Thấy Lục Ly ngay cả điều kiện cơ bản cũng không đáp ứng được, trong lòng Liễu Như Yên thế mà lại dâng lên một tia tiếc nuối.
Thế nhưng, đôi mắt Lâm Hoành đã đỏ ngầu, hắn gầm lên với Lục Ly: "Tại sao ngươi lại có Tử Diệu Linh Văn Lư của phụ thân ta?"
Lúc này Lục Ly đang đắm chìm trong việc luyện đan, đã đạt đến cảnh giới quên mình, căn bản không nghe thấy tiếng chất vấn của Lâm Hoành.
Đan Vương lại trừng mắt nhìn Lâm Hoành một cái thật dữ dằn: "Trong phòng thi cấm ồn ào!"
"Thế nhưng..." Lâm Hoành còn muốn biện giải.
"Hửm?" Đan Vương hừ lạnh một tiếng.
Lâm Hoành thở dài, chỉ đành nuốt lời vào trong. Bởi vì hắn có thể cảm nhận được, nếu mình không im miệng, Đan Vương rất có khả năng sẽ trực tiếp ném hắn ra ngoài.
Liễu Như Yên nhìn Tử Diệu Linh Văn Lư trước mặt Lục Ly, lại liên tưởng đến những lời Lục Ly từng nói, không khỏi rơi vào suy tư.
Khung cảnh nhất thời yên tĩnh trở lại, sự chú ý của mọi người đều chuyển sang Lục Ly đang nỗ lực ngưng đan trên sân.
Xem tình hình này, Đan Vương dường như đang đợi Lục Ly đan thành.
Đây là lần đầu tiên Nguyên Linh Thánh Địa có hành động bất thường như vậy.
Trong lòng mọi người đầy rẫy nghi hoặc, nhưng nghĩ đến tiếng hừ lạnh vừa rồi của Đan Vương, tất cả đều ngậm miệng, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ lặng lẽ nhìn Lục Ly ngưng đan.
Theo động tác của Lục Ly, một mùi hương thơm ngát lan tỏa khắp Hội Luyện Dược Sư.
Xem ra lò Sinh Cơ Đan này của Lục Ly không chỉ thành công, mà còn có khả năng dị biến.
Quả nhiên, sau khi đan thành, tất cả mọi người đều chú ý tới việc trên những viên Sinh Cơ Đan tròn trịa kia, hơn một nửa diện tích đều được bao phủ bởi vân mây.
"Ngũ Văn Sinh Cơ Đan!" Cuối cùng có người không nhịn được mà thốt lên.
Đan Vương không hề lên tiếng ngăn cản, rõ ràng ông cũng bị chấn động. Nói thật, ngay cả ông cũng không có nắm chắc tuyệt đối để luyện ra Ngũ Văn Sinh Cơ Đan.
Luyện chế đan dược vân mây cần phải có thiên phú tuyệt đối.
Thấy Đan Vương không ngăn cản, những người khác cũng bắt đầu nhỏ giọng bàn tán.
"Đan dược Ngũ Văn, người này đúng là kỳ tài!"
"Kỳ tài thì có ích gì, hắn đã quá thời gian, theo quy củ thì Nguyên Linh Thánh Địa tuyệt đối sẽ không thu nhận."
"Không biết Nguyên Linh Thánh Địa có vì kỳ tài như vậy mà đặc cách thu nhận không?"
" e rằng rất khó, dù sao Nguyên Linh Thánh Địa cũng kiêu ngạo như vậy, bao năm qua, thiên tài bị vứt bỏ còn ít sao? Người ta căn bản không quan tâm!"
"Ai, thật là đáng tiếc."
Đan Vương không hề để ý tới sự bàn tán của mọi người, thấy Lục Ly đan thành, lại còn luyện ra Ngũ Văn Sinh Cơ Đan hiếm có, trong lòng không khỏi thầm tán thưởng.
Sau đó, Đan Vương lên tiếng: "Người thất bại, tự mình ra ngoài đi, đừng để ta phải đuổi, ta nghĩ chắc sẽ không có ai muốn qua mặt ta chứ?"
Theo ánh mắt quét qua của Đan Vương, những người thất bại lần lượt chủ động đi ra ngoài.
Lâm Hoành và Liễu Như Yên đều may mắn vượt qua.
Sau đó, có người chú ý tới Lục Ly.
"Tên này chẳng lẽ cho rằng Nguyên Linh Thánh Địa sẽ vì hắn luyện ra Ngũ Văn Sinh Cơ Đan mà nương tay? Thật đúng là ngây thơ!"
Suy nghĩ này xuất hiện trong lòng rất nhiều người, nhưng không ai dám nói ra, bởi vì Đan Vương tự có phán đoán của mình. Những người này không hề ngu ngốc, loại lời thừa thãi này sẽ không nói bừa.
"Ừm, xem ra mọi người đều rất trung thực. Nếu đã vậy, chúng ta tiến hành khảo hạch thực sự thôi!"
Đan Vương nói xong liền đứng dậy, chuẩn bị bắt đầu khảo hạch chính thức.
Mọi người thấy Đan Vương không hề trục xuất Lục Ly, đều lộ vẻ kinh ngạc.
Lục Ly quá thời gian là chuyện rành rành trước mắt, tất cả mọi người ở đây đều thấy. Đan Vương sẽ không muốn bao che cho Lục Ly một cách trắng trợn như vậy chứ?
Chuyện này sẽ ảnh hưởng đến danh dự của Nguyên Linh Thánh Địa, cho dù là Đan Vương cũng không thể làm thế!
