Thiên Lý Giáo tọa lạc ngay giữa khu phố sầm uất. Mặt tiền là một hiệu cầm đồ, người qua kẻ lại tấp nập, nhưng khách vào cửa lại chẳng có mấy ai.
Một nam tử đội nón lá bước vào tiệm. Chiếc nón lá che kín mít khuôn mặt hắn, khiến người ta không nhìn rõ dung mạo.
Nếu không nhìn rõ, làm sao khẳng định người này là nam tử? Nguyên nhân thứ nhất, hắn đội nón lá, khoác áo tơi. Giữa ngày hè oi bức, tuyệt đối chẳng nữ tử nào lại đi mặc áo tơi ra đường. Nếu muốn tránh nắng, cùng lắm chỉ mặc y phục mỏng nhẹ, hoặc xắn tay áo lên cho mát mẻ. Nguyên nhân thứ hai còn đơn giản hơn: Trên áo tơi vương những vết máu, dưới ánh mặt trời gay gắt giữa trưa, chúng hiện lên đỏ chói đến dị thường!
Quầy thu ngân của hiệu cầm đồ được đặt khá cao, cốt để chủ sự và giám định viên không phải nhìn thấy nỗi khổ nhân gian. Dẫu sao mục đích lập ra hiệu cầm đồ này cũng là để kiếm tiền, tất cả đều là chuyện làm ăn.
Thông thường, khách vào tiệm đều phải ngẩng đầu, đưa món đồ cầm cố lên quầy chờ định giá. Thế nhưng gã nam tử này lại không hề tỏ ra khúm núm hay cầu cạnh như những kẻ khác. Giọng hắn khàn đặc, mang theo một nỗi hận thù.
"Môn đầu thắp hương, thiên hạ đương vương!" Gã nam tử nói rồi lấy từ trong tay áo ra nửa nén hương, cắm thẳng xuống cửa.
Mùi hương tỏa ra rất lạ, cộng thêm câu nói kia khiến gã giám định viên đang mơ màng buồn ngủ lập tức tỉnh táo hẳn.
"Xin hỏi khách quan, ngài đốt loại hương gì?"
"Thiên hạ công lý, duy ở chính nghĩa; san bằng thiên cơ, mới là chân lý. Muốn hỏi đốt hương gì, ta đốt không phải hương, mà là công lý trong lòng người thiên hạ!" Nam tử nhíu mày thốt ra những lời này. Hắn cực kỳ ghét kiểu ám hiệu sáo rỗng, nhưng để dụ Vương Phí Hà lộ diện, hắn đành phải làm theo.
Kẻ đối ám hiệu với hắn chính là Ninh Trí Viễn.
Lúc này trong lòng Ninh Trí Viễn đang hừng hực lửa giận. Hắn cảm thấy mình thật là một tên ngốc, bị người ta xoay như chong chóng.
Hắn nhập ma, nhưng không có nghĩa là hắn muốn giúp Trạm Tư. Nhập ma không phải mất trí, chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm, hắn hiểu rõ.
Tiểu Phu Tử, người vốn chưa từng nổi giận, đã mắng hắn một trận ra trò, mắng cho hắn tỉnh cả người.
Liệt Thiên giết người chưa bao giờ dùng thủ đoạn, luôn là đường đường chính chính một trận chiến. Nếu hắn có bản lĩnh báo thù, hắn cũng có thể đường đường chính chính báo thù. Nhưng nếu vì báo thù mà đi trợ giúp Trạm Tư, đứng về phía đối lập với Nhân tộc, thì hắn quả thực làm nhục Thanh Liên Kiếm Tông.
Vì thế, hắn muốn chứng minh bản thân.
Mà cách tốt nhất để chứng minh chính là lấy đầu kẻ phụ trách Thiên Lý Giáo tại nơi này.
"Vậy xin hỏi đại nhân, nén hương này làm từ gì?" Gã giám định viên vốn lười biếng, nghe xong liền hỏi, giọng điệu cũng trở nên cung kính hơn hẳn.
"Lấy từ Thanh Liên!"
Nghe vậy, gã giám định viên nheo mắt, vội nói: "Đại nhân chờ cho một lát, tiểu nhân đi bẩm báo ngay."
