Những Miền Linh Dị Tập 1 Thái Lan

Lượt đọc: 6578 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1: Thái Lan Chương 1 Q.1: Thái Lan Chương 2 Q.1: Thái Lan Chương 3 Q.1: Thái Lan Chương 4 Q.1: Thái Lan Chương 5 Q.1: Thái Lan Chương 6 Q.1: Thái Lan Chương 7 Q.1: Thái Lan Chương 8 Q.1: Thái Lan Chương 9 Q.1: Thái Lan Chương 10 Q.1: Thái Lan Chương 11 Q.1: Thái Lan Chương 12 Q.1: Thái Lan Chương 13 Q.1: Thái Lan Chương 14 Q.1: Thái Lan Chương 15 Q.1: Thái Lan Chương 16 Q.1: Thái Lan Chương 17 Q.1: Thái Lan Chương 18 Q.1: Thái Lan Chương 19 Q.1: Thái Lan Chương 20 Q.1: Thái Lan Chương 21 Q.1: Thái Lan Chương 22 Q.1: Thái Lan Chương 23 Q.1: Thái Lan Chương 24 Q.1: Thái Lan Chương 25 Q.1: Thái Lan Chương 26 Q.1: Thái Lan Chương 27 Q.1: Thái Lan Chương 28 Q.1: Thái Lan Chương 29 Q.1: Thái Lan Chương 30 Q.1: Thái Lan Chương 31 Q.1: Thái Lan Chương 32 Q.1: Thái Lan Chương 33 Q.1: Thái Lan Chương 34 Q.1: Thái Lan Chương 35 Q.1: Thái Lan Chương 36 Q.1: Thái Lan Chương 37 Q.1: Thái Lan Chương 38 Q.1: Thái Lan Chương 39 Q.1: Thái Lan Chương 40 Q.1: Thái Lan Chương 41 Q.1: Thái Lan Chương 42 Q.1: Thái Lan Chương 43 Q.1: Thái Lan Chương 44 Q.1: Thái Lan Chương 45 Q.1: Thái Lan Chương 46 Q.1: Thái Lan Chương 47 Q.1: Thái Lan Chương 48 Q.1: Thái Lan Chương 49 Q.1: Thái Lan Chương 50 Q.1: Thái Lan Chương 51 Q.1: Thái Lan Chương 52 Q.1: Thái Lan Chương 53 Q.1: Thái Lan Chương 54 Q.1: Thái Lan Chương 55 Q.1: Thái Lan Chương 56 Q.1: Thái Lan Chương 57 Q.1: Thái Lan Chương 58 Q.1: Thái Lan Chương 59 Q.1: Thái Lan Chương 60 Q.1: Thái Lan Chương 61 Q.1: Thái Lan Chương 62 Q.1: Thái Lan Chương 63 Q.1: Thái Lan Chương 64 Q.1: Thái Lan Chương 65 Q.1: Thái Lan Chương 66 Q.1: Thái Lan Chương 67 Q.1: Thái Lan Chương 68 Q.1: Thái Lan Chương 69 Q.1: Thái Lan Chương 70 Q.1: Thái Lan Chương 71 Q.1: Thái Lan Chương 72 Q.1: Thái Lan Chương 73 Q.1: Thái Lan Chương 74 Q.1: Thái Lan Chương 75 Q.1: Thái Lan Chương 76 Q.1: Thái Lan Chương 77 Q.1: Thái Lan Chương 78 Q.1: Thái Lan Chương 79 Q.1: Thái Lan Chương 80 Q.1: Thái Lan Chương 81 Q.1: Thái Lan Chương 82 Q.1: Thái Lan Chương 83 Q.1: Thái Lan Chương 84 Q.1: Thái Lan Chương 85 Q.1: Thái Lan Chương 86 Q.1: Thái Lan Chương 87 Q.1: Thái Lan Chương 88 Q.1: Thái Lan Chương 89 Q.1: Thái Lan Chương 90 Q.1: Thái Lan Chương 91 Q.1: Thái Lan Chương 92 Q.1: Thái Lan Chương 93 Q.1: Thái Lan Chương 94 Q.1: Thái Lan Chương 95 Q.1: Thái Lan Chương 96 Q.1: Thái Lan Chương 97 Q.1: Thái Lan Chương 98 Q.1: Thái Lan Chương 99 Q.1: Thái Lan Chương 100 Q.1: Thái Lan Chương 101 Q.1: Thái Lan Chương 102 Q.1: Thái Lan Chương 103 Q.1: Thái Lan Chương 104 Q.1: Thái Lan Chương 105 Q.1: Thái Lan Chương 106 Q.1: Thái Lan Chương 107 Q.1: Thái Lan Chương 108 Q.1: Thái Lan Chương 109 Q.1: Thái Lan Chương 110 Q.1: Thái Lan Chương 111
Tiến »
Q.1: Thái Lan Chương 19
c19: sông nuôi xác (13).

