Đúng như dự đoán của Tương Liễu lão tổ tông Trạm Nam Nhạn, Lý Sống Lại cùng Ngao Thiên đã tới gần Tấn Thành.
Họ lần theo những bức họa mà tìm tới đây. Những bức họa ấy khi thì xuất hiện trên thân cây, lúc lại nằm nơi đồng quê, hoặc trên vách tường thành trấn, dẫn lối cho Lý Sống Lại và Ngao Thiên – những kẻ vốn đang mải miết đi tìm kiếm thân tình – từng bước một tìm đến nơi này.
Dù tuổi tác Lý Sống Lại còn nhỏ, nhưng nhờ đặc tính kỳ lạ của tộc Ngư Phu, trông hắn lúc này chẳng khác nào một người trưởng thành. Hắn đội chiếc nón lá, vành nón kéo thấp xuống, nhìn bức họa hình rắn trên vách tường rồi khẽ hỏi: “Lão Long, cái này có ý nghĩa gì? Sao ngươi vừa thấy thứ này đã muốn dẫn ta tới đây?”
Giọng nói Ngao Thiên vang lên bên tai Lý Sống Lại, trước là một tiếng thở dài, sau đó là chút bất đắc dĩ: “Bức họa này chính là Thần Long, hay nói đúng hơn là Thần Long trên Thần Long Lệnh.”
Lý Sống Lại nâng vành nón lên, vẻ mặt kinh ngạc: “Thứ này là rồng ư? Chẳng phải chỉ là một con rắn vô lại thôi sao.”
“Ngươi…” Ngao Thiên ngẫm nghĩ một chút, giọng điệu lại dịu xuống. Hiện tại họ cách Tấn Thành không xa, thời tiết này, kẻ sáng suốt đều hiểu Tấn Thành sắp sửa đại loạn. Người bình thường chẳng ai muốn bén mảng tới đó, những kẻ đi vào Tấn Thành lúc này, phần lớn đều là đám cùng đường mạt lộ.
“Được rồi, tìm chỗ nghỉ chân đã, ta sẽ từ từ kể ngươi nghe. Đây có thể là cơ duyên, nhưng cũng có thể là đại họa.”
Lý Sống Lại gật đầu, dùng số bạc lẻ kiếm được từ việc làm thuê mấy ngày qua để tìm một quán mì, chuyên tâm ăn uống. Trong khi đó, Ngao Thiên trong đầu hắn đã bắt đầu kể lại lai lịch của ấn ký trên tường.
“Năm đó, ta vốn khống chế đại bộ phận Yêu tộc, Phượng Hoàng khống chế loài chim, quan hệ giữa ta và Phượng Hoàng khi ấy cũng không tệ.”
Nghe đến đây, ngay cả Lý Sống Lại cũng thấy tức cười. Ngao Thiên cười gượng hai tiếng, vội tiếp lời: “Nhưng khi đó, Tương Liễu nhất tộc đột nhiên xuất hiện một thiên tài. Hắn thống nhất Tương Liễu nhất tộc, thậm chí là cả loài rắn, rồi tới khiêu chiến ta. Ta nào có thể nhẫn nhịn, liền đi quyết đấu với hắn.”
Lý Sống Lại ngồi ở góc quán, người ăn mì xung quanh không ít, chẳng ai chú ý tới hắn.
“Kết quả thế nào?”
“Ta thắng.” Giọng Ngao Thiên vang lên trong đầu, “Nhưng thực lực hắn quả thực không tồi, có tư cách khiêu chiến ta. Ta tất nhiên không để hắn uy hiếp địa vị mình, liền muốn giết hắn ngay tại chỗ. Đáng tiếc, lần đầu tiên hắn may mắn chạy thoát. Nhưng lần sau gặp lại, hắn lại mạnh hơn trước rất nhiều.”
“Càng đánh càng hăng, có gì lạ đâu!” Lý Sống Lại vừa nhai mì vừa mơ hồ đáp.
