Những Miền Linh Dị Tập 1 Thái Lan

Lượt đọc: 6681 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1: Thái Lan Chương 1 Q.1: Thái Lan Chương 2 Q.1: Thái Lan Chương 3 Q.1: Thái Lan Chương 4 Q.1: Thái Lan Chương 5 Q.1: Thái Lan Chương 6 Q.1: Thái Lan Chương 7 Q.1: Thái Lan Chương 8 Q.1: Thái Lan Chương 9 Q.1: Thái Lan Chương 10 Q.1: Thái Lan Chương 11 Q.1: Thái Lan Chương 12 Q.1: Thái Lan Chương 13 Q.1: Thái Lan Chương 14 Q.1: Thái Lan Chương 15 Q.1: Thái Lan Chương 16 Q.1: Thái Lan Chương 17 Q.1: Thái Lan Chương 18 Q.1: Thái Lan Chương 19 Q.1: Thái Lan Chương 20 Q.1: Thái Lan Chương 21 Q.1: Thái Lan Chương 22 Q.1: Thái Lan Chương 23 Q.1: Thái Lan Chương 24 Q.1: Thái Lan Chương 25 Q.1: Thái Lan Chương 26 Q.1: Thái Lan Chương 27 Q.1: Thái Lan Chương 28 Q.1: Thái Lan Chương 29 Q.1: Thái Lan Chương 30 Q.1: Thái Lan Chương 31 Q.1: Thái Lan Chương 32 Q.1: Thái Lan Chương 33 Q.1: Thái Lan Chương 34 Q.1: Thái Lan Chương 35 Q.1: Thái Lan Chương 36 Q.1: Thái Lan Chương 37 Q.1: Thái Lan Chương 38 Q.1: Thái Lan Chương 39 Q.1: Thái Lan Chương 40 Q.1: Thái Lan Chương 41 Q.1: Thái Lan Chương 42 Q.1: Thái Lan Chương 43 Q.1: Thái Lan Chương 44 Q.1: Thái Lan Chương 45 Q.1: Thái Lan Chương 46 Q.1: Thái Lan Chương 47 Q.1: Thái Lan Chương 48 Q.1: Thái Lan Chương 49 Q.1: Thái Lan Chương 50 Q.1: Thái Lan Chương 51 Q.1: Thái Lan Chương 52 Q.1: Thái Lan Chương 53 Q.1: Thái Lan Chương 54 Q.1: Thái Lan Chương 55 Q.1: Thái Lan Chương 56 Q.1: Thái Lan Chương 57 Q.1: Thái Lan Chương 58 Q.1: Thái Lan Chương 59 Q.1: Thái Lan Chương 60 Q.1: Thái Lan Chương 61 Q.1: Thái Lan Chương 62 Q.1: Thái Lan Chương 63 Q.1: Thái Lan Chương 64 Q.1: Thái Lan Chương 65 Q.1: Thái Lan Chương 66 Q.1: Thái Lan Chương 67 Q.1: Thái Lan Chương 68 Q.1: Thái Lan Chương 69 Q.1: Thái Lan Chương 70 Q.1: Thái Lan Chương 71 Q.1: Thái Lan Chương 72 Q.1: Thái Lan Chương 73 Q.1: Thái Lan Chương 74 Q.1: Thái Lan Chương 75 Q.1: Thái Lan Chương 76 Q.1: Thái Lan Chương 77 Q.1: Thái Lan Chương 78 Q.1: Thái Lan Chương 79 Q.1: Thái Lan Chương 80 Q.1: Thái Lan Chương 81 Q.1: Thái Lan Chương 82 Q.1: Thái Lan Chương 83 Q.1: Thái Lan Chương 84 Q.1: Thái Lan Chương 85 Q.1: Thái Lan Chương 86 Q.1: Thái Lan Chương 87 Q.1: Thái Lan Chương 88 Q.1: Thái Lan Chương 89 Q.1: Thái Lan Chương 90 Q.1: Thái Lan Chương 91 Q.1: Thái Lan Chương 92 Q.1: Thái Lan Chương 93 Q.1: Thái Lan Chương 94 Q.1: Thái Lan Chương 95 Q.1: Thái Lan Chương 96 Q.1: Thái Lan Chương 97 Q.1: Thái Lan Chương 98 Q.1: Thái Lan Chương 99 Q.1: Thái Lan Chương 100 Q.1: Thái Lan Chương 101 Q.1: Thái Lan Chương 102 Q.1: Thái Lan Chương 103 Q.1: Thái Lan Chương 104 Q.1: Thái Lan Chương 105 Q.1: Thái Lan Chương 106 Q.1: Thái Lan Chương 107 Q.1: Thái Lan Chương 108 Q.1: Thái Lan Chương 109 Q.1: Thái Lan Chương 110 Q.1: Thái Lan Chương 111
Tiến »
Q.1: Thái Lan Chương 36
c36: cổ sói mắt đỏ (5).

