Liễu Uyên từng nhận được truyền thừa của một vị đại sư Đan đạo từ vạn năm trước, nên đạo luyện đan của ông có thể nói là vô cùng chính thống. Hơn nữa, ông từng đảm nhiệm chức quản sự nhiều năm tại Hiệp hội Luyện dược sư ở Thanh Long Thành, sau này còn trở thành Phó hội trưởng của phân hội phía Tây thành.
Dù là kiến thức hay kinh nghiệm, ông đều vô cùng phong phú, điều này mang lại sự giúp đỡ rất lớn cho Lục Ly, một kẻ mới chập chững bước vào con đường luyện đan.
Ngược lại, Lục Ly cũng đã nghiền ngẫm kỹ lưỡng những ghi chép luyện đan của thiên tài thiếu nữ Thanh Linh Nhi. Thỉnh thoảng, cậu đưa ra vài quan điểm của nàng cũng khiến Liễu Uyên thu hoạch được không ít.
Một già một trẻ, thế mà lại cùng nhau trò chuyện về luyện đan ngay trên không trung.
Nhờ vậy, hành trình vốn tẻ nhạt bỗng trở nên thú vị và ý nghĩa hơn hẳn.
Ngay lúc Lục Ly và Liễu Uyên đang tiến gần đến Cự Mộc Thành, nhóm người đeo mặt nạ kia đã đi đường vòng, hướng thẳng về phía Hoang Cổ Chi Sâm.
Đúng vậy, Cự Mộc Thành chính là tòa thành nằm sát bên Hoang Cổ Chi Sâm.
Mà Hoang Cổ Chi Sâm, cũng giống như Ma Thú Sơn Mạch, là nơi tập trung của các loài ma thú, trải dài ở phía Đông Nam của Thiên Nguyên Đại Lục, đứng nhìn nhau từ xa với Ma Thú Sơn Mạch.
Xem ra nhóm người đeo mặt nạ kia nắm rất rõ điểm đến của Liễu Uyên.
Trong khi đó, Liễu Uyên và Lục Ly hoàn toàn không hay biết về sự tồn tại của những kẻ này.
Sau khi hạ cánh, Liễu Uyên và Lục Ly nghỉ ngơi một ngày, rồi trực tiếp tiến vào Hoang Cổ Chi Sâm.
Vì nơi Lục Ly từng sinh sống nằm gần Ma Thú Sơn Mạch, nên ngoại vi của dãy núi đó cậu đã đến nhiều lần. Thế nhưng với Hoang Cổ Chi Sâm, đây là lần đầu tiên Lục Ly đặt chân tới.
Môi trường của cả hai nơi khá tương đồng, điểm khác biệt lớn nhất là Ma Thú Sơn Mạch có địa hình phức tạp, nhiều núi cao hiểm trở, còn Hoang Cổ Chi Sâm lại vô cùng bằng phẳng, sinh khí cực kỳ dồi dào, cỏ cây tươi tốt, có những gốc đại thụ to lớn đến mức chẳng khác nào những ngọn núi.
Lục Ly lần đầu tiên nhìn thấy những cái cây to lớn đến thế.
Thảo nào tòa thành bên cạnh lại được gọi là Cự Mộc Thành, cái tên này quả thật quá đỗi phù hợp.
Trong lúc bay, Liễu Uyên đã giải thích cho Lục Ly về địa điểm, mục tiêu cuối cùng của họ là phải đi sâu vào Hoang Cổ Chi Sâm hơn vạn dặm.
Liễu Uyên là luyện dược sư hệ Mộc, không giỏi chiến đấu, sức chiến đấu phát huy ra cũng chỉ ở mức bình thường, dọc đường đi phải trông cậy vào Lục Ly.
Vì vậy, trên suốt chặng đường này, Liễu Uyên đặc biệt cẩn trọng.
"Nói thật, đây là lần đầu tiên ta dẫn một Nguyên Sư đến nơi này. Dù sao dị hỏa khó gặp, mà thu phục được nó còn khó hơn gấp bội. Có thể thu phục được dị hỏa mạnh mẽ như vậy ngay khi còn ở cấp bậc Nguyên Sư, cậu quả thực rất phi thường."