“Càng đánh càng hăng thì không sao. Nhưng điều khiến ta kinh ngạc là huyết mạch của hắn lại mạnh mẽ lên. Phải biết rằng, huyết mạch là thứ trời sinh. Nếu có thể nhờ tu luyện mà huyết mạch cường đại, thì huyết mạch đâu còn phân chia cao thấp, chẳng khác nào Nhân tộc các ngươi. Bộ công pháp ta truyền cho ngươi và Từ Trường An vốn đủ mạnh, xưng là phương pháp Lột Phàm Hóa Thần, bất kể giống loài nào tu luyện cũng có thể thoát xác phàm. Nhưng từ khi có ghi chép, bộ công pháp này chỉ những kẻ có thân thể mạnh mẽ và huyết mạch cường đại mới tu luyện thành công. Quan trọng nhất là, chỉ có Long tộc mới có thể thông qua nó mà trở thành Thần Long, tắm gội thất thải quang mang, quét ngang thế gian. Công pháp mạnh như vậy mà còn không thay đổi được huyết mạch, vậy mà trên người hắn lại có biến hóa, đủ khiến ta khiếp sợ.”
Lý Sống Lại tiếp tục hút sợi mì, Ngao Thiên nói tiếp: “Ta không sợ một kẻ mạnh bao nhiêu, mà sợ tiềm lực của hắn cao bao nhiêu, càng sợ hơn là hắn có thể không ngừng nâng cao tiềm lực của chính mình.”
“Được rồi, nói trọng điểm đi. Tại sao thấy con rắn đó ngươi lại phải tìm hắn? Nếu không, ta cũng chẳng mang ngươi tới đây.” Lý Sống Lại lau miệng, lấy mấy đồng tiền đặt lên bàn. Miệng tuy nói không đi theo bức họa để tìm Trạm Nam Nhạn, nhưng bước chân hắn lại đang hướng về phía Tấn Thành.
“Gấp cái gì, tính tình ngươi chẳng ổn định bằng Từ Trường An chút nào.” Hai kẻ này, so với Ngao Thiên và Từ Trường An, trông càng giống thầy trò hơn.
“Sau đó ta gian nan thủ thắng, biết hắn muốn phương pháp Lột Phàm Hóa Thần của ta, còn ta muốn cách tăng cường huyết mạch của hắn. Chúng ta định trao đổi, nhưng đôi bên không tin tưởng nhau nên đành gác lại. Tuy nhiên, chúng ta có ước định, nếu hắn muốn trao đổi thì cứ lấy đồ án trên Thần Long Lệnh mà tìm ta. Ta đã tạo ba cái Thần Long Lệnh, đưa hắn một cái. Nhưng thứ đó chẳng có công hiệu gì lớn, chỉ có thể ra lệnh cho tiểu yêu, chứ đại Yêu tộc tộc đàn nào thèm để ý.”
Lý Sống Lại nghe vậy, khụ một tiếng, khựng lại.
“Sao vậy?”
Lý do Trạm Tư trước kia tin tưởng tràn đầy mà mở phong ấn Kim Ô nhất tộc, tại sao bị Kim Ô nhất tộc phản bội và khinh thường, cuối cùng bị Từ Ninh Khanh chặt đứt hai chân, tất cả đều đã có lời giải thích.
Hắn vốn định mượn cái Thần Long Lệnh lừa gạt lão tổ tông của Ngao Thiên để nhất thống Yêu tộc, kết quả lại thành ra nông nỗi này. Căn nguyên, đều nằm ở Ngao Thiên.
“Ngươi nói xem, nếu Trạm Tư và Trạm Nam Nhạn biết cái gọi là Thần Long Lệnh của ngươi chẳng có tác dụng gì, có khi nào họ đánh chết ngươi không?”
Ngao Thiên hơi xấu hổ, giọng đứt quãng: “Ai ngờ được… bọn họ… lại tin thật… Trước kia khi ta còn mạnh, Kim Ô nhất tộc tuy không tất cung tất kính, nhưng cũng coi là tôn trọng…”
“Ngươi đúng là kẻ hố người, thật sợ có ngày ngươi hố cả ta.” Lý Sống Lại than một tiếng, hỏi tiếp: “Vậy giờ hắn vẽ bức họa này là quyết định trao đổi với ngươi rồi?”