Dứt lời, gã vội vã chạy vào hậu viện. Vương Phí Hà từng căn dặn, nếu gặp người của Thanh Liên Kiếm Tông thì phải báo ngay cho nàng. Còn bộ ám hiệu phức tạp kia chính là do nàng bày ra. Thậm chí để khẳng định Thiên Lý Giáo ở đây là do Vương thị nàng làm chủ, nàng còn cố ý thêm câu "Thiên hạ đương vương", vừa để lộ quyền lực của Vương thị, vừa là mục tiêu của Thiên Lý Giáo, đồng thời cũng là lời mỉa mai Thánh Triều sắp diệt vong, vì "Thiên hạ đương vong"!
Nếu Trạm Tư biết được mấy trò hoa hòe này, chắc chắn sẽ chửi ầm lên. Vương Phí Hà này, chính sự chẳng làm được bao nhiêu, nhưng mấy cái trò làm màu làm mè thì lại rất giỏi!
Đối với vị đệ tử Thanh Liên Kiếm Tông này, Vương Phí Hà rất coi trọng. Thân phận Ninh Trí Viễn rất đặc biệt, nhiều người vẫn ôm lòng đồng cảm với Thanh Liên Kiếm Tông. Chỉ cần Ninh Trí Viễn chịu phất cờ kêu gọi, kết hợp với tài lực của Thiên Lý Giáo, chắc chắn sẽ thu hút được đông đảo người theo.
Còn về việc phối hợp với Ninh Trí Viễn ám sát Liệt Thiên, nàng chẳng hề lo lắng. Ninh Trí Viễn có giết được Liệt Thiên hay không, hắn có chết hay không, thậm chí kế hoạch cụ thể ra sao, nàng còn chẳng buồn suy xét.
Là một tiểu thư lớn lên trong nhung lụa, nàng vốn chẳng biết việc gì gọi là phải tự tay làm lấy. Vương thị có tiền, nàng muốn làm gì cứ vung tiền thuê người là xong. Kế hoạch hay bố trí thế nào, nàng đều lười quan tâm.
Thứ nàng muốn, chỉ là kết quả.
Nhưng nàng đã quên một điều: Vương thị giờ đã không còn, nàng không phải đại tiểu thư ngày trước, cũng chẳng còn vô tận tài phú để tiêu xài.
Thân phận thay đổi, cách làm việc cũng phải thay đổi, nhưng Vương Phí Hà lại không hiểu đạo lý này. Nàng chỉ việc ra lệnh, còn làm được hay không thì không phải chuyện nàng quan tâm.
Gã giám định viên nhanh chóng quay lại, trên mặt treo nụ cười nịnh nọt, khom lưng cúi đầu, trông chẳng khác nào Quy Thừa Tướng trong truyền thuyết.
"Đại gia, chủ tử nhà chúng tôi mời ngài vào hậu đường một tụ."
Ninh Trí Viễn gật đầu, vành nón lá ép xuống rất thấp, che đi ánh mắt sát khí đằng đằng.
Hắn theo gã giám định viên vào nội đường. Trong đại sảnh, người đàn bà ăn mặc hoa lệ kia biết hai người đã vào nhưng chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ cúi xuống nhìn những ngón tay thon dài của mình. Móng tay nàng nhuộm nhiều màu sắc khác nhau, đây là kiểu mốt thịnh hành nhất trong giới thượng lưu, vốn bắt nguồn từ thanh lâu, sau đó được các quý bà ưa chuộng.
Gần đây xuất hiện một màu mới gọi là hồng anh đào. Vương Phí Hà dù từng là thiên kim Vương thị, nay là tộc nhân Tương Liễu, nhưng dù sao cũng là phụ nữ, tất nhiên phải chú trọng dung nhan.
Vương Phí Hà không ngẩng đầu, tiếp tục thưởng thức màu đỏ trên ngón tay, thờ ơ nói: "Xem ra Ninh công tử đã đắc thủ, thật đáng mừng!"
Giọng nàng thanh mảnh, thần thái toát lên vẻ yêu mị, so với lúc một mình xông vào phong ấn thì bớt đi sự anh khí, thêm vào vài phần yêu dị, ngay cả khóe mắt cũng phảng phất sắc xanh lục nhạt.
Ninh Trí Viễn không nói gì, Thanh Liên Kiếm đã nằm trong tay từ lúc nào. Hắn đứng ở cửa, nhìn chằm chằm Vương Phí Hà.
