Những kẻ thuộc Khô Mộc hệ không dò xét được khí tức của Lâm Trường Thanh, chúng đi ngang qua gốc đại thụ nơi hắn ẩn nấp rồi dần đi xa.
Đợi đến khi bọn chúng đi khuất, Lục Ly chậm rãi trồi lên từ dưới lòng đất, lộ ra gương mặt tái nhợt nhưng vẫn nở nụ cười.
Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn.
Nhưng Lục Ly không phải quân tử, hắn muốn báo thù thì dù là một đêm cũng không thể chờ.
Đây gọi là báo thù không để qua đêm!
Trên đường đi, Lâm Trường Thanh đã vài lần suýt lấy mạng Lục Ly, làm sao hắn có thể tha cho đối phương.
Cổ thụ to lớn chẳng thể gây trở ngại cho Lục Ly, hắn nhanh chóng đứng trước mặt Lâm Trường Thanh.
Dù Lâm Trường Thanh đã đóng chặt mọi giác quan, nhưng sự xuất hiện của Lục Ly vẫn khiến hắn cảm ứng được ngay lập tức, hắn lập tức mở bừng mắt.
"Là ngươi! Làm sao ngươi tìm được ta?"
Khoảnh khắc nhìn thấy Lục Ly, trong lòng Lâm Trường Thanh tràn đầy kinh hoàng, thậm chí thần trí còn xuất hiện sự mất kiểm soát trong chốc lát, khiến khí tức lộ ra hoàn toàn.
"Ha ha, muốn biết sao?"
Lục Ly nở nụ cười gian xảo.
"Ừm."
Lâm Trường Thanh bất giác gật đầu.
"Ta không nói cho ngươi biết đâu! Ha ha ha."
Lục Ly cười lớn.
Vì cười quá đắc ý, hắn vô tình chạm vào vết thương chưa lành, khiến tiếng cười vụt tắt, rồi hắn không ngừng hít hà vì đau.
Những vết thương nặng liên tiếp xảy ra, ngay cả Địa Mạch Long Tiên cũng không thể chữa trị nhanh chóng được.
Lâm Trường Thanh vốn đang tức đến hộc máu vì lời của Lục Ly, nhưng thấy tình trạng của hắn lúc này, trên mặt cũng không khỏi hiện lên nụ cười.
"Ngươi tưởng trạng thái này mà ăn chắc được ta sao? Ai thắng ai thua còn chưa biết được đâu!"
Lời còn chưa dứt, Lâm Trường Thanh đã đột ngột ra tay, muốn giành thế chủ động.
Thế nhưng, khi Lâm Trường Thanh còn chưa kịp thi triển Nguyên kỹ, ngực bụng hắn đã bị một nắm đấm nhỏ đâm xuyên qua, Nguyên lực tan biến tức thì.
Lâm Trường Thanh ôm lấy vùng ngực bụng trống rỗng, vẻ mặt không thể tin nổi.
Hắn không tin mình lại chết như vậy.
Hắn là Lâm Trường Thanh cơ mà! Cửu cấp Đại Nguyên Sư, Ngũ phẩm Luyện Dược Sư, Phân hội trưởng Hiệp hội Luyện Dược Sư thành Thanh Long, sở hữu tài phú khổng lồ, tương lai vô hạn, sao có thể chết lãng xẹt như thế này được!
Lâm Trường Thanh cứng đờ xoay người lại, cuối cùng cũng nhìn rõ "kẻ" đã giết mình — một con khỉ nhỏ màu đen cao chừng một thước, toàn thân đầy mỡ.
Chính là Tiểu Hắc.
Xét về khoản đánh lén, ai có thể so bì với nó?
Lâm Trường Thanh giơ bàn tay đầy máu chỉ vào Tiểu Hắc, muốn nói điều gì đó, đáng tiếc là đến bên môi chỉ còn lại dòng máu không ngừng trào ra.
