Những Miền Linh Dị Tập 1 Thái Lan

Lượt đọc: 6653 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1: Thái Lan Chương 1 Q.1: Thái Lan Chương 2 Q.1: Thái Lan Chương 3 Q.1: Thái Lan Chương 4 Q.1: Thái Lan Chương 5 Q.1: Thái Lan Chương 6 Q.1: Thái Lan Chương 7 Q.1: Thái Lan Chương 8 Q.1: Thái Lan Chương 9 Q.1: Thái Lan Chương 10 Q.1: Thái Lan Chương 11 Q.1: Thái Lan Chương 12 Q.1: Thái Lan Chương 13 Q.1: Thái Lan Chương 14 Q.1: Thái Lan Chương 15 Q.1: Thái Lan Chương 16 Q.1: Thái Lan Chương 17 Q.1: Thái Lan Chương 18 Q.1: Thái Lan Chương 19 Q.1: Thái Lan Chương 20 Q.1: Thái Lan Chương 21 Q.1: Thái Lan Chương 22 Q.1: Thái Lan Chương 23 Q.1: Thái Lan Chương 24 Q.1: Thái Lan Chương 25 Q.1: Thái Lan Chương 26 Q.1: Thái Lan Chương 27 Q.1: Thái Lan Chương 28 Q.1: Thái Lan Chương 29 Q.1: Thái Lan Chương 30 Q.1: Thái Lan Chương 31 Q.1: Thái Lan Chương 32 Q.1: Thái Lan Chương 33 Q.1: Thái Lan Chương 34 Q.1: Thái Lan Chương 35 Q.1: Thái Lan Chương 36 Q.1: Thái Lan Chương 37 Q.1: Thái Lan Chương 38 Q.1: Thái Lan Chương 39 Q.1: Thái Lan Chương 40 Q.1: Thái Lan Chương 41 Q.1: Thái Lan Chương 42 Q.1: Thái Lan Chương 43 Q.1: Thái Lan Chương 44 Q.1: Thái Lan Chương 45 Q.1: Thái Lan Chương 46 Q.1: Thái Lan Chương 47 Q.1: Thái Lan Chương 48 Q.1: Thái Lan Chương 49 Q.1: Thái Lan Chương 50 Q.1: Thái Lan Chương 51 Q.1: Thái Lan Chương 52 Q.1: Thái Lan Chương 53 Q.1: Thái Lan Chương 54 Q.1: Thái Lan Chương 55 Q.1: Thái Lan Chương 56 Q.1: Thái Lan Chương 57 Q.1: Thái Lan Chương 58 Q.1: Thái Lan Chương 59 Q.1: Thái Lan Chương 60 Q.1: Thái Lan Chương 61 Q.1: Thái Lan Chương 62 Q.1: Thái Lan Chương 63 Q.1: Thái Lan Chương 64 Q.1: Thái Lan Chương 65 Q.1: Thái Lan Chương 66 Q.1: Thái Lan Chương 67 Q.1: Thái Lan Chương 68 Q.1: Thái Lan Chương 69 Q.1: Thái Lan Chương 70 Q.1: Thái Lan Chương 71 Q.1: Thái Lan Chương 72 Q.1: Thái Lan Chương 73 Q.1: Thái Lan Chương 74 Q.1: Thái Lan Chương 75 Q.1: Thái Lan Chương 76 Q.1: Thái Lan Chương 77 Q.1: Thái Lan Chương 78 Q.1: Thái Lan Chương 79 Q.1: Thái Lan Chương 80 Q.1: Thái Lan Chương 81 Q.1: Thái Lan Chương 82 Q.1: Thái Lan Chương 83 Q.1: Thái Lan Chương 84 Q.1: Thái Lan Chương 85 Q.1: Thái Lan Chương 86 Q.1: Thái Lan Chương 87 Q.1: Thái Lan Chương 88 Q.1: Thái Lan Chương 89 Q.1: Thái Lan Chương 90 Q.1: Thái Lan Chương 91 Q.1: Thái Lan Chương 92 Q.1: Thái Lan Chương 93 Q.1: Thái Lan Chương 94 Q.1: Thái Lan Chương 95 Q.1: Thái Lan Chương 96 Q.1: Thái Lan Chương 97 Q.1: Thái Lan Chương 98 Q.1: Thái Lan Chương 99 Q.1: Thái Lan Chương 100 Q.1: Thái Lan Chương 101 Q.1: Thái Lan Chương 102 Q.1: Thái Lan Chương 103 Q.1: Thái Lan Chương 104 Q.1: Thái Lan Chương 105 Q.1: Thái Lan Chương 106 Q.1: Thái Lan Chương 107 Q.1: Thái Lan Chương 108 Q.1: Thái Lan Chương 109 Q.1: Thái Lan Chương 110 Q.1: Thái Lan Chương 111
Tiến »
Q.1: Thái Lan Chương 60
c60: rừng sâu vạn độc (9).