“Không sai, ta đoán thần hồn của Trạm Nam Nhạn sắp không trụ nổi nữa, nên muốn mưu cầu một bộ công pháp tốt cho Trạm Tư. Dù sao bộ Lột Phàm Hóa Thần của ta, trong tay Từ Trường An và Liệt Thiên đã bộc lộ uy năng lớn lao, lại có thể lờ đi thiên kiếp, nếu trao đổi được thì sẽ giúp ích cho Trạm Tư rất nhiều.”
“Hơn nữa, nếu trao đổi thành công, đối với ngươi và ta cũng có lợi.” Ngao Thiên bổ sung.
Lý Sống Lại gật đầu, đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, không phải ngươi nói công pháp này không yêu cầu huyết mạch sao? Ta và Từ Trường An chắc không phù hợp đâu nhỉ!”
“Công pháp này chia làm vài giai đoạn, mấy tầng đầu khống chế lôi điện, không đòi hỏi huyết mạch. Nhưng hiện tại ta nghi ngờ Từ Trường An đã có phương pháp tu luyện hoàn chỉnh, còn bộ công pháp của ta, mấy tầng sau chắc đã bị sửa đổi. Thế nên ta mới bỏ công đi trao đổi.”
Lý Sống Lại đã hiểu ngọn nguồn và tầm quan trọng của việc này, liền không hỏi thêm nữa, thẳng tiến về phía Tấn Thành.
Tấn Thành những ngày này đang chìm trong hỗn loạn.
Có Yêu tộc tu sĩ lặn lội vạn dặm tới xem lễ, chỉ để chứng kiến vị trụ cột của Thánh Triều là Tấn Vương phải rơi đầu, cũng là để vui mừng cho việc Thiên Lý Giáo chuẩn bị đánh vào Trường An. Dù nhiều bách tính vẫn chẳng hay biết gì, nhưng đám đại tu sĩ Yêu tộc đã sớm biết, Tấn Thành hôm nay đã thuộc về Yêu tộc.
Cũng có Nhân tộc tu sĩ rút kiếm tới, kẻ nhiệt huyết muốn cứu Tấn Vương nhưng hữu tâm vô lực, trước cửa đại trạch Triệu thị đã phơi thây hơn chục người. Lại có những kẻ tới xem kịch, khoanh tay đứng nhìn, muốn xem Triệu thị có dám đắc tội Thiên Lý Giáo hay không, và muốn xem thực lực Thiên Lý Giáo đến đâu.
Toàn bộ Tấn Thành, vì Thiên Lý Giáo nhúng tay và lượng lớn tu sĩ tràn vào, quan viên địa phương đã chẳng còn tác dụng gì. Đa số chọn cách bo bo giữ mình, tuy không tới mức đầu hàng, nhưng cũng dìu già dắt trẻ rời đi. Những kẻ chính nghĩa xuất hiện ngẫu nhiên, cuối cùng cũng chết dưới loạn đao.
Đối với Tấn Thành, Trạm Tư không đặt nhiều tâm tư, cũng không coi là đại bản doanh, nên không quản lý kỹ lưỡng như Bạc Châu hay Phàn Thành. Thành này loạn hay không, với hắn không ảnh hưởng lớn. Ngược lại, càng loạn càng tốt.
Tiểu Phu Tử cũng đã tới Tấn Thành, tìm gặp Triệu Quang Giang, liên hệ với Triệu thị.
Triệu Quang Giang vừa ra khỏi đại trạch, Trạm Tư liền nhận được tin. Hắn vẫn ở trên ngọn núi ngoài thành, mặc áo xanh, tóc dài xõa tung, một mình uống rượu.
Chỉ là, hôm nay ánh mắt hắn không nhìn vào trong thành, mà nhìn về phía rừng cây ngoài thành.
