Vạn dặm bạch vân vạn dặm thuyền, năm tháng dài dằng dặc thiên cổ sầu.
Triêu như tóc đen mộ tóc bạc, hồng trần độ tận mấy người lưu?
---❊ ❖ ❊---
Tà dương khuất bóng tây sơn, một bóng người gầy gò sừng sững trên sườn núi, lẳng lặng dõi về chân trời.
Từ ngày Vân Mộ rời đi, Vân Thường hầu như ngày nào cũng tới nơi đây chờ đợi. Nàng mong rằng trước khi tà dương khuất dạng, con mình có thể bình an quy cố.
Thế nhưng, hơn ba tháng thấm thoắt trôi qua, Vân Mộ vẫn bặt vô âm tín, không một mảy may tin tức.
Hết thảy tà dương buông xuống, hết thảy thất vọng quay về, Vân Thường vẫn cứ lẳng lặng chờ đợi.
Mặc dù chặng đường chờ đợi vừa dài lâu vừa đau khổ, thế nhưng tâm Vân Thường lại chưa bao giờ thanh tĩnh an hòa như lúc này. Bởi nàng biết, Vân Mộ nhất định sẽ trở về. Điều nàng lo lắng trong lòng lại chính là niềm hy vọng ấy.
Thiên địa lập mênh mông, lạnh tàn lão thụ hoang.
Trong núi phồn hoa cảnh, nơi nào táng ánh tà dương?
Nhìn tà dương buông xuống, trên mặt Vân Thường hiện lên một tia thất vọng, nàng xoay người toan rời đi.
"Mẫu thân!" Một thanh âm vang vọng không gian. Thân Vân Thường không khỏi run lên, lập tức nàng cười cay đắng, thầm nghĩ mình lại sinh ảo giác.
"Mẫu thân —— "
Lại một tiếng gọi nữa vang lên, từ xa đến gần.
Vân Thường bỗng quay đầu nhìn lại, một bóng người quen thuộc đang vội vã chạy về phía mình.
"Tiểu Mộ! ?"
Vân Thường ngơ ngẩn sững sờ tại chỗ, hai chân như thể mọc rễ.
Ngay tức thì, nàng dùng sức dụi mắt, chỉ sợ lại sinh ảo giác... Song, lần này lại là thật. Vân Mộ thật sự đã quy cố, đứng ngay trước mặt nàng, cũng lẳng lặng nhìn nàng.
Chỉ trong khoảnh khắc, nước mắt tuôn trào khóe mi Vân Thường. Nàng không lau, cũng không dám lau, chỉ sợ mình chớp mắt một cái, Vân Mộ sẽ biến mất khỏi trước mắt mình.
"Mẫu thân, ta đã trở về."
Vân Mộ giọng nghẹn ngào, khóe mắt rưng rưng.
Phải, hắn đã quy cố! Rời đi hơn ba tháng, hắn cuối cùng cũng đã quy cố!
Đối với Vân Mộ mà nói, hơn ba tháng có lẽ ngắn ngủi, thế nhưng đối với một người mẫu thân ngày ngày chờ đợi hài tử quy cố, ba tháng ấy so với ba năm còn dài dằng dặc hơn nhiều.
Bởi vậy, Vân Mộ có thể trực diện Huyền Sư mà thản nhiên nói chuyện, lại không dám đối diện với mẫu thân mình. Đặc biệt khi nhìn thấy mẫu thân đang khóc thảm thiết như vậy, trong lòng hắn càng thêm hổ thẹn vô cùng, thậm chí không dám nhìn vào mắt mẫu thân.
"Xin lỗi... Xin lỗi..."
Vân Mộ quỳ trên mặt đất, vừa nói xin lỗi, một bên dập đầu lia lịa.
Thấy cảnh tượng này, Vân Thường lập tức hoàn hồn, vội vàng đỡ Vân Mộ đứng dậy, đau lòng xoa trán hắn: "Trở về là tốt rồi! Con ngốc này, làm gì thế, làm bản thân bị thương thì sao? Chỉ cần con bình an quy cố, chính là món lễ vật lớn nhất cho mẫu thân. Mẫu thân rất vui, nước mắt thỏa mãn cũng tuôn trào..."
"Để mẫu thân nhìn con, ngắm nhìn con cho kỹ."
Hai tay Vân Thường khẽ run, vuốt ve khuôn mặt Vân Mộ, nước mắt lại càng rơi nhiều hơn.
"..."
Vân Mộ cúi đầu, hơi trầm mặc. Dẫu cho mình đứng cao tới đâu, bay xa tới mấy, trong mắt mẫu thân, mình mãi mãi cũng là một hài tử cần được bảo vệ, cần được chăm sóc.
Mặc dù Vân Mộ không cần những điều ấy, nhưng hắn lại rất hưởng thụ sự quan tâm và hơi ấm của mẫu thân, cả đời cũng sẽ không cảm thấy phiền chán.
"Tiểu Mộ, hiện giờ con cảm thấy thế nào? Lần này ra ngoài có gặp nguy hiểm chăng? Có mệt mỏi chăng? Mọi việc đã hoàn thành cả chưa? Sau này còn rời đi nữa không?"
Vân Thường một hơi hỏi liền một tràng vấn đề, muốn thấu hiểu tình cảnh của Vân Mộ sau khi rời đi.
"Ta rất khỏe..."
Vân Mộ lắc đầu toan hồi đáp, thì chợt một bàn tay nhỏ bé từ sau lưng hắn thò ra.
"Ha ha!"
