Ngọc Bội Chốn Hoàng Cung - Mộng Phiến Bối

Lượt đọc: 12942 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »
Chương 6
chương 6

❊ ❊ ❊

Con trai trong kinh đô bị gì thế nhỉ, nói chuyện một hồi là lại quay sang hỏi tên họ của con gái nhà người ta.

Để ý thấy động tác này của nàng, công tử áo tím chậc một tiếng.

Cô nương này là con cái nhà ai mà ngây thơ thế này.

Đợi sau này được gả đi, không phải sẽ bị nhà chồng ăn h.i.ế.p biến thành bánh bao ư?

Cửu Châu thấy công tử áo tím cũng dùng ánh mắt "thỏ sắp bị đem đi nướng" nhìn mình, sau đó vung roi rời đi, cuối cùng nàng cũng xác nhận được một chuyện.

Vấn đề không nằm ở nàng, mà chính là mọi người ở kinh thành này.

"Muội muội." Minh Tồn Phủ ôm vài cuốn sách đi tới, "Đi thôi, chúng ta về nhà nào."

"Vâng."

Ngồi lên xe ngựa, Cửu Châu đau lòng che túi tiền lại, "Lục ca, vừa nãy muội bất cẩn bóp c.h.ế.t dế của người ta, phải bồi thường phí mai táng."

"Dế gì?" Minh Tồn Phủ biết vài thiếu gia ăn chơi trong kinh thành thích nuôi dế, lấy chọi dế làm niềm vui.

"Chủ nhân gọi nó là Thường Thắng tướng quân."

"Cái gì?" Minh Tồn Phủ đang lười biếng bỗng chốc ngồi bật dậy, "Thường Thắng tướng quân ư?"

Toàn bộ kinh thành này, ngoại trừ Thần vương hoang đường kia ra thì còn ai dám đặt tên kiểu này cho dế?

"Bồi...!bồi thường bao nhiêu?" Hắn đánh cái *ực* xuống cổ họng khô khan.

"Bồi thường một nén bạc to thế này này." Cửu Châu duỗi ngón út ra, nhín ra khoảng cách bằng một nửa móng tay.

Minh Tồn Phủ thở phào nhẹ nhõm, rẻ như thế thì chắc chắn không phải Thường Thắng tướng quân rồi.

Giang hồ đồn rằng Thần vương bỏ ra gần cả trăm lượng vàng để mua một con dế, còn đặt cho nó cái tên Thường Thắng tướng quân.

Nếu đây thật sự là dế của vị điện hạ này, chút bạc ít ỏi trên người muội muội hắn có lẽ chỉ đủ để mai táng mấy cái chân dế mà thôi.

Mấy ngày sau đó, Cửu Châu đang ở nhà uống trà cùng mẹ thì thấy cha sầm mặt bước vào cửa.

"Có chuyện gì thế?" Thẩm thị thuận miệng hỏi một câu.

"Chút việc lặt vặt trong triều thôi." Minh Kính Châu cố gượng cười, cầm chén trà trước mặt Thẩm thị lên uống vài hớp, "Hôm nay trên triều có người dâng tấu muốn bệ hạ lập thái tử, Hoài vương và Tề vương được lòng mọi người nhất."

"Ý bệ hạ thế nào?" Thẩm thị cầm một miếng bánh đưa tới trước mặt Minh Kính Châu.

"Bệ hạ giận lắm." Minh Kính Châu ngồi bên bàn, uống hết trà rồi ăn bánh ngọt, quay đầu nhìn con gái.

Cửu Châu khó hiểu nhìn ông.

"Hầy." Minh Kính Châu thở dài.

Vương gia nào cũng có người tiến cử, chỉ có mỗi vị hôn phu của con gái ông, quan văn thì ghét, võ tướng thì chê, không một ai tiến cử hắn.

"Sao thế cha?" Cửu Châu đưa tay vỗ nhè nhẹ lên lưng Minh Kính Châu, "Có phải bệ hạ cũng không hài lòng vị vương gia mà cha tiến cử không?"

Minh Kính Châu yên lặng lắc đầu, nếu chỉ có thế thì ông cũng sẽ không thở dài.

"Không phải cha mẹ nói hiện nay bệ hạ chỉ mới năm mươi mốt tuổi thôi ư?" Cửu Châu không hiểu tại sao triều thần lại sốt sắng để hoàng đế lập thái tử đến vậy, chuyện này có khác gì mấy nhà bình thường chỉ vào trưởng bối đang sống khỏe mạnh rồi nói, ta thấy ông sớm muộn gì cũng chết, thế thì sớm mà chia gia tài cho xong đi.

Minh Kính Châu gật đầu.

