Vì e sợ uy thế của Lâm Hoành, đám sơn phỉ sau lưng Lục Ly thế mà lại kẻ thì rụt cổ, người thì co rúm không dám tiến lên, quả nhiên là một lũ nhu nhược chỉ biết bắt nạt kẻ yếu.
Sau lưng Lâm Hoành cũng chỉ là vài nhạc công, phu khiêng kiệu, bọn họ cũng không dám tiến lên, thế là trận chiến này liền biến thành cuộc quyết đấu giữa một mình Lục Ly và Lâm Hoành.
Trên người Lục Ly bị roi ngựa của Lâm Hoành quất ra từng vết thương, nhưng hắn lại không cách nào áp sát được Lâm Hoành, điều này khiến Lục Ly rơi vào thế vô cùng bị động.
"Cứ đánh tiếp thế này thì không ổn!"
Lục Ly không khỏi cảm thấy lo lắng, thực ra dù Lục Ly có dùng đến Điệp Lãng Kích, cũng rất khó chiến thắng được Lâm Hoành đang là Ngũ cấp Nguyên đồ.
Sở dĩ trước đó Lục Ly có thể vượt cấp khiêu chiến, cơ bản đều là nhờ vào hiệu ứng đặc biệt của Phệ Linh Châu, nhưng hiện giờ Phệ Linh Châu không còn, Lục Ly cũng không còn chỗ dựa, đối phó với người cùng cấp đã chật vật, đừng nói đến việc đối phó với kẻ cũng có ký ức tương lai như Lâm Hoành.
Nghĩ đến Phệ Linh Châu, trong đầu Lục Ly chợt lóe lên một tia sáng.
"Không có Phệ Linh Châu, nhưng ta vẫn nhớ Phệ Linh Quyết! Bớt đi sự phân tán máu của Phệ Linh Châu, hiệu quả của Phệ Linh Quyết hẳn sẽ càng tốt hơn!"
Nghĩ đến đây, Lục Ly lập tức hưng phấn hẳn lên, ngay cả những vết thương do roi ngựa quất trên người cũng không còn cảm thấy đau nữa.
Lúc này, Lục Ly ngẩng đầu lên, trong mắt bùng lên tia đỏ ngầu đầy mùi máu tanh.
Lâm Hoành không khỏi giật mình, roi ngựa trong tay khựng lại, Lục Ly nhân cơ hội lao lên, đôi lợi trảo mang theo huyết mang hung hãn cắm phập vào bụng ngựa.
"Hí!!!"
Bị Lục Ly tấn công, con tuấn mã dưới thân Lâm Hoành lồng lộn hai chân trước lên cao, phát ra tiếng hí đau đớn, hất văng Lâm Hoành xuống đất.
Lục Ly nhân thế vận công hút mạnh, gần một nửa lượng máu của con tuấn mã theo mười ngón tay Lục Ly, dung nhập vào trong cơ thể hắn.
Những vết roi trên người Lục Ly lập tức tiêu tan, thậm chí tu vi của Lục Ly cũng tăng lên đôi chút.
Vì lo lắng bị nhìn ra sơ hở, Lục Ly cưỡng ép ngăn lại ham muốn tiếp tục hút máu, sau đó rút hai tay ra, mặc cho số máu còn lại chảy tràn trên đường núi.
Tiếp đó, Lục Ly trừng đôi mắt đỏ ngầu, từng bước một áp sát Lâm Hoành đang ngã dưới đất, khóe miệng còn vương một nụ cười tà ác.
"Ngươi đây là tà môn Nguyên kỹ gì?"
Lâm Hoành kinh hãi hỏi.
"Người chết thì không cần biết nhiều như vậy!"
Lục Ly cười dữ tợn, lao về phía Lâm Hoành.
Người khác không chú ý, nhưng Lâm Hoành thì nhìn thấy rất rõ, sau khi Lục Ly cắm hai tay vào bụng ngựa, thương thế và khí lực trên người hắn đều hồi phục như ban đầu, hơn nữa còn mạnh mẽ hơn trước nhiều.
Nguyên kỹ tà môn như vậy, Lâm Hoành không khỏi có chút khiếp sợ.
Hơn nữa, Lâm Hoành vốn là Luyện dược sư, từ nhỏ căn bản chưa từng trải qua chiến đấu thực thụ, thứ hắn giỏi là luyện đan và bồi dưỡng thế lực, loại đối đầu trực diện này vốn không phải sở trường của hắn.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Hoành nảy sinh ý thoái lui.
"Chờ ta chỉnh đốn lại nguồn lực, quay lại san bằng sơn trại của ngươi, lúc đó ta nhất định sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!"
Lâm Hoành để lại một câu đe dọa, rồi cứ thế vứt bỏ người vợ sắp cưới mà bỏ chạy!
Tên này, đúng là đồ hèn nhát.
Với tư chất của Lâm Hoành, lại thêm thân phận Luyện dược sư, một khi tiến vào Ngọc Dương Thành, sợ rằng thật sự có thể tạo nên không ít sóng gió.
Lúc này thả Lâm Hoành rời đi, không khác nào thả hổ về rừng.
Lục Ly rất muốn đuổi theo, đáng tiếc tu vi không cao bằng Lâm Hoành, Nguyên kỹ hệ Phong lúc này còn lâu mới thi triển được, căn bản là không đuổi kịp, cuối cùng chỉ có thể lắc đầu từ bỏ.
