Lý Biết Nhất và Tiểu Phu Tử nghe được lời này, đồng thời nhíu mày.
Mặc kệ là vì Thanh Liên Kiếm Tông, hay là vì Bùi Thiên Cao, cả hai người bọn họ đều muốn bảo toàn tính mạng cho Ninh Trí Viễn.
Thế nhưng vấn đề hiện tại là, trừ phi bắt giữ được Ninh Trí Viễn, bằng không việc này không có cách giải quyết.
Nói thật, Liệt Thiên có thể hồi đáp bọn họ như vậy đã xem như nể mặt lắm rồi. Nếu đổi lại là kẻ khác, dù là người chưa nhập ma, cũng sẽ không chút do dự cự tuyệt.
Kẻ khác muốn tới giết ta, chẳng lẽ ta còn phải nương tay?
Chuyện này dù có nói ra cũng chẳng ai đứng về phía bọn họ. May thay, hiện giờ tâm tình Liệt Thiên xem chừng không tệ, mới cho ra một câu trả lời ba phải như vậy.
"Đa tạ thí chủ! Ngài yên tâm, chúng ta sẽ trông chừng Ninh Trí Viễn." Lý Biết Nhất chắp tay trước ngực, hướng về phía Liệt Thiên tạ từ.
"Được rồi, nhân quả tuần hoàn, ta diệt Thanh Liên Kiếm Tông thì tự nhiên phải chấp nhận việc người khác tới tìm ta báo thù. Chẳng qua, có bản lĩnh hay không còn phải xem chính hắn. Nếu tâm tình ta không tốt, thuận tay nhổ cỏ tận gốc thì cũng đừng trách ta." Liệt Thiên phất tay nói.
Lời Liệt Thiên nói cũng coi như hợp tình hợp lý, không có vấn đề gì.
Lý Biết Nhất gật đầu, hắn chỉ có thể làm đến mức này. Ít nhất hiện tại Liệt Thiên còn nguyện ý ngồi xuống nói chuyện tử tế. Kỳ thực, dù Liệt Thiên có trực tiếp giết chết Ninh Trí Viễn, bọn họ cũng chẳng làm gì được hắn. Nếu muốn chém giết Liệt Thiên, còn phải trông cậy vào Từ Trường An.
Tiểu Phu Tử cũng hiểu, Liệt Thiên có thể nói như thế đã là không dễ. Hắn đang định cùng Lý Biết Nhất cáo từ để đi tìm Ninh Trí Viễn, nhưng khi quay đầu lại, thấy Lý Biết Nhất đang nhìn chằm chằm vò rượu trên bàn, chỉ có thể cười khổ.
"Nếu không chê, có thể cùng ta uống vài chén." Liệt Thiên nhìn dáng vẻ như đứa trẻ tham ăn của Lý Biết Nhất, cười nói.
"Vậy bần tăng không khách khí!" Lý Biết Nhất vừa nói, liền nhấc bầu rượu lên, dốc ngược vào miệng.
Lý Biết Nhất uống rượu như trâu uống nước. Nếu Tề Phượng Giáp hay Lý Nghĩa Sơn nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ mắng hắn phí phạm của trời.
Tiểu Phu Tử nhìn Lý Biết Nhất, trong mắt thoáng hiện vẻ xót xa.
Kỳ thực hắn biết, trong lòng Lý Biết Nhất vẫn còn hận. Hắn cũng giống như Ninh Trí Viễn, hận không thể giết chết Liệt Thiên. Nhưng lý trí mách bảo hắn không thể làm vậy. Dù sao Liệt Thiên và Từ Trường An vẫn còn quyết đấu ở phía trước, hơn nữa hiện tại hắn có ra tay cũng không phải đối thủ của Liệt Thiên.
Hắn chỉ có thể dùng rượu để tê liệt bản thân. Chỉ là càng uống, hình bóng sư huynh trong đầu lại càng hiện lên rõ rệt. Hắn rất muốn cầm lấy giới đao, nhưng lại không thể.