Cuối cùng, đầu Lâm Trường Thanh nghiêng sang một bên, hoàn toàn tắt thở.
Một nhân vật lớn như vậy cứ thế ngã xuống dưới chân Lục Ly.
Lúc này, những Đại Nguyên Sư của Khô Mộc hệ cũng cảm nhận được sự dao động năng lượng ở đây, lũ lượt kéo đến bao vây.
Lục Ly không dám chậm trễ, vội vàng giật lấy nhẫn không gian của Lâm Trường Thanh, ôm lấy Tiểu Hắc nhảy xuống đại thụ rồi hòa mình vào lòng đất.
Không ngờ trong một trận hỗn chiến, người thu lợi nhiều nhất lại là Lục Ly, một tiểu Nguyên Sư cấp sáu.
Khi các Đại Nguyên Sư Khô Mộc hệ chạy tới, họ chỉ thu hoạch được cái xác của Lâm Trường Thanh, ngoài ra chẳng còn gì nữa.
Còn Lục Ly đã cao chạy xa bay hàng ngàn dặm, cho đến khi không thể chống đỡ nổi nữa mới trở lại mặt đất.
Khoảng cách xa như vậy đã sớm hất văng những kẻ tu hành Khô Mộc hệ kia ra xa, không cần phải bận tâm đến chúng nữa.
Nén cơn chóng mặt ập đến từng đợt, Lục Ly cố gắng mở nhẫn không gian của Lâm Trường Thanh.
Thứ quý giá nhất đập vào mắt Lục Ly chính là lò luyện đan của Lâm Trường Thanh.
Linh văn màu tím bao phủ khắp thân lò, tỏa ra hơi thở cao quý và thần bí.
Châu lão liếc mắt một cái đã nhận ra chất liệu của linh văn màu tím đó.
"Chậc chậc, linh văn khắc bằng Tử Diệu Thạch, đây đúng là bảo vật để rèn luyện thần thức."
Lục Ly nghe vậy, thử dùng thần thức điều khiển Tử Diệu Linh Văn Lư. Thần thức vừa lướt một vòng qua các vân tím, thế mà lại khuếch đại lên gấp mấy lần, hơn nữa còn được tự động phân tán ra.
Như vậy, khi Lục Ly luyện đan Tam phẩm, việc kiểm soát những thảo dược đã tinh luyện chắc chắn sẽ làm ít công to.
Cảm giác như chiếc Tử Diệu Linh Văn Lư này sinh ra là để dành riêng cho Lục Ly vậy.
Thảo nào Lâm Trường Thanh mới chỉ là tu vi Đại Nguyên Sư đã có thể luyện chế đan dược Ngũ phẩm, xem ra có liên quan không nhỏ tới chiếc lò này.
Luyện Dược Sư không phải cứ cắm đầu luyện đan là được, muốn đạt tạo nghệ sâu sắc trong luyện đan thì phải có tu vi cao thâm chống đỡ.
Những kẻ có thể vượt cấp luyện đan chỉ là số ít thiên tài hiếm hoi.
Sau khi mân mê Tử Diệu Linh Văn Lư một lúc, Lục Ly cảm thấy cơ thể ngày càng nặng nề. Đó là do hắn trọng thương chưa lành mà còn phải chạy xa hàng ngàn dặm, cơ thể không được nghỉ ngơi, tổn thương ngày càng nghiêm trọng, giờ đây gần như đã kiệt sức.
Lục Ly vội vàng liếc qua những tài sản khác trong nhẫn không gian, thấy không có gì đặc biệt thì cất đi ngay, tìm một nơi kín đáo, để Tiểu Hắc hộ pháp rồi bắt đầu bế quan.
Lục Ly có rất nhiều linh dược trị thương, cái hắn cần chỉ là sự tĩnh dưỡng yên lặng.
Vì vậy, chỉ sau vỏn vẹn ba ngày, Lục Ly đã hồi phục hoàn toàn, thậm chí thực lực còn tăng lên một chút.
