Đêm đã khuya, sau bữa cơm no rượu say, cả gia đình già trẻ đang tận hưởng khoảnh khắc thanh nhàn. Mọi người ai nấy đều lấy ra Vạn Giới Thông Thức phù, người thì dùng hình chiếu, kẻ thì dùng đôi mắt thị giác, hoặc tụ tập lại, hoặc lén lút mở một buổi phát sóng trực tiếp.
Địa điểm phát sóng được thiết lập trong rừng trúc vạn dặm, một màu xanh biếc tươi mát hiện ra trước mắt. Trước một gốc trúc khổng lồ mười người ôm không xuể, người ta đặt một chiếc án kỷ. Ngồi đối diện nhau là hai nữ sĩ. Một vị mặc cổ bào đỏ đen giao nhau thanh lịch hào phóng, đối diện vô số ánh mắt từ hư không vọng đến, thản nhiên mỉm cười nói:
“Hoan nghênh các vị đến với [Vạn Giới Hữu Ước]. Tôi là Khương Du, người bạn của các bạn. Lần này, chúng tôi may mắn mời được đương kim Thái Thượng trưởng lão của Tẩy Kiếm Các, Tiên Tôn của Bạch Hồng Cung, một đời Kiếm Thần, Giang Chỉ Vi Giang tiên tử. Nàng sẽ trò chuyện với chúng ta về võ đạo và tu hành tâm linh, kể lại những chuyện của một kỷ trước mà chúng ta không thể nào hình dung.”
Giang Chỉ Vi vẫn mặc bộ quần áo màu vàng nhạt, mày rậm mắt to, vẻ đẹp rực rỡ chiếu rọi, lặng lẽ quỳ ngồi, khẽ gật đầu. Dường như thời gian dài đằng đẵng chưa từng để lại dấu vết nào trên người và trong tâm hồn nàng.
Người chủ trì của [Vạn Giới Hữu Ước], Khương Du, nhân cơ hội hít sâu một hơi, kiềm chế sự kích động và lo lắng trong lòng. Đây là vị Tạo Hóa cảnh đại thần thông đầu tiên nhận lời phỏng vấn trực tiếp. Tất cả tu vi của thành viên tổ chương trình cộng lại cũng không bằng một sợi tóc của đối phương. Nghe nói, những chuyện trước một kỷ ở Bỉ Ngạn đều không thể hình dung được, vậy mà bản thân mình thậm chí còn không có cơ hội đến gần Giang tiên tử. Một người ở trên trời, một kẻ dưới đất, người thường sao có thể sánh vai cùng thần tiên?
May mắn là Cù Cửu Nương, bà chủ của mình, là một người phụ nữ bản lĩnh, giao du rộng rãi, kiến thức uyên bác, không chỉ có thể kiếm được những vật phẩm kéo dài tuổi thọ hiếm thấy trong vạn giới, mà còn có thể mời được một vị đại thần thông gần chạm tới đỉnh phong của Kiếm đạol
Đối mặt với nhân vật như vậy, sự khác biệt giữa tiên và phàm khó mà diễn tả hết bằng lời, chỉ có thể quỳ bái!
Cũng chính vì thế, chỉ cần nhìn vào phản hồi trước đó, người ta có thể đoán trước được sự nhiệt liệt của buổi phát sóng hôm nay, chương trình nhất định sẽ đạt một tầm cao mới!
Hơi bình tĩnh lại, Khương Du mỉm cười nhìn Giang Chỉ Vi:
“Theo dự kiến ban đầu, chúng tôi sẽ tổ chức một nghi thức long trọng để nghênh đón Giang tiên tử giáng lâm, xứng với thân phận của một vị đại thần thông. Nhưng tiên tử sống giản dị, gần gũi, nên cứ thoải mái đến, thoải mái lựa chọn bắt đầu.”
Giang Chỉ Vi cười nói: “Tiên giả tiêu dao, tâm linh tự tại, không cần câu nệ lễ nghỉ phiền phức.”
Ngoài ba mươi ba tầng trời, chợt có tiếng ho nhẹ vang lên.