Bởi vì suy cho cùng, hắn là người tu Phật, không phải hạng người sướng ý giang hồ. Trên vai hắn có trách nhiệm, trong lòng có lý tưởng. Tuy ngoài miệng chưa từng nói muốn chấn hưng chùa Linh Ẩn, nhưng hắn vẫn luôn âm thầm truyền thừa di sản của chùa. Hắn thậm chí không còn thừa nhận mình là người chùa Linh Ẩn, nhưng vẫn thu nhận đệ tử của chùa.
Hắn thường khuyên người khác "không buông bỏ được", nhưng cuối cùng, kẻ không buông bỏ được lại chính là bản thân mình.
Lần này nhìn thấy Ninh Trí Viễn bất chấp tất cả để báo thù, Lý Biết Nhất cũng lòng có cảm xúc, hắn thậm chí nảy sinh nghi hoặc, nghi ngờ con đường và niềm tin của chính mình.
Lý Biết Nhất vốn tửu lượng không tệ, nay đã say.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, nhìn Liệt Thiên, hơi thở nặng nề như lão ngưu vừa cày xong ruộng.
"Liệt Thiên, ta muốn cùng ngươi một trận chiến!"
Lý Biết Nhất muốn dùng rượu để tê liệt bản thân, làm cho tâm báo thù kia tĩnh lặng lại. Nhưng không ngờ, rượu này là độc dược, càng uống hận ý trong lòng càng dày đặc.
Liệt Thiên và Tiểu Phu Tử đều lặng lẽ nhìn Lý Biết Nhất. Chỉ trong chốc lát, Lý Biết Nhất đã uống cạn hai vò rượu, say mèm.
Hắn vẫn gào thét muốn cùng Liệt Thiên quyết đấu, rồi gục xuống bàn.
Tiểu Phu Tử có chút khẩn trương nhìn Liệt Thiên, vào thời điểm mấu chốt này, hắn không muốn trở mặt với Liệt Thiên. Dù sao Liệt Thiên và Từ Trường An còn có kế hoạch cùng nhau đối phó Trạm Tư.
Tiểu Phu Tử căng thẳng nhìn Liệt Thiên, mà Liệt Thiên lại mỉm cười nhìn Lý Biết Nhất.
Lúc này, trên thân Lý Biết Nhất xuất hiện kim quang, chỉ là trong ánh Phật quang vàng óng ấy lại pha lẫn những đốm đỏ, miệng vẫn lẩm bẩm: "Liệt Thiên, ta muốn giết ngươi!"
"Hay là, ta thỏa mãn nguyện vọng của hắn?" Liệt Thiên suy nghĩ rồi đột nhiên nói.
Tiểu Phu Tử nghe vậy, toàn thân căng cứng, chuẩn bị ra tay mang Lý Biết Nhất rời đi. Nếu thực sự đánh nhau, dù hắn và Lý Biết Nhất liên thủ cũng chưa chắc là đối thủ của Liệt Thiên.
Tiểu Phu Tử nheo mắt, không nói gì, một tay đã ôm lấy eo Lý Biết Nhất. Nếu Liệt Thiên bất ngờ ra tay, hắn có thể lập tức mang Lý Biết Nhất chạy trốn.
Liệt Thiên cũng nhìn hắn, không khí dần trở nên ngưng trọng. Phải biết rằng, Lý Biết Nhất khác với Ninh Trí Viễn. Ninh Trí Viễn dù có buông lời hung ác thế nào, Liệt Thiên cũng không bận tâm, vì Ninh Trí Viễn cả đời này khó lòng đạt tới độ cao của hắn.
Nhưng Lý Biết Nhất thì khác, khí vận Phật môn đều nằm trên người hắn, là kẻ có hy vọng trở thành Phật đạo thánh nhân, thậm chí về sau còn là khắc tinh của đám chân ma bọn họ. Tiềm lực khác biệt, tự nhiên sẽ khiến Liệt Thiên có phản ứng khác.
Giữa lúc hai bên đang giương cung bạt kiếm, Liệt Thiên đột nhiên nhếch miệng cười.
"Được rồi, yên tâm đi. Phật thật và chân ma vốn có những điểm tương thông. Hơn nữa, Biết Nhất đại sư không giống những kẻ khác. Nếu hắn thực sự có bản lĩnh báo thù, ta cũng hoan nghênh. Tuy nhiên, ta có một ý này..."
