Bước chân lên lầu hai Tàng Huyền Các, Vân Mộ lần nữa sững sờ.
So với lầu một ngăn nắp sạch sẽ, lầu hai lại bừa bộn khắp nơi, thực sự hỗn loạn vô cùng. Các loại văn phòng phẩm chạm khắc tùy tiện bày biện, đá vụn gỗ mục chất chồng, vô số điển tịch lớn nhỏ rải rác khắp mặt đất.
Hơn nữa, trần nhà, sàn nhà cùng vách tường nơi đây, tất thảy đều chằng chịt phù văn, thắp sáng cả lầu các, trông vô cùng đồ sộ, tựa hồ lạc vào một thế giới dị biệt.
“Ách!”
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Vân Mộ, Phạm Trọng Văn không khỏi cười gượng gạo: “Thật đáng chê cười, nơi đây là nơi lão phu thường ngày luyện khắc huyền văn, bình thường không cho người làm tới gần, thế nên đã lâu không ai quét dọn, có chút... có chút bề bộn, ha ha.”
Vân Mộ cười hiểu ý, song không nói thêm lời nào. Hắn biết, khi một người chuyên chú, rất ít để tâm đến ngoại cảnh, đó gọi là không câu nệ tiểu tiết.
“Ngươi đến xem những huyền văn ta sưu tầm này... Không ít cái lưu truyền trên thị trường, một vài lại là lão phu tư tàng, tuy chẳng tính quý giá, song cũng tương đối hiếm có.”
Nhắc đến huyền văn mình sưu tầm, Phạm Trọng Văn liền trở nên phấn khởi vô cùng, lúc giới thiệu càng là thuộc làu như lòng bàn tay.
«Huyền Văn Thuyên Thích», «Bách Tự Chân Ngôn», «Tàn Ngôn Phiến Ngữ», «Khâu Cổ Văn»...
Nhìn những điển tịch bày trên giá sách, Vân Mộ tiện tay rút một quyển ra xem, song nội dung bên trong lại khiến hắn đầu váng mắt hoa, một chữ cũng chẳng thể thông hiểu, tựa như đang đọc thiên thư.
“Lão gia tử, những huyền văn này có ý nghĩa gì?”
Nghe Vân Mộ hỏi, Phạm Trọng Văn khoát tay: “Muốn học huyền văn, ắt phải bắt đầu từ căn cơ vững chắc nhất, chẳng thể chỉ đơn thuần hiểu ý nghĩa huyền văn là đủ.”
“Căn cơ? Căn cơ gì?”
“Đương nhiên là căn cơ vẽ phù văn.”
Phạm Trọng Văn vuốt vuốt chòm râu, đoạn từ giá sách rút ra một quyển điển tịch dày cộp ném cho Vân Mộ, nói: “Bản «Huyền Văn Thuyên Thích» này tổng cộng có ba trăm ba mươi ba huyền văn đơn lẻ, ngươi trước hết học thuộc lòng tất thảy huyền văn bên trong, sau đó lặp lại luyện tập vẽ huyền văn, cho đến khi lão hủ hài lòng, ngươi mới có tư cách lĩnh hội huyền văn chân ý.”
“Được.”
Vân Mộ đáp lại ngay, không chút do dự.
Phạm Trọng Văn cực kỳ hài lòng thái độ đó của Vân Mộ, liền ném cho hắn một khối huyền văn lệnh bài, để hắn có thể tự do ra vào nơi đây.
Những ngày sau đó, Vân Mộ ngày ngày đi sớm về khuya, ban ngày ở Tàng Huyền Các học tập huyền văn, khi mỏi mệt liền xuống lầu một tùy ý lật xem những điển tịch không trọn vẹn kia. Lúc gặp khó khăn, hắn lại tiến vào Như Ý Không Gian khôi phục tinh lực, mãi tới đêm khuya mới trở về Thần Miếu.
Còn Trương Nhiên cùng Chu Đại Bàn, Vân Mộ lại phái họ đến xóm nghèo, ở cùng Nhạc Trần.
---❊ ❖ ❊---
Phượng Tường Tửu Lâu tọa lạc tại đông nhai Lưu Vân Trấn, vị trí phồn hoa, việc làm ăn vô cùng thịnh vượng.
Đây là tửu lâu trứ danh nhất trong Lưu Vân Trấn. Chủ quán họ Điền, tên Điền Hòa Chính, nữ nhi chính là Điền Uyển Nhi, người vừa gia nhập Huyền Linh Các của Vân gia.
Lúc này, Điền Uyển Nhi ngoan ngoãn theo Vân Minh Hiên bước vào một gian nhã thất. Cảnh trí bên trong sạch sẽ, thanh tao, khiến người ta tâm thần thư thái.
Giữa nhã thất, hai thiếu niên áo gấm đang nằm nghiêng. Họ chính là thế gia công tử Mai Lăng và Đồ Trác.
“Minh Hiên bái kiến Lăng thiếu, Trác thiếu.”
Tiến đến trước mặt hai người, Vân Minh Hiên cung kính hành lễ.
Điền Uyển Nhi thấy vậy, vội vàng theo sau hành lễ, cung kính khom người: “Điền Uyển Nhi bái kiến Lăng thiếu, Trác thiếu. Nếu có gì sơ suất, xin hai vị thiếu gia đừng trách tội.”
“Không trách, không trách!”