“Đây mới là phong thái chân tiên, khiến người say mê.” Khương Du vỗ tay tán thưởng, sau đó đổi giọng, đi vào chủ đề chính: “Giang tiên tử, kể từ khi Mạnh Thiên Tôn của Ngọc Hư Cung khai mở bản kỷ, bí tịch tu hành phần lớn đã được công khai. Các võ quán, học viện đã thay thế các môn phái truyền thống ở mức độ lớn. Chúng phân tầng, phân giai, từng bước thăng tiến, quả thực khiến cho giới tu hành có thêm nguồn nhân lực dồi dào, trở nên hưng thịnh. Người muốn tu hành không lo không có cơ hội, nhưng tổn hại đối với các môn phái cũng rất rõ ràng. Về điều này, ngài, với tư cách là Thái Thượng trưởng lão của một đại tông môn, có cái nhìn gì?”
Giang Chỉ Vi không hề suy tư, dường như đã suy nghĩ qua vấn đề này từ trước. Nàng cười rạng rỡ, nhưng không hề yếu đuối:
“Về ‘Đạo’ mà nói, vốn nên như thế. Trở về ban sơ, mọi người đều là Nguyên Thủy, minh tâm kiến tính, đều là Như Lai. Vô luận nam nữ già trẻ, yêu ma quỷ quái, về bản chất không có sự phân biệt cao thấp, quý tiện. Cơ hội bình đẳng được xem là thuận theo lẽ trời.”
“Đối với môn phái mà nói, chống lại xu thế chăng khác nào châu chấu đá xe, cuối cùng cũng bị năm tháng nghiền nát, nuốt chứng. Bắt buộc phải chủ động thay đổi để thích ứng với trạng thái và xu thế lớn này.”
“Đương nhiên, tình huống này đối với Tẩy Kiếm Các chúng ta có trăm lợi mà không một hại.”
Khương Du khó hiểu nhíu mày, giống như hàng ức sinh linh đang xem trực tiếp: “Vì sao đối với Tẩy Kiếm Các chỉ có ưu điểm mà không có nhược điểm? Đa số môn phái đều đang chuyển đổi hình thái hoặc đánh mất vinh quang trong làn sóng này.”
Giang Chỉ Vi chậm rãi nói: “Có lẽ bởi vì chúng ta là một môn phái kiếm tu tương đối thuần túy, không chấp niệm vào quy mô môn phái, luôn nghiêm khắc trong việc lựa chọn đệ tử chân truyền. Trước đây, chúng ta thu rất nhiều đệ tử bình thường, truyền thụ cho họ kiếm pháp không cốt lõi, sau đó quan sát, khảo nghiệm, ma luyện họ, từ đó tìm ra người có thể trở thành kiếm tu thực thụ. Đôi khi, phải qua vài đời đệ tử mới tìm được một người.”
“Làn sóng hiện tại ngược lại giúp chúng ta tiết kiệm quá trình này. Cô xem, chư thiên vạn giới, tất cả sinh linh muốn tu hành đều có thể đạt được bí tịch tương ứng, sau đó dựa vào sự chỉ đạo của các lão sư trong võ quán, học viện, từng chút nâng cao, phá vỡ ràng buộc, đạt được công pháp cảnh giới cao hơn. Cứ thế tuần hoàn, cho đến khi tu luyện tới trình độ mà lão sư không thể chỉ điểm thêm nữa.”
“Trong quá trình này, mỗi lão sư phải đối mặt với rất nhiều đệ tử, sẽ không thể ti mủ chỉ bảo và giám sát như sư đồ truyền thừa trong các môn phái trước đây. Mặt khác, Vạn Giới Thông Thức hưng thịnh, luyện đan, luyện phù, luyện khí đều phổ biến, có quá nhiều cám dỗ khiến các đệ tử mê mẩn, phân tâm, lựa chọn con đường khác.”
“Vì thế, những người có thể từng bước đi ra trong hoàn cảnh như vậy, vẫn chuyên chú vào Kiếm đạo đều là những tu giả có nội tâm mạnh mẽ, ý chí kiên định, đều có năng lực trở thành đệ tử chân truyền của Tẩy Kiếm Các. Chúng ta không cần phải tự mình quan sát, khảo nghiệm và ma luyện nữa.”