Ngày Tinh Hà Tam Cảnh bị phá hủy, Lục Ly và Liễu Uyên lạc mất nhau, đến nay đã bốn ngày trôi qua, không biết giờ Liễu Uyên thế nào rồi.
Dù sao cũng từng hoạn nạn có nhau, lại có tình cảm thâm giao, tuy chênh lệch tuổi tác hơi lớn nhưng hai người cũng coi như đôi bạn vong niên hiếm có.
Lục Ly không yên tâm, bèn quay lại bên hồ nước nhỏ đó.
Khi đi ngang qua khu rừng khô kia, bên trong đã lặng ngắt như tờ, không còn bóng dáng bất kỳ kẻ tu hành Khô Mộc hệ nào.
Đó chính là cách tu luyện của tu sĩ Khô Mộc hệ.
Vì bị thế nhân không công nhận, nên một khi nơi tu luyện bị phát hiện, họ buộc phải thay đổi địa điểm.
Dù sao Khô Mộc hệ mới xuất hiện chưa lâu, trong hàng ngũ của họ chưa có kẻ mạnh trỗi dậy, hiện tại chỉ có thể biết điều mà sống.
Tuy nhiên, tiềm năng của họ thực sự rất lớn.
Chỉ cần có đủ tinh hoa cỏ cây, tốc độ tiến cấp của họ còn nhanh hơn cả việc không ngừng uống đan dược.
Đây chính là điểm đáng sợ của họ.
Phương thức tu luyện cướp đoạt này khiến việc tu luyện vốn đầy rẫy khó khăn, cần đủ loại tài nguyên hỗ trợ, trở nên đơn giản hơn nhiều.
Không cần đại gia tộc, cũng không cần tư chất quá cao, chỉ cần có đủ cỏ cây là có thể tu luyện nhanh chóng.
Mà cỏ cây trên Thiên Nguyên Đại Lục thì ở đâu cũng có, đặc biệt là trong Hoang Cổ Chi Sâm, gần như vô tận, lấy mãi không hết.
Chính vì vậy, mới có nhiều người sẵn sàng vứt bỏ tất cả để không chút do dự gia nhập bọn chúng.
Những người này đa số đều là những kẻ nhỏ bé bế tắc trong cuộc sống, một khi thực sự có cơ hội, họ đều rất biết nắm bắt nên tu luyện vô cùng khổ cực.
Nhưng còn một vấn đề nữa, đó là những kẻ nhỏ bé vốn có này ít nhiều đều có tâm lý thù giàu, sau khi thực lực bùng nổ, họ càng thêm bất mãn với những kẻ được gọi là tầng lớp thượng lưu, đắc tội không ít người có thân phận.
Thực ra chính vì lý do này mà tu sĩ Khô Mộc hệ mới bị bài xích dữ dội như vậy, nếu không thì ai rảnh rỗi đi quản bọn họ.
Nếu nói là vì bảo vệ môi trường thì đúng là nhảm nhí.
Trở lại chuyện chính.
Sau khi Lục Ly quay lại hồ nước nhỏ, nơi đó quả thực đã có thêm không ít người, những kẻ này đều bị thu hút bởi sự dao động năng lượng mạnh mẽ do vụ nổ Tinh Hà Tam Cảnh gây ra.
Nhưng lại duy nhất không thấy Liễu Uyên đâu.
Tìm kiếm khắp nơi không có kết quả, Lục Ly lại lần theo hướng Liễu Uyên bỏ chạy đuổi theo mấy ngày, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Hoang Cổ Chi Sâm rộng hàng chục vạn dặm, muốn tìm một người trong đó chẳng khác nào mò kim đáy bể, cuối cùng Lục Ly chỉ đành bỏ cuộc.
"Thôi vậy, mình cứ quay về Cự Mộc Thành chờ đã, biết đâu lão Liễu cũng có ý định này."
Nghĩ tới đây, Lục Ly bắt đầu quay đầu trở về.