CẢ nhà vừa ngồi vào bàn ăn thì cửa sau bị đẩy cái rầm, rồi bà Ký khóc sướt mướt chạy vội vào :
– Ông Tham, ông Tham, ông có làm thế nào giúp tôi với, cháu nó bị bắt rồi.
Thao bật dậy như lò xo hỏi dồn:
– Ai ? ai? ai?
– Con cái Diễm. Nó đi từ tối hôm qua không về, tôi cứ tưởng nó đi đâu, ai ngờ… khổ tôi chưa, ông có làm cách nào cứu cháu không?’
Bấy giờ Thao mấy hoàn hồn. Chàng vội vã kéo tay bà Ký vào trong sân.
– Đầu đuôi thế nào ? Bà nói tôi biết thì tôi mới liệu được chứ.
– Có người vừa bảo với tôi rằng cháu bị bắt vào nhà lục xì, ông có làm thế nào thương cháu mà cứu cháu ra không. Ở trong ấy đêm nay nữa thì cháu chết mất. Và… nhỡ một cái họ không tha, họ bắt vào nhà chứa thì làm thế nào. Lạy ông, ông đi ngay hộ cho.
Thao không muốn đi một tí nào, lẽ thứ nhất vì chàng đang có khách, lẽ thứ hai vì chàng không muốn dây vào những việc nhơ nhuốc ấy. Chàng đã toan từ chối thì Lê chạy đến nắm áo chàng:
– Thôi ông thương tôi, ông cứu chị tôi với. Chị Trà tôi bảo ở trong ấy khổ lắm. Thôi ông thương lấy tôi là hết.
Trông thấy Lê, Thao lòng bất nhẫn :
– Nhưng bây giờ tối rồi, biết làm thế nào, có gì cũng phải để sáng mai chứ.
Lê lại khẩn khoản :
– Xin ông cứ đi xem đầu đuôi hộ cho, ông quen biết nhiều, chắc có thế nào ông nói một câu thì người ta cũng nể, chị tôi cũng không đến nỗi khổ sở cho lắm. Thôi xin ông thương tôi.
Vừa nói Lê chắp tay toan vái, Thao vội vàng nắm lấy tay Lê không cho nàng lạy :
– Thôi thế để tôi đi ngay cho, rồi sự tình thế nào tôi sẽ liệu — Bếp mở cửa đẩy xe ra !.
Chàng chạy vội vào trong nhà :
– Thưa bác và thưa thầy, con có một người nhờ con một việc cần quá không thể trì hoãn được. Mời thầy với bác cứ xơi com trước rồi con về ngay.
Quay sang Ngọc :
– Chị ở nhà thay tôi nhé. Hễ có ai đến đánh tổ tôm, chị nói dùm cho các ông ấy biết đầu đuôi, rồi chị cứ mời các ông ấy đánh với bác đi nhé, tôi về ngay đấy thôi. Chị tiếp bác hộ tôi nhé.
– Thôi thế để chúng tôi chờ cơm anh. Anh đi chắc cũng không lâu.
Thao vội xua tay :
– Ấy chết chết, không được, nguội hết tất cả đồ ăn. Đâu có thể thế được. Lạy bác, bác cứ xơi cơm trước với thầy con đi. Con thế này thật mang tội với bác, nhưng người ta có việc cần quá nhờ con, con không nhẫn tâm từ chối được.
Thao đi mãi tới chín giờ mới về. Thoáng nhòm qua cửa sổ thấy bàn tổ tôm đã thành mà Ngọc thì đang đứng thẫn thờ chờ mình, nhưng vì nghĩ đến chỗ khắc khoải của Lê, chàng không vào ngay. Chàng sang nhà bà Ký trước.
Lê níu ngay lấy :
– Thế nào ông, liệu có sao không ông?