❊ ❊ ❊

-  -

Sau gáy đau nhức như búa bổ, tôi gắng gượng mở mắt ra, thấy có thứ gì trăng trắng lắc lư qua lại trước mắt. Cơn chóng mặt khủng khiếp khiến dạ dày quặn lên dữ dội, tôi nôn thốc nôn tháo.

Trong những âm thanh hỗn loạn đầy hoảng sợ, tôi cảm thấy một cơn lạnh buốt trên cánh tay, toàn thân bỗng dưng thả lỏng khiến tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Khi tỉnh lại một lần nữa, tôi không còn thấy đau ở sau gáy, chỉ thấy khắp người cứng đờ tê dại. Cổ họng tôi khô cháy như lửa thiêu, xương cốt tứ chi đau nhức nhối như bị kim châm. Một cô y tá đeo khẩu trang ấn vai tôi xuống, ra hiệu cho tôi nằm im rồi lấy que bông thấm nước lau trên môi tôi.

Cô y tá nói với tôi vài câu, tôi không hiểu nhưng qua ngữ điệu của cô, tôi đoán rằng tôi đang ở một bệnh viện nào đó trên nước Thái.

Cảm giác mát dịu của nước khiến tôi tỉnh táo hơn nhiều. Nhìn thấy mình toàn thân băng bó trắng toát và đầu kim truyền nước trên mu bàn tay, tôi cố gắng nhớ lại tại sao mình lại ở trong bệnh viện nhưng đầu tôi đau nhức nhối, chẳng thể nhớ nổi chuyện gì. Chỉ còn chút ấn tượng về chuyến bay đến Thái Lan, kế hoạch du học, còn những kí ức khác hoàn toàn trống rỗng.

Tôi đã tới Thái Lan rồi ư? Sao tôi chẳng có chút ấn tượng nào vậy?

Nghĩ tới đây, tôi bỗg hoảng hốt ngồi bật dậy tay chân khua khoắng loạn xạ.

Ngoài cửa chợt vọng lại tiếng bước chân dồn dập, vài người mặc trang phục cảnh sát bước vào. Một cảnh sát vóc người tầm thước, nước da ngăm đen nói với tôi: "Xin hãy bình tĩnh!"

"Tôi... tôi làm sao thế?" Tôi cố gắng hết sức để nhớ lại nhưng càng cố thì đầu óc lại càng đau buốt.

"Trên đường tới Chiang Mai, chuyến xe khách anh đi gặp phải tai nạn đâm vào vách núi, cả xe bốc cháy, toàn bộ hành khách chỉ mình anh sống sót. Theo phán đoán, chỗ ngồi của anh là điểm chịu va đập mạnh nhất nên vào lúc tai nạn xảy ra, anh đã bị hất văng ra khỏi xe, đúng là trong cái rủi có cái may." Viên cảnh sát nói tiếng Hán khá lưu loát khiến tôi phải bất ngờ. "Anh có thể kể cho chúng tôi biết sự việc lúc đó diễn ra như thế nào không?"

Tôi bị hấy văng ra khỏi xe? Chẳng nhẽ cú va đập đã khiến tôi mất đi trí nhớ? Tôi hoang mang nhìn nhân viên cảnh sát, lắc đầu. Thực sự là tôi không tài nào nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra.

Viên cảnh sát lộ rõ vẻ thất vọng: "Bác sĩ nói vùng gáy của anh bị va đập rất mạnh, có khả năng gây mất trí nhớ, có lẽ tạm thời hoặc cũng có lẽ là vĩnh viễn. Vậy bây giờ anh có thể nhớ được những gì?"

Tôi cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ một chút rồi nói với viên cảnh sát rằng tôi chẳng nhớ gì về vụ tai nạn cả. Thậm chí còn không nhớ tôi đã tới Thái Lan từ lúc nào.

