Tiểu Mạnh nhìn chằm chằm vào mắt Dương Tiễn, nhíu mày, nghiêm túc hỏi: "Ngươi không phải đang đùa đấy chứ?”
Mình sống bình thường hơn hai mươi năm, sao tự dưng lòi ra ông chú trùm ma túy, thằng nhóc hàng xóm lại thành trụ cột của ngành an ninh quốc gia? Chuyện này nghe chẳng khác nào chuyện cổ tích Nghìn Lẻ Một Đêm, khả năng bị người ta trêu chọc còn cao hơn nhiều!
Dương Tiễn nâng tách cà phê, nhấp một ngụm, mỉm cười nói: "Tiểu Mạnh, nếu cậu không tin, cứ gọi điện cho chú Mạnh hỏi thử xem."
Chú Mạnh? Bố mình? Mạnh Kỳ im lặng một lát, lấy điện thoại ra gọi cho bố.
"Alo, lại thiếu tiền à?" Bố Mạnh Kỳ đi thẳng vào vấn đề.
Tiểu Mạnh thoáng xấu hổ, cười gượng vài tiếng: "Bố, trong mắt bố con là loại người đó sao? Không phải cứ thiếu tiền mới gọi cho bố đâu!”
"Thì đúng là loại người đó còn gì!" Bố Mạnh Kỳ không chút do dự đáp: "Tiền tiêu vặt của bố đều bị con vét sạch rồi!"
"Ha ha, bố, con hỏi chuyện này, con có chú ruột không ạ?" Tiểu Mạnh đổi giọng.
Bố Mạnh Kỳ lập tức vừa sợ vừa nghi: "Sao... sao con biết?"
"Con gặp bác Dương hàng xóm, nghe bác ấy nhắc tới." Tiểu Mạnh thuận miệng nói.
Bác Dương chính là bố của Dương Tiễn, một ông chú trung riên ly dị, một mình nuôi Dương Tiễn khôn lớn.
"Haizz, đúng là có chuyện như vậy." Bố Mạnh Kỳ thở dài: "Thằng chú con ngày xưa ngoan ngoãn lắm, học giỏi nhất nhà, là người đầu tiên của dòng họ Mạnh nhà mình học hết cấp ba. Đáng tiếc, nó lại chơi với đám lưu manh, đắm chìm trong tửu sắc, vơ vét của cải, lừa đảo, trộm cắp, cướp bóc, không chuyện xấu nào không làm. Sau này nó lỡ tay giết bạn gái rồi bỏ trốn, nghe nói là trốn ra nước ngoài rồi. Haizz, nói chung là nó suýt nữa làm ông nội con tức chết, thôi thì coi như nhà mình không có người này đi!"
Thật sự có chú ruột... Tiểu Mạnh tin lời Dương Tiễn hơn vài phần.
Đúng lúc này, bố Mạnh Kỳ trầm giọng "Ách" một tiếng: "Mà này, dạo này quanh khu nhà mình có mấy người lạ mặt hay lảng vảng, nếu con về thì cẩn thận đấy, đừng đi đêm."
Người lạ mặt lảng vảng? Vì vụ trùm ma túy A Nan? Tiểu Mạnh tắt điện thoại, nhìn Dương Tiễn hỏi: "Rốt cuộc các anh cần tôi giúp gì?"
Dương Tiễn thả lòng người tựa vào lưng ghế sofa, một tay cầm tách cà phê, kín đáo nhìn quanh, xác nhận tình hình rồi nói: “A Nan sau khi thoát khỏi vòng vây truy quét của nhiều nước thì không phải là mất tích, mà là trốn về nước, định lợi dụng việc này để trốn tránh rồi gây dựng lại sự nghiệp. Nhưng hắn không thoát khỏi sự theo đõi của chúng tôi, đã bị bí mật bắt giữ. Chúng tôi định trước khi chuyện này vỡ lở, sẽ để cậu đóng giả A Nan, dụ bọn tội phạm trong nước từng hợp tác với hắn ra mặt, bắt một mẻ lưới."
