Những Kẻ Có Lòng

Lượt đọc: 3285 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- VII -

THAO đến nhà Ngọc trong một buổi chiều chủ nhật. Ngọc chạy ra ôm chầm lấy chàng toan hôn thì chàng sẽ giơ tay ngăn.

– Ô hay…

– Xin em can đảm, thương anh mà can  đảm. . . những việc quan trọng đã xẩy ra trong. . . đời chúng ta. Anh cần phải thú thật với em nhiều điều.

Ngọc run lên như cái dẽ. Thao sợ hãi vội nắm lấy tay nàng :

– Đáng lẽ thì anh chỉ viết thư cho em thôi, nhưng biết em là người có một tâm hồn.. . có thể hiểu và tha thứ cho anh…

Ngọc khắc khoải ngắt lời :

– Nhưng việc không quan hệ lắm đấy chứ?

Thao thấy nàng đau đớn quá, phải buộc lòng nói xuôi :

– Không, nhưng xin em hãy cứ nghe anh.

Và chàng đã hối tại làm sao không viết thư mà lại đến như thế này. Chàng lo và đau trước cái đau của Ngọc, chàng không có can đảm nói thật.

Sau khi hai người đã vào buồng giấy của Ngọc, Thao trấn tĩnh, chàng tập trung nghị lực, chàng nắm thành ghế cho có đủ can đảm.

– Em đừng nên rối loạn vội. Em hãy bình tĩnh mà suy xét sau khi nghe anh kể. Khi anh kể xong rồi thì tùy em định đoạt. Em đã có một lần biết tin ở anh, thì anh cũng có thể tin ở em. Anh hoàn toàn để việc này.. giao phó việc này cho lòng em, rồi lòng em chênh về bên nào thì anh xin theo bên ấy. Anh chỉ xin em cố vút cao lên một chút, đừng để vướng vào thường tình của thế nhân mà thôi. Và anh rất mong em đã đẹp đẽ thì lần này đây, em sẽ có dịp để mà cao rộng, to lớn.

***

Sau khi nói hết tình đầu tuyệt vỹ mọi việc cho Ngọc nghe xong rồi, Thao kết luận :

– Em thử đem so sánh đời em với đời cô ta, thật là em có đủ các điều kiện để mà sung sướng, cô ta thì thiếu tất cả. Em hơn cô ta thật là đủ mọi thứ: địa vị, sắc đẹp, tiền tài, học thức, tính tình, nhà cửa. Thật một người như em thì phải nói rằng trời chiều đãi đủ mọi cái, trời ban cho không thiếu một thứ gì. Cô ta thì thiếu tất cả, không có tất cả, chỉ có độc một cái lòng của anh thương. Nay nếu em muốn cho anh không thương cô ấy nữa thì tùy em. Anh xin theo, nhưng xin em hiểu cho hết cái nghĩa có thể dụng của chữ ấy, xin em đi đến hết những bờ bến cao rộng và xa vút của chữ ấy. Anh đem tất cả đời anh và đời cô ta đặt vào trong lòng bàn tay em, và để cho em toàn quyền định đoạt. Em định đoạt thế nào, anh xin nhắm mắt vâng theo. Anh chỉ xin nói anh tin ở em như chúng sinh tin ở đức Phật, như con chiên tin ở Jesus Christ.

Ngọc ngồi lặng lẽ nghe Thao kể, không nói một câu, cũng không làm một cứ chỉ ngoài những cái chớp mắt của nàng. Lúc ấy nhìn nàng, ta có cái cảm tưởng như nhìn thấy một cái gì cao cả đang nghe người ta thú tội. Đến khi Thao nói dứt, nàng thở dài một cái, rồi cúi đầu ngẫm nghĩ. Nhưng nàng chỉ ngẫm nghĩ trong một phút, rồi nàng ngửng đầu dậy nhìn thẳng vào Thao :

– Em biết rằng không bao giờ anh nói dối, nhưng trước khi trả lời em thì xin anh dò xét lòng anh cho kỹ, chứ không thì…để lỡ làng cho nhau nhiều lắm đấy.

Nói đến đấy, nàng muốn khóc, nhưng nàng lại cố nén. Nàng ho khan một tiếng để đuổi cái cảm động nó đến chẹn lấy họng :

– Bây giờ em hỏi anh nhé : anh có yêu cô ta không ?

– Điều đó thì … thật tình anh không biết rõ cho lắm.

Mặt Ngọc đang xanh ngắt, bỗng phớt một chút hồng :

– Thế em lại hỏi anh nhé : anh có yêu em không ?

Thao không trả lời thẳng ngay câu hỏi ấy:

– Điều đó thì có, anh yêu em lắm, nhưng anh thấy tấm lòng anh thương cô ta mạnh hơn tấm lòng anh yêu em. Chứng cớ là anh đến đây…

Trong người Ngọc bỗng như có một cái gì đổ sụp xuống, nhưng nàng cố cắn răng để khỏi khóc to lên. Nàng nắm chặt thành ghế, rồi tập trung hết nghị lực đứng dậy, rồi dơ tay ra phía cửa :

– Nếu thế thì thôi… chúng ta… anh có quyền đi theo cái đà lòng của anh, mà em không có quyền trách anh. Chúng ta là…những người không thể làm những điều trái với lòng mình.

.

Đánh máy: Lê Thy - Bản scan gacilla.bnf.fr
Nguồn: NXB ĐỜI MỚI 1944 -Hà nội - https://baovecovang2012.wordpress.com/
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Tiến »