❊ ❊ ❊

-  -

Một tiếng rú thảm thiết vang lên, xé toạc màn đêm tĩng mịch rồi lập tức tắt lịm. Vương Vệ Quốc giật mình choàng tỉnh. Mấy hôm nay, để đề phòng bất trắc, dù là lúc nghỉ ngơi, hắn cũng lấy vải buộc con dao vào tay. Mở choàng mắt ra, hắn trông thấy Kob đang nằm phục trên người Trương Kiệt. Trần Xương Bình và Tôn Chí Trung vừa mở choàng đôi mắt ngái ngủ, ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

Kob đang ngồi chồm hỗm bỗng quay ngoắt người lại, trên mặt hắn, bốn chiếc răng nanh dính đầy máu tươi đặc quánh. Vương Vệ Quốc gầm lên một tiếng giận dữ, vung dao chém về phía Kob.

Kob giật nảy mình, trong cơn hốt hoảng, vội giơ cánh tay phải lên che chắn: "Vương Vệ Quốc, khoan đã..."

Lời còn chưa dứt, lưỡi dao bén nhọn đã chém trúng tay phải của hắn. "Phập" một tiếng, bàn tay phải đứt lìa khỏi cổ tay, máu bắn ra thành vòi cùng với tiếng gầm bi thiết, Vương Vệ Quốc lại vung dao chém xuống. Kob tuy to béo nhưng không hề chậm chạp, lậo tức bật về phía sau, bay qua người Trương Kiệt. Vương Vệ Quốc trong lòng kinh hãi, muốn thu dao lại nhưng không kịp nữa rồi, nhát dao chém thẳng xuống giữa bụng Trương Kiệt.

Lưỡi dao vừa bập vài da thịt, bụng Trương Kiệt lập tức nứt toác ra một lỗ thủng dài hơn một thước, mép vết thương lie ra ngoài, bên trong lõng bõng vài đoạn ruột đứt ngập ngụa trong thứ chất lỏng màu xanh đen chảy ra từ mớ nội tạng dập nát. Trương Kiệt đã chết rồi nhưng quái lạ là không thấy máu phun ra.

Vương Vệ Quốc vội vã giật dao lên, nào ngờ lưỡi dao đã giắt vào khe xương sống của Trương Kiệt, không thể rút ngay ra được. Trong thời khắc đó, Vương Vệ Quốc đã nhìn thấy rõ bộ dạng của Trương Kiệt, bất giác rùng mình ớn lạnh.

Cơ thể Trương Kiệt đã trắng bệch như sáp, chỉ còn lại một lớp da mỏng tang dính trên mặt, đôi mắt trợn tròn lồi hẳn ra ngoài, trên cổ có bốn cái lỗ thủng hình tròn giống như bị thứ gì đó cắn vào rồi hút kiệt máu cho tới chết.

Nhớ tới bốn chiếc răng thò ra khỏi miệng Kob, Vương Vệ Quốc rủn người. Chẳng lẽ Kob chính là lão quái vật hút máu?

Trần Xương Bình và Tôn Chí Trung cũng đã nhìn thấy tình trạng ghê sợ của Trương Kiệt, cùng kinh hãi rú lên.

"Cạch!" Con dao đã được rút ra nhưng phần lưỡi đã sứt mất một miếng. Thấy Kob đã bị chém đứt một bàn tay, Vương Vệ Quốc cũng không sợ nữa, lập tức xách dao giận dữ đuổi theo.

Kob đang ngồi thụp dưới đất, trán rụn mồ hôi, lôi từ trong túi ra mấy cọng gì đó mềm mềm, đặt lên cổ tay vừa bị chém đứt. Thấy Vương Vệ Quốc đuổi tới, hắn vội xua tay rối rít nhưng đau đớn quá không thốt thành lời. Lưỡi dao đã sắp bổ thẳng xuống đầu hắn, bỗng nghe thấy một tiếng rú thảm thiết vẳng lại cách đó không xa.

