanh đầy nọc độc của nó đã sắp bập vào da tôi đến nơi rồi. Bỗng một tia sáng lướt qua, chém đứt phăng cái nanh của con rắn.

Người béo rú lên đau đớn, ngón trỏ và ngón giữa tay trái đứt phăng từ gốc móng...

-  -

Gái bán hoa, trẻ lang thang kêu ré lên bỏ chạy tán loạn, chỉ còn lại đám trẻ trâu nằm rên hừ hừ dưới đất.

Nguyệt Bính châm thuốc hút, vưa hút một hơi liền chau mày, ngẩng đầu lên khịt khịt mũi, hình như đã đánh hơi thấy thứ gì đó.

Tôi đang ngơ ngác, Nguyệt Bính bỗng quát tướng lên: "Lùi lại!"

Tôi đã nhìn thấy, phía cuối ngõ phố vừa bước ra ba người ăn mặc dị hợm, trang phục giống như của người Miêu, người Choang. Họ vừa lọt vào tầm mắt, khắp người tôi bỗng túa mồ hôi lạnh

Đi bên trái là một người béo phục phịch, quanh mình quấn một sợi dây thắt lưng sặc sỡ ngoe nguẩy, nơi khóa thắt lưng là cái đầu rắn thè lè lưỡi. Trên mình rắn vảy xanh vảy vàng đna xen loang lổ, trên da có thứ gì đang nhúc nhích. Nhìn kỹ mới nhận ra đó là một đàn dòi nung núc đang chen chúc nhau tạo thành một hình đầu lâu.

Đi giữa họ là một bà già héo hắt. Người đàn bà đó, tôi đã từng gặp mặt.

Đó chính là bà mẹ của Wongsa, cậu bạn bị Chalerm giết chết.

Trên cổ bà ta có một vết chàm màu đỏ máu, trông giống như bị móc mất một mảng thịt, để lại một cái lô đẫm máu liên tục co bóp như tim đập.

Tôi từ từ hít ngược một hơi. Nguyệt Bính đã đoán đúng, căn bệnh quái ác trong trường tôi chắc chắn là do bị họ reo rắc cổ trùng.

"Mày biết giải cổ?" Mẹ Wongsa hỏi.

Nguyệt Bính nhâng nháo đáp: "Phải!"

"Mày là người Hoa?" Mẹ Wongsa có vẻ ngạc nhiên. "Là người Miêu hay người Choang."

"Người Hoa!" Nguyệt Bính nhún vai. "Lạ lắm à?"

"Không phải phí lời với nó!" Người béo lắc hông một cái, con rắn rơi xuống đất, ngóc đầu thè lưỡi nhìn chúng tôi như sẵn sàng tấn công.

Nguyệt Bính chẳng thèm đếm xỉa đến con rắn, chau mày ngẫm nghĩ một lúc lâu rồi mới nói: "Wongsa là do Duang giết, không liên quan đến người khác. Duang đã chết rồi, bà đừnh reo rắc cổ thuật trong trường nữa."

"Duang? Không thể nào!" Mẹ Wongsa hét lên, lỗ thủng hình trái tim trên cổ đập dồn dập. "Nếu không phải Wongsa hạ độc, ba người bạn cùng phòng của thằng người tộc Rắn Chalerm đã không chết, cũng không thể cô lập Chalerm khiến nó phải quay về làng. Tuy Chalerm không biết là ai hạ độc nhưng nó biết có điều mờ ám nên vẫn nhất quyết không chịu về làng, kiến tộc Cổ chúng ta không có cơ hội bám theo. May sao chúng ta đã tìm ra được kẻ mang con ngươi đỏ. Wongsa đã hạ độc nó, buộc Chalerm phải đưa nó về làng chữa trị. Chính Chalerm đã giết chết Wongsa. Mà mấy hôm trước, Duang còn nói với ta, chỉ vài hôm nữa sẽ quay lại, đem cho chúng ta bí mật về bất tử."