Khi Lục Ly quay đầu lại, lão quản gia, nhạc công, phu khiêng kiệu đều sợ đến mức quỳ rạp xuống đất, thậm chí có một nhạc công còn nhỏ tuổi đã sợ đến mức tè ra quần.
Trong mắt họ, tên đầu sỏ sơn phỉ Lục Ly này giờ đã bị chọc giận, e là những người như họ đều chẳng có kết cục tốt đẹp gì, sao họ có thể không sợ cho được.
"Đại gia, đừng giết con, nhà con có mẹ già tám mươi tuổi, dưới có con nhỏ đang chờ bú, cầu xin ngài giơ cao đánh khẽ, tha cho kẻ hèn này đi!"
Lão quản gia là người đầu tiên lên tiếng cầu xin.
Lục Ly nghe vậy, châm chọc: "Ông đã già thế này rồi, con cái làm sao còn đang chờ bú? Chẳng lẽ gã đàn ông hai ba mươi tuổi còn đòi bú sữa sao? Lần sau có thể đổi cái lý do nào mới mẻ hơn không?"
Lão quản gia bị lời châm chọc của Lục Ly làm cho ngẩn người, mất một lúc lâu sau mới lắp bắp nói: "Con... con là lão lai đắc tử (về già mới có con)."
"Thôi, đừng bịa nữa, cút đi!"
Lục Ly lười nói nhảm với bọn họ, phất tay đuổi đi.
"A? Cảm ơn đại gia! Cảm ơn đại gia!"
Nghe thấy sơn phỉ không định giết mình, lão quản gia lập tức bò dậy từ mặt đất, xoay người chạy biến, đâu còn chút dáng vẻ già nua nào nữa.
Mãi cho đến khi lão quản gia chạy được một đoạn, đám nhạc công và phu khiêng kiệu còn lại mới phản ứng kịp, vội vàng chạy theo, bỏ lại hoa kiệu và một xe của hồi môn.
Lục Ly nhìn chiếc hoa kiệu hoa lệ, trong lòng không khỏi lẩm bẩm: "Tân lang là Lâm Hoành, vậy tân nương liệu có phải là Liễu Như Yên không?"
Ngay sau đó, Lục Ly tự hỏi tự đáp: "Ừm, rất có khả năng, huyễn cảnh này tà môn lắm, hình như cái gì cũng có thể hóa ra được."
Nghĩ đến đây, Lục Ly lập tức hưng phấn xoa xoa tay, bước nhanh về phía hoa kiệu.
Nơi đây là huyễn cảnh được hóa ra dựa trên nhận thức của Lục Ly, mọi thứ đều là giả, nếu trong hoa kiệu thật sự là Liễu Như Yên, vậy chẳng phải Lục Ly có thể làm vài chuyện không thể tả sao.
Đằng nào Liễu Như Yên cũng đâu có biết, điều này giống như Lục Ly dùng Liễu Như Yên để làm một giấc mộng xuân vậy, đối tượng bị ảo tưởng tình dục sao có thể biết được những thứ dơ bẩn trong mộng của người khác chứ.
Lục Ly ba bước thành hai, lao đến trước hoa kiệu, vừa vén rèm lên liền thấy một bàn chân ngọc nhanh như chớp đạp tới.
Lúc này trong đầu Lục Ly toàn những ý nghĩ dơ bẩn, căn bản không phản ứng kịp, bị bàn chân ngọc đó đá trúng, trực tiếp ngã văng ra ngoài.
Sau đó, chủ nhân của bàn chân ngọc bước ra khỏi hoa kiệu, miệng lầm bầm: "Tên tiểu tặc nào đây, dám đánh chủ ý lên đầu cô nãi nãi ta sao?"
Chưa thấy người, chỉ nghe tiếng, Lục Ly đã có thể khẳng định chủ nhân của giọng nói này chính là Liễu Như Yên.
Dù là đã đến huyễn cảnh của Lục Ly, lời nói và hành động của Liễu Như Yên vẫn không thay đổi chút nào.
Lục Ly bị Liễu Như Yên đá một cú đau điếng, lồng ngực có chút tức tối, nhưng thấy người bước ra quả nhiên là Liễu Như Yên, tâm trạng Lục Ly lại trở nên hưng phấn, thậm chí còn có hứng thú trêu chọc nàng.
"Là đại gia ta đây, tiểu thư, theo đại gia về làm áp trại phu nhân thế nào?"
Liễu Như Yên vén khăn che mặt lên, nhìn thấy là Lục Ly, biểu cảm trên mặt lập tức vô cùng phong phú.
"Là ngươi, Lục Ly? Sao ngươi lại chạy đi làm sơn phỉ rồi?"
Lục Ly cười hì hì: "Vì ta muốn cướp nàng về làm áp trại phu nhân đấy!"
"Cướp cái đầu ngươi ấy!"
Liễu Như Yên hừ một tiếng, trực tiếp hùng hổ lao đến đánh Lục Ly.
Lục Ly giơ tay đón đỡ.
Liễu Như Yên lúc này chỉ là Tứ cấp Nguyên đồ, tuy cao hơn Lục Ly một cấp, nhưng cũng giống như Lâm Hoành, từ nhỏ đã được phát hiện thiên phú Luyện dược sư nên căn bản không tốn sức lực vào việc chiến đấu, sao có thể là đối thủ của Lục Ly.
Chẳng mấy hiệp, Liễu Như Yên đã bị Lục Ly giàu kinh nghiệm chiến đấu đánh bại, đồng thời bị phong bế kinh mạch.