Ngọc Hư Cung, bên trong phòng gác cổng.
Đại Thanh Căn đang nghịch cái thiết bị thực tế ảo, vung vẩy cành lá múa may quay cuồng, khoái trá vô cùng. Vừa hưởng thụ, nó vừa lẩm bẩm về đồ đệ Phí Chính Đào:
"Thằng này đúng là không ra gì, năm xưa ta phải cầu cha khẩn khoản, lạy lục bà nội, mới giúp nó đột phá Ngoại Cảnh trong cái nơi tu luyện khỉ ho cò gáy, phi thăng lên Chân Thật Giới. Rồi còn dẫn nó vào Tận Thế Chi Thuyền sớm nhất, thành công vượt qua mạt kiếp, đến tân chư thiên vạn giới. Để làm gì chứ? Chẳng phải là để có bạn chơi game, có đứa làm việc bẩn, việc mệt hay sao?"
"Kết quả tên này chẳng thèm để ý sư ân, lúc nào cũng chỉ cắm đầu vào võ đạo tu luyện, dạy thế nào cũng không được, nói chẳng buồn nghe!"
"Haizz, sau này thu đồ đệ phải cẩn thận mới được!"
Đang lúc Đại Thanh Căn mải chửi rủa Phí Chính Đào trong bụng, trước mắt nó chợt lóe lên một tia ngân quang, như sấm sét rọi sáng cả không gian.
"Ha ha, hàng chuyển phát nhanh của ta cuối cùng cũng đến!" Đại Thanh Căn mặt mày hớn hở, cành lá rung rinh, hất văng hết mấy cái thiết bị thực tế ảo xuống đất, sải bước tiến tới cái khay tròn trắng bạc đang lơ lửng trong phòng gác cổng.
"Chuyển phát nhanh của Ngọc Hư Cung, giao hàng ngay đây!"
Nó vội vã cầm lấy bọc hàng cao gần nửa người trên khay tròn trắng bạc, dỡ ra từng món.
"Quý Thủy Ngũ Hành Tráo"… "Vô Căn Bách Hoa Lộ"… "Sinh Sinh Bất Diệt Vân"… Vẻ vui mừng lộ rõ trên mặt nó, vừa lẩm bẩm vừa lắp ráp. Chưa bao giờ nó thấy hưng phấn và kích động đến thế. Hơn nửa ngày sau, trước mặt nó xuất hiện một thứ giống như "bể cá" chứa đầy chất lỏng bán trong suốt, mỗi gợn sóng đều lấp lánh ngũ quang thập sắc.
“Ha ha, được rồi, được rồi!” Đại Thanh Căn vòng quanh “bể cá” đảo tới đảo lui, cành lá múa loạn, khoa tay múa chân, “Từ nay không lo Nguyên Hoàng lệ không đủ nữal”
Đây chính là bảo bối mà nó đã tỉ mỉ lựa chọn, tích cóp rất lâu mới mua được. Chỉ cần cắm mấy cái cành chặt tay đứt chân vào, chúng sẽ dựa theo đặc tính thực vật, hấp thu linh khí và thủy dịch của thiên địa, tự sinh sôi nảy nở, tự thân sinh trưởng, tự thành tuần hoàn. Một cành biến thành mười, mười cành biến thành trăm, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Như vậy nó sẽ không còn phải lo lắng chuyện thiếu Nguyên Hoàng Tệ khi mua sắm ở Vạn Giới Thương Thành nữa!
"Ha ha ha ha, ta cũng mới gần đây mới tỉnh ngộ ra. Ta vốn là thực vật thành tinh, khác với những kẻ khác, một cành cũng có thể trồng sống!"
Trước khi "Vô Căn Bách Hoa Lộ" dùng hết, số cành trồng được sẽ đủ nhiều!
Mơ màng về một tương lai tươi đẹp, Đại Thanh Căn lôi từ xó xỉnh trong phòng ra một cành còn tươi xanh mơn mởn. Nó vừa hồi tưởng lại nỗi đau lúc bị chặt, vừa tự khích lệ:
“Nhãn nhất thời đau, đổi lấy trăm năm hảo!"
Cắm cành vào "bể cá", Đại Thanh Căn ngóng trông chờ đợi, dường như mong thời gian trôi nhanh hơn. Nó hy vọng sát na kế tiếp, cành sẽ đâm chồi nảy lộc, phân hóa ra càng nhiều cành, mà mỗi một cành đều là vô số Nguyên Hoàng Tệ!
Đột nhiên, nó giật mình, thu liễm vẻ mặt vui mừng, thay bằng vẻ cung kính nịnh nọt, vội vàng hành lễ tại chỗ:
"Bẩm chưởng giáo lão gia, tiểu nhân đến ngay đây."
Người gặp việc vui tinh thần phấn chấn, Đại Thanh Căn đi lại nhẹ nhàng, xuyên qua tầng tầng cung các, tiến vào Tam Thanh Điện. Chỉ thấy sâu bên trong, giường mây lượn lờ mờ ảo, phảng phất thông đến chư thiên vạn giới khác. Chưởng giáo lão gia, đương thời chí tôn, "Nguyên Thủy" Mạnh Kỳ đang ngồi xếp bằng trên đó, thân mặc đạo bào đen, đầu đội mũ miện cổ kính. Dung nhan của ngài được vầng bảo quang viên mãn sau đầu chiếu rọi, trở nên mơ hồ không rõ.