Lại có một bác sĩ bước vào phòng, cầm đèn pin vạch mí mắt của tôi lên soi. Lúc này tôi mới sực nhớ ra bí mật trong đôi mắt liền vội vã né tránh nhưng đã bị cảnh sát và y tá giữ chặt.

Nhưng hình như ông bác sĩ không phát hiện ra con ngươi màu đỏ của tôi, ông cất đèn pin đi, nói vài câu tiếng Thái với người cảnh sát. Hai người trao đổi gì đó với nhau, chốc chốc lại liếc nhìn tôi.

Tôi nổi da gà trước ánh nhìn của họ, vô thức liếc vào ô cửa sổ. Hình bóng cảu tôi phản chiếu rõ mồn một trên mặt kính màu cánh gián. Tôi phát hiện ra con ngươi màu đỏ của tôi đã biến mất mà thay vào đó là màu đen như bao người bình thường khác.

Ở mép giường còn có một tờ báo, méo giấy sạm dầu, chắc là đã bị dở xem rất nhiều lần.

Tôi không hiểu chữ Thái nhưng bức ảnh trên mặt báo trông rất quen: trên con đường nhỏ chạy vắt qua cánh rừng là một xác xe đâm vào vách núi. Đầu xe móp một mảng lớn, dưới đất đầy những vết cháy xém và rất nhiều khối đen đen giống như xác cháy...

Tôi cứ có cảm giác rằng tấm ảnh này còn thiếu thứ gì đó, có lẽ là thiếu một người nào đó nhưng tôi không tài nào nhớ nổi.

Còn việc vì sao tôi lại nhớ được những việc này sau khi mất trí, đó lại là chuyện về sau...

---------------------------------------------

Hiện tại thì mình đã hoàn thành xong chương 1 trên tổng số 12 chương truyện.

Hazzi... truyện này rất dài nha, lại có nhiềy đoạn dễ gây ám ảnh quá, vừa đọc vừa viết cũng thấy nổi hết cả da gà nhưng mà mình vẫn cố đăng tiếp bất chấp sợ vc!!

Mong các bạn ủng hộ tiếp nhé😍😍 Moa moa😘😘😘

-  -

Sau gáy đau nhức như búa bổ, tôi gắng gượng mở mắt ra, thấy có thứ gì trăng trắng lắc lư qua lại trước mắt. Cơn chóng mặt khủng khiếp khiến dạ dày quặn lên dữ dội, tôi nôn thốc nôn tháo.

Trong những âm thanh hỗn loạn đầy hoảng sợ, tôi cảm thấy một cơn lạnh buốt trên cánh tay, toàn thân bỗng dưng thả lỏng khiến tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Khi tỉnh lại một lần nữa, tôi không còn thấy đau ở sau gáy, chỉ thấy khắp người cứng đờ tê dại. Cổ họng tôi khô cháy như lửa thiêu, xương cốt tứ chi đau nhức nhối như bị kim châm. Một cô y tá đeo khẩu trang ấn vai tôi xuống, ra hiệu cho tôi nằm im rồi lấy que bông thấm nước lau trên môi tôi.

Cô y tá nói với tôi vài câu, tôi không hiểu nhưng qua ngữ điệu của cô, tôi đoán rằng tôi đang ở một bệnh viện nào đó trên nước Thái.

Cảm giác mát dịu của nước khiến tôi tỉnh táo hơn nhiều. Nhìn thấy mình toàn thân băng bó trắng toát và đầu kim truyền nước trên mu bàn tay, tôi cố gắng nhớ lại tại sao mình lại ở trong bệnh viện nhưng đầu tôi đau nhức nhối, chẳng thể nhớ nổi chuyện gì. Chỉ còn chút ấn tượng về chuyến bay đến Thái Lan, kế hoạch du học, còn những kí ức khác hoàn toàn trống rỗng.

Tôi đã tới Thái Lan rồi ư? Sao tôi chẳng có chút ấn tượng nào vậy?

Nghĩ tới đây, tôi bỗg hoảng hốt ngồi bật dậy tay chân khua khoắng loạn xạ.

Ngoài cửa chợt vọng lại tiếng bước chân dồn dập, vài người mặc trang phục cảnh sát bước vào. Một cảnh sát vóc người tầm thước, nước da ngăm đen nói với tôi: "Xin hãy bình tĩnh!"