Thấy không ai đáp lời, Vương Phí Hà mới rời mắt khỏi ngón tay, nhìn về phía Ninh Trí Viễn đang mặc áo tơi, đội nón lá.
Nàng phất tay, gã giám định viên vội vã lui ra, lúc đi còn thuận tay đóng cửa viện.
"Ninh công tử, trời đang nắng chang chang, chẳng hề mưa gió, hà tất phải mặc áo tơi?"
Ninh Trí Viễn đáp bằng giọng trầm thấp: "Giết người, sợ máu tươi bắn bẩn lên y phục, nên phải mặc áo tơi."
Vương Phí Hà nhướng mày, trong lòng cười lạnh: "Làm bộ làm tịch cái gì, nhìn dáng vẻ ngươi, thoát được một mạng dưới tay Liệt Thiên đã là may mắn lắm rồi, còn bày đặt ra vẻ!"
Tất nhiên, Vương Phí Hà không nói ra, chỉ thầm bĩu môi khinh bỉ.
Nếu là trước kia, với tư cách trưởng nữ Vương thị, nàng chẳng thèm nhìn tới kẻ gọi là thiếu chủ Thanh Liên Kiếm Tông này. Chỉ vì gia đạo sa sút, phải ăn nhờ ở đậu, nàng mới phải cầu cạnh Ninh Trí Viễn.
Nhưng trong lòng nàng, Ninh Trí Viễn chẳng qua chỉ là một con chó hoang, chỉ có tác dụng giữ nhà hộ viện cho nàng mà thôi.
"Vậy thì, chúc mừng Ninh thiếu chủ đã được như ý nguyện." Vương Phí Hà liếc mắt đưa tình, cười nói. Là người xuất thân từ gia tộc thương nhân, nàng giỏi nhất là trò "khẩu phật tâm xà", gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ.
"Không thành công!"
Ninh Trí Viễn thẳng thắn đáp, rồi hỏi tiếp: "Xin hỏi Vương tiểu thư, kẻ đứng sau Thiên Lý Giáo là ai?"
Vương Phí Hà nhíu mày, nhưng vẻ mặt thoáng qua rồi biến mất. Nàng vung tay, cười nói như một tú bà chèo kéo khách trong thanh lâu:
"Đứng sau Thiên Lý Giáo, tất nhiên là những người Nhân tộc khát vọng bình đẳng, những bách tính tin rằng nhân định thắng thiên. Chúng ta muốn tìm lại công lý cho người thiên hạ, nói ra thì cũng có vài phần tương tự với Trường An quân của các ngươi đấy? Chúng ta thực ra đều giống nhau, đều chỉ vì bảo vệ Nhân tộc."
Vương Phí Hà nói những lời này mà mặt không đỏ, tim không đập.
"Vậy xin hỏi Vương tiểu thư, cô là Nhân tộc hay Yêu tộc? Nếu cô nói cô vì Nhân tộc, vậy có dám cho ta biết tung tích của Trạm Tư không? Nếu cô vì Nhân tộc, có dám đi Trường An không? Cô yên tâm, có Tiểu Phu Tử bảo đảm, chỉ cần cô tới đó, dù phải liều mạng ông ấy cũng sẽ bảo vệ an toàn cho cô. Trên đời này, lời người khác có thể không tin, nhưng lời của Tiểu Phu Tử, và con người Tiểu Phu Tử, rất đáng tin cậy."
Ninh Trí Viễn trầm giọng, hắn nói vậy là để thăm dò Vương Phí Hà.
Tính cách và danh tiếng của Tiểu Phu Tử thiên hạ đều biết rõ, dùng ông ấy làm người bảo đảm, Vương Phí Hà tất nhiên không thể chối từ.
Quả nhiên, nghe đến đây, sắc mặt Vương Phí Hà thay đổi.
"Nói vậy, lần này ngươi tới không phải để báo tin vui?"
"Tất nhiên không phải, Liệt Thiên là cao thủ Diêu Tinh Cảnh, ta chỉ là một Đại Tông Sư, đi giết hắn chẳng khác nào chịu chết."
"Xem ra Thanh Liên Kiếm Tông cũng chẳng có kẻ nào có cốt khí, đánh không thắng chẳng lẽ không đánh?" Vương Phí Hà vẫn đang cố kích tướng Ninh Trí Viễn.
