KHI Thao vừa về đến cửa nhà thì thấy cả nhà trong nhà ngoài đèn bật sáng trưng. Một linh khiếu báo cho chàng biết có tai nạn gì vừa xảy ra.
Chàng hấp tấp đập cửa thình thình, bác Bếp hớt hơ hớt hải chạy ra, nói không kịp thở:
– Cô Lê tự tử tối hôm qua rồi ! Bây giờ chưa biết sống chết thế nào cậu ạ.
– Cô ấy đâu ? liệu có sống được không ?
Miệng nói, chân chàng chạy vào, bác Bếp liền kéo áo chàng lại :
– Cô ấy không ở trong ấy, cô ấy ở nhà thương cơ mà !
– Nhà thương nào, ông mở cổng to để tôi đánh xe đi thăm cô ấy.
– Con thấy cậu quý cô ấy, nên con bảo bà Ký xe cô ấy lại nhà thương ông đốc Hiếu là bạn của cậu.
Xe ra tới đường, Thao dận hết ga.
Hãm lại trước cửa nhà thương, chàng nhẩy từ ba bước vào. Người khán hộ đứng ở cửa, toan giữ chàng lại thì chàng đẩy y ra:
– Ông Hiếu đâu, cô Lê tự tử nằm ở buồng nào ?
Hiếu đang ở phía trong nghe có tiếng ồn ào chạy ra. Thao cũng chẳng kịp bắt tay; hỏi thốc ngay :
– Thế nào cô Lê, cô Lê có sống không ? Có làm sao không ?
Hiếu nhận ra Thao :
– Không việc gì. May biết ngay, thuốc phiện dấm thanh chưa ngấm mấy. Bây giờ tỉnh rồi, chỉ còn mệt thôi.
Thao đứng dừng lại để thở dốc, rồi nắm chặt tay bạn:
– Ồ thế thì may, may lắm ! Thế bây giờ tôi có thể thăm cô ta được không ?
– Sao không được ? Nhưng anh với cô ta là thế nào ?
– Chả là thế nào cả.
– Thế tại làm sao anh lại rối rít lên như thế ?
Thao nhìn bạn một cách nghiêm khắc :
– Đời một người không là một thứ đáng để cho ta rối rít lên hay sao ?
Rồi thấy nét mặt tiu nghỉu của bạn :
– Tôi thương cô ta, thế thôi.
– Ừ có thế chứ. Lúc cô ta tỉnh dậy thấy mình được cứu sống, cô ta lăn khóc để đòi chết, cô ta định cắn lưỡi để tự tử lần nữa. Ai khuyên can thế nào cũng không được. Bây giờ, cô ấy cũng vẫn còn khóc ở trên gác ấy. Bao nhiêu người nhà đang giữ. Tôi cũng không biết làm thế nào được cả.
Thao vùng chạy như bay lên gác.
Mở cửa vào đến buồng thấy Lê đang kêu khóc vật vã, và mọi người đang cố khuyên giải, Thao dơ tay tiến lại :
– Em Lê ! Em Lê !
Lê nhận được ra chàng, lại òa khóc to hơn trước. Thao ẩy bà Ký và Trà ra, lùa tay ngang lưng, rồi cúi xuống gần mặt Lê :
– Sao em lại dại dột thế ? Em không nghĩ đến anh à ?
Lê giấu mặt vào cánh tay chàng :
– Sống nhục, sống nhã, em không muốn sống nữa. Thà chết đi còn hơn ! Anh có thương em thì anh bảo người ta để yên cho em chết!
– Nói nhảm nào !
– Không, em nói thật đấy. Người ta cấm em được một lần này, chứ cấm em được mãi à? Sống đau đớn ê chề như thế thì sống để làm gì ?
Thao sẽ kéo đầu Lê cho nhìn mình rồi đặt một cái hôn vào trán nàng :
– Thế em không thương anh hay sao mà lại muốn chết ?
Lê mồm mếu xệch :
– Có, nhưng nhục nhã…
Thao đặt tay lên ngực nàng :
– Không có nhưng gì cả. Anh cấm em không được chết. Phải sống để thương anh.. Nín ngay đi, không anh giận đấy, anh giận thật đấy.