“Đều nói phải nhanh chóng quyết định, người đã tới, sao ngươi không giết hắn?” Trạm Nam Nhạn lại từ trong cơ thể Trạm Tư thoát ra, nhìn hắn hỏi.
Trạm Nam Nhạn chỉ chính là Tiểu Phu Tử. Nếu họ đoán không sai, Tiểu Phu Tử và Triệu Quang Giang đang mưu đồ bí mật ở phía dưới.
“Không vội. Lão tổ tông từng câu cá bao giờ chưa?” Trạm Tư đột nhiên hỏi.
Trạm Nam Nhạn lơ lửng giữa không trung lắc đầu. Với loại Yêu tộc như họ, muốn ăn cá thì cần gì phải câu.
“Câu cá là trò của Nhân tộc phàm tục. Họ bắt cá không thuận tiện như chúng ta, nên dùng cần câu và móc sắt, gắn mồi nhử để cá tới ăn. Chỉ cần nó tới ăn, miệng sẽ mắc vào lưỡi câu. Nếu cá mới đụng vào lưỡi câu mà vội thu dây, thường sẽ chẳng câu được con nào, ngược lại còn làm nó sợ chạy mất. Chỉ khi nó ăn xong mồi, đột nhiên giật mạnh, nó sẽ vùng vẫy, lúc đó mới thu dây, càng vùng vẫy thì dây càng siết chặt, không thể chạy thoát.”
Trạm Tư đặt chén rượu xuống, nhìn lão tổ tông đầy thâm ý.
“Ý ngươi là, để cho bọn họ mưu đồ bí mật, còn muốn cho họ cảm thấy có cơ hội cứu Tấn Vương?”
Trạm Tư gật đầu.
Lá vàng rụng đầy đất.
Tiểu Phu Tử mặc hắc y, đứng dưới gốc cây, bên hông đeo một thanh Tân Thước, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt tĩnh lặng như một tòa cô sơn. Trong rừng cây tịch liêu buồn bã mùa thu này, trông càng thêm cô độc.
Tiếng “kẽo kẹt” vang lên, có người tới. Tiểu Phu Tử nhìn về phía trước, một bóng người xuất hiện, mặc áo gấm, hai bên thái dương hoa râm, trông khá già nua, lưng hơi còng.
“Miếu Phu Tử, Tiểu Phu Tử.”
Người tới nhìn mặt Tiểu Phu Tử, như đang xác định thân phận, hít sâu một hơi rồi gật đầu, đáp lễ: “Triệu thị, Triệu Quang Giang.”
Tiểu Phu Tử không hàn huyên dư thừa, đi thẳng vào vấn đề: “Triệu tiền bối, mục đích tại hạ tới đây, chắc Triệu huynh đã nói rõ.”
Triệu Quang Giang gật đầu, hít sâu: “Ta hiểu, là vì cháu trai ta. Ta nào không muốn cứu nó ra, nhưng hiện tại, thế lực Thiên Lý Giáo đã mạnh hơn Triệu thị, chúng ta cũng lực bất tòng tâm.”
Triệu Quang Giang cắn răng hạ giọng: “Tiểu Phu Tử không biết đó thôi, ngoài kia đồn đại Thiên Lý Giáo đứng sau là Tương Liễu nhất tộc, là thật. Lúc trước cháu ta bị người của Trạm Tư mê hoặc, Trạm Tư đã xuất hiện. Hiện tại, một nửa đại trạch Triệu thị đã bị người của hắn chiếm đóng. Nếu không vì ông nội ta lo cho tính mạng của Đình Diệp, làm sao chúng ta phải chịu nhục nhã thế này, đã sớm liều mạng với bọn chúng rồi.”
“Ân, Triệu thị quả thực khó khăn, ta hiểu. Cho nên ta mới tới. Sư huynh ta bận việc trọng đại, không thể tới. Nếu huynh ấy có thời gian, cũng chẳng cần kiêng dè đám yêu nhân Tương Liễu này.” Tiểu Phu Tử cố ý nhắc tới Tề Phượng Giáp.