Mà trong vầng bảo quang viên mãn kia, mọc một viên quả thực dung nạp vạn vật vạn đạo, không thể dùng ngôn ngữ miêu tả hình dạng và màu sắc. Bên cạnh bò lổm ngổm một tiểu cô nương ba bốn tuổi, đầu cột hai bím tóc sừng dê. Cô bé không ngừng vươn đôi tay mũm rrữm của trẻ con, cố gắng túm lấy quả cây kia, mặt đầy vẻ cố chấp, thinh thoảng lại nở nụ cười.
"Chưởng giáo lão gia, sao có thể để tiểu thư bò lên đầu ngài, không, bò vào vầng bảo quang sau đầu ngài chứ! Mặt mũi của Thiên Tôn để đâu? Mặt mũi của Ngọc Hư Cung chúng ta để đâu?" Đại Thanh Căn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, gào thét vài câu trong bụng, rồi tiếp tục cười nịnh:
"Không biết chưởng giáo lão gia triệu kiến, có gì phân phó?"
Mạnh Kỳ cười khổ một tiếng, chỉ vào tiểu cô nương sau đầu:
"Tiểu tổ tông này có vấn đề muốn hỏi ngươi."
Đại Thanh Căn vội vã ngẩng gốc rễ lên, nhanh nhảu nói:
"Tiểu thư cứ việc hỏi, tiểu nhân xin nói hết những gì mình biết!"
Tiểu cô nương vừa ngắt quãng việc vớt "quả thực", vừa nãi thanh nãi khí hỏi:
"Đại Thanh Căn, ngươi có cha không?"
"Cha?"
Câu hỏi này như một đạo thiểm điện, bổ vào đầu Đại Thanh Căn, gây nên sóng to gió lớn.
"Đúng nga, ta có cha không? Nếu có, cha ta là ai?"
"Ngươi có mẹ không?" Tiểu cô nương tiếp tục hỏi.
"Mẹ?"
Đại Thanh Căn trợn mắt há hốc mồm, dường như lại bị lôi đình bổ trúng. Hơn nửa ngày nó mới hồi phục tinh thần, lấy lòng cười nói: "Bẩm tiểu thư, có ạ."
"Quỷ mới biết cha mẹ ta là ai. Ta là thực vật, khác với những sinh linh khác. Có lẽ cha chính là mẹ, đồng căn mà sinh, hoa phân âm đương, theo gió phiêu linh, rơi xuống Ngọc Hư Cungl”
Tiểu cô nương cắn cắn móng ngón cái, nghiêng đầu: "Vậy ngươi sau này sẽ có con không? Giống như cha ta với mẹ ta có ta ấy."
Đại Thanh Căn cười bồi, đoán trước: "Tiểu thư, ngài không biết đấy thôi, tiểu nhân là thực vật thành tinh, không giống chưởng giáo lão gia và phu nhân. Ngoài những cách thông thường, tiểu nhân còn có thể tự sinh sôi nảy nở. Tỷ như bẻ một đoạn cành, tỉ mỉ đào tạo, nó sẽ phát triển thành một Đại Thanh Căn hoàn toàn mới, coi như là con, con của ta…"
Nói đến đây, Đại Thanh Căn đột nhiên ngây người, ánh mắt dại ra, nghĩ tới cái cành đang được ươm trồng trong phòng gác cổng!
"Không xong, quên mất chuyện này rồi!"
"Quý Thủy Ngũ Hành Tráo. Vô Căn Bách Hoa Lộ. Sinh Sinh Bất Diệt Vân. Đây đều là tiên gia điệu vật, không giống bình thường, sẽ sinh ra thứ gì đây?”
Nụ cười của Đại Thanh Căn nhất thời trở nên còn khó coi hơn cả khóc. Nó vừa vội vừa hoảng nói:
"Chưởng giáo lão gia, tiểu nhân chợt có chuyện quan trọng, nhất định phải cáo lui!"
"Đi đi." Mạnh Kỳ dường như đã thấy rõ mọi tiền nhân hậu quả, vừa thò tay trấn an tiểu cô nương, vừa mỉm cười.
Đại Thanh Căn vội vàng trở về phòng gác cổng. Vừa bước vào, nó đã thấy một con quái vật xanh lè đang ngồi ngay trước Vạn Giới Thông Thức Phù của mình, vung vẩy cành lá múa may quay cuồng. Còn cái bể cá thì trống trơn.
"Ngươi, ngươi!" Đại Thanh Căn ngưng thần nhìn kỹ, đột nhiên thét lên: “Ngươi dám dùng Nguyên Hoàng Tệ của tal”
Quái vật xanh lè liếc nó một cái, cười nhạo: "Ta cũng là Đại Thanh Căn, Nguyên Hoàng Tệ cũng là của ta, sao lại không được dùng?"
"Trong cành có ký ức của ta khắc sâu!"
"Ta giết ngươi!" Đại Thanh Căn vừa khóc vừa nhào tới, xé rách quái vật xanh lè. Hai kẻ xoay đánh thành một đoàn.
"Uông uông uông!" Hao Thiên Khuyển nghe thấy động tĩnh, vội vàng chạy vào, sau đó ngây người ở cửa, bộ lông bóng mượt run lên bần bật.
"Sao lại có hai Đại Thanh Căn?”
"Hao Thiên Khuyển, mau cắn chết cái tên giả mạo ta kia!" Một Đại Thanh Căn khàn giọng hô.
"Nó mới là giả!" Một Đại Thanh Căn khác phẫn nộ rít gào.
Hao Thiên Khuyển khụt khịt mũi, nhìn bên này, lại nhìn bên kia, nhất thời không phân biệt được.
So với Đại Thanh Căn, thứ phiền toái hơn chính là… hai Đại Thanh Căn!