❊ ❊ ❊

9☆☆

"Nhưng bộ tộc này lại có một hiện tượng lạ lùng, đó là thế hệ nào cũng sinh ta rất nhiều đứa trẻ tật nguyền. Nghìn năm sau, trẻ dị tật ngày càng nhiều khiến họ càng tin rằng đó là lời nguyền của trời cao, không dám bước chân ra khỏi rừng Vạn Độc nửa bước. Hiếm hoi lắm mới có một đứa trẻ bình thường. Họ lập tức phái ra ngoài, hòa nhập vào xã hội bình thường để học hỏi, hi vọng có thể phá giải lời nguyền. Bạn cùng phòng cậu, Chalerm, chính là một trong số đó."

Tôi nghe mà chết lặng, rồi bỗng sực nhớ ra một điều, buột miệng hỏi: "Tại vì hôn nhân cận huyết?"

"Ha ha, thông minh lắm." Duang lè lưỡi, liếm mấy con kiến bên miệng. "Chắc tại vì cậu từ nhỏ lớn lên ở Trung Quốc, tiếp xúc với quá ít tôn giáo nên mới tỉnh táo như vậy. Chalerm muốn học y học để phá giải "lời nguyền nghìn năm" này. Đáng tiếc là do bị ảnh hưởng quá sâu sắc bởi quan niệm thâm căn cố đế ở trong tộc, cậu ta đã luôn tin rằng đây là lời nguyền."

Tôi nghe mà kinh hãi, nhưng sực nhớ tới những bộ xương thân người đuôi rắn, tôi vẫn lờ mờ cảm thấy sự việc không hề đơn giản như Duang nói.

"Vài ngày trước khi cậu tới Thái Lan, ta đã bí mật gặp gỡ bạn của cậu, Nguyệt Bính. Ta... "

"Câm miệng!" Nguyệt Bíng bật dậy hét toáng lên.

Duang cười nhạt vài tiếng: "Nếu cậu không có lòng tham thì đã chẳng đồng ý với điều kiện của ta, bí mật tới Thái Lan cùng ta học Cổ thuật mấy tháng trời. Bỏ mặc cả lời hứa hẹn với thằng bạn thân thiết nhất. Sau khi ta gieo cổ độc cho đám sinh viên, lại chấp nhận yêu cầu của ta dụ dỗ Bí Ngô dẫn mình vào trong rừng Vạn Độc tìm kiếm làng Rắn."

Những lời này khiến tôi bàng hoàng đến tận cùng. Nguyệt Bính đã bí mật tới Thái Lan? Khi tôi sống dở chết dở trong nguy hiểm, nó lại đang lù lù ở Thái? Nó đã lợi dụng tôi dẫn đường tới rừng Vạn Độc để Duang có cơ hội hủy diệt làng Rắn?"

Cảm giác thất vọng, sụp đổ, bị phản bội đã khiến tôi phát cuồng. Tôi đứng dậy, tiến từng bước tới trước mặt Nguyệt Bính, nhìn trừng trừng vào nó: "Nguyệt Bính, ông ta nói có thật không?"

Nguyệt Bíng cúi gằm đầu, khóe miệng giật giật...

"Thằng chó, mày dám lừa tao!" Tôi giáng thẳng một đấm vào giữa mặt Nguyệt Bính.

Tay tôi đau rát nhưng trái tim còn đau đớn hơn nhiều.