Tiếng rú giống hệt như tiếng sói tru.

Tay Vương Vệ Quốc giật lên một cái, lưỡi dao sượt qua chóp mũi Kob. Hắn đã nhìn thấy cách đó không xa có một con sói rất lớn đang chạy lồng lộn trong phạm vi mười mét.

Mỗi khi con sói muốn xông ra ngoài, trong không khí cứ như mọc lên một bức tường vô hình cản nó lại. Con sói lồng lộn điên cuồng một hồi, cuối cùng đã dừng lại, cuộn tròn dưới đất thở hồng hộc, nước dãi chảy lòng thòng. Sau đó, nó từ từ đứng dậy, ngẩng nhìn trăng tròn tru lên một tiếng dài thảm thiết!

"Không phải tôi giết Trương Kiệt đâu!" Mấy cọng mềm mền vẫn dính chặt trên cổ tay Kob, đang lớn lên vùn vụt. "Tôi muốn cứu hắn nhưng không kịp. Kẻ giết hắn là Prasong, cũng chính là chú Đường của các người đấy! Chính là con sói kia kìa!"

"Không thể nào!" Vương Vệ Quốc nhìn quanh, quả nhiên không thấy chú Đường đâu nữa. "Người làm sao mà biến thành sói được?"

Kob hừm một tiếng, gỡ thứ trên cổ tay ra vứt xuống đất: "Tôi đã tìm hắn bao năm qua! Không ngờ hắn lại chạy tới Trung Quốc."

Vương Vệ Quốc nhìn thứ dưới đất, hóa ra là đỉa. Giống sinh vật này có rất nhiều ở vùng nhiệt đới và á nhiệt đới ẩm. Khi chúng hút máu, sẽ nhả ra một chất gây tê khiến cho người bị hút máu không phát hiện ra. Trong những ngôi làng miền núi ở Nam Cương, thợ săn nhiều kinh nghiệm thường dùng đỉa làm thuốc gây tê tạm thời. Kob ấn vài cái xuống khớp tay, xé vải băng bó cổ tay đứt, đã cầm được máu.

Kob liếm đôi môi khô khốc do bị mất nhiều máu, nhìn Vương Vệ Quốc: "Bị mất một bàn tay nhưng bắt được Prasong cũng đáng."

-  -

Một tiếng rú thảm thiết vang lên, xé toạc màn đêm tĩng mịch rồi lập tức tắt lịm. Vương Vệ Quốc giật mình choàng tỉnh. Mấy hôm nay, để đề phòng bất trắc, dù là lúc nghỉ ngơi, hắn cũng lấy vải buộc con dao vào tay. Mở choàng mắt ra, hắn trông thấy Kob đang nằm phục trên người Trương Kiệt. Trần Xương Bình và Tôn Chí Trung vừa mở choàng đôi mắt ngái ngủ, ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

Kob đang ngồi chồm hỗm bỗng quay ngoắt người lại, trên mặt hắn, bốn chiếc răng nanh dính đầy máu tươi đặc quánh. Vương Vệ Quốc gầm lên một tiếng giận dữ, vung dao chém về phía Kob.

Kob giật nảy mình, trong cơn hốt hoảng, vội giơ cánh tay phải lên che chắn: "Vương Vệ Quốc, khoan đã..."

Lời còn chưa dứt, lưỡi dao bén nhọn đã chém trúng tay phải của hắn. "Phập" một tiếng, bàn tay phải đứt lìa khỏi cổ tay, máu bắn ra thành vòi cùng với tiếng gầm bi thiết, Vương Vệ Quốc lại vung dao chém xuống. Kob tuy to béo nhưng không hề chậm chạp, lậo tức bật về phía sau, bay qua người Trương Kiệt. Vương Vệ Quốc trong lòng kinh hãi, muốn thu dao lại nhưng không kịp nữa rồi, nhát dao chém thẳng xuống giữa bụng Trương Kiệt.

Lưỡi dao vừa bập vài da thịt, bụng Trương Kiệt lập tức nứt toác ra một lỗ thủng dài hơn một thước, mép vết thương lie ra ngoài, bên trong lõng bõng vài đoạn ruột đứt ngập ngụa trong thứ chất lỏng màu xanh đen chảy ra từ mớ nội tạng dập nát. Trương Kiệt đã chết rồi nhưng quái lạ là không thấy máu phun ra.