"Tôi... tôi làm sao thế?" Tôi cố gắng hết sức để nhớ lại nhưng càng cố thì đầu óc lại càng đau buốt.

"Trên đường tới Chiang Mai, chuyến xe khách anh đi gặp phải tai nạn đâm vào vách núi, cả xe bốc cháy, toàn bộ hành khách chỉ mình anh sống sót. Theo phán đoán, chỗ ngồi của anh là điểm chịu va đập mạnh nhất nên vào lúc tai nạn xảy ra, anh đã bị hất văng ra khỏi xe, đúng là trong cái rủi có cái may." Viên cảnh sát nói tiếng Hán khá lưu loát khiến tôi phải bất ngờ. "Anh có thể kể cho chúng tôi biết sự việc lúc đó diễn ra như thế nào không?"

Tôi bị hấy văng ra khỏi xe? Chẳng nhẽ cú va đập đã khiến tôi mất đi trí nhớ? Tôi hoang mang nhìn nhân viên cảnh sát, lắc đầu. Thực sự là tôi không tài nào nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra.

Viên cảnh sát lộ rõ vẻ thất vọng: "Bác sĩ nói vùng gáy của anh bị va đập rất mạnh, có khả năng gây mất trí nhớ, có lẽ tạm thời hoặc cũng có lẽ là vĩnh viễn. Vậy bây giờ anh có thể nhớ được những gì?"

Tôi cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ một chút rồi nói với viên cảnh sát rằng tôi chẳng nhớ gì về vụ tai nạn cả. Thậm chí còn không nhớ tôi đã tới Thái Lan từ lúc nào.

Lại có một bác sĩ bước vào phòng, cầm đèn pin vạch mí mắt của tôi lên soi. Lúc này tôi mới sực nhớ ra bí mật trong đôi mắt liền vội vã né tránh nhưng đã bị cảnh sát và y tá giữ chặt.

Nhưng hình như ông bác sĩ không phát hiện ra con ngươi màu đỏ của tôi, ông cất đèn pin đi, nói vài câu tiếng Thái với người cảnh sát. Hai người trao đổi gì đó với nhau, chốc chốc lại liếc nhìn tôi.

Tôi nổi da gà trước ánh nhìn của họ, vô thức liếc vào ô cửa sổ. Hình bóng cảu tôi phản chiếu rõ mồn một trên mặt kính màu cánh gián. Tôi phát hiện ra con ngươi màu đỏ của tôi đã biến mất mà thay vào đó là màu đen như bao người bình thường khác.

Ở mép giường còn có một tờ báo, méo giấy sạm dầu, chắc là đã bị dở xem rất nhiều lần.

Tôi không hiểu chữ Thái nhưng bức ảnh trên mặt báo trông rất quen: trên con đường nhỏ chạy vắt qua cánh rừng là một xác xe đâm vào vách núi. Đầu xe móp một mảng lớn, dưới đất đầy những vết cháy xém và rất nhiều khối đen đen giống như xác cháy...

Tôi cứ có cảm giác rằng tấm ảnh này còn thiếu thứ gì đó, có lẽ là thiếu một người nào đó nhưng tôi không tài nào nhớ nổi.

Còn việc vì sao tôi lại nhớ được những việc này sau khi mất trí, đó lại là chuyện về sau...

---------------------------------------------

Hiện tại thì mình đã hoàn thành xong chương 1 trên tổng số 12 chương truyện.

Hazzi... truyện này rất dài nha, lại có nhiềy đoạn dễ gây ám ảnh quá, vừa đọc vừa viết cũng thấy nổi hết cả da gà nhưng mà mình vẫn cố đăng tiếp bất chấp sợ vc!!