"Việc này rất nguy hiểm cho cậu, nhưng không làm cũng rất nguy hiểm. A Nan mất tích, đám trùm ma túy dưới trướng hắn sẽ nội chiến, chém giết lẫn nhau để tìm hắn, sớm muộn gì cũng gây họa đến gia đình cậu. Chi bằng chủ động ra tay, diệt trừ tận gốc."
Đóng giả A Nan? Tham gia vào cuộc sống của trùm ma túy? Tim Tiểu Mạnh đập loạn xạ, chuyện này, trong mơ hắn hay tưởng tượng lắm, nhưng ngoài đời ai dám dây vào?
Hắn hít một hơi sâu hỏi: "Chẳng lẽ nhà nước không bảo vệ sao?"
"Cho dù cậu không giúp, việc bảo vệ và theo dõi cần thiết vẫn sẽ có, thậm chí có thể nói đã giăng thiên la địa võng rồi, chỉ là không phòng được vạn nhất thôi." Dương Tiễn vẫn giữ nụ cười ôn hòa.
"Sao không bảo A Nan làm luôn?" Tiểu Mạnh thấp thỏm hỏi thêm một câu.
"Sau khi bị bắt, A Nan không nói một lời, không ăn không ngủ, cứ như đang tu khổ hạnh của Phật giáo ấy, hoàn toàn không hợp tác." Dương Tiễn thản nhiên nói: "Còn nếu cậu giúp, sau khi thành công, cậu sẽ được một phần ba tài sản trên danh nghĩa của A Nan, sau khi hợp nhất lại thì ít nhất cũng là một tập đoàn trị giá hàng trăm tỷ."
Tiểu Mạnh lần đầu gặp chuyện này, vừa kinh hãi vừa hoảng loạn, dù Dương Tiễn hứa hẹn lợi lớn, đầu óc hắn vẫn rối bời, không thể tìm ra đáp án, không thể quyết định.
"Cái... cái này... cho tôi suy nghĩ vài ngày được không?" Hắn khẽ nói.
Dương Tiễn khẽ gật đầu: "Nếu cậu không muốn phá vỡ cuộc sống bình yên, không muốn mạo hiểm như vậy, chúng tôi cũng không ép."
Nghe vậy, Tiểu Mạnh âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy cáo từ, chuyện đắc tội chủ tịch tập đoàn Đại La lúc nãy đã bị ném ra sau đầu, ông chú trùm ma túy mới là vấn đề lớn!
Nên làm gì bây giờ? Giả vờ như không biết có qua được không? Trong lúc suy nghĩ miên man, xe buýt số 33 đến, mở cửa.
Tiểu Mạnh vừa bước một chân lên xe, bỗng nhiên giật mình, nhớ lại lời Dương Tiễn vừa nói: "Cho dù cậu không giúp, việc bảo vệ và theo dõi cần thiết vẫn sẽ có, thậm chí có thể nói đã giăng thiên la địa võng rồi..." Thiên la địa võng? Bên cạnh mình bây giờ có phải cũng có thiên la địa võng? Có người bảo vệ? Sẽ là ai? Những ai sẽ tham gia?
Ngước mắt nhìn, hắn thấy bác tài xế xe buýt, trên đầu tóc thưa thớt, để dài một bên để che bớt. Chiếc áo sơ mi trắng có nhiều vết dầu mỡ và mồ hôi, bác đang quay đầu nhìn mình.
Chẳng lẽ bác tài xe buýt là người của ngành an ninh quốc gia?
Ý nghĩ này vừa lóe lên, Tiểu Mạnh lập tức cảm thấy bác tài xe buýt có gì đó khác thường. Cánh tay bác kéo cần số vững chãi, không hề run rẩy, như những kiếm khách luyện kiếm hàng chục năm, giết người hàng chục năm. Hơn nữa, đôi mắt bác nhìn mình sâu thăm, như mặt ao đêm.
Lúc này, bác tài xe buýt quát lớn:
"Quẹt thẻ! Bỏ tiền!"
