Sau những lời khách sáo, Kim Hổ đi thẳng vào mục đích: "Thiên Ưng hiền đệ, ta đã sớm nghe danh vị đại nhân kia, không biết hôm nay lão ca ta có vinh hạnh được diện kiến một lần không?"
Thiên Ưng vốn tinh ranh, đương nhiên đoán được ý đồ của Kim Hổ, bèn đáp: "Chuyện này... đại nhân gần đây vẫn luôn bế quan, hơn nữa còn hạ lệnh nghiêm ngặt, nếu không có việc gấp thì không được quấy rầy."
"Ta quả thực có việc quan trọng cần thương lượng với đại nhân." Kim Hổ nghiêm mặt nói: "Nay Hắc Phong Trại chinh chiến khắp nơi, gần như sắp thống nhất toàn bộ Hỗn Loạn Chi Địa, áp lực của hai nhà chúng ta ngày càng lớn. Nếu không sớm tìm cách đối phó, e rằng đến lúc đó sẽ không kịp nữa!"
Dù Kim Hổ nói rất có lý, nhưng Thiên Ưng vẫn chỉ có thể cố gắng ngăn cản. Hắn không thể để Kim Hổ nhìn thấy thực lực chân chính của Lục Ly, nếu không Kim Hổ chắc chắn sẽ nảy sinh lòng tham.
"Việc này ta đã thông qua tẩu tử chuyển lời tới đại nhân, chắc hẳn đại nhân đã biết rõ. Đã đại nhân không lên tiếng, tự nhiên là có kế hoạch khác, chúng ta cứ chờ thêm đi, phải tin tưởng vào năng lực của đại nhân!"
Giọng điệu của Kim Hổ đột nhiên lạnh đi: "Thiên Ưng, ngươi đã ngăn cản ta nhiều lần rồi, hôm nay dù thế nào ta cũng phải gặp được đại nhân!"
Dứt lời, Kim Hổ đứng phắt dậy.
Thiên Ưng vội vàng đứng lên ngăn cản.
"Sao, Thiên Ưng, ngươi muốn cản ta sao?"
Kim Hổ tản ra khí tức trên người, thực lực cao hơn Thiên Ưng hai cấp khiến Thiên Ưng bị đẩy lùi vài bước, nhường ra lối đi. Sau đó, Kim Hổ sải bước đi về phía nơi Lục Ly bế quan.
Thiên Ưng muốn đứng dậy ngăn cản lần nữa, nhưng đã bị người phía sau Kim Hổ chặn đường. Người này tên là Phong Hổ, nhị đương gia của Mãnh Hổ Bang, cũng là một ngũ cấp Nguyên giả giống như Thiên Ưng.
Có Phong Hổ cản lối, Thiên Ưng căn bản không cách nào vượt qua, cuối cùng chỉ biết thở dài bất lực, cầu nguyện cho Lục Ly có thể bình an vượt qua kiếp nạn này.
Khi Kim Hổ bước vào nơi Lục Ly bế quan, chỉ thấy một cô gái nhỏ đang ôm bụng, ngẩn người suy tư. Cô gái đó chính là Liễu Như Yên, nàng bị bóng dáng của Kim Hổ làm cho giật mình, tỉnh lại từ cơn ngẩn ngơ: "Ngươi là ai? Chẳng phải đã nói rồi sao, không có lệnh, bất kỳ ai cũng không được bước vào nơi này!"
"Tại hạ là bang chủ Mãnh Hổ Bang - Kim Hổ, chắc hẳn vị này chính là đại tẩu. Tại hạ có việc quan trọng cần thương lượng với đại nhân, mong cô thông báo một tiếng."
Lời nói của Kim Hổ tuy khách khí nhưng vô cùng kiên quyết, không cho phép từ chối.
Nghe vậy, tính khí của Liễu Như Yên cũng nổi lên: "Nếu hôm nay ta không thông báo thì sao?"
Kim Hổ bước tới một bước lớn, nói: "Vậy Kim Hổ đành phải xông vào thôi. Tuy nhiên, ta thấy đại tẩu hiện đang mang thai, tốt nhất là không nên ra tay thì hơn."
Liễu Như Yên vậy mà thực sự mang thai! Hóa ra vừa rồi nàng ôm bụng ngẩn người chính là vì chuyện này!
Lục Ly vốn đang bế quan bên trong, nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài thì đã thu công tỉnh lại. Nhưng khi nghe Kim Hổ nói ra những lời như vậy, Lục Ly hoàn toàn không nhịn được nữa, trực tiếp xông ra ngoài. Hắn nắm lấy đôi tay của Liễu Như Yên, liên tục hỏi: "Như Yên, lời hắn nói là thật sao? Nàng thực sự mang thai rồi? Ta sắp được làm cha rồi sao?"
Liễu Như Yên thẹn thùng cúi đầu, không đáp.
Kết quả, Kim Hổ lại rất không biết thời thế mà chen vào: "Đại nhân, tại hạ là bang chủ Mãnh Hổ Bang - Kim Hổ, hôm nay..."
Chưa đợi Kim Hổ nói xong, Lục Ly đã hừ lạnh: "Bất kể ngươi là ai, lập tức cút ra ngoài cho ta!"