Mong các bạn ủng hộ tiếp nhé😍😍 Moa moa😘😘😘

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1: Thái Lan Chương 1 Q.1: Thái Lan Chương 2 Q.1: Thái Lan Chương 3 Q.1: Thái Lan Chương 4 Q.1: Thái Lan Chương 5 Q.1: Thái Lan Chương 6 Q.1: Thái Lan Chương 7 Q.1: Thái Lan Chương 8 Q.1: Thái Lan Chương 9 Q.1: Thái Lan Chương 10 Q.1: Thái Lan Chương 11 Q.1: Thái Lan Chương 12 Q.1: Thái Lan Chương 13 Q.1: Thái Lan Chương 14 Q.1: Thái Lan Chương 15 Q.1: Thái Lan Chương 16 Q.1: Thái Lan Chương 17 Q.1: Thái Lan Chương 18 Q.1: Thái Lan Chương 19 Q.1: Thái Lan Chương 20 Q.1: Thái Lan Chương 21 Q.1: Thái Lan Chương 22 Q.1: Thái Lan Chương 23 Q.1: Thái Lan Chương 24 Q.1: Thái Lan Chương 25 Q.1: Thái Lan Chương 26 Q.1: Thái Lan Chương 27 Q.1: Thái Lan Chương 28 Q.1: Thái Lan Chương 29 Q.1: Thái Lan Chương 30 Q.1: Thái Lan Chương 31 Q.1: Thái Lan Chương 32 Q.1: Thái Lan Chương 33 Q.1: Thái Lan Chương 34 Q.1: Thái Lan Chương 35 Q.1: Thái Lan Chương 36 Q.1: Thái Lan Chương 37 Q.1: Thái Lan Chương 38 Q.1: Thái Lan Chương 39 Q.1: Thái Lan Chương 40 Q.1: Thái Lan Chương 41 Q.1: Thái Lan Chương 42 Q.1: Thái Lan Chương 43 Q.1: Thái Lan Chương 44 Q.1: Thái Lan Chương 45 Q.1: Thái Lan Chương 46 Q.1: Thái Lan Chương 47 Q.1: Thái Lan Chương 48 Q.1: Thái Lan Chương 49 Q.1: Thái Lan Chương 50 Q.1: Thái Lan Chương 51 Q.1: Thái Lan Chương 52 Q.1: Thái Lan Chương 53 Q.1: Thái Lan Chương 54 Q.1: Thái Lan Chương 55 Q.1: Thái Lan Chương 56 Q.1: Thái Lan Chương 57 Q.1: Thái Lan Chương 58 Q.1: Thái Lan Chương 59 Q.1: Thái Lan Chương 60 Q.1: Thái Lan Chương 61 Q.1: Thái Lan Chương 62 Q.1: Thái Lan Chương 63 Q.1: Thái Lan Chương 64 Q.1: Thái Lan Chương 65 Q.1: Thái Lan Chương 66 Q.1: Thái Lan Chương 67 Q.1: Thái Lan Chương 68 Q.1: Thái Lan Chương 69 Q.1: Thái Lan Chương 70 Q.1: Thái Lan Chương 71 Q.1: Thái Lan Chương 72 Q.1: Thái Lan Chương 73 Q.1: Thái Lan Chương 74 Q.1: Thái Lan Chương 75 Q.1: Thái Lan Chương 76 Q.1: Thái Lan Chương 77 Q.1: Thái Lan Chương 78 Q.1: Thái Lan Chương 79 Q.1: Thái Lan Chương 80 Q.1: Thái Lan Chương 81 Q.1: Thái Lan Chương 82 Q.1: Thái Lan Chương 83 Q.1: Thái Lan Chương 84 Q.1: Thái Lan Chương 85 Q.1: Thái Lan Chương 86 Q.1: Thái Lan Chương 87 Q.1: Thái Lan Chương 88 Q.1: Thái Lan Chương 89 Q.1: Thái Lan Chương 90 Q.1: Thái Lan Chương 91 Q.1: Thái Lan Chương 92 Q.1: Thái Lan Chương 93 Q.1: Thái Lan Chương 94 Q.1: Thái Lan Chương 95 Q.1: Thái Lan Chương 96 Q.1: Thái Lan Chương 97 Q.1: Thái Lan Chương 98 Q.1: Thái Lan Chương 99 Q.1: Thái Lan Chương 100 Q.1: Thái Lan Chương 101 Q.1: Thái Lan Chương 102 Q.1: Thái Lan Chương 103 Q.1: Thái Lan Chương 104 Q.1: Thái Lan Chương 105 Q.1: Thái Lan Chương 106 Q.1: Thái Lan Chương 107 Q.1: Thái Lan Chương 108 Q.1: Thái Lan Chương 109 Q.1: Thái Lan Chương 110 Q.1: Thái Lan Chương 111
Tiến »