Nguyệt Bính ôm mũi, khuỵu xuống, lời nói nghèn nghẹt: "Bí Ngô, không phải tao muốn thế đâu. Còn nhớ trước hôm đi Thái, tao đã nói gì với mày không?"

Có lẽ cú đấm thật lực vừa rồi đã giải tỏa được phần nào uất ức khiến tôi bình tĩnh lại chút ít, đứng thở hổn hển. Nghe Nguyệt Bính nói vậy, tôi bèn hồi tưởng lại tình cảnh hôm đó.

Biết tin được sang Thái du học, đương nhiên là tôi rất vui, đặc biệt là Nguyệt Bính cũnng đi cùng tôi. Hai thằng tôi xách chai rượu đi nghêng ngang vòng quanh sân trường, rồi quay về kí túc xá uống một bữa ra trò.

Nhưng hôm đó, tôi cứ thấy Nguyệt Bính có vẻ không vui, nó cười không được tự nhiên thoải mái như thường ngày, có lúc còn ngần ngừ như muốn nói gì đó. Tôi cũng không hỏi nhiều, chỉ đoán già đoán non chắc thằng cha này đang theo đuổi em nào. Giờ phải đi du học lâu ngày, coi như chấm dứt mối tình đơn phương nên sầu não cũng phải thôi.

Sau trận rượu, tôi nằm thẳng cẳng trên giường, cảm thấy thế giới đang xoay tròn, chỉ có tôi là bất động.

Nguyệt Bính bỗng lè nhè bật ra một câu: "Bí Ngô, sau này dù có xảy ra chuyện gì, mày cũng phải tin tao tuyệt đối đấy."

"Suốt hàng trăm nghìn năm qua, tộc Cổ luôn tìm kiếm bà ta." Duang nhìn hau háu về phía thần rắn hai đầu đang thoi thóp hơi tàn. "Suchin chưa bao giờ chết. Bộ da và linh hồn của bà ta vẫn bám chặt lấy cơ thể người đầu tiên tiếp xúc với sách Cổ Thuật, học được bí mật lớn nhất của Cổ thuật là trường sinh! Đây chỉ là hóa thân của bà ta, cơ thế thực sự chắc chắn vẫn đang ẩn tàng ở một nơi nào đó trong làng Rắn này!"

"Còn cậu, chẳng qua chỉ là quân cờ của ta thôi. Chứng bệnh vẩy rắn mà cậu mắc phải cũng là do ta gieo cổ. Ta thấy Chalerm tuy không thông minh nhưng lại luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Khi cậu hôn mê trong bệnh viện, ta đã dùng cổ lá che để bịt kín con ngươi đỏ của cậu nhưng Chalerm vẫn nhìn thấy được. Người mang con ngươi đỏ là hy vọng của bộ tộc Người Quỷ, vì thế, không có lý do gì mà Chalerm không cứu cậu. Thế là Chalerm đã dẫn cậu trở về làng Rắn, thần rắn hai đầu đã dùng cổ đan trong cơ thể để cứu cậu, tổn thất nguyên khí nghiêm trọng. Nếu không phải bởi thế, ta cũng chẳng thể nào đấu lại nổi con quái vật này."

Chân tướng đã phơi bày.

Hóa ra tôi chỉ là một quân cờ. Tất cả những sự việc xảy ra trong khoảng thời gian tôi đến Thái Lan hoàn toàn không phải là ngẫu nhiên như tôi vẫn tưởng.

Chính vì đôi mắt chết tiệt của tôi mà thằng bạn thân nhất đã phản bội tôi, Mengrai và Duang điềm nhiên lợi dụng tôi, Chalerm vì cứu tôi đã để lộ ra vị trí của làng Rắn, thần rắn hai đầu vì muốn cứu tôi thoát khỏi lưỡi hái tử thần nên đã rước họa vào thân...

Trong lũng núi vang vọng tiếng gió hú thảm thiết mang theo mùi rắn tanh tưởi. Trong lòng trống rỗng như hang núi, tôi vô thức nhìn sang Nguyệt Bính.

Nó chấm ngón tay vào chỗ máu mũi giàn giụa sau cú đấm của tôi, vạch vẽ loằng ngoằng dưới đất: "Đánh tao tiếp đi, đẩy tao lại gần Duang. Tao biết tao sai rồi, háy tin tao lần này!"