"Ta muốn giết Liệt Thiên, nhưng sẽ không trở thành thanh kiếm trong tay kẻ khác! Đặc biệt là kiếm trong tay tộc Tương Liễu! Vương Phí Hà, sau khi Vương thị sụp đổ, ngươi đã đầu quân cho tộc Tương Liễu, trở thành một kẻ thuộc tộc Tương Liễu!"
Trước khi Ninh Trí Viễn đến đây, Đổng Phàn đã tìm hắn và tiết lộ thân phận của Vương Phí Hà.
"Thì đã sao? Chẳng phải chúng ta đều có chung kẻ thù sao!"
Sắc mặt Vương Phí Hà khẽ biến. Điều nàng sợ nhất hiện giờ là bị người khác dùng chuyện này để công kích, tước đoạt thân phận Nhân tộc của nàng. Bởi mục đích của Thiên Lý Giáo chính là lợi dụng Nhân tộc, tạo ra nội chiến.
Hơn nữa, chính nàng đã hại Tuân Pháp và Viên Lão, chuyện này dù nàng có biện giải thế nào cũng không thông.
"Ai cùng phe với ngươi? Hôm nay chính là ngày chết của ngươi!"
Dứt lời, hắn vung kiếm chém về phía Vương Phí Hà.
Dưới chân Ninh Trí Viễn hiện ra hoa sen đỏ, một kiếm vung ra, đầy trời hoa sen đỏ ập tới phía Vương Phí Hà.
Vương Phí Hà không chút hoảng sợ, giơ tay lên, trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm màu xanh lục. Nàng vung kiếm, những đóa hoa sen đỏ kia đều bị đánh tan tác.
Không phải công pháp Hồng Liên không mạnh, trước kia khi công pháp này nằm trong tay Từ Trường An, nó có thể vượt cấp chiến đấu, tất nhiên không tầm thường. Chỉ là giờ đây nó nằm trong tay Ninh Trí Viễn, mà khoảng cách tu vi giữa hắn và Vương Phí Hà quá lớn, nên mới tỏ ra không chịu nổi một đòn.
Dẫu sao Vương Phí Hà cũng là cao thủ Diêu Tinh Cảnh, còn Ninh Trí Viễn chỉ là Đại Tông Sư.
"Chỉ ngươi mà cũng đòi giết ta?" Vương Phí Hà cười lạnh.
"Ta coi ngươi như một con chó, ngươi nên biết ơn mới phải. Bảo ngươi sủa thì sủa, bảo ngươi đi ăn phân thì phải đi ăn phân. Ta lợi dụng ngươi là vì ngươi còn có giá trị lợi dụng. Nếu không, ta chẳng buồn nhìn ngươi lấy một cái. Vốn định để ngươi đi giết Liệt Thiên, nếu ngươi chết, ta sẽ lấy danh nghĩa Thanh Liên Kiếm Tông mà thu phục nhân tâm. Không ngờ Liệt Thiên cũng là phế vật, lại không giết được ngươi!"
Vương Phí Hà vừa nói, vừa tung kiếm khí màu xanh lục về phía Ninh Trí Viễn.
Mặc cho Ninh Trí Viễn né tránh thế nào, vẫn tỏ ra vô cùng chật vật.
Sự áp bức của Diêu Tinh Cảnh quá lớn. Giống như trẻ con đánh nhau với tráng hán, tráng hán có thể đứng yên chịu đòn, sai sót bao nhiêu lần cũng không sao, nhưng đứa trẻ chỉ cần một lần sai sót là đủ.
Ninh Trí Viễn trước mặt Vương Phí Hà lúc này chính là đứa trẻ đó. Hắn tập trung cao độ né tránh đòn tấn công, kiếm quang của Vương Phí Hà như rắn độc lao tới. Dù chưa phạm sai lầm, nhưng hắn đã cảm nhận rõ sự chênh lệch.
Hơn nữa, đây là khi Vương Phí Hà còn đang nương tay.
Vì nơi này nằm giữa phố xá sầm uất, nàng không dám đại khai sát giới. Tiểu Phu Tử và Lý Biết Nhất đều ở đây, chỉ cần một trong hai người xuất hiện, nàng cũng không chống đỡ nổi.