– Không sao, không sao, chắc là không sao. Cô cứ yên tâm, tôi đã hỏi rõ ràng rồi, tôi đã vào thăm cô Diễm rồi, tôi đã nói với tất cả người ta rồi, không sao đâu. Đáng nhẽ. . . tiếc quá tôi không gặp anh đốc Minh để hỏi rõ ràng. Nếu cô ấy không có bệnh thì sáng mai tôi đến nhận thì thế nào cũng được tha ra ngay. Nhưng tôi nghe người trong ấy họ nói hình như có bệnh thì…
Thấy nét mặt Lê hoảng lên vì lo sợ, Thao lại nói chữa :
– Nhưng cũng chưa chắc, người trong ấy họ nói mập mờ lắm, để mai thì mới biết rõ được. Tôi hỏi cô Diễm thì cô ấy bảo không, mà trong ấy thì họ lại bảo có, chẳng biết thế nào mà tin được. Nhưng thôi bà và cô cứ yên tâm, dù có thế nào ra chăng nữa, có tôi lo giúp thì cũng chẳng hề gì.
Lê nức nở khóc :
– Nhưng nếu có…. gì, thì liệu mai ông có xin được cho chị tôi ra không ? Ở trong ấy thì chết chứ sống thế nào được.
– Điều đó thì tôi không dám chắc cho lắm. Vì phép nhà nước có bệnh thì phải chữa cho khỏi thì mới được ra. Nhưng thôi cô đừng khóc nữa, để mai tôi cố hết sức xem sao. Kìa cô nín đi, khóc có ích gì đâu, vả nếu có bệnh thì ở trong ấy chữa cho khỏi càng tốt chứ sao.
Bà Ký cũng nức nở :
– Thế ông thử xin hộ về nhà chữa có được không ?
Từ lúc Thao về, Ngọc nghe thay tiếng ồn ào ở sân cũng đã chạy ra đứng ở sau chàng, nhưng vì chàng mải nói chuyện nên không biết. Nay trông thấy Lê nhìn chằm chằm về phía sau mình, chàng mới quay lại.
Thốt nhiên, chàng thấy líu lưỡi. Một cảm giác khó chịu bỗng từ đâu đến. Chàng ấp úng mãi mới hỏi được :
– Tôi để chị và bác chờ lâu lắm phải không? Bác có giận tôi không? Chị có giận tôi không?
– Tại làm sao lại giận anh, giận anh về nỗi gì mấy được chứ? Anh rõ là cứ hay lôi thôi. Tôi đã mời các ông ấy đánh tổ tôm rồi, anh đừng lo gì cả. Thôi anh liệu bảo bà vói cô cho xong đi, rồi còn đi ăn cơm chứ không đói .
*
Thao toan vào chỗ đánh tổ tôm để xin lỗi mọi người, thì Ngọc kéo áo trở lại :
– Thôi, anh hãy đi ăn cơm đi không đói. Bây giờ các cụ đang mê bài không ai để ý gì đâu. Bây giờ vào các cụ hỏi lôi thôi thì bao giờ mới lại được ăn. Tôi đã bảo Bếp nó hâm các đồ ăn chờ anh rồi đấy.
Rồi nhìn Thao bằng một cái nhìn luyến ái :
– Lúc nẫy, tôi cũng mới chỉ uống rượu chưa ăn cơm còn chờ anh đấy.
Thao sửng sốt :
– Kìa, thế tại sao chị không ăn trước đi ?
Không được trả lời, cái nhìn luyến ái bỗng đỗi ra cái nhìn trách móc, nhưng trách móc một cách rất êm ái :
– Nhưng ăn không có anh, tôi ăn không thấy ngon, anh bảo sao?
Bấy giờ Thao mời thấy bồi hồi cảm động, chàng nhìn Ngọc bằng một cái nhìn dài :
– Chị… sao chị… chị tốt với tôi quá. Tôi biết lấy gì để đáp lại tấm lòng chị thương tôi.
– Sao anh.. cứ nói khách tính thế. Thầy chúng ta là bạn với nhau từ thuở bé, mà chúng ta cũng lại là bạn với nhau từ thuở bé. Lẽ tự nhiên là… như thế.
Vừa nói Ngọc vừa mở nút rượu rót ra cốc :
– Anh uống một chút đi, hình như anh rét thì phải. Lúc nãy ở sân tôi nhìn thấy mặt anh tái đi, chắc anh mở xe nhanh lắm thì phải? À đầu đuôi thế nào? Những cô ấy… là thế nào mà anh lại sốt sắng với họ như thế? Anh lại đi nhận hộ họ nữa. Anh sợ phiền lụy lắm kia mà?