À... Tiểu Mạnh sờ trán, cười gượng lấy thẻ ra.
"Tít! Thẻ học sinh!"
Mẹ nó, nghĩ nhiều quái
Hắn đi đến gần cửa sau đứng, bám vào vòng treo, lén lút đánh giá từng hành khách trong xe.
Nếu có thiên la địa võng bảo vệ, trên xe buýt không thể không có đồng nghiệp của Dương Tiễn, không phải lái xe thì là ai?
Bà lão tóc bạc phơ, vừa rồi còn nhanh tay hơn mình, thoăn thoắt giành được chỗ ngồi cuối cùng?
Không đúng, bà ấy quá dễ gây chú ý, "thân pháp" cao minh như vậy không phù hợp với tinh thần bảo vệ bí mật!
Vậy là đôi học sinh cấp ba đang thể hiện tình cảm kia? Tiểu thuyết có câu, đi trên giang hồ, nguy hiểm nhất là người già, người xuất gia và trẻ conl
Hay là gã đeo tai nghe, coi trời bằng vung kia? Hoặc là bà mẹ ôm con, trông không giống nhân viên an ninh nhất?
Tiểu Mạnh càng nhìn càng thấy ai cũng đáng nghi, như thể họ sẵn sàng cởi bỏ lớp vỏ bọc, rút súng lục ra bất cứ lúc nào...
Người đến người đi, lên lên xuống xuống, khi Tiểu Mạnh "quan sát" đến mệt mỏi thì cuối cùng cũng đến trạm, xuống xe, rẽ vào con ngõ nhỏ. Ở đó có cửa hàng tạp hóa, cửa hàng linh kiện, siêu thị mini, quán mì nhỏ, mấy ông già đang bày cờ tướng dưới gốc cây, mấy gã đàn ông ngồi xổm ven đường hút thuốc chờ việc, và người quét dọn đường phố.
Tiểu Mạnh bước vào ngõ nhỏ, một cơn gió thổi qua, hắn bỗng nhiên cảm thấy thời gian như ngừng lại trong giây lát. Bà chủ tạp hóa tươi cười, gã đàn ông bưng bát cơm to trong cửa hàng linh kiện, đôi nam nữ tính tiền trong siêu thị mini, dường như tất cả đều dừng lại ở đó, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía mình!
Hai ông già đánh cờ, gã đàn ông ngồi hút thuốc, người quét rác, đều quay lưng hoặc nghiêng người về phía rrủnh, không nhìn thấy ánh mắt, nhưng động tác tay của họ dường như chậm đi một nhịp, quân cờ, điếu thuốc và chổi cho người ta cảm giác có thể biến thành súng lục bất cứ lúc nào.
Không lẽ ai cũng là sát thủ hoặc nhân viên an ninh đấy chứ? Tiểu Mạnh ngẩn người, bỗng nghe thấy tiếng "gâu" một tiếng. Theo tiếng nhìn lại, hắn thấy con chó đen to của Dương Tiễn, nó đang ngồi xổm ở cổng khu nhà, lè lưỡi, vẫy đuôi chờ mình.
Mà xung quanh vẫn yên bình, hòa thuận, làm gì có gì bất thường!
Khóe miệng Tiểu Mạnh run rẩy vài cái, nhìn con chó đen, lẩm bẩm:
"Cái gọi là thiên la địa võng, không lẽ chỉ có mình mày thôi đấy?"
"Gâu!” Con chó đen vui vẻ đáp lại.
............
Trong phòng trọ, Dương Tiễn và con chó đen của anh không biết đã lẻn đi đâu. Tiểu Mạnh gặp bạn cùng phòng, một người trẻ tuổi mà trước đây anh chưa từng chạm mặt.
"Chào, tôi là Mạnh Kỳ, cậu tên gì? Hay là mình làm vài ly đợi cơm tối nhé?" Tiểu Mạnh nhiệt tình chào hỏi.
Bạn cùng phòng không có biểu cảm gì, cho người ta cảm giác trầm mặc ít nói. Anh ta tự giới thiệu:
“T Chính Ngôn."