Nhìn thấy dáng vẻ này của Liệt Thiên, Tiểu Phu Tử cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Liệt Thiên không cần thiết phải lừa hắn, âm mưu quỷ kế chỉ thường thấy khi thực lực yếu hơn đối thủ. Hiện tại thực lực hắn mạnh hơn hai người, chẳng có gì phải mưu tính, tự nhiên không cần lừa gạt Tiểu Phu Tử.
"Xin cứ nói!"
"Chi bằng để Lý Biết Nhất đại sư đánh với ta một trận, nếu không đánh, chỉ sợ phật tính của hắn sẽ không thông. Tất nhiên, ta sẽ không giết hắn, chỉ muốn hắn biến mất một thời gian mà thôi. Sau đó lại để Từ Trường An tới tìm ta uống rượu..."
Liệt Thiên nói đến đây, Tiểu Phu Tử lập tức hiểu ra.
Liệt Thiên muốn thừa dịp này tiếp tục dẫn xà xuất động. Chỉ cần hắn và Lý Biết Nhất đánh một trận, sau đó tung tin Lý Biết Nhất tử trận, Từ Trường An đang "bị thương" chắc chắn sẽ không màng tất cả tới tìm Liệt Thiên quyết chiến, lại là một màn lưỡng bại câu thương. Như vậy, Trạm Tư không tin cũng phải tin, cũng không sợ hắn không lộ đuôi cáo.
"Ta thấy không thành vấn đề, chỉ là, ngươi ra tay..."
Liệt Thiên cười nói: "Tự nhiên có chừng mực."
Tiểu Phu Tử nhìn Liệt Thiên, thật sự cảm thấy khó tin. Hắn không ngờ hai đoạn tình yêu và một đoạn thân tình lại mang đến sự thay đổi lớn lao cho vị Thái tử này.
Nếu trước kia Liệt Thiên cũng như bây giờ thì tốt biết bao!
"Được! Đợi hắn tỉnh rượu đã!"
Một ngày sau, một tin tức truyền khắp thiên hạ.
Đồn rằng Lý Biết Nhất đi tìm Liệt Thiên báo thù cho chùa Linh Ẩn, nhưng cuối cùng lại chết dưới quyền Liệt Thiên, ngay cả thi thể cũng không tìm thấy, người duy nhất thoát được chỉ có Tiểu Phu Tử bị thương cùng một bộ tăng bào dính máu.
Khi tin tức truyền đến tai Bùi Thiên Cao, hắn ngẩn người.
Đang mượn rượu tiêu sầu, hắn làm rơi chén rượu, toàn thân run rẩy, trong mắt hiện lên vẻ bi ai.
Hắn không ngờ Lý Biết Nhất lại đi khiêu chiến Liệt Thiên. Hắn há miệng, nước miếng chảy dài, nước mũi nước mắt giàn giụa, gục xuống bàn khóc rống.
Có lẽ vì đại bi không tiếng động, hắn cố nén tiếng khóc, chỉ có bờ vai run lên bần bật.
Triệu Yến Uyển đi tới trước mặt Bùi Thiên Cao, thở dài một tiếng.
Thế nhân chỉ biết năm đó Bùi Thiên Cao, Trần Quế Chi, Lý Nghĩa Sơn và Lý Biết Nhất bốn người tiêu sái tự tại, nhưng lại không biết trong chốn giang hồ, ngoài tiêu sái tự tại còn có ly sầu biệt hận.
Giang hồ à, nào có ai thực sự tiêu sái.
Sáng nay một chén rượu, ngày mai mỗi người một ngả. Có người về tới cố hương, có người lại đi tới phương xa chẳng bao giờ trở lại.
"Nếu ngươi muốn báo thù, ta không ngăn cản. Cùng lắm thì, ta chết cùng ngươi." Triệu Yến Uyển nhàn nhạt nói.
Bùi Thiên Cao từng đòi báo thù nay lại bình tĩnh lạ thường, hắn lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn Triệu Yến Uyển, giọng nghẹn ngào:
"Không, chúng ta về Thục Sơn đi..."
"Về Thục Sơn?" Triệu Yến Uyển nhíu mày, nếu nam nhân của nàng là kẻ hèn nhát, nàng thà không cần.