Vương Vệ Quốc vội vã giật dao lên, nào ngờ lưỡi dao đã giắt vào khe xương sống của Trương Kiệt, không thể rút ngay ra được. Trong thời khắc đó, Vương Vệ Quốc đã nhìn thấy rõ bộ dạng của Trương Kiệt, bất giác rùng mình ớn lạnh.

Cơ thể Trương Kiệt đã trắng bệch như sáp, chỉ còn lại một lớp da mỏng tang dính trên mặt, đôi mắt trợn tròn lồi hẳn ra ngoài, trên cổ có bốn cái lỗ thủng hình tròn giống như bị thứ gì đó cắn vào rồi hút kiệt máu cho tới chết.

Nhớ tới bốn chiếc răng thò ra khỏi miệng Kob, Vương Vệ Quốc rủn người. Chẳng lẽ Kob chính là lão quái vật hút máu?

Trần Xương Bình và Tôn Chí Trung cũng đã nhìn thấy tình trạng ghê sợ của Trương Kiệt, cùng kinh hãi rú lên.

"Cạch!" Con dao đã được rút ra nhưng phần lưỡi đã sứt mất một miếng. Thấy Kob đã bị chém đứt một bàn tay, Vương Vệ Quốc cũng không sợ nữa, lập tức xách dao giận dữ đuổi theo.

Kob đang ngồi thụp dưới đất, trán rụn mồ hôi, lôi từ trong túi ra mấy cọng gì đó mềm mềm, đặt lên cổ tay vừa bị chém đứt. Thấy Vương Vệ Quốc đuổi tới, hắn vội xua tay rối rít nhưng đau đớn quá không thốt thành lời. Lưỡi dao đã sắp bổ thẳng xuống đầu hắn, bỗng nghe thấy một tiếng rú thảm thiết vẳng lại cách đó không xa.

Tiếng rú giống hệt như tiếng sói tru.

Tay Vương Vệ Quốc giật lên một cái, lưỡi dao sượt qua chóp mũi Kob. Hắn đã nhìn thấy cách đó không xa có một con sói rất lớn đang chạy lồng lộn trong phạm vi mười mét.

Mỗi khi con sói muốn xông ra ngoài, trong không khí cứ như mọc lên một bức tường vô hình cản nó lại. Con sói lồng lộn điên cuồng một hồi, cuối cùng đã dừng lại, cuộn tròn dưới đất thở hồng hộc, nước dãi chảy lòng thòng. Sau đó, nó từ từ đứng dậy, ngẩng nhìn trăng tròn tru lên một tiếng dài thảm thiết!

"Không phải tôi giết Trương Kiệt đâu!" Mấy cọng mềm mền vẫn dính chặt trên cổ tay Kob, đang lớn lên vùn vụt. "Tôi muốn cứu hắn nhưng không kịp. Kẻ giết hắn là Prasong, cũng chính là chú Đường của các người đấy! Chính là con sói kia kìa!"

"Không thể nào!" Vương Vệ Quốc nhìn quanh, quả nhiên không thấy chú Đường đâu nữa. "Người làm sao mà biến thành sói được?"

Kob hừm một tiếng, gỡ thứ trên cổ tay ra vứt xuống đất: "Tôi đã tìm hắn bao năm qua! Không ngờ hắn lại chạy tới Trung Quốc."

Vương Vệ Quốc nhìn thứ dưới đất, hóa ra là đỉa. Giống sinh vật này có rất nhiều ở vùng nhiệt đới và á nhiệt đới ẩm. Khi chúng hút máu, sẽ nhả ra một chất gây tê khiến cho người bị hút máu không phát hiện ra. Trong những ngôi làng miền núi ở Nam Cương, thợ săn nhiều kinh nghiệm thường dùng đỉa làm thuốc gây tê tạm thời. Kob ấn vài cái xuống khớp tay, xé vải băng bó cổ tay đứt, đã cầm được máu.