Hai chúng tôi ù đặc. Sự việc tưởng chừng đã kết thúc, nào ai ngờ vẫn còn nhiều nội tình phức tạp thế này. Hẳn là Duang muốn một mình nắm giữ bí mật bất tử nên đã giết chết Wongsa không còn giá trị lợi dụng khiến mẹ cậu ta gieo cổ cho cả trường, rồi lại dùng điều đó để lừa Nguyệt Bính giục tôi quay trở lại rừng Vạn Độc.

Thật đúng là một kẻ tàn độc nguy hiểm!

Tôi lại sực nghĩ đến một chuyện khủng khiếp hơn nữa. Một kẻ mưu ma chước quỷ thâm độc đa đoan thế này liệy có chết dễ dàng như thế được không? Tôi hoang mang nhìn sâu vào ngõ phố như sợ Duang sẽ thình lình xuất hiện.

"Huyết cổ mà ta đã gieo, chỉ có một cách phá giải! Wongsa có từng ấy kẻ tùy táng, cũng được an ủi rồi! Đợi khi Duang trở lại, ta sẽ hỏi rõ đầu đuôi." Mẹ Wongsa huýt lên một tiếng lanh lảnh, con rắn bắn vọt lên như cái lò xo, lao thẳng về phía Nguyệt Bính, quấn quanh cánh tay nó rồi há miệng đớp.

Máu tươi bỗng chốc đen đặc, nanh rắn có nọc độc cực mạnh.

Mẹ Wongsa cười nhạt: "Sao không đánh trả? Mày nghĩ rằng làm thế thì ta sẽ tha cho mày chắc?"

Bầy dòi trắng nhợ trên mình người gầy bỗng mọc ra những cánh tay dài hẹp, bay ùa cả lên, vo ve lao vào người Nguyệt Bính.

Cả người Nguyệt Bính run lên bần bật, nó nghiến răng không nói lấy một lời.

Tôi sợ hãi đến bủn rủn. Nguyệt Bính lúc này với Nguyệt Bính lúc nãy cứ như hai con người khác hẳn. Tôi giục rối lên: "Nguyệt Bính, mày đánh trả đi chứ!"

"Hừm!" Mẹ Wongsa lạnh lùng nhìn tôi. "Đừng tưởng con mắt đỏ của mày bị cổ thuật che lấp thì ta không nhận ra. Đừng lo, rồi sẽ tới lượt mày!"

Con rắn đớp Nguyệt Bính liền mấy phát, nguyên một cánh tay đã châm đen. Bầy dòi bâu kín trước ngực nó, đang hùng hục gặm cắn da như muốn chui vào bên trong.

"Người học cổ thuật không bao giờ được phép đánh lại tiền bối." Câu nói của mẹ Wongsa đã giải thích cho tôi biết lý do tại sao Nguyệt Bính lại đứng im. "Nếu không, sẽ bị cổ trùng giết chết."

Tôi nghe mà hãi hùng trong dạ. Nguyệt Bính điên thật rồi, chắc chắn nó đã biết rõ quy định này, thế mà vẫn đòi đi bắt bà ma cỏ, chẳng phải tự tìm đường chết? Tôi cuống lên, chẳng nghĩ được gì nữa, mặc kệ lũ dòi bọ gớm ghiếc, vội thò tay chụp lấy cổ con rắn. Nào ngờ con rắn lanh lẹ khác thường, thoắt cái đã né được rồi ngoắt đầu cắn tôi! Cái răng nanh đầy nọc độc của nó đã sắp bập vào da tôi đến nơi rồi. Bỗng một tia sáng lướt qua, chém đứt phăng cái nanh của con rắn.