"Đúng, ta muốn gia nhập Thục Sơn, tiến vào Kiếm Ngục. Trước kia ta chết, còn có Lý Biết Nhất báo thù, báo thù cho Thanh Liên Kiếm Tông và chùa Linh Ẩn. Bây giờ hòa thượng kia không còn, người có thể báo thù chỉ còn lại ta. Ta không thể chết, ta muốn tu luyện, ta muốn bắt Liệt Thiên nợ máu trả bằng máu!"
Trên mặt Triệu Yến Uyển lộ ra nụ cười, ngay cả nàng cũng không ngờ cái chết của Lý Biết Nhất lại khiến Bùi Thiên Cao thanh tỉnh đến vậy. Nàng hít sâu một hơi đáp: "Được, chuyện khác không dám hứa, nhưng dù thế nào, ta cũng sẽ giúp ngươi tranh thủ một suất vào Kiếm Ngục!"
Ninh Trí Viễn cầm Thanh Liên, bắt giữ một vị thôn dân, đi tới trước nhà tranh của Liệt Thiên.
"Liệt Thiên, lăn ra đây, bằng không ta giết hắn!"
Liệt Thiên nhìn Ninh Trí Viễn dùng người thường uy hiếp mình, không khỏi cười lạnh: "Ta không phải Từ Trường An, hơn nữa ta là tộc Kim Ô, ngươi muốn giết thì cứ giết!"
Ninh Trí Viễn thấy Liệt Thiên bước ra, liền thả người nọ.
"Ta muốn một cơ hội, cơ hội khiêu chiến ngươi! Lần này, không chỉ vì Thanh Liên Kiếm Tông, mà còn vì Lý thúc!"
"Ồ, giờ lại biết vì Lý Biết Nhất? Ngươi có biết mạng của ngươi là do Tiểu Phu Tử và Lý Biết Nhất cầu xin mà có không? Ngươi không chạy xa đi, còn quay lại tìm chết sao?" Liệt Thiên nheo mắt.
"Nếu ta chạy, mới là phụ lòng bọn họ. Hôm nay ta đến, một là khiêu chiến ngươi, hai là bái sư!"
"Bái sư?" Liệt Thiên càng lúc càng thấy thú vị.
"Không sai, hiện tại ta không giết được ngươi, nên ta muốn học thủ đoạn của ngươi, để giết ngươi."
"Vậy ngươi dựa vào đâu mà nghĩ ta sẽ đáp ứng? Ta trực tiếp giết ngươi cho xong chuyện." Liệt Thiên thấy Ninh Trí Viễn thật ngây thơ.
"Ngươi đương nhiên có thể giết ta, nhưng ngươi phải cân nhắc một người, đó chính là Lý thợ rèn đang làm nghề nguội trên Thiết Kiếm Sơn!"
Nghe vậy, Liệt Thiên vươn tay, cách không bóp cổ Ninh Trí Viễn.
"Ngươi dám uy hiếp ta?"
Khóe miệng Ninh Trí Viễn hiện lên nụ cười dữ tợn.
"Sao lại không dám?"
Sau khi bị Đổng Phàn mang đi, hắn lập tức hạ chiến thư cho Liệt Thiên, rồi lấy thân phận người Thiên Lý Giáo trà trộn vào trong, tìm được không ít bí mật.
Trong đó có mệnh lệnh của Trạm Tư, bảo bọn họ đi tìm một người gọi là Lý thợ rèn, nói rằng người này có tác dụng lớn để đối phó Liệt Thiên.
Vì thế, Ninh Trí Viễn mới có tự tin đến đây.
"Có chuyện gì ta không làm được chứ..." Ninh Trí Viễn khó khăn nói: "Thân nhân của ta bị ngươi giết, Lý thúc cũng chết trong tay ngươi, ta còn gì để mất nữa!"
"Nếu ngươi giết ta, Lý thợ rèn chắc chắn phải chết!"
Liệt Thiên nghe vậy, chậm rãi buông Ninh Trí Viễn ra, sau đó một cước đá vào mặt hắn, Ninh Trí Viễn lập tức máu tươi đầm đìa, ngã xuống đất.
"Nếu ngươi dám đụng đến ông ấy, dù có xông lên Thục Sơn, ta cũng sẽ giết cữu cữu của ngươi!"