Khương Du như có điều suy nghĩ gật đầu: “Tiên tử nói rất có đạo lý. Mà đến cảnh giới Pháp Thân trở lên, bí tịch trở nên huyền ảo và thâm thúy, chỉ dựa vào tự thân không biết phải tốn bao nhiêu công phu mới có thể lĩnh ngộ. Bái một vị tiên nhân làm sư phụ, cùng tu hành, nhận được sự chỉ điểm tốt hơn, là lựa chọn tốt nhất. Xem ra hệ thống võ quán, học viện thích hợp hơn cho những người tu luyện dưới cảnh giới Pháp Thân. Cảnh giới càng cao, càng cần sư phụ chuyên môn.”
Hai người hàn huyên về vấn đề này một hồi, Khương Du bỗng mím môi cười nói:
“Tiên tử là Kiếm Thần danh tiếng lẫy lừng trong chư thiên vạn giới, mọi người đều rất tò mò về tình trạng cá nhân của ngài. Đến nay ngài vẫn chưa có bạn lữ, trong những năm tháng dài đằng đẵng, ngài có cảm thấy cô đơn không?”
Giang Chỉ Vi vẻ mặt vẫn như thường, thản nhiên cười nói:
“Thứ nhất, ‘Tài, lữ, pháp, địa’ trong đó ‘Lữ’ chỉ là những người có thể bảo vệ lẫn nhau, trao đổi thể ngộ đại đạo, không phải bạn lữ, người yêu theo nghĩa thế tục. Mà những người bạn như vậy, ta không hề thiếu.”
“Thứ hai, luyện kiếm tức luyện tâm, không thể dùng tình cảm phàm tục để suy đoán tiên phật. Sự cô đơn của các ngươi có lẽ là sự hưởng thụ của chúng ta. Những vướng mắc trong mắt các ngươi có lẽ chỉ là mây khói thoảng qua. Chém đứt đủ loại hư vọng trong nội tâm là công phu tu hành hằng ngày. Quan trọng hơn là, truy tìm đạo, tâm ta tự mãn, không cần mượn lực lượng bên ngoài, sao có thể cô đơn?”
“Tâm ta tự mãn, không cần mượn lực lượng bên ngoài…” Khương Du nhấm nháp những lời này của Giang Chỉ Vi, có chút không thể lý giải, nhưng lại dường như có thể cảm nhận được trái tim mạnh mẽ của đối phương.
Trầm mặc hồi lâu, nàng đột nhiên mỉm cười, tiếp lời Giang Chỉ Vi vừa nói:
“Tiên tử, ngài nói “Lữ trong “Tài, lữ, pháp, địa” ngài không thiếu, mà chúng ta cũng biết ngài và vị kia của Ngọc Hư Cung quen biết từ nhỏ, là chí giao có thể phó thác sinh tử. Vậy trong một kỷ trước, trong những gian nan hiểm trở mà hai người cùng trải qua, có hay không từng có những tình cảm khó nói, khó tả?”
Xoát một cái, khán giả đang xem trực tiếp đồng loạt ngồi thẳng dậy, nheo mắt, chờ đợi câu trả lời.
Ừm?
Ngoài ba mươi ba tầng trời, trong Ngọc Hư Cung, đôi tay ngọc đang vuốt ve con mèo da hổ ngân ban, Mạnh Kỳ, người có vòng bảo quang viên mãn sau đầu, lặng lẽ liếc nhìn.
Thời gian trôi qua, Khương Du chợt bừng tỉnh, sao mình lại hỏi ra câu hỏi đó? Một không khéo sẽ gây ra “tinh phong huyết vũ”!
May quá, may quá, mình chỉ nghĩ trong lòng, còn chưa mở miệng hỏi!
Vì thế, nàng cười rạng rỡ nói: “Tiên tử, ngài nói ‘Lữ’ trong ‘Tài, lữ, pháp, địa’ ngài không thiếu, mà chúng ta cũng biết ngài có vài người có thể phó thác sinh tử, có thể kể cho chúng tôi nghe những chuyện thú vị hoặc mạo hiểm mà hai người đã cùng trải qua không? Mọi người rất hứng thú với những chuyện của một kỷ trước mà chúng ta không thể nào hình dung.”
Khán giả người thì gật đầu, người thì dựa lưng ghế, người thì nằm trên giường.
Giang Chỉ Vi giật mình, sau đó mím môi cười:
“Được thôi.”