“Ai, Tề Phu Tử không tới được cũng đành chịu. Nếu ngài ấy ở đây, tất nhiên không sợ bọn chúng. Nếu Trường An Vương không bị thương, thì cũng…”
Triệu Quang Giang nói tới đây, nhìn Tiểu Phu Tử, chỉ thấy vẻ mặt hắn ảm đạm, mím chặt môi, dường như không muốn thảo luận thêm.
Triệu Quang Giang trong lòng hiểu rõ, chắc chắn Từ Trường An đã xảy ra chuyện, nếu không với tình nghĩa quá mệnh của sư huynh đệ họ, Từ Trường An sao có thể không tới giúp.
“Xin lỗi nhé!” Triệu Quang Giang mang vẻ áy náy, hỏi tiếp: “Tiểu Phu Tử định thế nào? Chỉ còn hai ngày nữa, Thiên Lý Giáo sẽ mượn cớ đùa bỡn nhân tâm, tai họa Nhân tộc để chém giết cháu ta.”
“Tạm thời chưa có tính toán, xin hỏi tiền bối có biết chúng định xử quyết Tấn Vương ở đâu không?”
“Thành nam, chỗ đó vốn là lò sát sinh, có một khoảng đất trống. Mấy ngày nay đám yêu nhân Thiên Lý Giáo khinh người quá đáng!” Triệu Quang Giang tức giận mắng.
Chém giết Tấn Vương tại lò sát sinh, ý nhục nhã đã quá rõ ràng.
“Có bản đồ thành nam không, và chúng có bao nhiêu vị Diêu Tinh Cảnh?” Tiểu Phu Tử hỏi rõ ràng.
Triệu Quang Giang đã chuẩn bị sẵn, lấy bản đồ từ trong ngực ra đưa cho hắn.
“Lúc Trạm Tư tới, phía sau có hơn hai mươi vị Diêu Tinh Cảnh. Hai ngày nay, người Thiên Lý Giáo ở thành nam đang chuẩn bị trận pháp. Cụ thể làm gì, ta cũng không biết.”
Triệu Quang Giang dốc hết những gì mình biết nói cho Tiểu Phu Tử.
“Ta hiểu rồi. Dùng trí thắng được e là không có cách. Có Trạm Tư ở đó, dùng trí với hắn chẳng khác nào tự đào mồ chôn mình.” Tiểu Phu Tử nhíu mày, muốn cứu Tấn Vương tại pháp trường quả thực không dễ.
“Vậy ý ngài là?” Triệu Quang Giang mất hẳn phong thái trưởng bối, trước mặt Tiểu Phu Tử trông như một gã sai vặt.
“Tất nhiên là cường công, tới một kẻ giết một kẻ, tới một đôi giết một đôi!” Tiểu Phu Tử nói, ánh mắt lộ vẻ hung ác khiến Triệu Quang Giang giật nảy mình.
Sau đó, hắn ổn định thần trí, đảo mắt, hít sâu một hơi: “Tiểu Phu Tử hào khí can vân, tại hạ bội phục. Đình Diệp là người Triệu thị, nếu Tiểu Phu Tử không chê, Triệu thị nguyện hiệu khuyển mã chi lao!”
“Vậy…” Tiểu Phu Tử cười ngượng, gật đầu: “Được, làm phiền chư vị. Hai ngày sau, ta sát nhập pháp trường cứu Tấn Vương, mong Triệu thị giúp ta cản phía sau.”
Triệu Quang Giang gật đầu, nhưng mặt lộ vẻ chần chờ như còn muốn nói gì đó.
Đột nhiên, một trận gió thổi tới, Tiểu Phu Tử vốn sắc mặt tái nhợt liền khụ một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.
Triệu Quang Giang vội đỡ lấy, tay bắt mạch cho hắn: “Tiểu Phu Tử, ngài là…”
Tiểu Phu Tử lắc đầu, khẽ nói: “Bị thương nhẹ thôi, không đáng ngại.”