Người béo rú lên đau đớn, ngón trỏ và ngón giữa tay trái đứt phăng từ gốc móng...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1: Thái Lan Chương 1 Q.1: Thái Lan Chương 2 Q.1: Thái Lan Chương 3 Q.1: Thái Lan Chương 4 Q.1: Thái Lan Chương 5 Q.1: Thái Lan Chương 6 Q.1: Thái Lan Chương 7 Q.1: Thái Lan Chương 8 Q.1: Thái Lan Chương 9 Q.1: Thái Lan Chương 10 Q.1: Thái Lan Chương 11 Q.1: Thái Lan Chương 12 Q.1: Thái Lan Chương 13 Q.1: Thái Lan Chương 14 Q.1: Thái Lan Chương 15 Q.1: Thái Lan Chương 16 Q.1: Thái Lan Chương 17 Q.1: Thái Lan Chương 18 Q.1: Thái Lan Chương 19 Q.1: Thái Lan Chương 20 Q.1: Thái Lan Chương 21 Q.1: Thái Lan Chương 22 Q.1: Thái Lan Chương 23 Q.1: Thái Lan Chương 24 Q.1: Thái Lan Chương 25 Q.1: Thái Lan Chương 26 Q.1: Thái Lan Chương 27 Q.1: Thái Lan Chương 28 Q.1: Thái Lan Chương 29 Q.1: Thái Lan Chương 30 Q.1: Thái Lan Chương 31 Q.1: Thái Lan Chương 32 Q.1: Thái Lan Chương 33 Q.1: Thái Lan Chương 34 Q.1: Thái Lan Chương 35 Q.1: Thái Lan Chương 36 Q.1: Thái Lan Chương 37 Q.1: Thái Lan Chương 38 Q.1: Thái Lan Chương 39 Q.1: Thái Lan Chương 40 Q.1: Thái Lan Chương 41 Q.1: Thái Lan Chương 42 Q.1: Thái Lan Chương 43 Q.1: Thái Lan Chương 44 Q.1: Thái Lan Chương 45 Q.1: Thái Lan Chương 46 Q.1: Thái Lan Chương 47 Q.1: Thái Lan Chương 48 Q.1: Thái Lan Chương 49 Q.1: Thái Lan Chương 50 Q.1: Thái Lan Chương 51 Q.1: Thái Lan Chương 52 Q.1: Thái Lan Chương 53 Q.1: Thái Lan Chương 54 Q.1: Thái Lan Chương 55 Q.1: Thái Lan Chương 56 Q.1: Thái Lan Chương 57 Q.1: Thái Lan Chương 58 Q.1: Thái Lan Chương 59 Q.1: Thái Lan Chương 60 Q.1: Thái Lan Chương 61 Q.1: Thái Lan Chương 62 Q.1: Thái Lan Chương 63 Q.1: Thái Lan Chương 64 Q.1: Thái Lan Chương 65 Q.1: Thái Lan Chương 66 Q.1: Thái Lan Chương 67 Q.1: Thái Lan Chương 68 Q.1: Thái Lan Chương 69 Q.1: Thái Lan Chương 70 Q.1: Thái Lan Chương 71 Q.1: Thái Lan Chương 72 Q.1: Thái Lan Chương 73 Q.1: Thái Lan Chương 74 Q.1: Thái Lan Chương 75 Q.1: Thái Lan Chương 76 Q.1: Thái Lan Chương 77 Q.1: Thái Lan Chương 78 Q.1: Thái Lan Chương 79 Q.1: Thái Lan Chương 80 Q.1: Thái Lan Chương 81 Q.1: Thái Lan Chương 82 Q.1: Thái Lan Chương 83 Q.1: Thái Lan Chương 84 Q.1: Thái Lan Chương 85 Q.1: Thái Lan Chương 86 Q.1: Thái Lan Chương 87 Q.1: Thái Lan Chương 88 Q.1: Thái Lan Chương 89 Q.1: Thái Lan Chương 90 Q.1: Thái Lan Chương 91 Q.1: Thái Lan Chương 92 Q.1: Thái Lan Chương 93 Q.1: Thái Lan Chương 94 Q.1: Thái Lan Chương 95 Q.1: Thái Lan Chương 96 Q.1: Thái Lan Chương 97 Q.1: Thái Lan Chương 98 Q.1: Thái Lan Chương 99 Q.1: Thái Lan Chương 100 Q.1: Thái Lan Chương 101 Q.1: Thái Lan Chương 102 Q.1: Thái Lan Chương 103 Q.1: Thái Lan Chương 104 Q.1: Thái Lan Chương 105 Q.1: Thái Lan Chương 106 Q.1: Thái Lan Chương 107 Q.1: Thái Lan Chương 108 Q.1: Thái Lan Chương 109 Q.1: Thái Lan Chương 110 Q.1: Thái Lan Chương 111
Tiến »