Tiểu Tố Vấn hiếu kỳ nhìn Vân Thường, rồi lại nhìn Vân Mộ, hiện giờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Vân Thường vẻ mặt mờ mịt, cũng hiếu kỳ đánh giá tiểu Tố Vấn: "Tiểu Mộ, đây là tiểu nha đầu nhà ai? Trông thật đáng yêu, sao trên mặt lại đủ mọi màu sắc thế? Có phải bệnh gì không?"
"Không... Không phải."
Vân Mộ vẻ mặt thẹn thùng, vội vàng giải thích: "Tố Vấn hiện giờ còn nhỏ, do di truyền gia tộc nên mới lớn lên như vậy. Nhưng sau này những vệt sặc sỡ trên mặt sẽ dần biến mất, đây không phải bệnh."
"Há, thật là kỳ quái, còn có bệnh di truyền như thế này sao."
"Được rồi mẫu thân, hiện giờ sắc trời đã không còn sớm, chúng ta hãy về thần miếu rồi hãy nói!"
"Ừm."
Vân Thường lòng mẹ sốt ruột, thế là dẫn Vân Mộ cùng tiểu Tố Vấn cùng trở về hoang phế thần miếu.
---❊ ❖ ❊---
Sao lốm đốm đầy trời, trăng sáng treo cao.
Hoa nở giữa hè, thơm ngát cả vườn.
Thời gian thấm thoắt hơn ba tháng trôi qua, hoang phế thần miếu đã được Vân Thường dọn dẹp sạch sẽ. Những gian phòng hoang phế ở hậu viện cũng được từng gian sửa sang lại, trông cuối cùng cũng đã giống nơi có người ở.
Sau khi trở lại thần miếu, Vân Thường liền dẫn Vân Mộ cùng tiểu Tố Vấn đi tới hậu viện, dàn xếp cho họ.
Vân Thường vốn muốn sắp xếp cho tiểu Tố Vấn một phòng riêng, nhưng tiểu nha đầu này cứ chết sống ôm lấy Vân Mộ, căn bản không chịu ở một mình, đến cả Vân Thường cũng đành bó tay.
Sau một hồi việc nhà, họ kể cho nhau nghe tình trạng gần đây của mình...
Từ khi rời Vân gia, Vân Thường liền ít khi vất vả, lại mỗi ngày kiên trì rèn luyện "Vân Thể Thiên Phong Thuật" do Vân Mộ truyền thụ. Trải qua khoảng thời gian điều dưỡng này, thân thể nàng đã tốt hơn rất nhiều, mặc dù trông vẫn còn rất gầy gò, nhưng cả người lại ung dung và tinh thần hơn rất nhiều.
So với trước kia, Vân Thường hiện giờ biến hóa khá lớn, ít đi vài phần tối tăm, thêm vài phần hờ hững. Đặc biệt mái tóc bạc trắng như tuyết càng khiến nàng toát lên một loại khí chất thanh nhã thoát tục.
Nhìn thấy thân thể mẫu thân dần hồi phục, Vân Mộ tự nhiên lòng tràn ngập vui mừng. Vì không muốn mẫu thân lo lắng, hắn cố gắng kể lại trải nghiệm của mình một cách đơn giản, nhẹ nhàng, còn những chỗ hung hiểm thì tuyệt nhiên không hề nhắc tới một chữ nào.
---❊ ❖ ❊---
"Ồ? Nói như vậy, tiểu nha đầu này là con nửa đường mang về?"
Nghe mẫu thân hỏi thăm, Vân Mộ không khỏi mỉm cười: "Phải vậy, ta cùng nàng rất hợp duyên, liền mang về. Tố Vấn hiện giờ còn chưa biết nói, cũng không hiểu cách giao lưu với người khác, bởi vậy ta nghĩ tạm thời mang nàng theo bên mình chăm sóc, chờ sau này có cơ hội sẽ giúp nàng hỏi thăm thân thế của nàng, tìm kiếm người thân cho nàng."
Tựa hồ nghe đã hiểu ý Vân Mộ, tiểu nha đầu yên lặng ôm chặt lấy cổ Vân Mộ, thoáng chốc trở nên vô cùng yên tĩnh.
Vân Mộ thương tiếc ôm tiểu Tố Vấn vào lòng, dùng tay nhẹ nhàng vỗ lưng nàng.
Vân Thường nhìn thấy cảnh ấy, trên mặt hiện lên một tia ý vị khó tả. Hiểu con không ai bằng mẹ, nàng nhìn ra được, sự quan ái của Vân Mộ đối với tiểu Tố Vấn không đơn thuần là thương hại hay đồng tình, mà càng giống một loại tình thân.
Mặc dù không biết giữa Vân Mộ cùng tiểu Tố Vấn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thế nhưng Vân Thường với huệ chất lan tâm không hỏi nhiều, bởi nàng hoàn toàn tín nhiệm con mình, chính như sự tín nhiệm của hài tử lúc còn nhỏ đối với mẫu thân vậy.
Còn về chuyện lưu lại tiểu Tố Vấn, Vân Thường thì không có bất kỳ ý kiến gì. Thế đạo hiện giờ loạn lạc như thế, nàng cũng cho rằng không thích hợp mang tiểu nha đầu đi khắp nơi, giữ ở bên người lại an toàn hơn nhiều.
Chỉ có điều, Vân Mộ cần thời gian dài tu hành, không có quá nhiều thời gian để chăm sóc tiểu Tố Vấn, thế là Vân Thường chủ động gánh vác trách nhiệm chăm sóc tiểu Tố Vấn.
Kể từ đó, Vân Thường liền mang tiểu Tố Vấn ở bên cạnh mình, dạy nàng biết chữ, học tập một ít kiến thức cơ bản.