Vừa bước vào cửa, con chó ngao Tây Tạng đã hung dữ lao tới. Nhị Binh hét lớn một tiếng rồi nhào ra sau lưng người chị cả Thái Ngọc. Thái Ngọc theo bản năng đẩy con chó ra, rồi ôm lấy Nhị Binh vừa khóc vừa mắng.
Thái Ngọc dù khóc mắng Nhị Binh không nên thân, nhưng từng câu từng chữ đều khiến người nghe thấy khó chịu. Chuyện quái quỷ gì thế này, hơn trăm ngàn trắng trợn mất sạch, còn làm cho người thân chẳng ra người thân, người nhà chẳng ra người nhà.
Giờ phải làm sao đây? Lần trước Thái Ngọc bị đánh, tuy miệng không nhận sai nhưng hành động đã thay đổi rõ rệt, không những không còn tự ý quyết định mà có việc gì cũng đến thỉnh thị. Ví dụ như chuyện của lão Tam lại chẳng thấy động tĩnh gì, Thái Ngọc cũng cho rằng đưa tiền mà không có tác dụng, cũng nghi ngờ người anh họ lừa cô để ẵm trọn mười vạn kia. Cô đã mấy lần muốn tìm anh họ đòi lại công bằng, thậm chí muốn đến làm ầm lên để lấy lại tiền. Thế nhưng lần nào Thái Ngọc cũng không tự quyết mà lại đến hỏi ý kiến anh. Anh sợ làm hỏng việc nên không đồng ý cho cô đi, cô liền không đi nữa. Bây giờ dạy dỗ Nhị Binh ngay trước mặt Thái Ngọc, nói thế nào cũng coi như là vả vào mặt Thái Ngọc. Hơn nữa, nhìn cái dáng vẻ của Nhị Binh, dù có đánh chết nó, chưa chắc nó đã chịu lôi tiền ra. Có lẽ đã thua sạch thật rồi sao? Lục Nhị Lộc dù thế nào cũng không thể tin là đã thua trắng cả. Xem ra chuyện này thực sự phiền phức và uất ức.
Vết thương của Lục Nhị Lộc lại nhói lên. Anh bực bội đá đổ cái ghế dưới đất, rồi tức tối quay về phòng ngủ.
Đột nhiên Lục Nhị Lộc cảm thấy chuyện này chỉ có thể dùng trí mà thắng, không thể dùng sức mà ép. Nếu tiền thực sự vẫn còn trong tay Nhị Binh, chắc chắn nó phải lấy số tiền này đi làm ăn. Nếu tìm người dụ dỗ Nhị Binh, nói rằng có một mối làm ăn lớn kiếm được nhiều tiền, có lẽ nó sẽ mắc lừa mà lấy tiền ra.
Lão Tứ đi vào hỏi phải làm sao, hỏi có cần báo án khởi tố không, để cho nó ngồi tù vài ngày, chịu khổ vài hôm. Lục Nhị Lộc thở dài một tiếng, nói, ngồi tù thì làm được gì, chúng ta có thể nhận được gì. Người ta ngồi tù không trả tiền, chúng ta vừa mất tiền lại vừa mất tình. Cứ bắt nó viết giấy nợ, tiền chưa trả được thì nợ vẫn phải ghi. Nó viết giấy nợ rồi, cậu bảo chị nó dẫn nó về đi.
Lão Tứ cảm thấy không thể để Nhị Binh dễ dàng như vậy được, dù sao cũng là hơn trăm ngàn tiền mặt, anh ta vất vả bao nhiêu năm nay còn chưa kiếm được số tiền lớn đến thế. Chuyện này đúng là quá uất ức. Lão Tứ ra đến phòng khách, không làm hoàn toàn theo lời lão Nhị. Anh ta tiến lên tát mạnh vào mặt Nhị Binh một cái, nói, chuyện này không bao giờ xong đâu, bao giờ mày chưa trả lại tiền thì đừng hòng tao để mày đi, tao sẽ xích mày cùng với chó, bắt mày làm nô lệ, làm trâu làm ngựa lao động, dùng sức khổ sai để bù vào số tiền đó.
Nhị Binh không phản kháng, cũng chẳng có vẻ gì là tức giận, cứ như thể nó đáng phải chịu cái tát này vậy. Nhị Binh nói, đằng nào tiền cũng mất rồi, nợ thì trả nợ, giết người đền mạng, cũng được thôi, tôi cứ ở lại nhà anh làm việc, bao giờ trả sạch số tiền đó thì tôi đi.
Mẹ kiếp, nuôi con chó còn biết trông nhà, cái loại người còn không bằng chó lợn như mày, nuôi mày chỉ tổ tai họa. Mắng xong, lão Tứ cũng hết cách. Lão Tứ tìm giấy bút bắt Nhị Binh viết giấy nợ, rồi nói với Thái Ngọc, đằng nào số thép đó cũng là cô bán, chuyện cũng là do cô gây ra, tôi không quản nữa, cô tự xem mà giải quyết. Nói xong, lão Tứ tức giận bỏ đi.
Nghe thấy phòng khách đã yên tĩnh trở lại, Lục Nhị Lộc muốn nghỉ ngơi một chút cho yên tĩnh.
Đột nhiên nhớ tới bác sĩ bảo phải đến bệnh viện truyền dịch thêm một lần nữa để tránh nhiễm trùng. Lục Nhị Lộc sờ sờ mặt, cảm thấy chỗ sưng càng lúc càng nặng hơn. Chuyện mặt mũi đúng là không thể qua loa, nếu viêm nhiễm lở loét để lại sẹo lớn thì cả đời này coi như bỏ. Lục Nhị Lộc vừa định đến bệnh viện thì Đinh Quyên tìm đến.
Thấy Lục Nhị Lộc băng bó nửa mặt, Đinh Quyên vội vàng hỏi bị làm sao. Điều này khiến Lục Nhị Lộc thực sự không biết nói thế nào. Không nói rõ ràng thì không xong. Lục Nhị Lộc đành nói, tối qua ra ngoài gặp phải một thằng điên, không biết dùng cái gì đâm tôi một cái.