Đồ Trác bỗng từ ghế nhảy xuống, kéo Điền Uyển Nhi vào lòng, cười nói: “Chẳng ngờ Lưu Vân Trấn nhỏ bé này lại có kiều diễm mỹ nhân như ngươi! Đến đây, đến đây, hãy cùng bản thiếu gia uống chút rượu, ngâm nga khúc hát. Nếu bản thiếu gia vui vẻ, ắt sẽ không thiếu chỗ tốt cho ngươi, ha ha ha!”
“Ế?!”
Điền Uyển Nhi tuy có chút nịnh bợ, nặng lòng ham lợi lộc, song nàng cũng chẳng phải loại người thấy tiền sáng mắt, dâm loạn phóng đãng. Nàng không ngờ, đường đường là thế gia công tử lại phóng đãng đến thế, nhất thời chưa kịp thích ứng, không khỏi lộ vẻ lúng túng trên mặt, vội vàng đưa mắt cầu cứu Vân Minh Hiên.
Khóe mắt Vân Minh Hiên khẽ run, đoạn hắn mặt không cảm xúc lùi sang một bên, đứng im như một khúc gỗ.
Mai Lăng nhàn nhạt liếc nhìn Điền Uyển Nhi, vẻ mặt khá khinh thường. Thân là con cháu thế gia, hắn tự nhiên đã gặp vô số mỹ nữ phong tình, loại người như Điền Uyển Nhi đây, ngay cả tư cách rót rượu cho hắn cũng không có, chỉ kẻ háo sắc như Đồ Trác mới đói ăn vụng mà thôi.
Điền Uyển Nhi thấy phản ứng của Vân Minh Hiên, nào còn chẳng rõ ý đối phương, lòng không khỏi nguội lạnh đi một nửa.
Thuở trước, nàng một lòng muốn trèo cao, bất chấp Chu Nhạc khuyên can, được Vân Minh Hiên mời vào Huyền Linh Các. Ban đầu, Vân Minh Hiên đối với nàng quả thật không tệ, hỏi han ân cần, chăm sóc chu đáo, khiến nàng từng cho rằng mình cuối cùng đã tìm được hạnh phúc, liền một cước đá Chu Nhạc văng ra. Nhưng về sau, thái độ của Vân Minh Hiên đối với nàng lại trở nên thờ ơ, khiến nàng có chút lo được lo mất.
Mãi đến tận hiện tại, nàng cuối cùng đã rõ ràng rồi, Vân Minh Hiên cũng không phải là vừa ý nàng người này, mà là muốn thừa cơ trả thù Chu Nhạc, trả thù hết thảy cùng Vân Mộ có quan hệ người.
Bất cam, oan ức, hối hận!
Trong khoảnh khắc, vô số tạp niệm ùa lên, hóa thành nồng đậm oán hận. Nàng hận mình vô tri, hận Chu Nhạc vô vi, hận Vân Minh Hiên vô tình... Thậm chí ngay cả Vân Mộ, nàng cũng ghi hận.
Thiên tác nghiệt, do khả vi; tự tác nghiệt, bất khả hoạt.
Điền Uyển Nhi như nhận mệnh, gượng cười một tiếng, nũng nịu nép vào lòng Đồ Trác. Đôi tay Đồ Trác càng thêm tùy tiện xoa nắn khắp người nàng, cực kỳ phong lưu khoái hoạt.
---❊ ❖ ❊---
Chẳng bao lâu sau, một đôi thiếu niên nam nữ dẫn theo một tiểu cô nương bước vào nhã thất, vừa vặn chứng kiến cảnh Đồ Trác làm càn. Vẻ mặt ai nấy đều trở nên vô cùng quái dị.
“Ồ! Vũ thiếu, Vô Vũ, các ngươi đã tới.”
Mai Lăng mặt nở nụ cười, đứng dậy tiến lên đón.
Đồ Trác chỉ tùy tiện bắt chuyện một tiếng, vẫn ngồi tại chỗ, chỉ là động tác tay bớt phóng túng đi đôi chút.
Tần Vũ, tiểu thiếu gia Tần gia trong tứ đại thế gia, một thân áo đen, tóc hơi xoăn, khuôn mặt lạnh lùng, toát ra một cảm giác băng giá.
Tây Lâu Vô Vũ, cửu tiểu thư của Tây Lâu gia chủ, vận bích y váy trắng, xuất trần thoát tục, tựa hồ tinh linh lạc phàm, khiến người ta cảm thấy thanh linh không u.
Không giống ba đại thế gia khác, Tây Lâu là nữ chủ đương gia, mọi hoạt động đối ngoại đều do nữ tử đứng ra gánh vác. Bởi vậy, địa vị nữ giới trong Tây Lâu gia rất cao, ngay cả Mai Lăng cùng Đồ Trác cũng chẳng dám tùy tiện đắc tội.
Mai gia tam thiếu gia, Đồ gia lục thiếu gia, Tần gia tiểu thiếu gia, Tây Lâu gia cửu tiểu thư... Ai có thể ngờ, một tửu lâu nhỏ bé tại Lưu Vân Trấn lại tụ tập nhiều thiên kiêu đến vậy!
Mà bên cạnh Tây Lâu Vô Vũ, không ai khác chính là Đỗ Tiểu Oánh?
Lần này tứ đại thế gia cùng đến, đều là vì nữ tử này.
Tư chất ngũ khiếu, dù đặt ở nơi như Đại Minh Phủ, cũng là thiên tài hiếm có. Nếu có thể cưới nữ tử này về, bất kể đối với bản thân hay gia tộc, đều mang lại lợi ích cực kỳ to lớn.