– Thưa anh, em xin nín rồi ạ, u hu, u hu.
– Kìa vẫn còn khóc đấy, đã nín đâu.
Chàng lại cúi xuống hôn lên đôi mắt Lê :
– À thế ra em không sợ anh giận à ?
– Thưa anh, có ạ.
– Thì anh bảo phải nghe, nằm im ngủ đi. Ngủ được một giấc thì rồi mới khỏe được.
Thao nói xong đứng dậy giang tay xua mọi người ra :
– Thôi ra cả, để yên cho cô ấy ngủ. Tôi cam đoan là cô ấy không tự tử nữa đâu.
Thao đóng cửa, rồi quay vào, nắm tay Lê :
– Bây giờ em thấy trong người thế nào ?
– Em chỉ thấy cồn cào ở bụng và mệt lắm thôi.
Thao đặt những cái hôn nhẹ lên bàn tay Lê:
– Thôi thế thì không sao rồi. Cứ ngủ được một giấc là khỏi hết. Thôi anh ra để yên cho em ngủ nhé?
Lê nắm chặt lấy tay Thao giữ lại:
– Không không, em không muốn ngủ, em chỉ hơi mệt thôi. Anh ở đây với em cơ, không em khổ lắm!
Vừa nói, Lê vừa nhích đầu về phía Thao như cầu xin che chở, đùm bọc cho mình.
Lần này, Thao cúi hẳn xuống, áp má mình vào má nàng :
– Thế em không chết nữa chứ ?
Lê dơ tay quàng lấy cổ chàng, rồi ép mặt chàng cho thật sát với mặt mình :
– Thưa anh, bây giờ anh bảo gì cm cũng xin nghe.
– Anh bảo em phải sống cho anh, để thương anh.
– Bao giờ em chả thương anh.
– Thế sao em lại tự tử ?
Lê ngập ngừng một khắc :
– Tại em không muốn bị nhục, tại em tưởng anh không thương em.
Thao bẻ đầu Lê cho nhìn thẳng vào mặt mình :
– Thế bây giờ em đã tin rằng anh thương em chưa ?
Lê như nói trong một hoi thở của lòng :
– Em tin rồi.
– Thế bây giờ em hôn anh đi.
Lê giơ hai tay ghì chặt lấy đầu Thao trong cổ mình, chứ không hôn.
– Thôi thế bây giờ em cứ nằm ở đây tĩnh dưỡng cho thật khỏe, mọi việc ở nhà anh sẽ thu xếp cho êm đẹp cả.
– Thôi xin anh… thương lấy em.
– Bao giờ anh chả thương em, cứ nói trẻ con mãi. Để hôm này nghỉ, anh sẽ lên nói với thầy mẹ anh. Mẹ anh cũng thương em lắm. Chắc là mẹ anh sẽ sung sướng… mà bằng lòng cho chúng ta… lấy nhau.
Đương hớn hở, Lê bỗng thừ mặt ra, Thao nhận thấy ngay :
– Kìa, em làm sao thế ?
– Em chỉ sợ thầy mẹ anh….
– Ồ, không sợ gì cả.Một khi anh đã thương em thì thầy mẹ anh cũng phải thương em.
– Em hiểu rồi, nhưng…
Thao đặt tay vào cầm nàng sẽ lắc, rồi nhìn thẳng vào mắt nàng :
– Nhưng làm sao nữa ?
Lê vội vàng quay đi, úp mặt lên cánh tay :
– Nhưng em muốn rằng… anh lấy em vì … yêu em cơ, chứ không phải chỉ vì thương em thôi.
Thao ngập ngừng một tíc tắc, nhưng chỉ một tíc tắc thôi. Đã thương người thì thương cho trót. Chàng tự nhủ : mình phải cứu đến triệt để một cuộc đời, và chàng thấy mình có bổn phận phải làm cho một kiếp người được sung sướng, cực kỳ sung sướng.
Chàng bắt Lê quay mặt về phía mình, rồi hôn một cái hôn thật dài lên làn môi còn thoang thoảng mùi thuốc phiện dấm thanh.
– Bây giờ em đã tin rằng anh yêu em chưa?