Nhị cha tuy từng làm đội trưởng đội sản xuất, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một nông dân không biết chữ nghĩa là bao. Lục Nhị Lộc cười với Nhị cha, rồi nhẹ nhàng nói: "Đó chỉ là mấy lời la hét trên tivi thôi, tivi đâu phải pháp luật, nói năng chẳng có tác dụng gì đâu, vài ngày nữa là xong chuyện ấy mà."
Nhị cha thở dài lắc đầu liên tục, rồi bảo: "Các con còn trẻ nên không hiểu, Đảng Cộng sản xưa nay nói là làm, nói cái gì là phải làm cái đó, có khi làm còn ghê gớm hơn cả lời nói. Nào là "Tam phản ngũ phản", "Vận động tứ thanh", "Cách mạng văn hóa", cái nào làm mà chẳng dữ dội hơn lời nói? Cấp trên nói một câu, cấp dưới phải nói mười câu, hơn nữa còn làm quá đà."
Trong lòng Lục Nhị Lộc vẫn không kìm được mà thắt lại từng hồi. Hôm qua, một vị phó đài trưởng của đài truyền hình đã cảnh báo anh đừng hoạt động nữa, có hoạt động cũng vô ích. Vị phó đài trưởng cho anh biết, rất có khả năng Trung ương sắp tới sẽ có một cuộc vận động chỉnh đốn kinh tế quy mô lớn. Đã chỉnh đốn lớn thì phải có hành động lớn; đã làm vận động thì phải có điển hình, phải nắm vào chỗ hiểm. Chỗ hiểm hiện nay chính là kinh tế mất trật tự, hàng giả hàng nhái, lừa đảo chiếm đoạt tài sản tràn lan, nếu không chỉnh đốn thì làm sao được. Vụ việc "trộn cát" chính là một điển hình hiếm hoi gây chấn động, một điển hình như vậy, đối với giới truyền thông mà nói thì đúng là hiếm có, họ chắc chắn sẽ không bỏ qua. Nếu chuyện trộn cát này lại được báo cáo lên đài tỉnh, thậm chí là đài Trung ương, Lão Tam rất có thể sẽ trở thành một điển hình tiêu cực mang tầm quốc gia. Đến lúc đó, chuyện bị tử hình hay ngồi tù mọt gông là hoàn toàn có thể xảy ra. Mà không chỉ riêng Lão Tam, nếu đào sâu truy xét, cả anh và Lão Tứ cùng toàn bộ gia đình đều không tránh khỏi bị truy cứu.
Phải tốn tiền tìm đường chạy chọt mới mong dẹp yên mọi chuyện. Giờ chuyện đã xảy ra rồi, không thể sợ tốn kém, tiền tiêu hết thì có thể kiếm lại, nếu bị bắt làm điển hình thì coi như xong đời.
Vấn đề lớn nhất hiện tại chính là đài truyền hình. Miệng lưỡi thế gian đáng sợ, dư luận quả thực có thể giết người. Lục Nhị Lộc trốn vào phòng ngủ suy tư một lúc, cảm thấy cách duy nhất hiện nay là tìm đến đơn vị cấp trên của đài truyền hình, để lãnh đạo cấp trên ra mặt, mới có khả năng khiến đài truyền hình không gửi băng ghi hình lên tỉnh, cũng đừng phát sóng trên đài thành phố nữa, càng không được làm các bài phóng sự tiếp theo.
Có bệnh thì vái tứ phương. Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy cũng là người Ngũ Trại, tính ra cũng là đồng hương, tuy chưa gặp mặt bao giờ, nhưng cứ mang một món quà hậu hĩnh đến, có khi lại được nể tình mà nới lỏng cho.
Khi thu xếp xong xuôi chuẩn bị ra ngoài, Lão Tứ hoảng hốt chạy vào, nói nhỏ với Lục Nhị Lộc rằng em trai của Tam tẩu đã đạp xe ba bánh đến, muốn chở hết những món đồ có giá trị trong nhà đi.
Thế này thì còn ra thể thống gì nữa, Lão Tam vừa mới gặp chút chuyện, chưa biết sống chết ra sao đã vội vàng chuyển dịch tài sản về nhà ngoại. Lục Nhị Lộc không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng đi về phía nhà Lão Tam ở sân sau.
Đập vào mắt anh lại là cảnh đầy sân những dải niêm phong. Lục Nhị Lộc không khỏi cảm thấy lòng dạ thắt lại từng cơn.
Nhưng tài sản hoàn toàn có thể chuyển đi nơi khác, chuyển về nhà mẹ đẻ của cô ta, chắc chắn có những thứ sẽ như "thịt ném cho chó, một đi không trở lại". Đặc biệt là thằng em Nhị Binh của cô ta, đó là một tên lưu manh chính hiệu. Nhị Binh vốn cũng làm việc ở xưởng sửa chữa máy kéo, thấy anh rể làm ăn kiếm được tiền nên cũng học đòi "xuống biển" buôn bán. Vì vừa không nỗ lực, vừa không cẩn thận lại chẳng có đầu óc, kết quả là buôn gì lỗ nấy, kinh doanh gì thua đó, liên lụy cả Lão Tam cũng phải bù lỗ không ít. Nhị Binh làm ăn thì dở, nhưng lại học được thói khoác lác, nói dối, tiêu xài hoang phí, tệ hại hơn cả là thói cờ bạc, chơi với những tay cờ bạc lớn cũng chẳng hề sợ hãi. Nhị Binh giờ đây làm ăn thì không có vốn, làm việc chân tay thì không có sức, suốt ngày ngồi nhà chờ tiền từ trên trời rơi xuống. Một khi tiền bạc đã rơi vào miệng hắn, hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng để số tiền đó tuột mất. Nhìn thấy tivi, tủ lạnh đã được chuyển lên xe ba bánh, Lục Nhị Lộc thực sự lo lắng những thứ này sẽ bị Nhị Binh bán sạch. Anh muốn nhắc nhở Thái Ngọc một câu, nhưng dù sao Nhị Binh cũng là em trai người ta, nghĩ đi nghĩ lại, Lục Nhị Lộc lại thôi không nói gì nữa. Đứng thêm một lát, lại thấy chẳng còn gì để nói: Nhà người ta, người ta xoay xở thế nào là quyền của người ta, nói ra thì được gì. Hơn nữa, giờ tai họa lớn thế này đè lên vai, sống chết còn là vấn đề, chút tiền bạc này thì tính là cái gì chứ. Lục Nhị Lộc không nói một lời, rồi lòng nặng trĩu lặng lẽ rời đi.
Lục Nhị Lộc quyết định cầm năm vạn tệ đi tìm Trưởng ban Tuyên giáo Ngưu Như Cương.