“Nếu không thế này, tại hạ dù sao cũng là Diêu Tinh Cảnh trung cảnh, lúc đó sẽ cùng Tiểu Phu Tử sát vào, để người Triệu thị tiếp ứng bên ngoài.”
“Được!” Tiểu Phu Tử thở dài, không từ chối, liền xoay người rời đi.
Chẳng qua, vừa xoay người, hắn đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, ta nghe nói Tấn Vương phế tu vi con trai ngài, ngài không hận hắn sao?”
“Một đứa nghịch tử thôi, ta sớm chẳng để trong lòng!” Triệu Quang Giang ngẩn ra, rồi cắn răng nói, vẻ đầy tức giận.
Triệu Quang Giang nhìn theo bóng lưng Tiểu Phu Tử, nhìn những chiếc lá dính vết máu sau lưng hắn, trên mặt lộ ra nụ cười.
Gió đêm lạnh lẽo, tinh quang sáng tỏ. Nếu không có gì bất ngờ, mấy ngày tới thời tiết sẽ rất đẹp, có nắng ấm, có gió lạnh nhưng không buốt. Cái gọi là mát mẻ cuối thu, chính là như thế.
Trạm Tư hiện đang độc ẩm. Trước kia uống rượu trò chuyện, luôn có người bầu bạn. Liễu Thừa Lang nói chuyện nhiều nhất, sau đó hợp tác với Từ Trường An, cũng từng uống rượu vài lần, sau nữa là Liệt Thiên. Nhưng hiện tại, chỉ còn mình hắn.
Còn lão tổ tông, gần đây trạng thái cũng không tốt, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu đã là tốt lắm rồi.
Phía sau xuất hiện một bóng người, ánh trăng kéo dài bóng hắn. Hắn hơi khom lưng, hướng Trạm Tư nói: “Thiếu chủ, Tiểu Phu Tử tới rồi, quả thực bị thương. Ta đã bắt mạch, kinh mạch hắn bị tổn thương.”
Trạm Tư cầm chén rượu, tay áo vung lên dưới ánh trăng như vũ nữ, xoay người lại nhìn ánh trăng chiếu trên mặt kẻ vừa tới. Người này, chính là Triệu Quang Giang!
“Vậy làm phiền Triệu lão rồi. Chờ chúng ta bắt được Tiểu Phu Tử, sẽ sát nhập Trường An, bắt Từ Trường An. Chuyện hứa với ngài, tất nhiên sẽ làm được.”
Triệu Quang Giang thấp giọng: “Đa tạ Thiếu chủ.”
Hắn ngồi dậy, vẫn chưa yên tâm: “Công pháp Thiếu chủ nói, thật sự kỳ diệu tới mức kinh mạch phế bỏ cũng có thể tu luyện?”
“Tất nhiên là thật. Công pháp Từ Trường An ngay cả lôi điện còn khống chế được, huống chi là gông cùm kinh mạch. Lúc trước, ta và Từ Trường An từng hợp tác, người bên cạnh hắn đều biết, lúc hắn đại chiến trong phong ấn Kim Ô, kinh mạch tẫn hủy, nhờ có công pháp đó mới có uy phong như hiện nay.” Trạm Tư cười, vỗ vai Triệu Quang Giang trấn an.
“Ta đã bàn với Tiểu Phu Tử, chờ cướp pháp trường, ta sẽ cùng hắn xông vào. Lúc đó ta sẽ giúp ngài bắt hắn. Ngài muốn giết hay làm gì tùy ý, nhớ thực hiện lời hứa, truyền công pháp đó cho con ta.” Triệu Quang Giang sợ Trạm Tư lật lọng, nhấn mạnh lại lần nữa.
“Ngài thật là thương con quá mức! Phải biết, mấy ngày nay hắn vẫn luôn mắng ngài đấy!” Trạm Tư cười lạnh, uống cạn ly rượu rồi ném đi.