Tâm trí Lục Ly lúc này hoàn toàn đặt trên bụng của Liễu Như Yên, đột nhiên bị người khác quấy rầy, làm sao có thể giữ được bình tĩnh.
Kim Hổ hừ lạnh: "Một tên tam cấp Nguyên giả nho nhỏ, khẩu khí lớn thật đấy!"
Sau một tháng bế quan, Lục Ly hiện đã đạt tới tam cấp Nguyên giả. Kim Hổ giờ đây đã nhìn thấu đẳng cấp của nhân vật bí ẩn này nên không còn kiêng dè gì nữa.
Lục Ly dịu dàng nói với Liễu Như Yên: "Như Yên, nàng cứ đợi ở đây một lát, ta đi rồi sẽ về ngay."
Sau đó, Lục Ly quay đầu nhìn Kim Hổ, lạnh lùng nói: "Xem ra hôm nay nếu không dạy cho ngươi một bài học, thì không thể nói chuyện tử tế được rồi!"
"Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn dạy dỗ ta? Ha ha ha." Kim Hổ cười lớn, như thể vừa nghe thấy một câu chuyện cười nực cười nhất thế gian. Một tam cấp Nguyên giả đòi dạy dỗ một thất cấp Nguyên giả, quả thực là chuyện vô cùng nực cười.
Lục Ly đáp: "Được, đã vậy thì ra ngoài so tài một chút đi, đừng ở đây quấy rầy nương tử của ta."
Lúc này, Liễu Như Yên đột nhiên chen lời: "Này, khi nào ta thành nương tử của ngươi rồi?"
Lục Ly quay đầu lại, ôn nhu nói: "Đừng vội, đợi ta thu thập tên này xong, lập tức tổ chức hôn lễ cho nàng."
Liễu Như Yên trợn mắt: "Nhưng ta đã bao giờ đồng ý làm nương tử của ngươi đâu?"
Lục Ly đảo mắt, đột nhiên cười xấu xa: "Nàng là áp trại phu nhân ta cướp về, không cần đồng ý, ta là đang cưỡng ép đấy, hắc hắc."
Đối mặt với cường địch như vậy mà Lục Ly vẫn còn tâm trí trêu đùa với Liễu Như Yên, điều này chẳng khác nào sự nhạo báng và sỉ nhục đối với Kim Hổ, sắc mặt hắn đen lại như đít nồi.
Cuối cùng, trước khi Kim Hổ bùng nổ, để tránh cho Liễu Như Yên bị ảnh hưởng, Lục Ly chủ động bước ra khỏi phòng. Kim Hổ thở phào một hơi, đi theo sau. Liễu Như Yên không yên tâm, cũng đỡ bụng đi theo.
Thực tế, với người mới mang thai chưa đầy hai tháng như nàng, bụng căn bản chưa có chút thay đổi nào. Nhưng vì lần đầu trải qua chuyện này, việc nàng cứ vô thức xoa bụng cũng là phản xạ tự nhiên.
Khi Lục Ly và Kim Hổ đứng đối diện nhau bên ngoài, người của Phi Ưng Trại và đám người Mãnh Hổ Bang do Kim Hổ dẫn tới đều vây quanh.
"Hóa ra nhân vật bí ẩn này chỉ là tam cấp Nguyên giả thôi sao, hắc hắc." Người của Mãnh Hổ Bang cười nhạo.
"Ai, đại nhân chỉ mới là tam cấp Nguyên giả, không biết có đánh lại thất cấp Nguyên giả như Kim Hổ không?" Người của Phi Ưng Trại lo lắng.
"Chỉ mới một tháng, đại nhân đã từ nhất cấp Nguyên giả vọt lên tam cấp Nguyên giả, tốc độ này thật quá kinh khủng!" Thiên Ưng kinh ngạc, chỉ có hắn mới nhìn ra sự biến thái thực sự của Lục Ly. Lúc này, Thiên Ưng đột nhiên nảy sinh chút lòng tin vào Lục Ly.
Nếu là người khác, nói một tam cấp Nguyên giả có thể chiến thắng thất cấp Nguyên giả, Thiên Ưng chắc chắn sẽ cho rằng kẻ đó điên rồi. Nhưng đặt lên người Lục Ly, hắn đột nhiên cảm thấy mọi thứ đều có thể xảy ra.
Sau khi đứng vững, Lục Ly quét mắt nhìn một vòng rồi nói: "Kim Hổ phải không? Mãnh Hổ Bang phải không? Xem ra không cho các ngươi chút bài học, các ngươi sẽ không chịu ngoan ngoãn khuất phục nhỉ?"
Kim Hổ hừ lạnh: "Khoác lác!"
Lục Ly không buồn nói nhảm, trực tiếp hóa thành một luồng gió lốc lao tới. Tốc độ lần này nhanh hơn gấp mấy lần so với lúc đối phó Thiên Ưng. Bởi vì lần này, Lục Ly đã sử dụng Phong hệ Khinh Phong Thuật.
Kim Hổ vốn đã thăm dò tình hình của Lục Ly, biết hắn có tốc độ rất nhanh nên đã sớm chuẩn bị. Nhưng hắn không ngờ tốc độ của Lục Ly lại nhanh đến thế, nhanh đến mức gần như không cho hắn bất kỳ thời gian phản ứng nào.