Cuối cùng, nàng tìm được sơ hở, tung một cước đá văng Ninh Trí Viễn xuống đất.
Ninh Trí Viễn phun ra một ngụm máu tươi, nón lá đã sớm nát vụn, máu chảy tràn trên áo tơi, quả thực như hắn nói, máu tươi không hề dính vào y phục bên trong.
"Con chó không nghe lời, sống cũng vô dụng."
Vương Phí Hà không nói nhảm, đang định dùng trường kiếm đâm chết Ninh Trí Viễn thì một thanh giới đao từ trên trời giáng xuống, xoay tròn đánh bay trường kiếm trong tay nàng.
Vương Phí Hà ngẩng đầu nhìn, thấy một hòa thượng mặc tăng bào màu trắng trăng non đang nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Ninh Trí Viễn vốn đã nhắm mắt chờ chết, thấy cảnh này liền trút được gánh nặng. Mạng chỉ có một, hắn không sợ chết, nhưng không muốn chết trong tay người đàn bà này. Hắn còn chưa báo thù cho Liệt Thiên, hắn không thể chết!
"Lý thúc."
Lý Biết Nhất tới nơi, trừng mắt nhìn Ninh Trí Viễn, gật đầu rồi vung tay thu hồi giới đao, thở dài: "Hai cậu cháu các người không thể để ta yên một chút sao? Đời trước ta có phải đã đi khất thực nhà các người, nợ nần gì các người không?"
Nói xong, ông quay sang nhìn Vương Phí Hà.
"Vương thí chủ, cô là Nhân tộc, hà tất phải giúp Trạm Tư?"
Vương Phí Hà lùi lại một bước. Đối với vị thiên tài ngày trước này, nàng vẫn rất kiêng dè. Dù hiện tại cả hai đều là Diêu Tinh Cảnh, nhưng Vương Phí Hà tự thấy mình không phải đối thủ của Lý Biết Nhất.
"Đúng vậy, cùng là Nhân tộc, Từ Trường An lại diệt Vương thị chúng ta!"
"Vương thị bị diệt?" Lý Biết Nhất nhíu mày, ngạc nhiên hỏi.
"Chẳng lẽ không phải sao?"
"Chỉ là giết kẻ mưu phản là đệ đệ và cha cô thôi. Những người khác trong Vương thị, chỉ cần giữ quy củ, vẫn có thể làm ăn như thường. Tất nhiên, mỏ sắt do Vương thị nắm giữ đã bị thu hồi. Hay là, Vương cô nương cho rằng cha và đệ đệ chính là toàn bộ Vương gia? Vương thị hiện tại còn thích cuộc sống bây giờ hơn. Bởi vì, hiện tại Vương thị không còn phân biệt chủ mạch hay thứ mạch. Mọi người bình đẳng, dựa vào thực lực để có tài phú và địa vị. Họ chẳng hề hoài niệm Vương thị ngày trước, mà thích Vương thị hiện tại hơn nhiều."
Người vừa nói là một nam tử mặc áo dài đen, mặt như ngọc, giọng nói nhẹ nhàng như gió xuân.
Nhìn thấy Tiểu Phu Tử xuất hiện, Vương Phí Hà hoàn toàn từ bỏ ý định chạy trốn, rơi vào tuyệt vọng.
Nhưng sự tuyệt vọng của nàng không chỉ đến từ việc bị bao vây, mà còn vì không thể chấp nhận những lời của Tiểu Phu Tử. Vương gia không có nhánh của nàng lại sống tốt hơn? Nàng không thể chấp nhận thực tế này. Trong mắt nàng, Vương thị đáng lẽ phải tử chiến tới cùng vì lợi ích của gia tộc họ.
Nhưng Tiểu Phu Tử không có lý do gì để lừa nàng.
"Ngươi nói dối!" Vương Phí Hà gào thét, đôi mắt mở to, móng tay đỏ rực cùng mái tóc rối bời khiến nàng trông như một nữ quỷ.
"Lừa cô làm gì?" Tiểu Phu Tử thở dài, lắc đầu: "Vương thị các người quá ích kỷ. Trong nội bộ Vương thị, thực ra đã sớm có người không phục. Tốc độ tu luyện của tỷ đệ các người rất nhanh, là nhân tài kiệt xuất trong thế hệ, thậm chí là đệ nhất nhân. Nhưng các người có nghĩ tới không, tài nguyên tu luyện của các người đã hại biết bao tộc nhân, hại biết bao bách tính? Các người sống trên đỉnh cao, dưới chân lại là chồng chất bạch cốt. Sự ích kỷ của các người đã định sẵn Vương thị sẽ lụi tàn."