“Thì sao chứ, dù sao cũng là con ta. Vì giúp nó khôi phục, báo thù, đừng nói chịu chút ủy khuất, dù chết cũng đáng. Ta chỉ cần nó tồn tại, chi mạch Triệu thị này chỉ còn mình nó. Đến giờ nó vẫn chưa có con nối dõi, dù nó phạm sai lầm lớn thế nào, ta cũng phải cứu nó!” Triệu Quang Giang thở dài, cắn răng nói.
“Theo ta biết, Triệu Đình Diệp cũng không có con, chi mạch nhà họ cũng là đơn truyền. Hơn nữa, cha nó lại là đệ đệ ngài.” Trạm Tư nhìn Triệu Quang Giang, dùng ngón tay nâng cằm hắn lên.
“Chuyện tới nước này, quản không nổi nhiều như vậy. Nó không niệm tình cảm mà phế con ta, ta việc gì phải quản nó. Hơn nữa, Nhân tộc có câu: chết đạo hữu không chết bần đạo.”
Trạm Tư gật đầu. Sau đó lại có một người tới, nàng thở hổn hển, leo lên ngọn núi này với nàng quả thực không dễ.
“Đại bá!” Người tới nhìn thấy Triệu Quang Giang liền kinh ngạc kêu lên. Người tới chính là Triệu Uyên, ngay cả nàng cũng không ngờ đại bá mình lại giống mình, phản bội Triệu gia, phản bội Nhân tộc.
“Nàng sao lại ở đây…” Triệu Quang Giang kinh hoảng, dù sao hắn còn phải về Triệu gia, giả vờ đứng đối lập với Trạm Tư, bại lộ sớm quá không tốt.
“Nàng là người của ta, ta gọi tới, có vấn đề sao?”
Triệu Quang Giang không dám nói thêm, lập tức ngậm miệng.
“Được rồi, lần này bắt được Triệu Đình Diệp ngài là đầu công. Ta biết ngài và Triệu Đình Diệp quan hệ từ nhỏ không tệ, tối mai ngài đi đưa chút đồ ăn cho nó. Sau đó, cả nhà các ngươi đi hướng Trường An. Chồng và con ngài không phải thích buôn bán sao, ta đã sắp xếp, các ngươi tìm kẻ tên Chu Như Sinh, cùng hắn giúp ta xử lý ít việc làm ăn, vốn một lời bốn.”
Triệu Uyên cúi đầu gật nhẹ: “Tạ Thiếu chủ.”
“Đúng rồi, có thời gian thì tâm sự với nhị ca nàng, bảo hắn đừng cừu thị cha mình như vậy.” Trạm Tư vỗ vai Triệu Uyên. “Được rồi, về chuẩn bị đi. Xong việc này, ngươi ta cùng hưởng vinh hoa phú quý!”
Hai người nhìn nhau rồi rời đi.
“Sao ngươi đột nhiên làm hai người này gặp mặt?” Trạm Nam Nhạn không nhịn nổi, từ trong cơ thể Trạm Tư thoát ra hỏi.
“Dù sao cũng là người sắp chết, để họ hiểu thân phận của nhau cũng không sao. Coi như… thói hư tật xấu của ta đi!” Trạm Tư cười, đầy bí hiểm.
Tương Liễu lão tổ ngẫm nghĩ, đột nhiên hiểu ra: “Ngươi muốn mượn tay Triệu Quang Giang giết Triệu Uyên! Triệu Quang Giang tuy yêu con, nhưng nội tâm cũng đầy dằn vặt và may mắn, ngươi không cho phép hắn làm kẻ hai mặt!”
Trạm Tư cười gật đầu, coi như thừa nhận.
Thời gian trôi mau, trời vốn sáng sủa bỗng đổ mưa nhỏ, trên phố rải đầy lá rụng, gió mang theo hơi lạnh túc sát.
Một chiếc xe tù chậm rãi tiến về phía thành nam, người trong tù, chính là Tấn Vương Triệu Đình Diệp!
Muốn biết hậu sự thế nào, hãy xem chương sau phân giải.