Nhưng chuyện không liên quan đến mình thì người khác khó mà nói bừa, biết đâu Lục Ly và Đan Vương có quan hệ đặc biệt gì đó. Vạn nhất vì vậy mà đắc tội với một Đan Vương thì được không bù mất, cho nên cuối cùng từng người đều chọn cách im lặng.
Thế nhưng Lâm Hoành thì không, nhìn thấy Tử Diệu Linh Văn Lư của phụ thân xuất hiện một cách khó hiểu trong tay Lục Ly, đôi mắt hắn vốn đã đỏ ngầu.
Mặc dù bị Đan Vương tạm thời áp chế, nhưng Lâm Hoành không vì thế mà bỏ cuộc, vì vậy hắn đứng ra, chỉ vào Lục Ly, lớn tiếng nói: "Đan Vương đại nhân, hắn rõ ràng đã quá thời gian, tại sao còn cho phép hắn thông qua?"
"Ngươi đang nghi ngờ quyết định của ta?" Đan Vương quay đầu, trừng mắt nhìn Lâm Hoành, giọng điệu lạnh lùng âm u.
Lâm Hoành cắn răng đáp: "Học sinh không dám nghi ngờ quyết định của Đan Vương đại nhân, nhưng ta cho rằng khảo hạch của Nguyên Linh Thánh Địa nên công bằng, công chính và công khai!"
"Ngươi cảm thấy quyết định của ta không công bằng?" Đan Vương nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Lâm Hoành bị nụ cười của Đan Vương làm cho tê dại cả da đầu, nhưng hắn vẫn gồng mình, trực tiếp nói: "Phải! Ta cảm thấy theo quy tắc, Lục Ly không nên thông qua!"
Nụ cười của Đan Vương càng sâu hơn.
"Ha ha, được thôi. Lục Ly, vấn đề này ngươi giải thích đi, cho bọn họ biết Nguyên Linh Thánh Địa ta từng có sự bất công nào chưa? Sự kiêu ngạo của Nguyên Linh Thánh Địa ta có dung thứ cho sự bất công không?"
Lục Ly nghe vậy, rất phối hợp lấy ra một lò Ích Huyết Đan cùng một lò Thủy Nguyên Đan tam phẩm, đồng thời giải thích: "Thực ra trước đó ta đã luyện thành công hai lò đan dược tam phẩm, lò Sinh Cơ Đan kia hoàn toàn là vì ta rảnh rỗi không có việc gì làm nên luyện chơi thôi."
Luyện chơi mà cũng luyện ra một lò Ngũ Văn Sinh Cơ Đan, Lục Ly đây đơn giản là đang vả mặt tất cả mọi người tại chỗ.
Lúc này nên thêm một câu cho Lục Ly: "Ta không nhắm vào ai cả, ý ta là, tất cả quý vị ngồi đây đều là rác rưởi!"
Những người bị vả mặt vẫn còn hơi không tin, vì vậy lần lượt chuyển ánh mắt nghi hoặc sang Đan Vương.
Đợi đến khi Đan Vương gật đầu công nhận, những người này cuối cùng không còn lời nào để nói.
Lâm Hoành lại càng như quả cà tím bị sương đánh, trên mặt đầy vẻ xám xịt.
Lục Ly trước là "cướp" mất vị hôn thê của Lâm Hoành, nay lại lấy ra Tử Diệu Linh Văn Lư mà phụ thân Lâm Hoành coi như mạng sống, đây đơn giản là thù giết cha và hận cướp vợ.
Đối mặt với kẻ thù như vậy, Lâm Hoành lại không thể ra tay, sao hắn có thể không hận?
"Thằng nhóc, lên trời xuống đất, bất kể đi đâu, ta cũng sẽ giết ngươi!" Lâm Hoành thầm thề trong lòng.
Cảm nhận được địch ý nồng đậm phía sau, Lục Ly nhìn Lâm Hoành một cái, vẻ trầm tư.
Thực ra sự hận thù của Lâm Hoành, Lục Ly có thể hiểu, nhưng Lục Ly cũng không làm sai điều gì.
Lâm Trường Thanh một lòng muốn giết Lục Ly, Lục Ly tự vệ chính đáng, điểm này Lục Ly không thẹn với lòng. Chẳng lẽ người khác có thể giết hắn, hắn lại không thể phản kháng, chỉ đành mặc cho người ta giết sao?
Không có đạo lý đó!
Nói lại chuyện của Liễu Như Yên, Liễu Như Yên theo đuổi tình yêu tự do, không hề sai. Còn Lâm Hoành theo đuổi lại Liễu Như Yên không phải muốn có được tình yêu của nàng, mà là muốn chà đạp, muốn báo thù.
Liễu Như Yên là cháu gái của Liễu Uyên - người bạn cùng vào sinh ra tử với Lục Ly, Lục Ly không thể trơ mắt nhìn nàng bị một tên biến thái bắt nạt.
Điểm này, Lục Ly làm cũng không sai.
Người sống một đời, chính là cầu một sự không thẹn với lòng.
Nếu đã không thẹn với lòng, Lục Ly cũng không còn gì phải kiêng dè.
Nếu Lâm Hoành chịu buông bỏ đồ đao, Lục Ly cũng không muốn tìm hắn gây phiền phức nữa.
Nhưng nếu Lâm Hoành vẫn cứ mê muội không tỉnh ngộ, Lục Ly cũng sẽ không khách khí.