9☆☆

"Nhưng bộ tộc này lại có một hiện tượng lạ lùng, đó là thế hệ nào cũng sinh ta rất nhiều đứa trẻ tật nguyền. Nghìn năm sau, trẻ dị tật ngày càng nhiều khiến họ càng tin rằng đó là lời nguyền của trời cao, không dám bước chân ra khỏi rừng Vạn Độc nửa bước. Hiếm hoi lắm mới có một đứa trẻ bình thường. Họ lập tức phái ra ngoài, hòa nhập vào xã hội bình thường để học hỏi, hi vọng có thể phá giải lời nguyền. Bạn cùng phòng cậu, Chalerm, chính là một trong số đó."

Tôi nghe mà chết lặng, rồi bỗng sực nhớ ra một điều, buột miệng hỏi: "Tại vì hôn nhân cận huyết?"

"Ha ha, thông minh lắm." Duang lè lưỡi, liếm mấy con kiến bên miệng. "Chắc tại vì cậu từ nhỏ lớn lên ở Trung Quốc, tiếp xúc với quá ít tôn giáo nên mới tỉnh táo như vậy. Chalerm muốn học y học để phá giải "lời nguyền nghìn năm" này. Đáng tiếc là do bị ảnh hưởng quá sâu sắc bởi quan niệm thâm căn cố đế ở trong tộc, cậu ta đã luôn tin rằng đây là lời nguyền."

Tôi nghe mà kinh hãi, nhưng sực nhớ tới những bộ xương thân người đuôi rắn, tôi vẫn lờ mờ cảm thấy sự việc không hề đơn giản như Duang nói.

"Vài ngày trước khi cậu tới Thái Lan, ta đã bí mật gặp gỡ bạn của cậu, Nguyệt Bính. Ta... "

"Câm miệng!" Nguyệt Bíng bật dậy hét toáng lên.

Duang cười nhạt vài tiếng: "Nếu cậu không có lòng tham thì đã chẳng đồng ý với điều kiện của ta, bí mật tới Thái Lan cùng ta học Cổ thuật mấy tháng trời. Bỏ mặc cả lời hứa hẹn với thằng bạn thân thiết nhất. Sau khi ta gieo cổ độc cho đám sinh viên, lại chấp nhận yêu cầu của ta dụ dỗ Bí Ngô dẫn mình vào trong rừng Vạn Độc tìm kiếm làng Rắn."

Những lời này khiến tôi bàng hoàng đến tận cùng. Nguyệt Bính đã bí mật tới Thái Lan? Khi tôi sống dở chết dở trong nguy hiểm, nó lại đang lù lù ở Thái? Nó đã lợi dụng tôi dẫn đường tới rừng Vạn Độc để Duang có cơ hội hủy diệt làng Rắn?"

Cảm giác thất vọng, sụp đổ, bị phản bội đã khiến tôi phát cuồng. Tôi đứng dậy, tiến từng bước tới trước mặt Nguyệt Bính, nhìn trừng trừng vào nó: "Nguyệt Bính, ông ta nói có thật không?"

Nguyệt Bíng cúi gằm đầu, khóe miệng giật giật...

"Thằng chó, mày dám lừa tao!" Tôi giáng thẳng một đấm vào giữa mặt Nguyệt Bính.

Tay tôi đau rát nhưng trái tim còn đau đớn hơn nhiều.

Nguyệt Bính ôm mũi, khuỵu xuống, lời nói nghèn nghẹt: "Bí Ngô, không phải tao muốn thế đâu. Còn nhớ trước hôm đi Thái, tao đã nói gì với mày không?"

Có lẽ cú đấm thật lực vừa rồi đã giải tỏa được phần nào uất ức khiến tôi bình tĩnh lại chút ít, đứng thở hổn hển. Nghe Nguyệt Bính nói vậy, tôi bèn hồi tưởng lại tình cảnh hôm đó.

Biết tin được sang Thái du học, đương nhiên là tôi rất vui, đặc biệt là Nguyệt Bính cũnng đi cùng tôi. Hai thằng tôi xách chai rượu đi nghêng ngang vòng quanh sân trường, rồi quay về kí túc xá uống một bữa ra trò.