Lục Ly cười nói: "Được rồi, lão Liễu, ông đừng có vòng vo khen ngợi tôi như thế nữa, nếu thực sự muốn khen thì cứ nói thẳng đi, ha ha."
Dọc đường đi, cả hai đã trở nên thân thiết, không còn gọi nhau là tiên sinh này tiên sinh nọ nữa. Lục Ly đổi cách gọi Liễu Uyên là "lão Liễu", còn Liễu Uyên thì gọi thẳng tên Lục Ly.
"Hừ, cái tên nhóc này, thật không khách khí chút nào."
Liễu Uyên bị Lục Ly chọc cho dở khóc dở cười, nhưng vẫn nhắc nhở: "Lục Ly, chúng ta vẫn nên cẩn thận thì hơn, Hoang Cổ Chi Sâm không phải nơi có thể tùy tiện xông vào, nhỡ đâu chọc giận phải ma thú cường đại thì chúng ta xong đời."
Lục Ly gật đầu: "Ừm, ông yên tâm, tôi hiểu mà."
Hai người cứ thế lặng lẽ hòa mình vào trong Hoang Cổ Chi Sâm.
Liễu Uyên thuộc hệ Mộc, ở nơi có thuộc tính Mộc mạnh mẽ như Hoang Cổ Chi Sâm, ông như cá gặp nước.
Còn Lục Ly thì tựa như một cơn gió nhẹ, thân hình cực kỳ linh hoạt, trong khu rừng cỏ cây rậm rạp này, hầu như chẳng để lá cây nào chạm vào người.
Ban đầu, Liễu Uyên còn lo lắng tu vi của Lục Ly kém cỏi nên muốn giảm tốc độ để chờ cậu. Ai ngờ khi ông vận dụng toàn lực, Lục Ly vẫn có thể bám sát phía sau mà trông vẫn vô cùng nhàn nhã.
Điểm này khiến Liễu Uyên lại một phen kinh ngạc.
Tuy nhiên, những chuyện khiến người ta kinh ngạc ở Lục Ly quá nhiều, nên Liễu Uyên cũng không hỏi thêm, chỉ nhanh chóng rảo bước, cố gắng sớm đến nơi cần đến.
Thông thường, luyện dược sư đến Hoang Cổ Chi Sâm đều là để hái thuốc.
Liễu Uyên dù đang vội vã lên đường nhưng thần thức vẫn không kìm được mà quét qua các loại thảo dược. Thấy loại nào quý hiếm, ông thường dừng bước để thu hái, đây đã là thói quen khó bỏ.
Lục Ly về điểm này thì kém hơn nhiều, dù sao cậu cũng biết quá ít về thảo dược, hơn nữa thần thức còn chưa thể phát tán.
Về phần Châu lão, ông cũng chỉ là kẻ nửa vời, tuy tu hành lâu năm, biết nhiều thứ nhưng không tinh thông đạo này, hơn nữa cũng chẳng mấy hứng thú.
Lục Ly không có người chỉ dẫn, chỉ đành trơ mắt nhìn Liễu Uyên thu hái từng gốc thảo dược quý giá.
Ngay lúc hai người vừa đi vừa hái thuốc, Liễu Uyên đột ngột dừng lại.
"Lão Liễu, sao vậy?" Lục Ly không nhịn được hỏi.
Liễu Uyên giải thích: "Cách đây năm dặm về phía trước bên trái, có một gốc Thiên Niên Huyết Sâm, đây là cực phẩm trong các loại dược thảo tứ phẩm, vô cùng quý hiếm."
"Vậy thì đi hái thôi!" Lục Ly hơi đỏ mắt nói.
Thiên Niên Huyết Sâm có giá trị gần bằng một viên Ngũ Hành Tinh Thạch cấp thấp, đây chẳng khác nào nhặt được của hời, sao Lục Ly có thể không đỏ mắt cho được.
"Nhưng bên cạnh có một con ma thú tứ giai tam cấp, Cự Chưởng Huyết Hùng, rất khó đối phó!"