Kob liếm đôi môi khô khốc do bị mất nhiều máu, nhìn Vương Vệ Quốc: "Bị mất một bàn tay nhưng bắt được Prasong cũng đáng."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1: Thái Lan Chương 1 Q.1: Thái Lan Chương 2 Q.1: Thái Lan Chương 3 Q.1: Thái Lan Chương 4 Q.1: Thái Lan Chương 5 Q.1: Thái Lan Chương 6 Q.1: Thái Lan Chương 7 Q.1: Thái Lan Chương 8 Q.1: Thái Lan Chương 9 Q.1: Thái Lan Chương 10 Q.1: Thái Lan Chương 11 Q.1: Thái Lan Chương 12 Q.1: Thái Lan Chương 13 Q.1: Thái Lan Chương 14 Q.1: Thái Lan Chương 15 Q.1: Thái Lan Chương 16 Q.1: Thái Lan Chương 17 Q.1: Thái Lan Chương 18 Q.1: Thái Lan Chương 19 Q.1: Thái Lan Chương 20 Q.1: Thái Lan Chương 21 Q.1: Thái Lan Chương 22 Q.1: Thái Lan Chương 23 Q.1: Thái Lan Chương 24 Q.1: Thái Lan Chương 25 Q.1: Thái Lan Chương 26 Q.1: Thái Lan Chương 27 Q.1: Thái Lan Chương 28 Q.1: Thái Lan Chương 29 Q.1: Thái Lan Chương 30 Q.1: Thái Lan Chương 31 Q.1: Thái Lan Chương 32 Q.1: Thái Lan Chương 33 Q.1: Thái Lan Chương 34 Q.1: Thái Lan Chương 35 Q.1: Thái Lan Chương 36 Q.1: Thái Lan Chương 37 Q.1: Thái Lan Chương 38 Q.1: Thái Lan Chương 39 Q.1: Thái Lan Chương 40 Q.1: Thái Lan Chương 41 Q.1: Thái Lan Chương 42 Q.1: Thái Lan Chương 43 Q.1: Thái Lan Chương 44 Q.1: Thái Lan Chương 45 Q.1: Thái Lan Chương 46 Q.1: Thái Lan Chương 47 Q.1: Thái Lan Chương 48 Q.1: Thái Lan Chương 49 Q.1: Thái Lan Chương 50 Q.1: Thái Lan Chương 51 Q.1: Thái Lan Chương 52 Q.1: Thái Lan Chương 53 Q.1: Thái Lan Chương 54 Q.1: Thái Lan Chương 55 Q.1: Thái Lan Chương 56 Q.1: Thái Lan Chương 57 Q.1: Thái Lan Chương 58 Q.1: Thái Lan Chương 59 Q.1: Thái Lan Chương 60 Q.1: Thái Lan Chương 61 Q.1: Thái Lan Chương 62 Q.1: Thái Lan Chương 63 Q.1: Thái Lan Chương 64 Q.1: Thái Lan Chương 65 Q.1: Thái Lan Chương 66 Q.1: Thái Lan Chương 67 Q.1: Thái Lan Chương 68 Q.1: Thái Lan Chương 69 Q.1: Thái Lan Chương 70 Q.1: Thái Lan Chương 71 Q.1: Thái Lan Chương 72 Q.1: Thái Lan Chương 73 Q.1: Thái Lan Chương 74 Q.1: Thái Lan Chương 75 Q.1: Thái Lan Chương 76 Q.1: Thái Lan Chương 77 Q.1: Thái Lan Chương 78 Q.1: Thái Lan Chương 79 Q.1: Thái Lan Chương 80 Q.1: Thái Lan Chương 81 Q.1: Thái Lan Chương 82 Q.1: Thái Lan Chương 83 Q.1: Thái Lan Chương 84 Q.1: Thái Lan Chương 85 Q.1: Thái Lan Chương 86 Q.1: Thái Lan Chương 87 Q.1: Thái Lan Chương 88 Q.1: Thái Lan Chương 89 Q.1: Thái Lan Chương 90 Q.1: Thái Lan Chương 91 Q.1: Thái Lan Chương 92 Q.1: Thái Lan Chương 93 Q.1: Thái Lan Chương 94 Q.1: Thái Lan Chương 95 Q.1: Thái Lan Chương 96 Q.1: Thái Lan Chương 97 Q.1: Thái Lan Chương 98 Q.1: Thái Lan Chương 99 Q.1: Thái Lan Chương 100 Q.1: Thái Lan Chương 101 Q.1: Thái Lan Chương 102 Q.1: Thái Lan Chương 103 Q.1: Thái Lan Chương 104 Q.1: Thái Lan Chương 105 Q.1: Thái Lan Chương 106 Q.1: Thái Lan Chương 107 Q.1: Thái Lan Chương 108 Q.1: Thái Lan Chương 109 Q.1: Thái Lan Chương 110 Q.1: Thái Lan Chương 111
Tiến »