Nhưng hôm đó, tôi cứ thấy Nguyệt Bính có vẻ không vui, nó cười không được tự nhiên thoải mái như thường ngày, có lúc còn ngần ngừ như muốn nói gì đó. Tôi cũng không hỏi nhiều, chỉ đoán già đoán non chắc thằng cha này đang theo đuổi em nào. Giờ phải đi du học lâu ngày, coi như chấm dứt mối tình đơn phương nên sầu não cũng phải thôi.

Sau trận rượu, tôi nằm thẳng cẳng trên giường, cảm thấy thế giới đang xoay tròn, chỉ có tôi là bất động.

Nguyệt Bính bỗng lè nhè bật ra một câu: "Bí Ngô, sau này dù có xảy ra chuyện gì, mày cũng phải tin tao tuyệt đối đấy."

"Suốt hàng trăm nghìn năm qua, tộc Cổ luôn tìm kiếm bà ta." Duang nhìn hau háu về phía thần rắn hai đầu đang thoi thóp hơi tàn. "Suchin chưa bao giờ chết. Bộ da và linh hồn của bà ta vẫn bám chặt lấy cơ thể người đầu tiên tiếp xúc với sách Cổ Thuật, học được bí mật lớn nhất của Cổ thuật là trường sinh! Đây chỉ là hóa thân của bà ta, cơ thế thực sự chắc chắn vẫn đang ẩn tàng ở một nơi nào đó trong làng Rắn này!"

"Còn cậu, chẳng qua chỉ là quân cờ của ta thôi. Chứng bệnh vẩy rắn mà cậu mắc phải cũng là do ta gieo cổ. Ta thấy Chalerm tuy không thông minh nhưng lại luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Khi cậu hôn mê trong bệnh viện, ta đã dùng cổ lá che để bịt kín con ngươi đỏ của cậu nhưng Chalerm vẫn nhìn thấy được. Người mang con ngươi đỏ là hy vọng của bộ tộc Người Quỷ, vì thế, không có lý do gì mà Chalerm không cứu cậu. Thế là Chalerm đã dẫn cậu trở về làng Rắn, thần rắn hai đầu đã dùng cổ đan trong cơ thể để cứu cậu, tổn thất nguyên khí nghiêm trọng. Nếu không phải bởi thế, ta cũng chẳng thể nào đấu lại nổi con quái vật này."

Chân tướng đã phơi bày.

Hóa ra tôi chỉ là một quân cờ. Tất cả những sự việc xảy ra trong khoảng thời gian tôi đến Thái Lan hoàn toàn không phải là ngẫu nhiên như tôi vẫn tưởng.

Chính vì đôi mắt chết tiệt của tôi mà thằng bạn thân nhất đã phản bội tôi, Mengrai và Duang điềm nhiên lợi dụng tôi, Chalerm vì cứu tôi đã để lộ ra vị trí của làng Rắn, thần rắn hai đầu vì muốn cứu tôi thoát khỏi lưỡi hái tử thần nên đã rước họa vào thân...

Trong lũng núi vang vọng tiếng gió hú thảm thiết mang theo mùi rắn tanh tưởi. Trong lòng trống rỗng như hang núi, tôi vô thức nhìn sang Nguyệt Bính.