"Tư giả chỉ nhất thời, công giả phương thiên cổ nột!" Tiểu Phu Tử vẫn không bỏ được thói quen thuyết giáo.
Vương Phí Hà lúc này gần như điên loạn, những lời này đã đập tan nội tâm nàng. Nàng luôn tự cho là đúng, chưa bao giờ suy xét đến người khác. Như việc sai Ninh Trí Viễn đánh lén Liệt Thiên, hay sai bảy sát thủ Yêu tộc đi đánh lén, tất cả đều là biểu hiện của sự ích kỷ, hoàn toàn không coi trọng mạng sống kẻ khác. Thực ra, hai nhóm người đó ngay cả nàng còn không giết nổi, thì làm sao giết được Liệt Thiên.
"Nói láo! Tộc nhân Vương thị vẫn đang chờ ta trở về, chờ ta dẫn dắt họ làm chủ thiên hạ!"
Nàng gào thét trong tuyệt vọng và không cam lòng.
"Không ai nghe cô cả. Cô hại Tuân Pháp và Viên Lão, lên đường đi!" Tiểu Phu Tử thở dài, trong tay xuất hiện thanh trúc kiếm màu đen.
Tiểu Phu Tử hiện tại, vừa có thể giết người, lại vừa có thể thuyết giáo.
Vương Phí Hà tất nhiên không ngồi chờ chết, lập tức hóa thành con Tương Liễu chín đầu lao tới tấn công.
Khi ba người đang đại chiến trên không trung, Đổng Phàn đột nhiên xuất hiện, đưa Ninh Trí Viễn đi ngay lập tức.
Thần tiên đánh nhau, phàm nhân tai ương. Nếu ở lại đó, sợ rằng sẽ bị vạ lây.
Một thanh giới đao vấy máu, một thanh trúc kiếm màu đen. Hai người phối hợp nhịp nhàng, chín cái đầu của Tương Liễu nhanh chóng rơi xuống đất.
Cùng lúc đó, thần phách của Vương Phí Hà định trốn thoát liền bị ấn ký chữ "Vạn" phong ấn, rồi tan thành mảnh vụn.
Chín đầu Tương Liễu rơi trên mặt đất lại dung hợp thành đầu của Vương Phí Hà. Thân hình đại xà cũng hóa lại thành nhân thân. Thông thường, Yêu tộc hóa thành Nhân tộc sau khi chết sẽ hiện nguyên hình. Nhưng Vương Phí Hà khác biệt, vốn là Nhân tộc, chỉ vì hấp thụ huyết mạch tộc Tương Liễu mới có khả năng biến hình. Nay bị chém giết, tự nhiên sẽ khôi phục dáng vẻ Nhân tộc.
Tiểu Phu Tử và Lý Biết Nhất thấy Vương Phí Hà đã chết, liền nhặt đầu nàng gửi về Trường An. Dẫu sao nàng cũng là kẻ chủ mưu hại Tuân Pháp và Viên Lão, cần phải lấy đầu nàng để trả lời cho họ.
"Ngươi giỏi thật, còn biết lợi dụng người khác." Lý Biết Nhất thu giới đao, cười nói.
Tiểu Phu Tử cười ngượng ngùng. Hai người họ đến cứu Ninh Trí Viễn không phải tình cờ, mà là có chủ đích.
Từ khi biết Ninh Trí Viễn nhập ma và bị lợi dụng, ông đã vội đi tìm Bùi Thiên Cao để hiểu rõ tính tình của hắn, rồi mới tìm Liệt Thiên để cứu người. Ông không phải không tin Ninh Trí Viễn, mà là muốn dựa vào tính cách của hắn để lập kế hoạch dụ Vương Phí Hà ra ngoài.
Quả nhiên, đúng như Bùi Thiên Cao nói, cháu trai ông biết mình bị lừa sẽ không bỏ qua, nhất định sẽ tìm Vương Phí Hà. Vì thế, từ khi Ninh Trí Viễn rời Thiên Kim Thôn đến đây, Lý Biết Nhất vẫn luôn âm thầm quan sát.