Liễu Uyên nói ra khó khăn, đồng thời bổ sung: "Hùng chưởng và hùng đởm của Cự Chưởng Huyết Hùng đều là dược liệu quý, ma hạch hệ Thổ tứ giai cũng đáng giá không ít tiền, ta có chút do dự, muốn thử xem sao."
Đúng là luyện dược sư, cứ thấy dược liệu quý là không bước đi nổi.
Lục Ly khởi động gân cốt rồi nói: "Lâu rồi không động thủ, có thể thử xem!"
"Sao, cậu cũng muốn ra tay à?" Liễu Uyên hơi ngạc nhiên.
Tu vi mà Lục Ly thể hiện ra chỉ là Lục cấp Nguyên Sư, Liễu Uyên chưa từng nghĩ đến việc để cậu ra tay.
Lúc nãy Liễu Uyên nói muốn thử, chỉ là ý định của cá nhân ông mà thôi.
Khóe miệng Lục Ly khẽ nhếch, cười hỏi: "Chẳng lẽ ông thấy tôi không làm được?"
"Ha ha, đã cậu có dũng khí như vậy, ta đương nhiên tin tưởng cậu, để ta xem cậu còn có thể tạo ra kỳ tích gì nữa!"
Nói xong, Liễu Uyên bổ sung thêm: "Nếu thực sự giải quyết được Cự Chưởng Huyết Hùng, Huyết Sâm và xác gấu, cậu có thể chọn một trong hai."
Lục Ly không hề khách sáo nói: "Vậy tôi đặt trước xác gấu nhé, nghe nói hùng chưởng của Cự Chưởng Huyết Hùng có thể tăng cường sức mạnh đáng kể, nâng cao cường độ thân thể."
Liễu Uyên cười ha hả: "Nghe ý cậu, hình như rất nắm chắc phần thắng trước Cự Chưởng Huyết Hùng nhỉ?"
Lục Ly mỉm cười đáp lại: "Thử rồi khắc biết."
"Ha ha, được!"
Hai người nhìn nhau cười, rồi thẳng tiến về phía Cự Chưởng Huyết Hùng.
Trên đường đi, Liễu Uyên nghe thấy Lục Ly nói với chú khỉ nhỏ trên vai: "Tiểu Hắc, lát nữa lại cần ngươi giúp một tay rồi."
Tiểu Hắc bĩu môi, lười biếng chìa một cái móng vuốt nhỏ ra.
Lục Ly cười khổ, nhét vào tay nó một viên Tam phẩm Thủy Nguyên Đan.
Tiểu Hắc ném đan dược vào miệng, nhai rộp rộp như ăn kẹo, rất nhanh đã tiêu hóa xong, rồi lại chìa cái móng vuốt nhỏ ra lần nữa.
"Một viên vẫn chưa đủ à!"
Sắc mặt Lục Ly bắt đầu tối sầm lại.
Đôi mắt to của Tiểu Hắc đảo một vòng, rồi chỉ chỉ về phía trước, lại chỉ chỉ vào lòng bàn tay mình.
"Ngươi còn muốn một cái hùng chưởng?"
Lục Ly nhanh chóng hiểu ra ý của Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc nhe cái miệng rộng, gật gật đầu.
"Ngươi... được rồi được rồi, lát nữa chia cho ngươi một cái hùng chưởng."
Lục Ly lười đôi co với Tiểu Hắc nữa.
Tiểu Hắc nghe vậy, cái miệng rộng gần như ngoác đến tận mang tai, đồng thời nước dãi chảy đầy người Lục Ly.
Đối với chú khỉ tham ăn này, Lục Ly cũng hết cách.
Hành động của một người một khỉ khiến Liễu Uyên đứng bên cạnh ngẩn cả người.
Do Tiểu Hắc thường ngày đều dùng Ẩn Tức Thuật để che giấu tu vi theo lời dặn của Lục Ly, nên người ngoài rất khó phát hiện ra sự bất thường của nó, chỉ tưởng Tiểu Hắc là thú cưng cảnh bình thường. Thế nhưng nhìn hành động vừa rồi của Lục Ly, Liễu Uyên biết chắc chắn là mình đã nhìn nhầm.
"Không biết một người một khỉ này sẽ thể hiện ra sao đây?"
Liễu Uyên thầm nghĩ trong lòng.