Biết rằng không thể dấu được nữa, Thao đành nói thực :
– Tại tôi thấy thế, tôi thương, chứ chẳng tại làm sao cả.
Nét mặt Ngọc hơi đổi khác :
– Lúc anh đi rồi, nghe Bếp kể chuyện tôi mới biết các cô trong đó hư hỏng quá. Bác nghe thấy thế, rất không bằng lòng anh về chỗ sao lại cho những con người như thế ở trong nhà, và lại còn thân với họ.
Rồi nàng chép miệng nhìn Thao bằng một con mắt đầy đau đớn và trách móc :
– Thì ra anh chỉ đi thương những người ở đâu đâu, mà không để tâm thương những người thương anh, và thường ngày….tốt với anh. Quả tình là bây giờ tôi không thể hiểu anh được nữa đấy.
Ngọc nói xong, phịu mặt xuống muốn khóc.
Thao bâng khuâng nhìn nàng rồi nói một cách bâng khuâng :
– Chính tôi nhiều khi tôi cũng không thể hiểu được tôi rồi đấy. Thôi, nếu tôi có lầm lỗi điều gì cũng xin chị tha thứ cho tôi. Chính tôi nhiều khi tôi thấy tôi lạ lùng làm sao, tôi có nhỡ mà phạm tội với chị hay với bác, thì cũng là vô tình đấy thôi. Chứ tôi không biết quý chị và quý bác là những người rất tốt đối với tôi, thì tôi là giống quái vật rồi còn gì.
Và với con mắt đầy một vẻ buồn, cái thứ buồn vẩn vơ, mà chính Thao cũng không biết nó phát sinh ở đâu, tại sao, thế nào :
– Dù thế nào, thì tôi cũng không phải là quái vật đâu chị ạ.
Ngọc gắp đồ ăn vào bát cho Thao :
– Không, tôi biết anh có nhiều chỗ cao rộng và đẹp đẽ lắm. Có lẽ vì chúng tôi nông nổi không hiểu thấu cái chỗ cao rộng và đẹp đẽ ấy, nên nhiều khi chúng tôi mới lấy cái lòng nhỏ nhen mà trách anh. Nhưng trách rồi thì tự biết là mình không phải ngay. Nhưng thôi anh cũng nên tha thứ cho tôi … Lòng con người ta có nhiều chỗ rung động, mà mình không tài nào tự chủ được. Rồi thì gặp việc… nó cứ rung lên tôi biết làm thế nào đuợc.
Thao chưa kịp trả lời thì Ngọc đã thở dài, nói một câu nó chẳng ăn nhập vào đâu với đâu cả :
– Thi ra xong, có lẽ tôi sẽ sang Pháp du học. Ở bên này, tôi thấy buồn lắm.
Thao ngừng đũa nhìn nàng thì thấy mặt nàng ràn rụa những nước mắt. Chàng vội vàng buông đũa :
– Ngọc, em Ngọc! Ô hay…
Ngọc òa khóc :
– Em khổ, em khổ lắm !
Thao vội vàng đứng dậy lại bên nàng, sẽ lấy tay ép đầu nàng vào người mình, rồi lấy tay xoa xoa má :
– Thôi em nín đi, anh hiểu rồi. Anh sẽ xin bằng lòng cái điều mà thầy me chúng ta bằng lòng.
Nói xong, chàng cúi xuống đặt một cái hôn trên mái tóc Ngọc. Nhưng vừa hôn Ngọc, chàng vừa nghĩ đến một mái tóc khác chẳng có ai che chở, nâng niu. Lại còn bị số mệnh chẳng may du vào một tình thế, chóng chầy, nó bắt buộc… sẽ phải trụy lạc. Rồi chàng thầm nhủ với mình : « một người như Ngọc mà còn kêu khổ thì không biết một người như Lê phải khổ đến đâu ? Càng khổ vì nàng cũng có lòng như Ngọc. »
Dưới cái hôn ấy, Ngọc sướng rộn lên vì sung sướng, nhưng nàng vẫn thút thít khóc.
Thao sẽ nàng đầu nàng dậy :
– Thôi nín đi, anh chùi nước mắt đền em rồi …
Ngọc rúc đầu vào ngực Thao :
– Bây giờ, anh mới biết em yêu anh ư ?