"Bệ hạ tinh thần khỏe mạnh, có giang sơn làm bạn, được con dân quy thuận, ngay cả binh quyền cũng nằm trong tay ngài ấy mà." Cửu Châu khó hiểu nhìn Minh Kính Châu, "Lập thái tử sớm như thế thì có lợi gì cho bệ hạ?"

"Nhưng bây giờ các vị hoàng tử đều đã trưởng thành, bệ hạ lại độc sủng Tô Quý phi, chỉ sợ ngay cả giang sơn cũng sẽ bị hai mẹ con nhà này cướp đi."

"Đều là con trai của bệ hạ, vì sao Thần vương lại không thể..."

Thẩm thị nhét một miếng kẹo xốp giòn vào miệng Cửu Châu, nhỏ giọng dỗ, "Cửu Châu ngoan nào, đừng bàn chuyện triều chính."

Cửu Châu nhai miếng kẹo trong miệng rôm rốp, nói về Hoài vương và Tề vương thì được, sao lại không được nói về Thần vương?

Nghĩ đến chuyện ngay cả một đứa nhóc cũng dám nói Quý phi nương nương là yêu phi, trong lòng Cửu Châu bỗng thấy khó chịu.

Nương nương và Thần vương tốt bụng như thế, vì sao lại bị đám người trong kinh thành xa lánh?

"Thần vương hành xử vô cùng hoang đường." Nhắc đến con rể tương lai, nếp nhăn trên trán Minh Kính Châu lại nhiều thêm mấy đường, "Nghe đâu thế tử của Bình Viễn Hầu chọc hắn không vui, thế là hắn đẩy người ta vào học đường chép sách."

"Chép sách thì có gì sai?" Thẩm thị kinh ngạc, thủ đoạn trừng trị của Thần vương lần này lại ôn hòa hơn khi xưa.

"Để Trịnh Vọng Nam đến lớp vỡ lòng nhi đồng số một."

Khó mà nói được thủ đoạn này có nghiêm khắc hay không, nhưng, tính vũ nhục thì cực mạnh.

"Vậy chắc chắn là do Trịnh Vọng Nam làm chuyện gì đó rất quá đáng, cho nên Thần vương mới làm thế." Cửu Châu nói một cách chắc nịch, "Thần vương dịu dàng tốt bụng, ắt hẳn sẽ không vô duyên vô cớ trừng phạt người khác."

Thẩm thị và Minh Kính Châu đồng loạt nhìn về phía Minh Cửu Châu.

Con gái ơi, rốt cuộc là con có hiểu lầm gì với nhân phẩm của Thần vương thế.

"Cái tên Trịnh Vọng Nam kia, lần trước con và Lục ca ra ngoài đã từng gặp hắn." Cửu Châu kể lại chuyện hôm đó cho cha mẹ nghe, "Hắn ta chế giễu con chọn trâm cài tục tằng đã đành, đằng này còn muốn hỏi con là con gái nhà ai."

"Con đang nghi ngờ..." Nàng sờ cằm ra vẻ cao thâm, lộ ra ánh mắt thông minh, "Hắn ta muốn biết con là con gái nhà ai, rồi dựa vào đó chế giễu cả nhà chúng ta."

"Nói nhảm nhí, đàn ông thì biết cái gì về trang sức." Thẩm thị không muốn nhịn, ai bảo hắn ta lại nói xấu con gái mà mình khó khăn lắm mới tìm về được, "Cái loại đàn ông không hiểu chuyện này đúng là nên đưa tới lớp vỡ lòng nhi đồng."

"Phu nhân à, là lớp số một."

Cũng tức là lớp vỡ lòng nhỏ tuổi nhất.

"Thế...!chẳng phải tụi nhỏ sẽ bị hắn làm ảnh hưởng à?" Bà nhớ đứa con nhà bà con xa của mình cũng đang học lớp vỡ lòng nhi đồng số một.

Con nhà ai cũng đều quý báu, đừng để bị Trịnh Vọng Nam làm hư.

"Thật ra cũng không cần phải thế..." Minh Kính Châu khẽ ho một tiếng, chuyển sang chủ đề khác, ông quay đầu hỏi Cửu Châu, "Cửu Châu, con nghe bảo Thần vương điện hạ...!dịu dàng lương thiện từ đâu thế?"

Trong kinh thành sao lại có lời đồn không đúng sự thật thế này?

"Đấy không phải là sự thật ư?"

Minh Kính Châu, "..."

Lời đồn này cũng phải cách sự thật mười vạn tám ngàn dặm ấy chứ.

Mà cũng may, chí ít không tới mức chênh lệch đến chân trời góc bể.

Thật ra câu "Thần vương điện hạ dịu dàng tốt bụng" này cũng có một nửa là sự thật.

Ví dụ như bốn chữ "Thần vương điện hạ.".

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148
Tiến »