Nó chấm ngón tay vào chỗ máu mũi giàn giụa sau cú đấm của tôi, vạch vẽ loằng ngoằng dưới đất: "Đánh tao tiếp đi, đẩy tao lại gần Duang. Tao biết tao sai rồi, háy tin tao lần này!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1: Thái Lan Chương 1 Q.1: Thái Lan Chương 2 Q.1: Thái Lan Chương 3 Q.1: Thái Lan Chương 4 Q.1: Thái Lan Chương 5 Q.1: Thái Lan Chương 6 Q.1: Thái Lan Chương 7 Q.1: Thái Lan Chương 8 Q.1: Thái Lan Chương 9 Q.1: Thái Lan Chương 10 Q.1: Thái Lan Chương 11 Q.1: Thái Lan Chương 12 Q.1: Thái Lan Chương 13 Q.1: Thái Lan Chương 14 Q.1: Thái Lan Chương 15 Q.1: Thái Lan Chương 16 Q.1: Thái Lan Chương 17 Q.1: Thái Lan Chương 18 Q.1: Thái Lan Chương 19 Q.1: Thái Lan Chương 20 Q.1: Thái Lan Chương 21 Q.1: Thái Lan Chương 22 Q.1: Thái Lan Chương 23 Q.1: Thái Lan Chương 24 Q.1: Thái Lan Chương 25 Q.1: Thái Lan Chương 26 Q.1: Thái Lan Chương 27 Q.1: Thái Lan Chương 28 Q.1: Thái Lan Chương 29 Q.1: Thái Lan Chương 30 Q.1: Thái Lan Chương 31 Q.1: Thái Lan Chương 32 Q.1: Thái Lan Chương 33 Q.1: Thái Lan Chương 34 Q.1: Thái Lan Chương 35 Q.1: Thái Lan Chương 36 Q.1: Thái Lan Chương 37 Q.1: Thái Lan Chương 38 Q.1: Thái Lan Chương 39 Q.1: Thái Lan Chương 40 Q.1: Thái Lan Chương 41 Q.1: Thái Lan Chương 42 Q.1: Thái Lan Chương 43 Q.1: Thái Lan Chương 44 Q.1: Thái Lan Chương 45 Q.1: Thái Lan Chương 46 Q.1: Thái Lan Chương 47 Q.1: Thái Lan Chương 48 Q.1: Thái Lan Chương 49 Q.1: Thái Lan Chương 50 Q.1: Thái Lan Chương 51 Q.1: Thái Lan Chương 52 Q.1: Thái Lan Chương 53 Q.1: Thái Lan Chương 54 Q.1: Thái Lan Chương 55 Q.1: Thái Lan Chương 56 Q.1: Thái Lan Chương 57 Q.1: Thái Lan Chương 58 Q.1: Thái Lan Chương 59 Q.1: Thái Lan Chương 60 Q.1: Thái Lan Chương 61 Q.1: Thái Lan Chương 62 Q.1: Thái Lan Chương 63 Q.1: Thái Lan Chương 64 Q.1: Thái Lan Chương 65 Q.1: Thái Lan Chương 66 Q.1: Thái Lan Chương 67 Q.1: Thái Lan Chương 68 Q.1: Thái Lan Chương 69 Q.1: Thái Lan Chương 70 Q.1: Thái Lan Chương 71 Q.1: Thái Lan Chương 72 Q.1: Thái Lan Chương 73 Q.1: Thái Lan Chương 74 Q.1: Thái Lan Chương 75 Q.1: Thái Lan Chương 76 Q.1: Thái Lan Chương 77 Q.1: Thái Lan Chương 78 Q.1: Thái Lan Chương 79 Q.1: Thái Lan Chương 80 Q.1: Thái Lan Chương 81 Q.1: Thái Lan Chương 82 Q.1: Thái Lan Chương 83 Q.1: Thái Lan Chương 84 Q.1: Thái Lan Chương 85 Q.1: Thái Lan Chương 86 Q.1: Thái Lan Chương 87 Q.1: Thái Lan Chương 88 Q.1: Thái Lan Chương 89 Q.1: Thái Lan Chương 90 Q.1: Thái Lan Chương 91 Q.1: Thái Lan Chương 92 Q.1: Thái Lan Chương 93 Q.1: Thái Lan Chương 94 Q.1: Thái Lan Chương 95 Q.1: Thái Lan Chương 96 Q.1: Thái Lan Chương 97 Q.1: Thái Lan Chương 98 Q.1: Thái Lan Chương 99 Q.1: Thái Lan Chương 100 Q.1: Thái Lan Chương 101 Q.1: Thái Lan Chương 102 Q.1: Thái Lan Chương 103 Q.1: Thái Lan Chương 104 Q.1: Thái Lan Chương 105 Q.1: Thái Lan Chương 106 Q.1: Thái Lan Chương 107 Q.1: Thái Lan Chương 108 Q.1: Thái Lan Chương 109 Q.1: Thái Lan Chương 110 Q.1: Thái Lan Chương 111
Tiến »