Cho đến tận lúc nãy, Tiểu Phu Tử tới, hai người cùng nhau chém giết Vương Phí Hà!
"Thiên Lý Giáo này vẫn còn muốn lừa gạt bách tính, xem ra chính là thủ đoạn của Trạm Tư. Đối với loại người này phải dùng thủ đoạn phi thường. Hiện giờ Thiên Lý Giáo có mặt ở khắp các châu, không thể nuông chiều! Phải phổ cập giáo dục, nếu không bách tính quá dễ bị lừa." Tiểu Phu Tử lắc đầu, vẻ mặt sầu khổ.
"Được rồi, sáng nay có rượu sáng nay say, ngày mai sầu tới ngày mai ưu. Chúng ta đi uống rượu thôi!" Lý Biết Nhất lúc này chẳng còn vẻ gì là thánh tăng, nháy mắt cười nói. Từ khi tới đây, ông rất thích uống rượu cùng Tiểu Phu Tử, vì mỗi khi uống rượu, Tiểu Phu Tử lại thích ưu quốc ưu dân, giảng đạo lý lớn.
Không phải vì Lý Biết Nhất thích nghe giảng đạo, mà vì Lý Biết Nhất có tiền. Từ khi được sư huynh trao quyền ở Trường An, Tiểu Phu Tử không chỉ điều động được Trường An quân, mà còn có thể lấy ngân lượng từ các đại tiền trang dưới danh nghĩa Từ Trường An. Nói đi nói lại, Lý Biết Nhất vốn không có giày để mang, muốn uống rượu thì phải tìm kẻ có tiền chứ!
Tiểu Phu Tử cũng không từ chối, vì đôi khi một câu nói vô tình của Lý Biết Nhất cũng đầy thiền ý, giúp ông lĩnh ngộ được rất nhiều.
Tiểu Phu Tử nhìn quanh viện, vẫn lắc đầu: "Thôi, xem ra chúng ta phải tới Thiên Kim Thôn một chuyến!"
"Thiên Kim Thôn?" Lý Biết Nhất nhíu mày.
"Đúng vậy, theo Bùi Thiên Cao hiểu về Ninh Trí Viễn, thằng nhóc này có lẽ vẫn sẽ tìm Liệt Thiên. Chúng ta ở đó thì Liệt Thiên sẽ không hại tính mạng hắn, nhưng nếu chúng ta không ở đó..."
Lý Biết Nhất nghe đến đây, trên mặt hiện rõ chữ "Khổ". Ông không ngờ mình đến đây lại thành bảo mẫu cho hai cậu cháu này.
Nhưng biết làm sao được? Huynh đệ, bằng hữu của mình, nếu không quản thì ai quản đây?
Ông thở dài, đành đi theo Tiểu Phu Tử tới Thiên Kim Thôn.
Khi họ tới nơi, Liệt Thiên đang ngồi ở cửa, thậm chí đã chuẩn bị sẵn một bình rượu, như thể đã biết họ sẽ tới.
"Hai vị, ngồi đi!"
Liệt Thiên chào hỏi, cũng vẻ mặt bất đắc dĩ.
Lý Biết Nhất và Tiểu Phu Tử chưa kịp mở miệng, Liệt Thiên đã nói trước: "Được rồi, ta biết ý đồ của hai vị."
Dứt lời, hắn lấy ra một phong chiến thư đặt lên bàn.
Hai người nhìn phong chiến thư viết bằng máu, nhíu mày.
"Vãn bối nhà các người thật có chí khí, viết chiến thư cho ta, bắt ta phải chuẩn bị kỹ càng, tùy thời chờ hắn ám sát."
"Còn xin..." Lý Biết Nhất dù miệng mắng hai cậu cháu nhưng cũng không thể mặc kệ.
Tuy nhiên, ông chưa kịp nói hết câu, Liệt Thiên đã cười: "Tùy tâm trạng thôi. Nếu ta vui thì sẽ không làm gì hắn, còn nếu tâm trạng không tốt, thì khó mà nói trước được."
Hắn nghiêng đầu nghĩ ngợi rồi nói thêm: "Bất quá, ta bây giờ lại có chút thưởng thức loại người một lòng dũng cảm như vậy."
Muốn biết hậu sự thế nào, xin xem chương sau phân giải.