Liệt Thiên cũng không phải kẻ dễ chọc, Ninh Trí Viễn uy hiếp hắn, hắn cũng ngược lại uy hiếp Ninh Trí Viễn.
"Ngươi cứ đi đi, người Thanh Liên Kiếm Tông chúng ta sớm đã coi thường sinh tử."
Ninh Trí Viễn cười lớn, quỳ trên mặt đất, đắc ý nói: "Ta muốn ngươi nếm thử cảm giác mất đi người quan trọng là thế nào!"
Liệt Thiên hít sâu một hơi, nhắc tới Lý thợ rèn, hắn chỉ có thể khuất phục. Vì thế, Liệt Thiên giơ ngón cái về phía Ninh Trí Viễn.
"Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?"
"Ta bái sư! Dùng kỹ thuật của ngươi để chế ngự ngươi!" Ninh Trí Viễn nằm trên đất, máu đầy mặt, cười nói một cách bất cần.
Liệt Thiên không nói nhiều, trực tiếp nhấc hắn lên, ném ra xa.
Nhưng không lâu sau, Ninh Trí Viễn lại quay lại.
"Ta đến bái sư!"
Lần này Liệt Thiên trực tiếp nắm lấy hắn, một quyền giáng xuống. Một quyền này khiến Ninh Trí Viễn mất nửa cái mạng.
"Còn muốn bái sư không?"
Ninh Trí Viễn máu me đầy người nhếch miệng cười: "Bái!"
Liệt Thiên lại đá một cước, trực tiếp đá gãy chân hắn.
"Bái sư không?"
"Bái! Để giết ngươi, ta cái gì cũng làm được."
Liệt Thiên nhìn Ninh Trí Viễn bê bết máu, vẫy tay về phía Tiểu Hắc cách đó không xa.
Tiểu Hắc biết chủ nhân muốn làm gì, liền chạy ra cách Ninh Trí Viễn trăm mét rồi đi vệ sinh.
"Được thôi, chỉ cần ngươi ăn đống đó, ta sẽ thu ngươi làm đồ đệ, truyền công pháp cho ngươi, mỗi tháng còn cho ngươi bốn cơ hội ám sát ta!"
Ninh Trí Viễn biết Liệt Thiên đang sỉ nhục mình, nhưng hắn không giết mình ngay, chứng tỏ việc này có hy vọng. Đối phó Liệt Thiên, thay vì trốn tránh ám sát, chi bằng ở ngay bên cạnh, như vậy cơ hội sẽ nhiều hơn!
Ninh Trí Viễn nghiến răng, gian nan bò về phía đống phân bốc hơi kia, trên mặt đất để lại một vệt máu.
Mùi hôi xộc thẳng vào mũi, Ninh Trí Viễn nhắm mắt lại, đang định cắn một miếng thì tiếng Liệt Thiên vang lên bên tai.
"Được rồi, có chút ý tứ. Sáng mai, ngươi bổ hết củi trong thôn rồi hãy tìm ta. Ta cũng hy vọng, ngoài Từ Trường An ra, còn có một vị đối thủ thực sự!"
Ninh Trí Viễn cười, nhìn Liệt Thiên, miệng đầy máu nói: "Người ta nói ngươi là kẻ điên, quả không sai! Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ giết ngươi!"
"Chẳng lẽ ngươi không phải sao?"
Liệt Thiên hỏi ngược lại một câu rồi trở về nhà tranh.
Đối với Ninh Trí Viễn, hắn quả thực có chút hứng thú, hơn nữa tính cách người này rất hợp ý hắn. Nhưng hiện tại, có một nan đề bày ra trước mắt, đó chính là Lý thợ rèn.
Ninh Trí Viễn tuyệt đối sẽ không ra tay với Lý thợ rèn, dù hắn có làm vậy, Tiểu Phu Tử cũng sẽ ngăn cản, điểm này không cần lo. Điều hắn lo là Ninh Trí Viễn đã biết sự tồn tại của Lý thợ rèn, thì Trạm Tư chắc chắn cũng đã biết!
Trạm Tư là kẻ rất khó đối phó!
Muốn biết hậu sự thế nào, hãy xem chương sau phân giải.
Tối nay còn một chương.